Nhạc nềnSoaring

Lưới sắt vây thành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn đỏ rực của hệ thống cảnh báo khẩn cấp quay cuồng trong phòng vô trùng của kho y tế trung tâm, hắt lên những bức tường titan những vệt sáng trông như những vệt máu tươi đang loang loãng. Tiếng còi hú dồn dập, xé rách màn đêm vô trùng của phân khu phía Bắc Không đoàn Tuần tiễu.


Trịnh Du đứng chết trân giữa phòng, hai thanh nhiên liệu siêu dẫn Hydrogen nặng trĩu bọc vỏ titan xám xịt được anh ôm chặt bên cánh tay phải, còn bàn tay trái run rẩy đang nhét vội ba ống Chất ổn định thần kinh Calypso-9 vào túi trong của chiếc áo khoác da phi công sờn rách. Vết mổ bên thái dương trái của anh – dấu vết của ca phẫu thuật cấy sọ titan lậu chỉ vừa mới ráo mực vài tiếng trước – đột ngột co thắt dữ dội. Một dòng máu nóng ấm rỉ ra, len qua lớp băng gạc mỏng rồi chảy dài xuống má, lạnh ngắt khi tiếp xúc với luồng khí điều hòa vô trùng của phòng kho.


*“Cảnh báo! Phát hiện xâm nhập trái phép tại Kho y tế trung tâm. Kích hoạt Giao thức quét sinh trắc học khẩn cấp theo lệnh từ Văn phòng Đốc công Phan Đăng. Phong tỏa toàn bộ cửa sập tự động trong vòng mười giây.”*


Tiếng thông báo điện tử vô cảm vang lên từ các loa âm trần bọc thép. Trên đỉnh đầu Du, thấu kính quét của hệ thống camera Censor-Eye bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, phát ra chùm tia laser màu đỏ sẫm quét dọc theo sống lưng anh. Dải đèn LED lượng tử dọc cột sống của Du đột ngột phản ứng với luồng quét từ trường, nó chuyển sang màu cam cảnh báo, tỏa ra một nhiệt lượng khủng khiếp nung nóng lớp da thịt nhạy cảm sau gáy.


"Mẹ kiếp!" Du nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm chuyển động kèn kẹt. Cánh tay trái bị liệt cơ học nhẹ của anh hầu như không thể nhấc lên nổi quá ngực, nhưng bản năng sinh tồn của một phi công trinh sát đã buộc anh phải hành động.


Anh không thể leo ngược lên đường ống thông gió kỹ thuật được nữa. Cửa sập bọc thép dày nửa mét của phòng kho đang rầm rập hạ xuống với một tốc độ tàn nhẫn, chỉ còn cách mặt sàn titan chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét.


Trong phòng trực điều khiển cách đó hai dãy hành lang, Hoàng Bách đang điên cuồng gõ phím trên máy chủ của Phan Lâm. Mồ hôi gã chảy thành dòng, làm nhòe cả cặp kính bảo hộ kỹ thuật. Gã nhìn thấy hình ảnh của Du trên màn hình giám sát thông qua vòng lặp giả lập đang bắt đầu bị vỡ hạt do hệ thống Aegis trung tâm thực hiện giao thức ghi đè bảo mật.


"Du! Chạy mau! Cửa sập đang khóa cứng! Chú Lâm không thể can thiệp từ xa được nữa!" Giọng Bách hét lên nghẹn ngào qua bộ đàm áp sát màng nhĩ phải của Du.


Du không trả lời. Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, ôm chặt hai thanh Hydrogen và ba ống Calypso-9, thực hiện một cú trượt dài liều lĩnh trên sàn titan trơn trượt. Lớp da áo khoác ma sát với sàn nhà phát ra tiếng rít chói tai. Chỉ một tích tắc trước khi mép cửa sập bọc thép nện xuống sàn với một lực nặng hàng tấn, Du đã kịp lao người qua kẽ hở hẹp cuối cùng.


*Rầm!*


Cú va chạm của cánh cửa thép khổng lồ làm rung chuyển cả hệ thống sàn nhà bọc titan, hất văng một luồng gió áp suất cao nồng nặc mùi dầu thủy lực vào lưng Du. Anh lăn lộn vài vòng trên sàn hành lang tối tăm của khu kỹ thuật, nhanh chóng bò dậy dù khớp vai trái đau nhức như bị ai dùng kìm bẻ gãy.


