Nhạc nềnSoaring

Bão tố ập xuống xưởng ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu không khí bên dưới Hẻm Sắt Rỉ chưa bao giờ thoát khỏi mùi dầu máy khét lẹt và vị rỉ sét bám đặc nơi cuống họng. Hạ Thành đêm nay ngột ngạt hơn thường lệ. Những đường ống xả thải khổng lồ từ siêu đô thị vô trùng Zone 1 rống lên từng hồi, phun ra những luồng khí Clo loãng màu vàng lục lơ lửng giữa các tầng nhà trọ chắp vá bằng thép phế liệu.


Trong góc sâu nhất của con hẻm, ánh sáng từ xưởng cơ khí của Lão Mộc là đốm lửa duy nhất còn sót lại. Tiếng lách cách của kim loại va vào nhau vang lên đều đặn. Lão Mộc, người đàn ông sáu mươi tuổi với mái tóc bạc phơ bám đầy bụi than, đang tựa tấm lưng còng của mình vào chiếc bàn hàn gia cố bằng titan phế liệu. Cánh tay phải bọc đồng cổ điển của lão khẽ rung lên mỗi khi lão siết chặt một con ốc trên cụm động cơ ion đẩy ngược của chiếc xe trượt điện cũ.


Bên cạnh lão, cậu bé Tí mười lăm tuổi đang quỳ trên nền đất đầy vết dầu loang, đôi tay gầy gò bôi đầy mỡ đen đang cẩn thận tháo dỡ các khớp nối của một drone tuần tra bị rơi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé lấm lem than đen, nhưng đôi mắt sáng lên một vẻ nhanh nhẹn khó tả.


"Sư phụ," Tí khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy phá vỡ tiếng rít trầm đục của lò nung mini ở góc xưởng. "Xung điện từ lúc nãy... con chưa bao giờ thấy thứ gì mạnh như thế. Nó phát ra từ bãi rác ngoại ô. Có phải anh Du..."


Lão Mộc không ngẩng đầu lên, nhưng động tác của cánh tay cơ khí đột ngột khựng lại trong nửa giây. Lão biết rõ xung năng lượng đó là gì. Đó không phải là một vụ chập điện thông thường của đống rác công nghệ cao. Đó là dao động lượng tử tinh khiết từ thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay – thứ bảo vật rỉ sét từ chu kỳ diệt vong thứ năm mà lão đã tự tay giấu sâu dưới đống đổ nát của máy gia tốc hạt cổ đại, nơi lão hy vọng không một ai, đặc biệt là quân đội Không đoàn, tìm ra.


"Im lặng và làm việc của mày đi, Tí," Lão Mộc cằn nhằn, giọng khàn khàn như tiếng hai mảnh sắt cọ sát. "Ở cái xóm Hạ Thành này, tò mò là cách nhanh nhất để biến thành một vũng bùn hữu cơ dưới đường ống xả thải. Thằng Du nó tự biết cách lo liệu. Sức bay của nó... tao chưa thấy đứa nào vượt qua được."


Nhưng sâu trong lòng, Lão Mộc đang lo sốt vó. Xung lượng tử mạnh mẽ như vậy chắc chắn đã đâm thủng vùng mù của mạng lưới AI giám sát Censor-Eye. Đốc công Phan Đăng chắc chắn đã phát hiện ra biến động năng lượng bất thường này. Không đoàn Tuần tiễu sẽ không bỏ qua cho bất kỳ dao động nào đe dọa đến trật tự vô trùng của họ.


Bỗng nhiên, chiếc radio thô sơ lắp ghép từ linh kiện phế thải trên kệ gỗ phát ra những tiếng rè rè chói tai, đè lên tiếng ồn của khu phố ngầm. Những luồng âm thanh tĩnh điện giật cục, rồi một giọng nói quân sự lạnh lùng vang lên qua tần số lậu:


*“...Toàn bộ các đơn vị tuần tra mặt đất chú ý. Phát hiện dao động năng lượng lượng tử dị thường tại phân khu ngoại ô ngoại vi Zone 1. Mã đỏ. Phát lệnh phong tỏa các tuyến đường ngầm dẫn vào Hạ Thành. Tất cả các đội cơ động lập tức triển khai chiến dịch càn quét...”*


"Mẹ kiếp," Lão Mộc rủa thầm, lão vứt chiếc cờ-lê lực xuống bàn hàn, tạo ra một tiếng *xoảng* khô khốc. Cánh tay cơ khí bọc đồng của lão siết chặt lại, các bánh răng nhỏ bên trong khớp khuỷu tay rít lên kèn kẹt. "Chúng nó đến nhanh hơn tao nghĩ."


