Nhạc nềnSoaring

Bãi rác ngoại ô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt của chiếc xe trượt điện cũ kỹ rít lên từng hồi ghê rợn trên nền đá xám bám đầy váng dầu của đường cống xả thải. Đêm ngoại ô Zone 1 không có trăng sao, chỉ có một màn sương mù điện từ đặc quánh màu xám tro, liên tục bị xé rách bởi những luồng chớp từ trường yếu ớt từ các tháp sưởi ấm của giới tinh hoa thượng tầng dội xuống.


Trịnh Du ngồi bệt ở sàn sau xe, một tay ôm chặt chiếc kén thở dã chiến của Trịnh An, tay còn lại tì lên vách sắt rỉ để giữ thăng bằng. Vết mổ cấy sọ lậu trên thái dương trái của anh vẫn rỉ ra từng vệt máu ấm, thấm qua lớp băng gạc dán vội, nhức nhối theo từng nhịp đập của mạch máu. Thế nhưng, nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với luồng nhiệt lượng đang thiêu đốt dọc cột sống anh. Dải đèn LED cột sống – vết sẹo năng lượng từ cơn quá nhiệt lượng tử ở cống ngầm – giờ đây phát ra ánh sáng màu cam nhạt cảnh báo vĩnh viễn. Nó không còn là màu lam vô hại của một phi công tuần tra chính quy, mà là màu của một kẻ mang mã lỗi di truyền đang bị săn đuổi.


Bên gáy Du, dải tủy sống lượng tử liên tục co rút, tỏa ra hơi nóng hầm hập khiến lớp áo khoác da phi công sờn rách bốc lên mùi khét nhẹ của polymer bị nung chảy. Trong túi áo khoác, hai ống Chất ổn định thần kinh Calypso-9 tinh khiết còn lại và hai thanh nhiên liệu siêu dẫn Hydrogen bọc titan va vào nhau lách cách, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về cái giá của sự sinh tồn.


"Sắp đến rồi, Du. Ráng giữ chặt con bé," Chu Hải khàn giọng nói, một tay ghì chặt ghi-đông chiếc xe trượt, tay kia thỉnh thoảng điều chỉnh thấu kính cơ khí ở mắt phải để nhìn xuyên qua màn sương mù độc hại. "Khu vực ngoại ô này là vùng mù của Ban kiểm duyệt Censor-Eye, nhưng lính tuần tra của Hà có thể đã bắt đầu thả drone tầm nhiệt rà quét dọc theo các đường ống thải. Chúng ta phải ẩn mình trước khi trời sáng."


A Sáng, cậu bé liên lạc viên nhỏ tuổi, ngồi xổm ở mũi xe trượt, ôm khư khư chiếc còi điện từ mini. Đôi mắt xếch của cậu đảo liên tục vào khoảng không tối tăm phía trước. Cậu bé biết rõ từng kẽ nứt của thế giới ngầm này hơn bất kỳ ai, nhưng lưới phong tỏa đỏ của Đốc công Phan Đăng đang khép lại quá nhanh, biến những lối đi quen thuộc thành những cái bẫy chết người.


Chiếc xe trượt điện lượn một cú gắt qua họng xả thải khổng lồ đã rỉ sét, lao ra một vùng thung lũng nứt gãy địa tầng hoang tàn.


Trước mắt Du, Bãi rác cơ khí Ngoại ô hiện ra như một nghĩa địa khổng lồ của các kỷ nguyên sụp đổ. Những đống phế thải kim loại cao sừng sững như những ngọn núi nhân tạo, cấu thành từ xác của các máy gia tốc hạt cổ đại, khung xương titan của hạm đội tuần tra cũ, và hàng triệu robot lỗi thời bị thải ra từ khu công nghệ cao thượng tầng. Giữa những khe nứt của núi rác, các luồng rác thải lượng tử phát ra ánh sáng huỳnh quang màu lam nhạt kỳ ảo, tỏa ra một màn sương điện từ dày đặc làm nhiễu loạn mọi thiết bị định vị thông thường. Đây là nơi duy nhất ở Zone 1 mà AI giám sát không thể vươn tới hoàn toàn, nhưng cũng là vùng cấm ngập tràn bức xạ lượng tử tàn dư.


Chu Hải cho xe dừng lại sát vách một container bọc thép rỉ sét ngập nửa dưới bùn hóa chất.


