Thức Tỉnh Trên Bàn Mổ
Bóng tối không tan ra như một làn sương, nó vỡ vụn thành từng mảng sắc nhọn găm thẳng vào đại não.
Kiệt mở mắt. Giác mạc của anh khô khốc, phủ một lớp màng mờ đục khiến ánh đèn neon phía trên nhòe đi thành những quầng sáng màu xanh lục bảo lạnh lẽo. Mùi khí ozone đặc quánh trộn lẫn với hương sát trùng nồng nặc sộc vào khoang mũi, buốt buốt và tanh nồng. Anh muốn ho, nhưng lồng ngực hoàn toàn bất động. Một sự tê liệt tuyệt đối bao trùm lấy cơ thể. Từ đầu ngón tay cho đến các khớp xương sườn, tất cả đều đông cứng như đá tảng. Anh chỉ có thể nghe thấy tiếng rít đều đặn, cơ học của máy thở lượng tử đang cưỡng bức bơm dưỡng khí vào phổi mình, cùng tiếng bíp vô cảm của máy đồng bộ nhịp tim lượng tử đặt đâu đó bên tai.
“Chỉ số đồng bộ hóa lượng tử đạt chín mươi hai phần trăm. Thưa Phu nhân, vật mẫu đang ở trạng thái tối ưu.”
Một giọng nói trầm, đều và lạnh lùng vang lên từ phía bên phải. Kiệt cố gắng đảo nhãn cầu. Qua lớp màng mờ, anh nhìn thấy một bóng người cao gầy khoác áo bảo hộ y tế màu trắng phẳng phiu. Đó là Bác sĩ phẫu thuật trưởng Viễn. Gương mặt gã khuất sau lớp khẩu trang nano, chỉ để lộ đôi mắt một mí xám xịt sau cặp kính không gọng sáng loáng. Ngón tay gã, bọc trong lớp găng tay y tế siêu mỏng, đang lướt nhanh trên bảng điều khiển Hologram lơ lửng giữa không trung. Những luồng dữ liệu sinh học màu lam nhạt phản chiếu lên tròng kính của gã, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
“Nhanh lên. Trịnh Khải không còn nhiều thời gian nữa.”
Giọng nói thứ hai vang lên, mang theo sự quý phái nhưng đầy sốt ruột và lạnh lùng đến gai người. Một người đàn bà bước vào vùng nhìn hạn hẹp của Kiệt. Trịnh Phu nhân. Làn da bà ta bóng loáng, căng phẳng một cách thiếu tự nhiên – dấu vết của những liệu pháp trẻ hóa tế bào đắt đỏ của tập đoàn Vạn Niên. Chiếc nhẫn cảm biến sinh học màu lục bảo trên ngón tay bà ta nhấp nháy liên tục, đồng bộ với nhịp thở dồn dập của bà ta. Bà ta đứng bên cạnh bàn mổ, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị cấu trúc tim của Kiệt như thể đang nhìn một món hàng trong tủ kính.
“Nhịp tim lượng tử của chồng tôi đã giảm xuống dưới mức bốn mươi nhịp một phút,” Trịnh Phu nhân siết chặt nắm tay, chiếc nhẫn phát ra ánh sáng đỏ cảnh báo. “Nếu ca ghép tim này thất bại, tập đoàn Vạn Niên sẽ rơi vào tay phe đối lập ngay trong kỳ bỏ phiếu tuần tới. Ông có hiểu tính mạng của Nghị sĩ đáng giá thế nào không, bác sĩ Viễn?”
“Tôi hoàn toàn hiểu, thưa Phu nhân,” Viễn cúi đầu, giọng nói không hề có một chút gợn sóng. “Bản sao số mười ba này được nuôi cấy với công thức gen đặc biệt để phục vụ riêng cho Nghị sĩ. Chuỗi peptide lỗi số mười ba tuy làm suy giảm tuổi thọ tổng thể của nó xuống dưới năm năm, nhưng lại khiến cơ tim của nó phát triển mạnh mẽ gấp đôi người thường. Quả tim này sẽ hoạt động hoàn hảo trong lồng ngực của Nghị sĩ ít nhất là hai mươi năm nữa.”
Bản sao số mười ba.
Từ khóa ấy va đập vào màng nhĩ của Kiệt, nổ tung thành một cơn địa chấn tinh thần. Đầu óc anh đau nhói như bị khoan vào tận tủy. Những ký ức vụn vỡ, hỗn loạn tràn về: những ngày tháng nằm trong kén dung dịch ấm áp, những ống truyền hóa chất cắm đầy người, và một mã vạch lạnh lẽo mang ký hiệu 'CN-13' được khắc sâu vào da thịt sau gáy.