"Sư phụ!" Tí hoảng sợ đứng phắt dậy, chiếc búa gõ rỉ sét cầm tay của thằng bé run lên bần bật. "Không đoàn tuần tra... họ đang hướng về phía chúng ta sao?"


"Nghe đây, Tí," Lão Mộc nắm lấy báng vai gầy gò của thằng bé, ánh mắt lão nghiêm khắc đến đáng sợ. "Nếu quân đội tràn vào, mày phải trốn ngay xuống đường ống dẫn dầu phế thải dưới gầm bàn hàn. Đừng bận tâm đến tao. Mày phải sống sót để mang thứ này cho thằng Du."


Lão Mộc thọc cánh tay cơ khí vào sâu trong một đống lốp cao su phế thải chất cao ở góc tối của xưởng. Khi lão rút tay ra, trên lòng bàn tay bọc đồng là một vật thể hình chữ nhật được bọc kín trong lớp vải bạt chống tĩnh điện sờn rách. Lão hé mở lớp vải, lộ ra một khối protein tổng hợp màu xanh lục nhạt đang nhấp nháy những luồng sáng sinh học yếu ớt dọc theo các đường rãnh hữu cơ.


Ổ cứng sinh học chu kỳ 5.


Đây là di vật tối mật chứa toàn bộ bản đồ địa hình cổ đại, tọa độ Hầm trú ẩn cổ đại số 5 và công thức điều chế Chất ổn định thần kinh Calypso-9 hoàn chỉnh – thứ duy nhất có thể ngăn chặn sự phân rã của bộ não lượng tử lỗi của Trịnh Du và hoại tử mô phổi của Trịnh An. Lão Mộc đã giữ bí mật này suốt ba năm qua, bảo vệ nó khỏi sự săn lùng ráo riết của cả Không đoàn và tập đoàn Vạn Niên.


"Giữ lấy nó," Lão Mộc ấn khối ổ cứng vào ngực Tí. "Thằng Du cần thứ này để cứu con An. Nếu không có thuốc tinh khiết từ hầm trú ẩn, phổi của con bé sẽ xơ hóa hoàn toàn trong vòng vài ngày nữa. Nhớ kỹ, chỉ có giọng nói của con An mới mở khóa được tệp dữ liệu cốt lõi bên trong."


Tí run rẩy nhận lấy khối ổ cứng sinh học, ôm chặt nó vào lòng như thể ôm lấy sinh mạng của chính mình. Thằng bé gật đầu lia lịa, nước mắt bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt lấm lem than đen.


Chưa kịp để Tí cất giấu khối ổ cứng vào chiếc quần yếm bảo hộ quá khổ, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ phía cổng sắt xưởng ngầm.


*Ầm!*


Cánh cổng sắt dày bọc titan bị một lực va chạm cực mạnh thổi bay, đổ sầm xuống nền đất, cuốn theo một luồng khói bụi xám xịt bám đầy bột kim loại. Ánh đèn quét laser màu đỏ máu xuyên qua làn khói bụi, rà quét điên cuồng khắp không gian chật hẹp của xưởng cơ khí.


Những bước chân nặng nề nện xuống nền đất. Một nhóm biệt kích Không đoàn trong bộ giáp tuần tra màu xám xịt bọc hợp kim titan, tay lăm lăm súng trường điện từ, nhanh chóng tràn vào khống chế mọi lối thoát.


Dẫn đầu nhóm truy binh là Trung úy Hà. Gã bước qua cánh cổng đổ nát, gương mặt dài nhợt nhạt với vết sẹo dài kéo từ mắt trái xuống má co giật nhẹ dưới ánh đèn đỏ của thấu kính quét sinh trắc học. Tay phải gã cầm một chiếc roi điện cao áp Không đoàn tiêu chuẩn, những tia sét màu xanh lam nhạt chạy dọc theo thân roi phát ra tiếng *xè xè* đầy đe dọa.


