Nhạc nềnThunderclap

Liên Minh Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi dao đơn phân tử sắc lẹm đứng sững lại trong bóng tối, chỉ cần một cái nhích nhẹ của Lam Sơn là huyết quản của Kiệt sẽ đứt lìa. Nhưng luồng xung điện từ khổng lồ từ khẩu súng EMP tự chế vừa phát nổ đã làm tê liệt hoàn toàn hệ thống điều khiển thần kinh tích hợp trên bộ giáp của gã sát thủ. Cánh tay cầm dao của Lam Sơn run lên bần bật, các khớp cơ khí giả lập trên găng tay của hắn rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc do bị đoản mạch.


Kiệt không bỏ lỡ một phần mười giây quý giá đó. Bất chấp bả vai phải đang rách toạc sát xương do nhát chém trước đó, anh dồn trọng lực vào chân phải, kích hoạt khớp pít-tông còn hoạt động của bộ Khung xương dã chiến rỉ sét.


*Xìii... khục!*


Khối thủy lực gầm lên một tiếng nặng nề, đẩy thân hình Kiệt xoay ngang. Lưỡi dao đơn phân tử sượt qua cổ anh, để lại một vệt cắt mảnh như sợi chỉ, rỉ ra vài giọt máu đỏ tươi quyện lẫn dịch mô lượng tử màu xanh lam nhạt. Bằng bàn tay phải dính đầy bột thạch cao và vết bỏng điện cháy sưng, Kiệt vớ lấy chiếc khay inox đựng dụng cụ phẫu thuật trên bàn mổ, dùng hết sức bình sinh đập thẳng vào thấu kính hồng ngoại trên mặt nạ của Lam Sơn.


*Xoảng!*


Cú va đập cực mạnh khiến gã sát thủ loạng choạng lùi lại. Lớp giáp nano bẻ cong ánh sáng trên người hắn tiếp tục nổ ra những tia lửa điện nhỏ, bốc khói xám khét lẹt. Lam Sơn là kẻ thực tế. Hắn biết vụ nổ EMP vừa rồi không chỉ phá hủy bộ giáp của hắn mà còn phát đi một xung điện lượng tử cực mạnh lên bề mặt. Trong vòng chưa đầy năm phút, thấu kính quét của thợ săn Phong sẽ định vị được phòng khám này. Hắn khẽ rít lên một tiếng qua kẽ răng, xoay người nhảy vọt qua khung cửa sổ vỡ nát, biến mất vào màn mưa axit dày đặc ngoài ngõ hẻm, bỏ lại lớp choàng tàng hình nano đã rách nát và cháy sập nguồn trên sàn nhà.


Kiệt đổ sụp xuống đất, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vết mổ tim rỉ dịch mô màu xanh lam nhạt trên ngực anh lại rách rộng hơn, thấm đẫm lớp băng gạc.


“Phải đi ngay!” Bác sĩ Khánh quăng chiếc kìm phẫu thuật xuống đất, vội vã nhét vài ống Peptide thô loại C vào túi cứu thương xách tay. Ông rít một hơi thuốc lá điện tử vị bạc hà thật sâu để trấn tĩnh, làn khói thơm mát lạnh tỏa ra đầy căn phòng đổ nát. “Vụ nổ EMP của cậu đã thắp sáng phòng khám của tôi trên radar của thằng Phong rồi. Chúng ta chỉ có tối đa ba phút trước khi cảnh sát của Đại úy Bình phong tỏa đầu hẻm.”


Linh y tá nhanh chóng bế Bản sao số 14 ra khỏi buồng dưỡng khí dã chiến. Đứa trẻ câm lặng nhìn Kiệt bằng đôi mắt to tròn đầy sợ hãi nhưng không hề khóc. Từ góc tối của phòng trong, một bóng người gầy guộc khác cũng lảo đảo bước ra – đó là Bản sao số 5. Đôi mắt cô quấn băng gạc bẩn thỉu dính đầy dịch vàng, hai tay sờ soạng vách tường rỉ sét để định hướng.


“Kiệt... có chuyện gì thế?” Giọng số 5 run rẩy.


“Đi thôi,” Kiệt khàn giọng, cố gượng dậy. Anh nhặt bộ giáp tàng hình nano bị hỏng của Lam Sơn dưới đất nhét vào chiếc ba lô cũ, rồi khoác lại chiếc Áo khoác bảo hộ chống bức xạ chì để che đi mã vạch CN-13 sau gáy đang nhấp nháy sắc xanh lam dồn dập dưới áp lực của cơn sốt hoại tử vai trái. “Sáu... dẫn đường xuống cống ngầm. Chúng ta rút về trạm bơm.”