Anh không phải là một con người. Anh không có cha mẹ, không có tên tuổi, không có một cuộc đời độc lập. Anh chỉ là một đống phụ tùng dự phòng được nuôi cấy trong bóng tối vô trùng, một cái kho chứa thịt sống được lập trình sẵn để chờ ngày bị xẻ ngực, hiến dâng quả tim này cho bản thể gốc – Nghị sĩ Trịnh Khải quyền lực.
Nỗi kinh hoàng tột độ bóp nghẹt ý thức của Kiệt. Anh muốn gào thét, muốn vùng vẫy để đập nát cái bàn mổ kim loại lạnh ngắt này, nhưng hệ thần kinh vận động vẫn hoàn toàn bị khóa chặt bởi liều thuốc tê liệt lượng tử cực mạnh. Anh bị giam cầm trong chính cơ thể mình, bất lực nhìn thần chết đang khoác áo blouse trắng tiến lại gần.
Trịnh Phu nhân nhìn lướt qua Kiệt một lần cuối, ánh mắt không hề có một chút nhân tính, giống như nhìn một con vật hiến tế đã hoàn thành sứ mệnh. “Tiến hành đi. Tôi sẽ đợi ở phòng hồi sức VIP phía trên. Đừng để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
“Xin Phu nhân cứ yên tâm,” Viễn cúi người tiễn bà ta ra cửa.
Tiếng cửa từ trường của phòng mổ vô trùng tầng hầm 4 khép lại với một tiếng “xoạch” khô khốc. Không gian lập tức chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng máy móc rì rầm hoạt động.
Bác sĩ Viễn quay lại bàn mổ, khẽ hất hàm về phía góc phòng. “Nghĩa, chuẩn bị dao mổ laser lượng tử và tiêm liều ức chế gen bổ sung. Chúng ta cần triệt tiêu hoàn toàn khả năng kháng cự của các mô tế bào trước khi rạch ngực.”
Bác sĩ phụ tá Nghĩa – một gã thanh niên dáng người nhỏ thó, đeo khẩu trang y tế che kín nửa mặt – vội vàng bước tới. Đôi mắt gã lấm lét sau gọng kính cận dày, hai bàn tay run rẩy khi cầm khay chứa ống tiêm áp lực cao. Gã khẽ run giọng: “Thưa bác sĩ Viễn... liều lượng này có quá cao không? Tôi sợ hệ thần kinh của vật mẫu sẽ bị hoại tử trước khi chúng ta kịp lấy tim.”
“Câm miệng,” Viễn lạnh lùng cắt ngang, đôi mắt xám tro lóe lên tia nhìn tàn nhẫn. “Nhiệm vụ của cậu là làm theo lệnh. Vật mẫu này không cần hệ thần kinh sau năm phút nữa. Quả tim là thứ duy nhất cần giữ nguyên vẹn.”
Nghĩa cúi đầu, không dám ho he thêm một lời. Gã cầm ống tiêm áp lực cao chứa dung dịch màu tím đậm – chất kháng đào thải V-12 trộn lẫn thuốc tê liệt thần kinh – tiến sát về phía cổ trái của Kiệt.
Kiệt nhìn thấy mũi kim không khí của ống tiêm đang áp sát vào động mạch cổ của mình. Sự tuyệt vọng dâng lên đến đỉnh điểm. Liệu anh sẽ chết thế này sao? Tan biến như một bóng ma không bao giờ được thừa nhận là đã từng tồn tại?
“Phộc.”
Một luồng chất lỏng lạnh buốt như băng tràn vào hệ tuần hoàn của Kiệt. Độc tố thần kinh nhanh chóng lan tỏa, tìm cách khóa chặt các khớp thần kinh cuối cùng của anh. Nhưng ngay khi chất lỏng đó chạm đến chuỗi peptide số mười ba trong máu, một phản ứng dị biến di truyền đột ngột bùng nổ.
Mã gen lỗi CN-13 – thứ mà các khoa học gia của Vạn Niên coi là một khuyết tật sinh học – bắt đầu kích hoạt cơ chế tự vệ cực đoan. Năng lực Kháng độc tố thần kinh ẩn sâu trong tế bào của Kiệt trỗi dậy. Chuỗi peptide lỗi số mười ba hoạt động như một bộ lọc sinh học khổng lồ, bắt đầu phân rã và trung hòa các phân tử thuốc tê liệt với tốc độ chóng mặt.
Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến. Nó không phải là nỗi đau thể xác thông thường, mà là cảm giác hàng triệu mũi kim lửa đang thiêu đốt dọc theo các mạch máu từ cổ chạy khắp cơ thể. Cánh tay trái của Kiệt co rút mạnh, các thớ cơ run rẩy dữ dội dưới lớp da xanh xao. Mã vạch 'CN-13' sau gáy anh nóng rực lên như bị nung đỏ.
