Mảnh ghép của kỷ thứ hai
Bóng tối dưới lòng đất Hạ Thành không phải là một khoảng không tĩnh lặng, mà là một thực thể đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh, khí metan rò rỉ và mùi kim loại rỉ sét bị nung chảy sau vụ nổ. Tiếng ù tai nhức nhối từ xung lực EMP của robot Giáp-03 vẫn còn hành hạ màng nhĩ phải của Trịnh Du, biến mọi âm thanh xung quanh thành những tiếng vo vo đứt quãng như tiếng cánh côn trùng đập liên hồi.
Du nằm nghiêng trên nền cống ngầm ẩm ướt, nước thải hóa chất lạnh ngắt thấm qua lớp áo khoác da phi công sờn rách, mặn chát và buốt nhói. Một tảng bê tông cổ đại nặng hàng trăm ký đè sập lên bả vai trái của anh, khóa chặt nửa thân người dưới đống đổ nát sụt lún. Cánh tay trái của Du – vốn đã bị liệt nhẹ do phản lực tĩnh điện từ Giao thức Hack sóng não lậu trước đó – giờ đây hoàn toàn mất đi cảm giác, chỉ còn lại những luồng điện giật tê dại chạy dọc theo các bó cơ polymer cấy ghép.
"An..."
Du khàn giọng gọi, nhưng luồng khí lạnh tràn vào khí quản khiến anh ho sặc sụa. Thấu kính phân tích quang phổ ở mắt trái của anh nhấp nháy điên cuồng, hiển thị những dòng cảnh báo màu đỏ chớp tắt liên tục: *“Cảnh báo! Hệ thống tủy sống lượng tử quá nhiệt nghiêm trọng. Nhiệt độ lõi: 41.5 độ C. Nguy cơ tổn thương tế bào thần kinh vĩnh viễn.”*
Bất chấp cơn đau buốt như có hàng nghìn cây kim nung đỏ đâm vào gáy, Du dùng cánh tay phải còn cử động được để quét bùn đất xung quanh. Dưới ánh sáng lam nhạt yếu ớt phát ra từ dải đèn LED cột sống của chính mình, anh nhìn thấy chiếc kén thở dã chiến của Trịnh An nằm cách đó chưa đầy nửa mét. Chiếc kén bị đất đá vùi lấp một nửa, lớp vỏ nhựa tổng hợp đã bị rạn nứt nghiêm trọng. Tiếng rít khè khè yếu ớt từ chiếc máy thở của cô bé mười bốn tuổi vang lên đều đặn nhưng mỏng manh như một sợi chỉ sắp đứt.
Thời gian sống sót của An chỉ còn tính bằng phút. Nồng độ oxy vô trùng đóng bình trong máy thở đang giảm nhanh dưới áp suất nghẹt thở của hầm sập.
Du nghiến chặt răng đến mức bật máu môi. Anh dồn toàn bộ lực vào cánh tay phải, bấu chặt vào một thanh sắt rỉ nhô ra từ khối bê tông, dùng nó làm điểm tựa để đẩy cơ thể ra khỏi khoảng trống chật hẹp dưới tảng đá đè. Tiếng xương khớp bả vai trái kêu răng rắc đau đớn, nhưng dải tủy sống lượng tử của anh đột ngột giải phóng một luồng xung lực thô, cưỡng ép các bó cơ hoạt động vượt mức chịu tải. Với một cú rướn người tuyệt vọng, Du thoát khỏi gông cùm của đống đổ nát, bò rạp trên nền sình lầy tiến về phía em gái.
Bàn tay phải run rẩy của anh thọc sâu vào túi trong của chiếc áo khoác da. Ba ống Chất ổn định thần kinh Calypso-9 vẫn nguyên vẹn, rực sáng màu lam nhạt ấm áp giữa bóng tối dơ bẩn của cống ngầm. Du rút ra một ống, ngón tay anh lóng ngóng bẻ gãy đầu bọc titan bảo vệ của kim tiêm áp suất cao.
"Ráng chịu đựng một chút, An... Anh hai ở đây rồi."