"Bách! Tôi ra ngoài rồi! Ngắt nguồn điện dự phòng của hành lang phía Tây ngay!" Du thở dốc, giọng khàn đặc vì khói ozone rò rỉ.


"Đang ngắt! Chạy đến lối thoát hiểm số 3! Tôi đã mở sẵn cửa xả thải!" Tiếng gõ phím của Bách vang lên giòn giã, kèm theo một tiếng nổ lách tách của cầu chì trung tâm bị đoản mạch cưỡng bức. Toàn bộ hệ thống đèn hành lang phía Tây vụt tắt, chìm vào bóng tối dày đặc của đêm muộn.


Du lao đi như một bóng ma trong bóng tối quen thuộc của hệ thống ống dẫn kỹ thuật Không đoàn. Nhờ thấu kính phân tích quang phổ ở mắt trái phát ra ánh sáng lam nhạt, anh có thể nhìn thấy rõ các luồng điện từ chạy dọc theo các bức tường bọc titan, giúp anh né tránh các cảm biến chuyển động dã chiến của lực lượng bảo an đang rầm rập kéo đến.


Năm phút sau, tại nhánh cống kỹ thuật bỏ hoang ngoài vành đai bảo vệ phía Bắc.


Hoàng Bách đã đợi sẵn ở đó, gã đang đỡ lấy Trịnh An từ chiếc kén thở dã chiến thô sơ. Khuôn mặt cô bé mười mười bốn tuổi tím tái dưới ánh sáng lam nhạt của sương mù điện từ Hạ Thành, nhịp thở rít lên từng tiếng khè khè yếu ớt qua chiếc mặt nạ lọc khí đã bão hòa than hoạt tính.


"Lấy được chưa?" Bách hỏi, giọng gã run lên vì cả lạnh lẫn sợ hãi.


Du không nói một lời, anh thọc tay vào túi áo khoác, rút ra ba ống Calypso-9 tinh khiết rực sáng màu lam nhạt và đặt hai thanh Hydrogen siêu dẫn xuống nền đất ẩm ướt bám đầy dầu máy.


"Mẹ kiếp, cứu được con bé rồi!" Bách thở phào một hơi dài, nhưng ánh mắt gã lập tức đanh lại khi nhìn thấy vết máu tươi đang loang rộng trên băng gạc thái dương của Du. "Đầu cậu..."


"Không sao. Phải đưa An về nhà trọ ngay. Chỗ này không an toàn nữa. Còi báo động của kho quân sự đã kích hoạt hệ thống quét sinh trắc học diện rộng của Censor-Eye. Chúng ta chỉ có tối đa nửa tiếng trước khi lính tuần tra tràn xuống Hạ Thành."


Du bế xốc Trịnh An lên. Cơ thể cô bé nhẹ bẫng và lạnh ngắt, mỏ neo nhân tính duy nhất của anh đang thoi thóp giữa ranh giới sinh tử. Họ lao nhanh vào những đường cống ngầm ngoằn ngoèo, hướng về phía Nhà trọ số 44 tại khu ổ chuột Hạ Thành.


***


Hạ Thành (Zone 1 Underground) vào lúc nửa đêm trông như một bãi thải khổng lồ của nền văn minh vô trùng phía trên. Sương mù điện từ dày đặc kết hợp với hơi nước thải hóa chất tạo thành một màn sương màu xám tro, che khuất những dãy nhà trọ rỉ sét được dựng bằng các tấm thép phế liệu chắp vá chồng chất lên nhau. Những đường ống dẫn khí thải Clo khổng lồ chạy dọc theo các vách đá ngầm, thỉnh thoảng lại rò rỉ ra những luồng khí màu vàng lục độc hại, phát ra tiếng rít khè khè như tiếng thở của một con quái vật cơ khí khổng lồ.


Nhà trọ số 44 là một căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông bám đầy rỉ sét, nằm cheo leo sát một đường ống xả thải trung tâm. Bên trong, ánh sáng duy nhất phát ra từ một bóng đèn sợi đốt nhấp nháy liên tục do dòng điện trồi sụt của khu ổ chuột.


Du đặt An nằm xuống chiếc giường sắt cũ kỹ. Bách nhanh chóng mở hộp y tế dã chiến, tay gã run rẩy khi chuẩn bị ống tiêm áp suất cao để nạp Calypso-9.