Từ trong bóng tối của container, một bóng người bệ vệ bước ra. Đó là Thạch Sơn, trùm phế liệu ngoại ô. Gã mặc một chiếc áo ba lỗ bạc màu hở cái bụng mỡ vạm vỡ, cổ đeo sợi xích sắt to bản kết từ các bạc đạn phản lực đã qua sử dụng, những ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn làm từ vòng đệm titan. Mắt gã nheo lại, thấu kính cơ khí dã chiến quét qua chiếc xe trượt rồi dừng lại trên gương mặt rỉ máu và dải tủy sống phát sáng cam của Du.


"Chu Hải, mày lại mang rác thải nguy hiểm về bãi của tao đấy à?" Thạch Sơn cất giọng ồm ồm, khạc một ngụm nước bọt lẫn mùi dầu máy xuống đất. "Không đoàn vừa phát lệnh truy nã đỏ toàn phân khu. Phan Đăng đang điên cuồng tìm kiếm một phi công mang não lượng tử lỗi. Tao không muốn các tháp pháo Aegis của Không đoàn san phẳng bãi rác này chỉ vì chứa chấp một kẻ đào tẩu."


"Lão Sơn, cậu ta là người của Lão Mộc," Chu Hải bước xuống xe, giọng sòng phẳng nhưng kiên quyết. "Cậu ta cần linh kiện tản nhiệt để ổn định tủy sống. Đổi lại, cậu ta có thể sửa bất kỳ drone bảo an nào mày nhặt được ở đây mà không cần xóa mã định danh."


Thạch Sơn im lặng một lát, đôi mắt khôn ngoan của gã thương nhân chợ đen đảo qua Trịnh An đang nằm im lìm trong kén thở dã chiến. Gã hiểu rõ giá trị của một phi công có khả năng bẻ khóa lượng tử lậu. Cuối cùng, gã khịt mũi, hất hàm về phía thung lũng sâu nhất của bãi rác:


"Lối vào hầm lò của máy gia tốc hạt chu kỳ 5 nằm ở phía Đông thung lũng. Ở đó có nhiều xác robot bảo an và chip lượng tử phế liệu chưa bị càn quét. Nhưng tao cảnh báo trước: vùng đó có bức xạ lượng tử tàn dư rất cao, và gần đây có tin đồn bọn thợ săn tiền thưởng đang lảng vãng quanh đây kiếm ăn. Tự lo mạng mình đi, thằng nhóc."


Du im lặng gật đầu. Anh bế Trịnh An ra khỏi xe trượt, đặt cô bé nằm an toàn bên trong phòng cabin vô trùng dã chiến của Thạch Sơn dưới sự bảo vệ của Chu Hải và A Sáng. Nhìn gương mặt nhợt nhạt nhưng nhịp thở đã ổn định của em gái nhờ liều Calypso-9 vừa tiêm, lòng Du thắt lại. Anh không còn nhiều thời gian. Dải tủy sống lượng tử sau gáy anh đang rung lên từng hồi tê dại, báo hiệu nếu không tìm được bộ tản nhiệt thích hợp trong vòng vài giờ tới, hệ thần kinh của anh sẽ bị thiêu rụi vĩnh viễn.


Du kéo sụp mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da, đeo chiếc kính bảo hộ phi công cũ của cha nuôi Trịnh Khương lên mắt, rồi một mình dấn thân vào sâu trong nghĩa địa cơ khí.


Bầu không khí bên trong bãi rác lạnh ngắt và đặc quánh mùi ozone. Mỗi bước chân của Du nện trên những mảnh vỡ hợp kim titan đều phát ra tiếng kim loại va chạm khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Thấu kính phân tích quang phổ ở mắt trái của anh nhấp nháy liên tục, hiển thị các luồng tĩnh điện màu lam nhạt chạy dọc theo các đường cáp rỉ sét dưới lòng đất. Nhờ ngưỡng năng lực "Đồng hóa Kỹ nghệ" vừa đột phá sau khi nén ký ức chu kỳ hai, Du có thể nhìn thấu cấu trúc của những đống đổ nát xung quanh. Anh nhận biết được đâu là thép titan chịu lực, đâu là những mạch bán dẫn đã bị nung chảy hoàn toàn bởi bão sét lượng tử.


Anh đi sâu vào vùng trũng, nơi xác của một máy gia tốc hạt khổng lồ từ chu kỳ thứ năm nằm gãy đôi như một con quái vật cơ khí thời tiền sử. Những mảnh vỡ của vòng nam châm siêu dẫn khổng lồ nằm rải rác, phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt của quặng siêu dẫn Aegium thô chưa tinh luyện.