Du áp sát mũi tiêm vào vùng gáy mềm mại của cô bé, ngay sát đốt sống cổ nơi các tế bào phổi đang bị tàn phá bởi khí độc Clo. Anh nhấn nút kích hoạt. Một tiếng *xoẹt* nhỏ của áp lực khí nén vang lên, luồng dung dịch Calypso-9 tinh khiết lập tức được bơm thẳng vào hệ thần kinh của An.
Cơ thể nhỏ nhắn của cô bé giật mạnh lên một cái, các đầu ngón tay co rút theo bản năng sinh học khi thuốc bắt đầu lan tỏa vào máu. Chỉ vài giây sau, sắc mặt tím tái của An dần dịu đi, nhịp thở khè khè trở nên sâu và đều đặn hơn. Calypso-9 đã tạm thời đóng băng quá trình hoại tử mô phổi, mỏ neo nhân tính duy nhất của Du đã được kéo ngược trở lại từ tay tử thần.
Du thở dốc, gục đầu bên cạnh kén thở của em gái. Sự nhẹ nhõm ngắn ngủi vừa nhen nhóm thì một tai biến mới lại ập đến.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Trên đỉnh đầu họ, những chấn động dữ dội từ cơn bão sét lượng tử ngoài hành lang bay đang rò rỉ qua các đường ống nước thải bằng kim loại khổng lồ của Hạ Thành. Những tia điện lượng tử màu đen phóng ra lách tách từ các mối nối rỉ sét, nung chảy lớp vỏ nhựa cách điện của các đường cáp ngầm bị bỏ hoang.
Một luồng điện rò rỉ cực mạnh chạy dọc theo dòng nước thải hóa chất ngập đến mắt cá chân của Du. Ngay khi luồng tĩnh điện chạm vào cơ thể anh, nó lập tức cộng hưởng với mảnh sọ titan bảo mệnh cấy trên thái dương trái và dải tủy sống lượng tử sau gáy.
*Xoẹt!*
Toàn thân Du co giật dữ dội. Một cơn đau buốt tột cùng, sắc bén hơn cả ngàn nhát dao mổ laser, xuyên thẳng vào thùy thái dương của anh. Bộ não lượng tử lỗi – vốn chứa đựng những mảnh vỡ dữ liệu rác của năm chu kỳ diệt vong trước – bị kích hoạt cưỡng bức dưới tác động của dòng điện rò rỉ.
Thấu kính mắt trái của Du đột ngột chuyển từ màu lam nhạt sang màu cam cảnh báo quá tải rực lửa. Trước mắt anh, không gian tối tăm của cống ngầm Hạ Thành biến mất, thay vào đó là một thực tại hoàn toàn khác đang đè chồng lên nhận thức hiện tại.
Đó là ký ức của **Chu kỳ thứ hai**.
Du nhìn thấy chính mình bọc trong bộ đồ bảo hộ lao động dày cộm bám đầy dầu mỡ màu đen, thái dương trái rỉ máu dưới một mảnh sọ titan thô sơ chưa qua hiệu chuẩn. Anh đang đứng sâu dưới lòng đất của một hầm lò hạt nhân khổng lồ, xung quanh là tiếng gầm rú điên cuồng của các máy khoan mỏ và mùi phóng xạ ion hóa nồng nặc đến nghẹt thở.
"Du! Chạy mau! Lò phản ứng sinh học bị quá tải nhiệt rồi! Sập hầm mất!"
Tiếng hét thất thanh vang lên bên tai anh. Du quay đầu lại và nhìn thấy **Bản sao cơ khí An** của chu kỳ thứ hai. Phiên bản này của em gái anh lớn tuổi hơn, mặc bộ đồ bảo hộ lao động rách nát, cánh tay phải của cô bé hoàn toàn là một khớp cơ khí thô sơ bám đầy mỡ máy, trán quấn một dải băng gạc đẫm máu. Đôi mắt to tròn của cô bé không phải là sự ngây thơ của hiện tại, mà là sự bướng bỉnh, đam mê động cơ ion và niềm tin tuyệt đối dành cho anh trai mình.
Nhưng niềm tin đó đã bị nghiền nát.