"Du, giữ chặt bả vai con bé. Thuốc này tinh khiết lắm, áp lực dòng chảy khi tiêm trực tiếp vào tủy sống sẽ gây co thắt cơ học mạnh đấy," Bách cảnh báo, ngón tay gã bóp nhẹ xi-lanh.


Du áp hai bàn tay lên vai em gái. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhợt nhạt của An, chiếc kính bảo hộ phi công cũ của cha nuôi Trịnh Khương vẫn nằm im lìm trong túi áo khoác như một lời nhắc nhở thầm lặng về lời hứa tìm lại bầu trời xanh không phóng xạ cho cô bé.


Nhưng ngay khi mũi kim áp suất của Bách vừa chạm vào đốt sống cổ của An, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía đầu hẻm, làm rung chuyển cả vách thép rỉ sét của nhà trọ.


*Ầm!*


Tiếng còi hú của xe tuần tra Không đoàn vang dội, đè bẹp mọi âm thanh sinh hoạt nghèo nàn của khu ổ chuột. Ánh đèn pha cực mạnh từ bên ngoài xuyên qua các kẽ hở của vách thép rỉ sét, quét những luồng sáng trắng lạnh lẽo vào phòng.


"Trịnh Du! Kẻ phản bội Không đoàn! Chạy trốn vô ích thôi!"


Giọng nói hống hách, bạo lực của Trung úy Hà vang lên qua loa phóng thanh của xe bọc thép tuần tra. "Ngươi nghĩ ngươi có thể che giấu bộ não lượng tử lỗi của mình sau mảnh sọ titan đó sao? Trương Kiệt đã gửi toàn bộ bằng chứng ghi hình cấy ghép lậu của ngươi cho ta rồi! Đầu hàng ngay lập tức, nếu không ta sẽ san phẳng cái hẻm rác rưởi này!"


Bách giật nảy mình, suýt nữa làm rơi ống tiêm Calypso-9. "Mẹ kiếp! Trương Kiệt! Thằng chó đó đã dùng drone bám đuôi chúng ta từ xưởng của Lão Mộc!"


Du đứng bật dậy, thấu kính mắt trái của anh rực sáng màu lam nhạt dưới áp lực của cơn phẫn nộ đang bùng phát. Anh dồn dòng điện lượng tử lên mắt trái, kích hoạt kỹ năng "Quét sóng não lượng tử".


Xung lượng tử cực ngắn phát ra từ hốc mắt anh, xuyên qua vách thép rỉ sét của nhà trọ, dựng lại sơ đồ thực tại bên ngoài dưới dạng một khung lưới ba chiều màu xanh lam nhạt trong tầm nhìn của anh.


Du nhìn thấy rõ: Trung úy Hà đang đứng trên nóc xe bọc thép, mặc bộ giáp tuần tra màu xám xịt bọc titan dày, tay lăm lăm chiếc roi điện cao áp Không đoàn tiêu chuẩn phát ra những tia lửa điện màu xanh tím xèo xèo. Xung quanh gã là mười lính tuần tra trang bị súng trường điện từ hạng nặng bọc giáp titan mỏng, đang khép chặt vòng vây quanh Nhà trọ số 44.


Và đi đầu đội hình đột kích của chúng là robot tuần tra Giáp-03 – một cỗ máy chiến đấu hình người bọc titan màu xám trắng khổng lồ, tay cầm khẩu súng trường điện từ tiêu chuẩn quân sự đang hướng thẳng vào cửa phòng.


"Bách! Mang An trốn xuống lối thoát hiểm ngầm dưới sàn ngay!" Du ra lệnh, giọng anh lạnh lùng và quyết tuyệt đến đáng sợ.


"Còn cậu?" Bách hét lên, tay vẫn ôm chặt kén thở của An.


"Tôi sẽ chặn chúng lại. Đi mau!"


Du dùng chân đạp mạnh vào tấm thép lỏng lẻo dưới gầm giường, lộ ra đường ống xả thải tối tăm dẫn xuống hệ thống lọc rác ngầm của Hạ Thành. Bách cắn răng gật đầu, ôm lấy An và ống thuốc Calypso-9, nhanh chóng tụt xuống đường ống tối tăm.


Ngay khi bóng của Bách vừa biến mất, cánh cửa thép rỉ sét của Nhà trọ số 44 bị một lực lượng khổng lồ đập nát.