"Lục soát toàn bộ xưởng!" Hà ra lệnh, giọng nói hống hách vang lên đầy tàn nhẫn. "Tìm chiếc phi thuyền Sao Chổi và tên phi công đào ngũ Trịnh Du. Bất kỳ kẻ nào cản đường... bắn bỏ!"


Một tên lính tuần tra lao tới, báng súng bọc titan nện mạnh vào vai Tí, ghìm chặt cậu bé mười lăm tuổi xuống đất cát bẩn thỉu. Tí hét lên một tiếng đau đớn, nhưng thằng bé khôn ngoan co rúm người lại, dùng cả cơ thể gầy gò để che giấu khối ổ cứng sinh học chu kỳ 5 đang giấu dưới ngực áo.


"Buông thằng bé ra!" Lão Mộc gầm lên.


Bất chấp tuổi già và tấm lưng còng, lão lao lên phía trước. Cánh tay phải bọc đồng cổ điển của lão vung ra, đập mạnh vào mũ giáp của tên lính đang giữ Tí. Lực đấm cơ khí cực mạnh khiến tên lính loạng choạng ngã lùi lại phía sau. Lão Mộc đứng chắn trước mặt Tí, đôi mắt rực lửa giận dữ nhìn thẳng vào Trung úy Hà.


"Hà! Mày chỉ là một con chó săn của Phan Đăng," Lão Mộc khạc một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất. "Xưởng của tao chỉ có phế liệu và dầu máy. Không có phi công át chủ bài nào ở đây cả."


Hà không hề tức giận. Gã nở một nụ cười hiểm độc, thấu kính cơ khí ở mắt phải gã nhấp nháy màu đỏ máu khi gã nhìn vào cánh tay bọc đồng của Lão Mộc.


"Lão Mộc, cựu kỹ sư trưởng Không đoàn," Hà bước chậm rãi về phía lão, chiếc roi điện cao áp kéo lê trên mặt đất tạo ra những vệt lửa nhỏ lấp lánh. "Lão nghĩ tôi không biết lão đã làm gì sao? Trương Kiệt đã gửi cho tôi toàn bộ hình ảnh từ drone trinh sát. Chính lão đã thực hiện ca phẫu thuật cấy ghép mảnh sọ titan lậu cho tên bản sao lỗi Trịnh Du ngay tại chiếc bàn hàn này."


Lão Mộc biến sắc. Lão không ngờ Trương Kiệt – tên phi công đố kỵ luôn tìm cách triệt hạ Du – lại hèn hạ đến mức thả drone bọ cánh cứng theo dõi xưởng của lão.


"Mảnh sọ titan đó là tài sản quân sự bị đánh cắp," Hà tiếp tục, giọng gã lạnh lùng như băng. "Và bộ não lượng tử của Trịnh Du là tài sản nghiên cứu tối mật của Đốc công Phan Đăng. Lão đã giúp một kẻ phản quốc đào tẩu. Hình phạt cho tội danh này là định dạng lại não bộ hoặc tử hình ngay tại chỗ."


"Tao đã phẫu thuật cứu mạng một đứa trẻ," Lão Mộc gằn giọng, cánh tay cơ khí bọc đồng rít lên khi lão dồn áp suất thủy lực chuẩn bị cho một cú đấm quyết định. "Còn bọn mày chỉ muốn biến nó thành một món hàng hóa để mổ xẻ!"


"Cứng đầu lắm," Hà lạnh lùng nói.


Gã đột ngột vung roi điện cao áp. Sợi dây roi bọc sợi carbon siêu dẫn phóng ra như một con rắn độc màu xanh lam, quấn chặt lấy cánh tay cơ khí bọc đồng của Lão Mộc.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Dòng điện cao áp hàng nghìn vôn bùng phát từ chiếc roi, chạy thẳng qua các khớp nối đồng của cánh tay cơ khí. Những tia lửa điện màu xanh tím bắn ra tung tóe, nung nóng các bánh răng và cuộn dây dẫn bên trong tay Lão Mộc. Tiếng rít chập mạch điện từ vang lên chói tai. Hơi nóng hầm hập tỏa ra từ lớp vỏ đồng nung đỏ, truyền trực tiếp vào các cổng thần kinh sinh học cấy ghép ở khớp vai của lão.


"Áaaa!"