Một chấn động khủng khiếp nổ ra từ lõi lò phản ứng hạt nhân của hầm mỏ. Trần bê tông bọc thép của hầm lò đổ sập xuống như một thác lũ đá phóng xạ. Du nhìn thấy Bản sao cơ khí An bị một dầm thép khổng lồ đè nghiến ngay trước mắt mình. Cô bé không thể thoát ra, cánh tay cơ khí của cô phát ra những tia lửa điện chập mạch xèo xèo khi cố gắng đẩy khối thép ra trong vô vọng.
"Anh hai! Chạy đi! Bảo toàn động cơ ion..."
Tiếng hét của An bị nuốt chửng bởi tiếng gầm của đất đá đổ sụp và luồng lửa phóng xạ màu xanh lam rực rỡ từ lò phản ứng nổ tung. Du của chu kỳ hai đã bỏ chạy, mang theo nỗi hận thù và cảm giác tội lỗi tột cùng của một kẻ hèn nhát sống sót qua tro tàn.
Nhưng đi kèm với nỗi đau đớn tinh thần tột cùng đó, một lượng dữ liệu kỹ thuật khổng lồ từ chu kỳ hai bắt đầu đổ bộ điên cuồng vào não bộ của Du hiện tại. Sơ đồ cấu trúc của các loại động cơ phản lực cổ đại, thuật toán tản nhiệt tủy sống bằng lá đồng siêu dẫn, và phương pháp hiệu chuẩn dòng chảy hạt ion đẩy ngược... Tất cả những tri thức cơ khí dã chiến của chu kỳ hai đang ghi đè vĩnh viễn lên các phân vùng não bộ của anh.
*“Cảnh báo! Băng thông sóng não lượng tử đạt mức 98%. Nguy cơ sụp đổ bản dạng nhân cách hiện tại. Phát hiện nỗ lực ghi đè dữ liệu quy mô lớn.”*
Du gào thét không ra tiếng giữa cống ngầm Hạ Thành của chu kỳ sáu. Anh ôm chặt lấy đầu, móng tay cắm sâu vào lớp băng gạc trên thái dương trái, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả lòng bàn tay. Hai luồng nhân cách – một phi công trinh sát kiêu hãnh của Không đoàn Tuần tiễu hiện tại và một gã thợ lò hèn nhát mang đầy nợ máu của chu kỳ hai – đang va chạm dữ dội trong hộp sọ của anh, dọa xé rách ý thức của anh thành trăm mảnh.
Trịnh An bên cạnh bị đánh thức bởi tiếng rên rỉ đau đớn của anh trai. Cô bé cố gượng dậy, đôi mắt to tròn đầy hoang mang nhìn Du đang co giật liên hồi dưới đất, dải đèn LED cột sống của anh phát ra ánh sáng cam rực lửa nung nóng cả bầu không khí ẩm ướt.
"Anh hai... Anh hai bị sao thế? Đừng bỏ An..." An khóc nấc lên, bàn tay nhỏ bé run rẩy cố nắm lấy tay anh.
Trong cơn mê sảng lượng tử cận kề cái chết não, một giọng nói nữ lạnh lùng, lý trí nhưng mang theo một tần số lượng tử quen thuộc đột ngột vang lên mơ hồ trong thùy thái dương của Du. Đó không phải là giọng của An, mà là một ảo ảnh ký ức rò rỉ từ tương lai – giọng của Lâm Vy, nhà khoa học giải mã cổ vật:
*“Du! Đừng chống cự dòng dữ liệu bằng bạo lực tinh thần! Sử dụng mảnh sọ titan làm mồi dẫn... Kích hoạt Giao thức nén dữ liệu ký ức rác ngay! Phân vùng bộ nhớ của anh như một ổ cứng máy tính... Cô lập tệp rác chu kỳ hai vào vùng nhớ đệm!”*
Lời thầm thì như một luồng nước lạnh dội thẳng vào bộ não đang bốc cháy của Du. Bản năng lập trình logic của một phi công át chủ bài trỗi dậy. Du ngừng gào thét, anh tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại, dồn dòng điện lượng tử từ tủy sống cổ chạy ngược lên mảnh sọ titan bảo mệnh cấy ở thái dương trái.