*Rầm!*


Trung úy Hà bước vào phòng, chiếc roi điện cao áp trên tay gã quất mạnh vào chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nung chảy bề mặt gỗ thành những vệt than đen xì. Vết sẹo dài từ mắt trái xuống má gã giật giật dưới ánh đèn đỏ của còi báo động.


"Trịnh Du, con chuột nhắt mang bộ não lỗi," Hà mỉa mai, đôi mắt ti hí của gã quét qua căn phòng trống rỗng rồi dừng lại ở hố đen dưới gầm giường. "Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát bằng đường cống ngầm sao? Giáp-03! Quét nhiệt lượng cột sống của hắn! Tiêu diệt mục tiêu!"


Robot Giáp-03 bước tới, tiếng bước chân kim loại của nó nện xuống sàn nhà phát ra tiếng *uỳnh uỳnh* nặng nề. Thấu kính camera màu đỏ trên đầu nó xoay tròn, phát ra chùm tia quét nhiệt hồng ngoại quét thẳng xuống đường ống xả thải dưới gầm giường.


Nó đã định vị được nguồn nhiệt lượng rò rỉ từ dải đèn LED cột sống của Du đang lẩn trốn dưới bức tường ngăn rác của lối thoát hiểm ngầm.


Du nép mình sau bức tường bê tông bám đầy dầu mỡ của đường cống ngầm dưới lòng đất. Cánh tay trái của anh bị co thắt nhẹ do phản lực từ dải tủy sống lượng tử khi anh cố gắng tập trung tinh thần. Anh rút khẩu súng điện từ tự chế từ thắt lưng ra, nhưng thấu kính mắt trái lập tức phân tích và đưa ra cảnh báo: *Hỏa lực súng điện từ tự chế không thể xuyên qua lớp giáp bọc titan dày 10mm của Trung úy Hà và robot Giáp-03 từ khoảng cách này.*


Anh chỉ có một cơ hội duy nhất để lật ngược thế cờ chiến thuật: chiếm quyền điều khiển của robot Giáp-03.


Du nhắm mắt lại, ép bản thân phải điều hòa nhịp thở, đưa nhịp tim xuống dưới mức nguy hiểm dù lồng ngực anh đang bỏng rát. Anh dồn toàn bộ dòng điện lượng tử từ tủy sống cổ lên hốc mắt trái, kích hoạt "Giao thức Hack sóng não lậu" – phương pháp hack mạng lậu mà anh đã luyện tập trên các chip phế liệu tại xưởng của Lão Mộc.


*“Cảnh báo! Kích hoạt Giao thức Hack sóng não lậu. Tiêu tốn 15% năng lượng não bộ. Nguy cơ quá tải tĩnh điện nội sọ.”*


Du phớt lờ cảnh báo của đoạn mã lỗi. Anh mở trừng mắt trái, tập trung ánh nhìn thấu kính phân tích quang phổ vào cổng nhận tín hiệu không dây thế hệ cũ nằm sau gáy của robot Giáp-03.


Một luồng sóng xung kích không khí mờ ảo, phát ra dưới dạng các hạt điện từ màu lam nhạt phóng ra từ mắt trái Du, lao thẳng qua vách cống kỹ thuật, găm chặt vào đầu thu cảm biến của robot.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Hệ thống điều khiển của Giáp-03 đột ngột bị đoản mạch. Thấu kính camera màu đỏ trên đầu nó chớp nháy liên tục, chuyển sang màu xanh lam nhạt đầy lỗi hạt kỹ thuật số. Toàn bộ cơ thể kim loại khổng lồ của nó khựng lại giữa hành lang, phát ra những tiếng rít điện từ chói tai.


"Cái quái gì thế này? Giáp-03! Bắn đi!" Trung úy Hà hét lên đầy giận dữ, quất mạnh roi điện vào vai robot.


Nhưng robot Giáp-03 đã không còn tuân theo mệnh lệnh của Không đoàn. Hệ điều hành của nó đã bị dòng điện lượng tử lậu của Du ghi đè hoàn toàn.