Lão Mộc gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng. Toàn thân lão run rẩy dữ dội dưới tác động của dòng điện cao áp kích thích trực tiếp vào trung khu thần kinh đau đớn. Gương mặt lão nhăn rúm lại, mồ hôi đầm đìa chảy dọc theo những nếp nhăn khắc khổ. Tuy nhiên, lão vẫn đứng vững, đôi chân bọc thép tấm bám chặt lấy nền đất xưởng ngầm, quyết không quỳ xuống trước mặt kẻ thù.


"Nói!" Hà giật mạnh roi điện, khiến cơ thể Lão Mộc loạng choạng suýt ngã. "Trịnh Du đang trốn ở đâu? Chiếc phi thuyền Sao Chổi đang được giấu ở khoang nào dưới Hạ Thành?"


"Tao... không biết..." Lão Mộc thở hồng hộc, nước bọt lẫn máu rỉ ra từ khóe môi bạc phơ. Cánh tay cơ khí bọc đồng của lão giờ đây đã bị dòng điện nung chảy các mối hàn, khói xám bốc lên nghi ngút, treo lơ lửng vô dụng bên sườn vai. "Tao chỉ sửa... xe trượt điện... cho dân nghèo..."


"Lão già ngoan cố," Hà nghiến răng.


Gã vung roi điện lần thứ hai, lần này sợi roi quấn thẳng vào cổ Lão Mộc, nơi các mô thịt hữu cơ không hề có lớp bảo hộ cơ khí. Dòng điện cao áp phóng thẳng vào tủy sống của lão, gây ra các cơn co thắt phế quản dữ dội. Lão Mộc trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng đau đớn như bị hàng nghìn mảnh titan nung đỏ đâm xuyên qua. Da cổ lão cháy sém, bốc lên mùi khét lẹt của da thịt bị phơi nhiễm nhiệt lượng cực hạn.


"Sư phụ!" Tí khóc thét lên, thằng bé cố gắng vùng vẫy khỏi bàn tay bọc titan của tên lính tuần tra đang ghìm chặt mình, nhưng vô ích. Sức mạnh của một đứa trẻ mười lăm tuổi không thể lay chuyển nổi bộ giáp nặng của Không đoàn.


Lão Mộc quay đầu lại nhìn Tí qua màn sương máu đang mờ dần trong mắt lão. Lão biết mình không thể chịu đựng thêm một loạt roi điện thứ ba mà không bị chết não vĩnh viễn. Lõi pin dự phòng của cánh tay cơ khí và hệ thần kinh của lão đang cạn kiệt năng lượng nhanh chóng.


*Phải cứu thằng bé. Phải bảo toàn ổ cứng.*


Trong một nỗ lực cuối cùng, Lão Mộc gồng toàn bộ sức tàn của chân trái bọc thép, lão lén lùi lại nửa bước, đạp mạnh vào một chiếc pedal cơ khí ẩn sâu dưới gầm chiếc bàn hàn gia cố.


*Cạch.*


Một tiếng động cơ học nhỏ gọn vang lên dưới đống lốp cao su phế thải ở góc tối của xưởng. Một tấm thép sàn ngầm từ từ trượt ra, lộ ra một đường ống dẫn dầu phế thải tối tăm, ẩm ướt, dẫn thẳng xuống hệ thống cống xả thải ngầm của Hạ Thành.


Lão Mộc dùng ánh mắt ra hiệu cho Tí. Thằng bé hiểu ngay ý đồ của thầy. Lòng quả cảm của một đứa trẻ mồ côi sinh tồn nơi đáy xã hội Hạ Thành đã vượt lên trên nỗi sợ hãi tột cùng.


Lão Mộc mỉm cười thách thức nhìn Trung úy Hà, lão khàn giọng thốt ra những lời cuối cùng trước khi ý thức bị nuốt chửng bởi cơn đau tột cùng:


"Hà... Đất Hạ Thành này... không bao giờ thuộc về bọn mày..."


Ngay khi Hà định vung roi điện một lần nữa, Lão Mộc bất ngờ kích hoạt hệ thống tự hủy dã chiến của cụm động cơ ion trên bàn hàn bằng cách chạm cánh tay cơ khí rò rỉ điện vào bình nhiên liệu siêu dẫn Hydrogen thô bên cạnh.