Cơn co thắt gáy đột ngột ập đến. Du khụy gối xuống bên một đống đổ nát, tay phải bấu chặt vào một tấm thép rỉ. Thái dương trái của anh đau buốt như bị khoan thẳng vào xương sọ. Ánh sáng cam từ cột sống của anh nhấp nháy điên cuồng, phản chiếu lên những mảnh thủy tinh thạch anh lam vỡ vụn dưới đất.


"Phải nhanh lên..." Du lẩm bẩm, răng nghiến chặt.


Anh bắt đầu lùng sục trong khoang điều khiển đã nát bét của máy gia tốc hạt. Đôi bàn tay của anh – vốn dĩ cực kỳ khéo léo của một thợ máy và phi công – giờ đây chuyển động nhanh thoăn thoắt theo bản năng kỹ thuật của ký ức chu kỳ hai. Anh tháo dỡ các cổng logic thô sơ từ những tấm bảng mạch bán dẫn lỗi, bới tìm các "Chip lượng tử phế liệu" còn khả năng hoạt động để chế tạo bộ lọc tần số tạm thời.


Đột nhiên, dưới lớp cát bụi phóng xạ màu xám đen, ngón tay Du chạm vào một vật thể bằng kim loại nặng, hình tròn rỉ sét nặng trĩu.


Du gạt bỏ lớp bụi bẩn bám dày trên bề mặt vật thể. Đó là một thiết bị có kích thước bằng bàn tay, vỏ ngoài bằng hợp kim titan dày đã bị ăn mòn loang lổ, xung quanh thân có các rãnh xoắn ốc tinh xảo chạy dọc về phía một lõi năng lượng nhỏ ở trung tâm. Thấu kính mắt trái của Du lập tức quét qua thiết bị, hiển thị dòng dữ liệu nhấp nháy màu vàng nhạt:


*“Phát hiện thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay – Chu kỳ 5. Tình trạng: Rỉ sét vật lý 60%, lõi phản vật chất ở trạng thái ngủ đông. Độ tương thích lượng tử: 85%.”*


Trái tim Du đập mạnh một nhịp. Đây chính là mảnh vỡ siêu công nghệ từ chu kỳ diệt vong trước mà Lão Mộc từng nhắc đến trong những câu chuyện say xỉn ở xưởng cơ khí. Một thiết bị có thể bẻ cong trọng lực cục bộ bằng cách đồng bộ sóng não lượng tử của người sử dụng. Tuy nhiên, hiện tại nó chỉ là một khối sắt rỉ vô dụng nếu không được cung cấp một nguồn năng lượng siêu dẫn ổn định.


Du cẩn thận nhét chiếc Neo Trọng Lực vào túi áo khoác da, ngay cạnh hai thanh nhiên liệu Hydrogen. Anh vừa đứng thẳng dậy thì thấu kính mắt trái đột ngột phát ra một cảnh báo đỏ chớp tắt liên tục.


*“Cảnh báo! Phát hiện dao động cơ học tần số cao trong bán kính 15m. Nhận diện mục tiêu: Bộ xương ngoài trợ lực bọc titan. Tốc độ tiếp cận: 20m/s.”*


Sát khí ập đến nhanh như một tia chớp từ trường.


*Ầm!*


Một bóng đen khổng lồ bật nhảy từ đỉnh đống phế liệu cao mười mét xuống ngay vị trí Du đang đứng. Theo bản năng của một phi công trinh sát, Du tung người lăn lộn sang một bên vách đá thạch anh.


Ngay tại vị trí anh vừa đứng một tích tắc trước, một lưỡi dao plasma rực sáng ánh sáng hồng ngoại đỏ rực chém xuống, bổ đôi một khối động cơ thép titan dày nửa mét làm hai nửa hoàn hảo. Những tia lửa plasma bắn ra tung tóe, nung chảy cả lớp cát thủy tinh dưới đất thành một vũng dung dịch sền sệt phát quang.


Du lồm cồm bò dậy, lưng tựa chặt vào vách sắt của máy gia tốc hạt gãy đôi. Trước mắt anh, kẻ tấn công từ từ đứng thẳng lên giữa màn sương khói lưu huỳnh.


Đó là Đinh Vũ, thợ săn tiền thưởng trẻ tuổi khét tiếng của thế giới ngầm Hạ Thành. Gã bọc mình trong bộ xương ngoài trợ lực "Bọ Ngựa" rỉ sét nhưng chuyển động cực kỳ linh hoạt. Những khớp cơ khí thủy lực dọc hai chân gã phát ra những tiếng rít hơi áp suất cao đều đặn. Gương mặt gã hoàn toàn bị che kín bởi chiếc mặt nạ phòng độc ba mắt kính phát ánh sáng lam lạnh lùng. Trên tay phải gã, lưỡi dao plasma gắn liền với khớp xương ngoài đang rung lên với tần số cao, tỏa ra nhiệt lượng khủng khốc.