Nó từ từ quay đầu lại, thấu kính màu lam nhạt khóa mục tiêu vào đội hình lính tuần tra đang đứng phía sau Hà. Khẩu súng trường điện từ tiêu chuẩn quân sự trên tay nó giương lên, nòng súng rực sáng luồng điện xanh.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Những luồng đạn điện từ cực mạnh phóng ra từ khẩu súng của Giáp-03, găm thẳng vào ngực hai lính tuần tra Không đoàn đi đầu. Lực va chạm cực mạnh hất văng họ vào vách tường thép của hành lang, luồng điện cao áp nung chảy lớp giáp titan mỏng, làm bắn ra những tia lửa điện rực sáng cả khu hẻm.


"Phản loạn! Con robot chết tiệt này bị hack rồi!" Hà gầm lên, gương mặt gã méo mó vì giận dữ và bất ngờ. Gã không hề ngờ tới một phi công mang não lỗi như Du lại có khả năng can thiệp sâu vào hệ thống an ninh quân sự Không đoàn từ khoảng cách xa như vậy.


Hà giật pháo plasma cầm tay từ thắt lưng của một lính tuần tra bị thương, giương nòng súng rực sáng luồng nhiệt lượng 100MW nhắm thẳng vào đầu robot Giáp-03.


*Ầm!*


Một chùm tia plasma nhiệt độ siêu cao phóng ra, nung chảy tức thì nửa thân trên bọc titan của robot Giáp-03. Cỗ máy khổng lồ rên rỉ một tiếng kim loại rách nát rồi ngã sụp xuống sàn nhà.


Nhưng thảm họa thực sự chỉ mới bắt đầu.


Cú bắn plasma cực mạnh của Hà đã xuyên thủng lớp vỏ chì bảo vệ của viên pin năng lượng nén polymer nằm sâu trong bụng robot Giáp-03. Viên pin bị rò rỉ lithium đậm đặc, lập tức kích hoạt phản ứng nhiệt runaway dữ dội.


*"Cảnh báo! Phát hiện rò rỉ năng lượng pin plasma mức độ cực đoan. Nguy cơ nổ xung điện từ và sụp đổ cấu trúc vật lý trong vòng ba giây."* Hệ điều hành của Giáp-03 phát ra thông báo khẩn cấp cuối cùng bằng giọng nói méo mó.


Du nhìn thấy luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ bắt đầu bùng phát từ bụng robot thông qua thấu kính mắt trái. Anh hiểu chuyện gì sắp xảy ra.


"Bách! Nằm xuống! Bảo vệ An!" Du hét lớn qua bộ đàm, rồi dồn hết sức lực còn lại của chân phải, nhảy xổ vào góc khuất sau bức tường ngăn rác bằng bê tông dày của đường cống ngầm.


*BÙM!!!*


Một vụ nổ từ trường khổng lồ bùng phát từ viên pin nổ tung của Giáp-03. Luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ nung chảy toàn bộ hệ thống camera Censor-Eye xung quanh khu hẻm, tạo ra một xung điện từ EMP mạnh mẽ làm tắt ngấm mọi thiết bị điện tử trong vòng bán kính năm trăm mét của Hạ Thành.


Sức ép khủng khiếp của vụ nổ nện thẳng vào hệ thống dầm thép rỉ sét nâng đỡ Nhà trọ số 44 phía trên. Những mảng bê tông cổ đại dày hàng tấn bám đầy rác thải lượng tử bắt đầu rạn nứt, đổ sụp xuống đường cống ngầm như một trận lở đất kim loại khổng lồ.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Đất đá, dầm thép rỉ và phế liệu cơ khí đổ xuống dồn dập, bít kín hoàn toàn lối thoát hiểm ngầm dẫn ra cống ngoài, cô lập Trịnh Du và Trịnh An trong bóng tối dày đặc của lòng đất.


Cơn chấn động quét qua làm sập một phần trần cống ngầm nơi Du đang nằm che chắn. Một tảng bê tông lớn nện thẳng vào vai trái anh, hất văng anh xuống dòng nước thải hóa chất lạnh ngắt.


Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy không gian. Tiếng còi hú của Không đoàn và tiếng gầm rú của Trung úy Hà bị ngăn cách hoàn toàn bởi bức tường đổ nát khổng lồ. Chỉ còn lại tiếng rít gió khè khè yếu ớt từ chiếc máy thở của Trịnh An đang nằm im lìm trong kén thở dã chiến bên cạnh Du, và ánh sáng cam nhạt nhấp nháy đầy yếu ớt từ dải đèn LED cột sống đang quá nhiệt nghiêm trọng của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!