*Đoàng!*


Một vụ nổ từ trường nhỏ bùng phát từ chiếc bàn hàn, tạo ra một luồng sáng xanh lam rực rỡ và một màn khói bụi tĩnh điện dày đặc bao trùm toàn bộ không gian xưởng cơ khí. Những tia lửa điện bắn ra điên cuồng làm mù tạm thời hệ thống thấu kính quét của quân biệt kích Không đoàn.


"Cảnh báo! Nhiễu điện từ cực mạnh!" Các tên lính tuần tra hoảng loạn la hét, chúng lùi lại phòng thủ dưới làn khói xám.


Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn duy nhất đó, Tí lấy hết sức bình sinh, cắn mạnh vào tay tên lính đang giữ mình. Tên lính đau đớn nới lỏng tay trong nửa giây. Tí vùng dậy như một con sóc nhỏ, thằng bé lao vút về phía góc xưởng, chui tọt vào đường ống dẫn dầu phế thải vừa mở ra dưới đống lốp cao su.


Trước khi tụt hẳn người vào bóng tối sâu thẳm của đường ống, Tí kịp ngoảnh đầu nhìn lại. Qua màn khói điện từ đang tan dần, thằng bé nhìn thấy Trung úy Hà vung roi điện quật ngã Lão Mộc xuống nền đất. Lão Mộc nằm bất động trong vũng dầu máy màu đen, cánh tay cơ khí bọc đồng tắt ngấm ánh sáng, nhưng gương mặt lão vẫn giữ một nụ cười thanh thản.


"Sư phụ..." Tí nấc nghẹn, nước mắt hòa lẫn với dầu máy đen ngòm chảy tràn trên mặt.


Thằng bé ôm chặt khối ổ cứng sinh học chu kỳ 5 vào sát lồng ngực gầy gò, trượt dài xuống đường ống dẫn dầu phế thải chật hẹp, ẩm ướt và tối tăm.


Đường ống dẫn dầu phế thải hẹp đến mức nghẹt thở, bám đầy những lớp mỡ máy đông cứng và nước thải axit ăn mòn rỉ ra từ các nhà máy phía trên. Tí phải dùng khuỷu tay và đầu gối để lết cơ thể điên cuồng trong bóng tối, hơi thở dồn dập, phổi bỏng rát vì hít phải khí độc metan tích tụ lâu năm dưới lòng đất. Lớp vải bạt bọc ổ cứng sinh học bị dầu máy đen ngòm nhuộm đẫm, nhưng luồng sáng sinh học màu xanh lục nhạt của nó vẫn xuyên qua lớp vải, ấm áp như một ngọn hải đăng nhỏ nhoi giữa lòng đất tối tăm.


Thằng bé lết liên tục suốt mười lăm phút trong đường ống chật hẹp, không dám dừng lại dù chỉ một giây. Tiếng còi báo động đỏ của Không đoàn tuần tiễu vang vọng từ phía trên đỉnh đầu qua các giếng thông gió rỉ sét, báo hiệu toàn bộ Hạ Thành đang bị phong tỏa gắt gao.


Cuối cùng, đường ống dẫn dầu mở ra một hố sụt xả thải bỏ hoang ở rìa bãi phế liệu ngoại ô. Tí nhào người ra ngoài, ngã nhào xuống đống rác kim loại rỉ sét trong tình trạng kiệt sức hoàn toàn.


Toàn thân thằng bé ướt sũng dầu máy đen ngòm, quần áo yếm bảo hộ bị rách tả tơi, đầu gối và khuỷu tay rướm máu do ma sát với thành ống thép rỉ. Thằng bé thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng đau đớn, đôi mắt nhòe đi vì mệt mỏi và nước mắt.


Nhưng khi nhìn thấy ánh đèn quét màu xanh lục bảo của hạm đội Không quân đang rạch ngang bầu trời đêm ngoại ô cách đó không xa, Tí biết mình không được phép ngã xuống ở đây. Sư phụ đã hy sinh để bảo vệ khối ổ cứng này. Anh Du và chị An đang chờ gã mang chìa khóa sinh mệnh về cứu nguy.


Tí gượng dậy bằng chút sức tàn cuối cùng, hai tay ôm chặt khối ổ cứng sinh học chu kỳ 5 trước ngực, lảo đảo bước đi trong màn sương mù điện từ dày đặc, hướng thẳng về phía hẻm đá nơi Trịnh Du đang ẩn nấp trong tình trạng kiệt sức hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!