Kiệt nghiến chặt răng, cố gắng không phát ra tiếng động. Đại não anh dần lấy lại quyền kiểm soát các bó cơ. Đầu ngón tay trỏ của bàn tay trái khẽ nhúc nhích. Anh có thể cử động rồi! Nhưng anh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu bác sĩ Viễn phát hiện ra anh thức tỉnh, gã sẽ ngay lập tức kích hoạt hệ thống tự động tiêm thuốc tê liệt toàn phần của bàn mổ để khóa chết anh vĩnh viễn.
Anh phải giả vờ vẫn đang bị tê liệt. Kiệt nhắm hờ mắt, điều hòa nhịp thở theo đúng tần số của máy trợ thở cơ học, âm thầm tích lũy sức lực cho một cú đánh quyết định.
Bác sĩ Nghĩa đặt ống tiêm rỗng xuống khay, thở phào một tiếng rồi cúi xuống để kiểm tra phản xạ nhãn cầu của Kiệt. Gã dùng ngón tay vạch mi mắt xám tro của Kiệt ra.
Chính là lúc này!
Đôi mắt xám tro của Kiệt đột ngột mở bừng, lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao cạo. Trước khi Nghĩa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra, cánh tay trái của Kiệt đã lao lên nhanh như chớp. Bàn tay anh khóa chặt lấy cổ họng Nghĩa, siết mạnh đến mức nghe thấy tiếng sụn cổ kêu răng rắc.
“Á...!”
Tiếng hét của Nghĩa bị nghẹn lại trong cuống họng. Sức mạnh từ trạng thái bộc phát sinh tồn của Kiệt lớn đến kinh người. Anh dùng tay phải giật phăng chiếc dao mổ laser lượng tử đang nằm trên khay dụng cụ bên cạnh.
“Xoẹt!”
Lưỡi dao laser màu đỏ rực, nóng bỏng hum lên một tiếng trầm đục trong không khí vô trùng. Kiệt bật người ngồi dậy, vết sẹo mổ cũ trên ngực anh bị rách miệng do vận động đột ngột, máu mô rỉ ra nhuộm đỏ tấm ga trải giường màu trắng. Nhưng anh không quan tâm đến cơn đau. Anh kề sát lưỡi dao laser nóng rực, chỉ cách động mạch cổ của Nghĩa chưa đầy một milimét.
“Đứng yên,” Kiệt khàn giọng ra lệnh, giọng nói rít qua kẽ răng đầy sát khí. “Nếu cử động, tôi sẽ cắt đứt cổ họng gã.”
Bác sĩ Viễn đứng sững người ở phía đối diện bàn mổ. Đôi mắt một mí của gã trợn trừng lên sau cặp kính không gọng, gương mặt xám xịt vì kinh hoàng và không tin nổi vào mắt mình.
“Không thể nào...!” Viễn thốt lên, giọng nói run rẩy mất đi vẻ lâm sàng thường nhật. “Liều thuốc tê liệt đó đủ để hạ gục một con thú biến dị hạng nặng! Làm sao một bản sao lỗi như mày có thể cử động được?”
“Chính cái lỗi mà ông coi thường đã cứu mạng tôi,” Kiệt gầm lên, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vết mổ ngực rách rộng thêm, rò rỉ dịch mô lượng tử phát ra ánh sáng xanh lam nhạt nhấp nháy. Cơn co rút cơ ở cánh tay trái khiến tay anh run nhẹ, nhưng lưỡi dao laser vẫn giữ khoảng cách chết chóc với cổ Nghĩa.
Nghĩa run rẩy tột độ, nước mắt nước mũi chảy dài dưới lớp khẩu trang. Gã lắp bắp cầu xin: “Thầy... cứu tôi... gã điên này... gã sẽ giết tôi mất!”
Viễn lùi lại một bước, tay gã lén lút di chuyển về phía nút bấm báo động đỏ dưới gầm bàn mổ.
“Tôi khuyên ông nên bỏ cái tay ra khỏi nút báo động,” Kiệt gằn giọng, nhãn quan nhạy bén phát hiện ra chuyển động nhỏ của Viễn. “Hệ thống từ trường của phòng mổ này cần ba giây để kích hoạt phong tỏa toàn diện. Trong ba giây đó, tôi đủ sức cắt đầu gã phụ tá của ông và xiên thẳng lưỡi laser này vào tim ông. Muốn thử xem ai nhanh hơn không?”
Lời đe dọa của Kiệt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Viễn. Gã chủ mưu này vốn dĩ là một kẻ nhát gan, gã chỉ mạnh mẽ khi đối thủ nằm im bất động trên bàn mổ của gã. Viễn từ từ giơ hai tay lên ngang ngực, lùi ra xa khỏi nút bấm.