"Trịnh Du," giọng của Đinh Vũ vang lên qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ, méo mó và mang đầy vẻ ngạo nghễ, thực dụng. "Lệnh truy nã đỏ của Phan Đăng trị giá bằng năm mươi bình oxy vô trùng và mười ống Calypso-9 tinh khiết. Tập đoàn Vạn Niên cũng muốn mua lại bộ não lượng tử lỗi của mày để mổ xẻ. Đừng chống cự, tao sẽ ra tay nhanh gọn để không làm hỏng tủy sống của mày."


"Mày nghĩ mày có thể lấy được đầu tao dễ dàng thế sao, Vũ?" Du lạnh lùng đáp, bàn tay phải siết chặt khẩu súng phóng điện từ EMP tự chế giắt ngang hông.


"Để xem tốc độ của mày nhanh hơn, hay bộ xương ngoài của tao nhanh hơn!" Đinh Vũ gầm lên.


*Hưu!*


Khớp thủy lực ở chân Đinh Vũ co rút rồi giải phóng lực đẩy cực đại. Gã lao vút đến như một vệt bóng mờ màu xám tro. Tốc độ bọ bùng phát khiến Du không kịp thực hiện bất kỳ động tác né tránh vật lý thông thường nào.


Du dồn dòng điện từ gáy lên thấu kính mắt trái, kích hoạt "Giao thức Hack sóng não lậu" định can thiệp vào hệ thống điều khiển bộ xương ngoài của đối thủ. Một luồng sóng xung kích không khí mờ ảo phát ra từ thấu kính, lao thẳng vào đầu thu cảm biến trên vai Vũ.


Thế nhưng, màn hình quét của Du lập tức hiển thị dòng chữ báo lỗi màu đỏ:

*“Hack thất bại! Hệ thống điều khiển của mục tiêu sử dụng kết nối cáp vật lý khép kín hoàn toàn. Không có cổng thu phát sóng không dây.”*


"Trò vặt!" Đinh Vũ cười lạnh.


Gã đã áp sát Du trong vòng một mét. Lưỡi dao plasma rực lửa chém một đường vòng cung từ trên xuống, nhắm thẳng vào bả vai trái của Du.


Du buộc phải nghiêng người né tránh trong gang tấc. Đường chém sượt qua mép áo khoác da của anh, luồng nhiệt lượng kinh hoàng từ lưỡi dao plasma nung chảy một mảng da áo, để lại một vết bỏng rát đỏ ửng trên sườn phải của anh. Chưa dừng lại ở đó, Đinh Vũ tận dụng đà lao tới, xoay người tung một cú đá móc bằng gối bọc thép tấm của bộ xương ngoài thẳng vào mạn sườn Du.


*Bốp!*


Cú va chạm cơ học cực mạnh khiến Du bay vọt ra xa, đập mạnh lưng vào vách thép rỉ của máy gia tốc hạt. Anh ngã quỵ xuống đất, lồng ngực đau nhói như có vài xương sườn đã bị rạn nứt. Máu tươi từ vết thương thái dương trái chảy tràn xuống má, làm mờ đi một phần tầm nhìn của thấu kính mắt trái.


Đinh Vũ không để cho con mồi có một giây thở dốc. Các khớp cơ khí của gã lại rít lên, lưỡi dao plasma rực sáng chu kỳ sạc năng lượng tối đa, chuẩn bị găm thẳng vào gáy Du để cắt đứt dải tủy tản nhiệt.


Du nằm dưới đất, hơi thở dồn dập. Anh nhìn xung quanh đống phế liệu lỏng lẻo của máy gia tốc hạt. Trí tuệ từ ký ức chu kỳ hai của anh lập tức phân tích ra một cơ hội duy nhất: kết cấu của đống đổ nát kim loại phía trên đầu Đinh Vũ cực kỳ mất cân bằng lực, chỉ cần một chấn động trọng lực nhỏ cũng có thể khiến hàng tấn titan đổ sập xuống đè bẹp đối thủ.


Nhưng tay trái anh đang bị liệt nhẹ, và thiết bị Neo Trọng Lực trong túi áo thì vẫn rỉ sét và chưa được kích hoạt.


Đinh Vũ bước tới, lưỡi dao plasma giơ cao, ánh sáng đỏ rực của nó phản chiếu lên thấu kính mắt trái rỉ máu của Du.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!