Cuộc di tản diễn ra trong sự hỗn loạn nghẹt thở. Cả nhóm năm người và một robot bảo trì R-3 hỏng bánh xích phải luồn lách qua lối hầm ngầm ngập ngụa nước thải axit phía sau phòng khám. Khớp gối chân trái của khung xương Kiệt bị kẹt cứng hoàn toàn sau cú nhảy tránh đòn của sát thủ, mỗi bước di chuyển của anh phát ra tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén đầy đau đớn. Vết hoại tử ở vai trái rò rỉ điện lượng tử cũ gieo rắc những cơn đau thắt ngực dữ dội, khiến đầu anh quay cuồng trong cơn sốt cao nhẹ.


Sau gần một giờ lội ngược dòng nước thải đen kịt, họ cũng tiếp cận được cửa sập của Trạm bơm nước phế thải Tầng Thấp. Đây là một công trình công cộng bị bỏ hoang từ thế kỷ trước, nằm sâu dưới lòng đất, bao quanh bởi những vách đá chứa quặng sắt dày đặc – một Vùng mù định vị điện từ tự nhiên hoàn hảo.


Ngay khi cửa sập sắt rỉ sét mở ra, một bóng người khổng lồ đột ngột bước ra từ bóng tối, tay cầm gậy sắt lớn gầm gừ. Đó là Bản sao số 21. Gương mặt đờ đẫn của gã có một vết sẹo dài trên trán do chấn thương não cũ. Nhưng khi nhìn thấy Kiệt, gã khổng lồ lập tức hạ vũ khí, cúi đầu nghe lời như một đứa trẻ ngoan ngoãn. Gã tự nguyện đứng gác cạnh lối vào, dùng chiếc khiên bằng nắp cống kim loại tự chế che chắn lối đi.


Bên trong trạm bơm, không gian ẩm ướt và lạnh lẽo đến rợn người. Ánh sáng duy nhất phát ra từ những bể chứa dung dịch nuôi cấy phế thải rò rỉ dưới đáy hầm, tỏa ra sắc lam nhạt mờ ảo. Những chiếc bánh răng khổng lồ rỉ sét đứng im lìm như những bóng ma công nghiệp.


“Chết tiệt! Đây mà là căn cứ của cậu sao?” Bác sĩ Khánh ném chiếc túi cứu thương xuống một chiếc bục sắt, càu nhàu đầy giận dữ. Ông lại rít một hơi thuốc lá điện tử bạc hà, làn khói mỏng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi bầu không khí ẩm mốc. “Nơi này không có nguồn điện ổn định, thiết bị y tế thì rỉ sét. Tôi làm thế nào để duy trì máy lọc máu cho cậu đây? Chưa kể vết hoại tử ở vai cậu đang lan rộng, nếu không được cắt lọc trong môi trường vô trùng, cậu sẽ chết vì nhiễm trùng máu trước khi kịp thấy mặt trời ngày mai!”


Lam bước lại gần bục điều khiển cũ, đặt chiếc máy ghi hình lượng tử lên bàn. Gương mặt cô mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo: “Khánh nói đúng, Kiệt. Và tệ hơn nữa, tôi vừa quét được tín hiệu vô tuyến tầm ngắn. Thợ săn Phong đã nhận được lệnh truy nã đỏ toàn liên bang đối với mã gen CN-13. Hắn đang siết chặt vòng vây cống ngầm khu vực phía Bắc bãi rác. Nếu chúng ta không tìm ra cách tự trị y tế tại chỗ, sớm muộn gì cũng bị dồn vào góc chết.”


Sự căng thẳng dâng cao tột độ. Nhóm bản sao lỗi vừa được cứu sống bắt đầu hoang mang. Bản sao số 5 mù lòa ngồi co rúm người trong góc tối của trạm bơm, hai tay ôm chặt lấy đầu gối run rẩy. Cô khóc không ra tiếng, giọng nói nghẹn ngào đầy mặc cảm:


“Kiệt... hay là hãy bỏ tôi lại đi. Tôi chỉ là một phế nhân mù lòa... tôi đang tiêu tốn những ống peptide thô cuối cùng của các người. Tập đoàn Vạn Niên coi chúng tôi là rác thải, có lẽ... chúng tôi thực sự chỉ là rác thải dự phòng mà thôi...”