“Được rồi... mày muốn gì?” Viễn cố gắng giữ giọng bình tĩnh để thương lượng. “Mày là một bản sao lỗi, CN-13. Mày không có ID sinh học, không có huyết thanh peptide chuyên dụng để duy trì sự sống. Bước ra khỏi phòng mổ này, cơ thể mày sẽ tự hoại tử và phân rã trong vòng ba ngày. Hãy hợp tác với tôi, tôi hứa sẽ điều chỉnh lại công thức nuôi cấy để kéo dài mạng sống cho mày...”
“Câm miệng!” Kiệt cắt ngang lời dụ dỗ giả tạo của gã. Anh thừa hiểu những lời hứa của giới tinh hoa Vạn Niên chỉ là liều thuốc độc bọc đường. “Mở khóa cửa từ trường. Ngay lập tức!”
Kiệt dùng Nghĩa làm điểm tựa vật lý, cố gắng lết chân xuống đất. Đôi chân trần của anh chạm vào sàn nhà kim loại lạnh ngắt. Cơ bắp chân chưa thích nghi kịp với trọng lực sau thời gian dài nằm trong buồng nuôi cấy, run rẩy như muốn quỵ xuống. Cơn đau từ vết mổ ở ngực nhói lên từng đợt, khiến anh hoa mắt chóng mặt. Anh phải dùng toàn bộ ý chí để giữ cho lưỡi dao laser không bị chệch hướng.
“Nghĩa, mở khóa cửa bằng thẻ sinh trắc học của cậu đi,” Viễn ra lệnh cho phụ tá, đôi mắt xám xịt vẫn rình rập tìm kiếm kẽ hở.
Nghĩa run rẩy đưa bàn tay phải lên, áp sát ngón tay vào đầu đọc cảm biến của cửa từ trường phòng mổ.
“Tít. Quyền truy cập được chấp nhận.”
Cánh cửa thép dày bọc chì từ từ trượt sang hai bên, lộ ra hành lang dài lạnh lẽo của tầng hầm bệnh viện.
Kiệt siết chặt cổ Nghĩa, kéo gã lùi dần ra phía cửa. Anh nhìn chằm chằm vào Viễn, gằn giọng cảnh báo: “Nếu tôi thấy bất kỳ bóng dáng lính bảo an nào bám theo trong vòng mười phút tới, gã phụ tá của ông sẽ là người đầu tiên đền mạng.”
Nói rồi, Kiệt đột ngột dùng báng dao laser nện mạnh vào gáy Nghĩa. Gã phụ tá đổ sụp xuống sàn hành lang, ngất lịm. Kiệt không thèm nhìn lại, anh ném lưỡi dao laser đã cạn năng lượng xuống đất, quay đầu lao vào bóng tối của hành lang.
Nhưng ngay khi anh vừa bước ra khỏi phòng mổ được vài mét, tiếng còi báo động đỏ chói tai đột ngột rú vang toàn bộ tòa nhà Bệnh viện Trung tâm Vạn Niên. Ánh đèn neon màu trắng lập tức chuyển sang màu đỏ rực nhấp nháy liên tục, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn và ngột ngạt như địa ngục.
“Báo động đỏ! Vật mẫu CN-13 đã đào thoát khỏi phòng mổ tầng hầm 4. Yêu cầu toàn bộ lực lượng an ninh phong tỏa các lối ra!”
Giọng nói tổng hợp của AI an ninh vang lên đều đều từ hệ thống loa trần. Tiếng bước chân dồn dập của lính đặc nhiệm bọc thép bắt đầu vang lên từ phía đầu hành lang bên kia.
Kiệt thở dốc, lồng ngực đau nhói như muốn vỡ tung. Máu từ vết mổ ở ngực đã thấm đẫm xuống bụng, rỉ ra từng giọt đỏ tươi trên sàn kim loại. Chân anh yếu dần, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì thiếu máu. Anh không thể đối đầu trực diện với lực lượng đặc nhiệm được trang bị tận răng của tập đoàn.
Anh nhìn quanh và phát hiện ra một nắp cống kỹ thuật bằng thép xám nằm khuất sau tủ chứa hóa chất y tế. Trên nắp cống có khắc dòng chữ mờ nhạt: 'Đường ống kỹ thuật số 04'.
Không còn thời gian để do dự. Kiệt dùng chút sức tàn cuối cùng, dùng tay phải bẻ gãy chốt khóa từ trường đã cũ của nắp cống. Anh trườn người vào không gian chật hẹp, tối tăm và nghẹt thở của đường ống dẫn cáp quang bỏ hoang.
Tiếng còi báo động đỏ vẫn rú vang rợn người ngoài hành lang, dội vào trong đường ống hẹp như những tiếng thét của tử thần đang đuổi theo sát nút sau lưng anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!