Anh không đẩy ký ức chu kỳ hai ra nữa. Anh chấp nhận nó, nhưng dồn toàn bộ hình ảnh vụ sập hầm lò, nỗi đau của Bản sao cơ khí An và cả những sơ đồ kỹ thuật động cơ phản lực vào một vòng tròn bảo mật lượng tử trong thùy trán. Anh chạy thuật toán nén dữ liệu, cô lập hoàn toàn tệp dữ liệu rác này vào một phân vùng đệm tạm thời.
*Vút.*
Cơn đau đầu tột cùng đột ngột biến mất như một bong bóng xà phòng bị thổi vỡ. Thấu kính mắt trái của Du nhấp nháy vài nhịp rồi chuyển dần từ màu cam rực lửa về lại màu lam nhạt ổn định. Tuy nhiên, dải đèn LED cột sống của anh đã bị tổn thương vật lý vĩnh viễn do quá nhiệt, nó không còn phát ra ánh sáng lam vô hại nữa mà chuyển sang màu cam nhạt cảnh báo – một vết sẹo năng lượng không thể xóa nhòa.
Cùng lúc đó, một dòng thông báo hiển thị trong tầm nhìn của anh:
*“Đột phá ngưỡng Đồng hóa Kỹ nghệ (30% - 45%). Đã tích hợp thành công kiến thức cơ khí dã chiến chu kỳ hai vào nhận thức thực hành.”*
Du thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu và nước thải chảy ròng ròng trên mặt. Anh vội ôm chặt lấy Trịnh An đang khóc nức nở vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy gò của cô bé.
"Không sao rồi, An... Anh hai đây. Thuốc đã có tác dụng rồi. Em sẽ không sao đâu."
Chưa kịp để hai anh em định thần, từ phía sâu trong đường cống ngầm tối tăm, một tiếng động cơ rít gió đặc trưng vang lên, kèm theo ánh đèn pha màu vàng ấm áp quét qua màn sương mù điện từ.
*Két!*
Một chiếc xe trượt điện cũ kỹ bám đầy rỉ sét và dầu mỡ dừng lại ngay trước đống đổ nát sụp lún. Bước xuống từ xe là một cậu bé mười hai tuổi gầy gò, mặc quần áo rộng thùng thình rách nát – A Sáng, liên lạc viên nhỏ tuổi của chợ đen. Đi sau cậu là một người đàn ông gầy guộc, da ngăm đen do lửa hàn, mắt phải đeo thấu kính phóng đại cơ khí lấp lánh – Chu Hải, thợ hàn plasma tài ba của thế giới ngầm Hạ Thành.
Chu Hải giương khẩu súng hàn plasma đang tỏa ra luồng nhiệt lượng đỏ rực lên, quét một vòng cảnh giác xung quanh đống đổ nát trước khi nhìn thấy Du.
"Mẹ kiếp, Du! Cậu vẫn còn sống sao?" Chu Hải thốt lên, giọng gã khàn đặc vì hít phải khói hàn lâu năm. Gã nhanh chóng bước tới, một tay đỡ lấy vai Du, tay kia quét thấu kính cơ khí kiểm tra kén thở của An. "A Sáng báo với tôi là nhà trọ của cậu bị Trung úy Hà san phẳng rồi. Tôi không ngờ cậu lại dám hack cả robot Giáp-03 để tự sát mở đường máu đấy."
"Lão Mộc thế nào rồi?" Du hỏi, giọng khàn đặc, tay vẫn bóp chặt chiếc kính bảo hộ phi công cũ trong túi áo.
Chu Hải im lặng trong một giây, vết sẹo bỏng trên tay gã co rút lại dưới ánh đèn hàn. Gã lắc đầu, giọng trầm xuống đầy lo ngại:
"Không ổn rồi, Du. Không đoàn Tuần tiễu đã phong tỏa toàn bộ lối ra mặt đất của Hạ Thành. Hà đang điên cuồng lùng sục từng đường ống dẫn khí Clo. Và tệ hơn nữa... Đốc công Phan Đăng đã phát lệnh phong tỏa đỏ toàn phân khu Zone 1. Chúng đã giăng lưới sắt trên đầu chúng ta rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!