“Im đi!” Kiệt quát lên, giọng nói khàn đặc của anh dội vào các vách đá ngầm vang vọng. Anh lết bước chân khập khiễng đến trước mặt số 5, dùng bàn tay phải dính đầy máu và thạch cao nâng gương mặt quấn băng gạc của cô lên. “Không ai là rác thải ở đây cả. Chúng ta đã thoát khỏi lò mổ của chúng, nghĩa là chúng ta có quyền sống.”


Kiệt xoay người hướng về phía bục điều khiển trung tâm của trạm bơm, nơi đặt hệ thống AI cổ đại Hera đang bám đầy bụi đất. Anh cắm cáp kết nối sinh học trực tiếp từ cổ tay trái (cổng cắm sinh học tự chế) vào cổng đọc dữ liệu rỉ sét của máy chủ.


*Oong... xèo xèo...*


Dòng điện lượng tử từ máy chủ dội ngược vào hệ thần kinh Kiệt, khiến gáy anh nóng rực, mã vạch CN-13 phát sáng xanh lam nhạt dưới lớp áo bảo hộ chì. Anh cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đầu dữ dội do quá tải thông tin.


Kiệt cố gắng kết nối AI Hera với mạng lưới bên ngoài để tải thêm tài liệu y khoa cứu chữa, nhưng màn hình lập tức hiện lên hàng loạt dòng code đỏ cảnh báo: *“Tường lửa Tập đoàn Vạn Niên chặn truy cập. Từ chối kết nối.”*


“Chết tiệt, thuật toán bảo mật của chúng quá mạnh,” Kiệt rít qua kẽ răng. Anh buộc phải thay đổi chiến thuật, ngắt kết nối mạng và chuyển sang khai thác cơ sở dữ liệu ngoại tuyến cũ của hệ thống Hera.


*Cạch... cạch... rè rè...*


Màn hình CRT lồi của Hera chớp tắt liên tục trước khi hiển thị giao diện chữ chạy màu xanh lá cây cổ điển. Kiệt dùng ống tiêm dã chiến tự rút một mẫu máu chứa chuỗi peptide lỗi số 13 của chính mình, bơm vào khay phân tích hóa học của máy chủ. Đồng thời, anh ra lệnh cho R-3 quét thành phần hóa học của lớp rêu biến dị phát sáng màu lam mọc quanh bể chứa nước thải dưới chân bục.


Sau vài phút phân tích, Hera phát ra tiếng bíp ngắn, đề xuất công thức phối trộn: rêu biến dị chứa chất kháng sinh tự nhiên nồng độ cao, nếu kết hợp với mẫu máu kháng độc tố của Kiệt và một lượng nhỏ Peptide thô loại C, có thể tạo ra một loại thuốc mỡ kháng hoại tử dã chiến giúp ổn định vết thương vai của anh và giảm đau cho số 5.


“Nhìn thấy chưa?” Kiệt quay lại nhìn Khánh và nhóm bản sao, ánh mắt xám tro của anh kiên định và lạnh lùng hơn bao giờ hết dưới ánh sáng lam nhạt của bể chứa phế thải. Anh đứng thẳng người, dẫu cho bộ khung xương chân trái phát ra tiếng rít cơ học rò rỉ khí nén đầy đau đớn. “Hera có thể giúp chúng ta tự chế tạo thuốc giảm đau và chất kháng độc từ những thứ rác thải này. Chúng ta không cần dòng tiền Bio-Credit của chúng để sống sót.”


Kiệt bước lên bục sắt cao nhất, đứng trước nhóm bản sao lỗi yếu ớt và những người đồng minh tự nhiên. Ánh sáng lam nhạt từ bể nước thải hắt lên gương mặt hốc hác đầy vết sẹo của anh, tạo nên một vầng hào quang bi tráng dã chiến. Anh giơ cao chiếc thẻ định danh rỉ sét của Trịnh Khải trên tay, tuyên bố dõng dạc:


“Tập đoàn Vạn Niên tạo ra chúng ta trong phòng thí nghiệm vô trùng, dán nhãn chúng ta bằng mã vạch và coi chúng ta là đống phụ tùng không linh hồn để cướp tạng. Nhưng đêm nay, dưới lòng đất này, chúng ta sẽ định nghĩa lại căn tính của mình. Chúng ta không phải là rác thải phế thải của giới thượng lưu, mà là những con người tự do!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!