Đột nhập kho quân sự
Bóng tối dưới lòng đất Hạ Thành không chỉ mang theo hơi lạnh ẩm ướt của nước thải hóa chất, mà còn đặc quánh mùi lưu huỳnh rỉ sét từ những đường ống xả thải khổng lồ phía trên. Trịnh Du lao đi trong lòng cống ngầm, bước chân nện xuống dòng nước đen ngòm vang lên những tiếng bì bõm đơn độc. Trên vai phải của anh, cơ thể nhỏ bé của Trịnh An nhẹ bẫng, hơi thở rít lên từng nhịp khè khè qua chiếc mặt nạ lọc khí dã chiến đã bão hòa than hoạt tính.
Máu từ vết mổ bên thái dương trái của Du đã thấm đẫm lớp băng gạc, chảy thành vệt dài xuống má, lạnh ngắt và nhớp nháp. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê dại, treo lủng lẳng bên sườn như một khúc gỗ chết sau phản lực tĩnh điện của ca phẫu thuật sọ titan lậu. Mỗi bước chạy là một lần thùy thái dương của anh co thắt dữ dội, những luồng dữ liệu rác từ chu kỳ thứ nhất chớp tắt liên tục trong võng mạc mắt trái như một màn hình nhiễu sóng: một bầu trời rực lửa hạt nhân, tiếng gào thét của An trong quá khứ, và bóng ma của siêu vũ khí Helios lơ lửng trên quỹ đạo.
Du nghiến chặt răng, dồn hết sức lực còn lại vào chân phải để không quỵ xuống. Anh phải tìm được Hoàng Bách. An chỉ còn chưa đầy năm giờ trước khi các phế nang phổi hoàn toàn bị xơ hóa bởi tàn dư của khí Clo.
Tại điểm hẹn ngầm – một nhánh cống kỹ thuật bỏ hoang nằm ngay sát vành đai bảo vệ phía Bắc của Không đoàn Tuần tiễu, một bóng người cao lớn đang đứng ngồi không yên. Hoàng Bách mặc bộ đồ bảo hộ kỹ thuật màu xám tro lấm lem dầu mỡ, thắt lưng treo đầy cờ-lê lực và thiết bị quét nhiệt cầm tay. Mái tóc húi cua bụi bặm của gã bết chặt vào trán vì mồ hôi. Ngay khi ánh sáng lam nhạt từ thấu kính mắt trái của Du quét qua, Bách lập tức lao tới, đỡ lấy Trịnh An từ tay bạn mình.
"Mẹ kiếp, Du! Cậu làm cái quái gì thế này?" Bách thảng thốt nhìn vết thương rỉ máu trên đầu Du, rồi vội vàng áp thiết bị phân tích sinh học lên ngực Trịnh An. Màn hình nhỏ trên tay gã nhấp nháy dòng chữ đỏ cảnh báo: *Suy hô hấp cấp tính - Tổn thương phế nang 42%*. "Con bé bị phơi nhiễm Clo nồng độ cao! Calypso-9 dự trữ của cậu đâu?"
"Hết rồi," Du khàn giọng, tựa lưng vào vách cống thở dốc, lồng ngực anh cũng đang bỏng rát vì hít phải khí độc. "Tôi phải đột nhập vào kho hậu cần của Không đoàn. Chỉ có ở đó mới có Calypso-9 tinh khiết."
Bách lặng người đi. Đôi mắt gã giằng xé dữ dội giữa kỷ luật quân đội và mạng sống của đứa em gái nuôi mà gã luôn coi như ruột thịt. Là một đại úy cơ khí của Không đoàn, Bách thừa hiểu hình phạt dành cho kẻ đột nhập kho quân nhu tối mật. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tím tái và nhịp thở đứt quãng của An, gã bặm môi, giật mạnh chiếc cờ-lê lực trên thắt lưng.
"Chú Lâm đang trực ca đêm tại kho vật tư dự phòng phía Bắc," Bách nói nhanh, giọng gã run lên nhưng đầy quyết tuyệt. "Chú ấy quản lý cả bãi phế thải quân sự và các container chứa dược phẩm quân y thải loại. Tôi đã chuẩn bị sẵn một lệnh xuất kho vật tư giả lập để tiếp cận chú ấy. Nhưng chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu hệ thống Aegis phát hiện dị thường, cả ba chúng ta sẽ bị định dạng lại não bộ ngay lập tức."
Du không nói lời nào, anh chỉ gật đầu, bàn tay phải siết chặt chiếc kính bảo hộ phi công cũ của cha nuôi Trịnh Khương trong túi áo để tìm kiếm một sự trấn tĩnh vô hình. Anh biết mình đang đánh cược mạng sống của tất cả vào phi vụ này.
***
Mười lăm phút sau, tại vành đai ngoài của kho hậu cần phía Bắc Không đoàn.
Không gian nơi đây hoàn toàn đối lập với sự bẩn thỉu của Hạ Thành. Những bức tường bọc titan vô trùng dựng đứng cao hàng chục mét, phản chiếu ánh sáng trắng lạnh lẽo từ hệ thống đèn cao áp. Trên các tháp canh, hệ thống tháp pháo tự động Aegis và camera giám sát Censor-Eye xoay chuyển liên tục, phát ra những tia quét laser màu xanh lục rà soát từng mét vuông mặt đất.
Phan Lâm ngồi trong phòng điều khiển hậu cần, chiếc bụng bệ bệ của ông ta tựa vào mép bàn kim loại. Ông ta mặc bộ quân phục hậu cần lỏng lẻo không cài hết cúc cổ, miệng liên tục nhai kẹo cao su vị bạc hà để xua tan cơn buồn ngủ. Trên tay ông ta là chiếc máy tính bảng kiểm kho hiển thị danh mục hàng nghìn thiết bị quân sự thải loại.
Khi Hoàng Bách gõ cửa bước vào, Phan Lâm khẽ nhíu mày. Ông ta nhìn đứa cháu ruột của mình, rồi liếc mắt qua khe cửa hé mở, nơi Trịnh Du đang đứng nép mình trong bóng tối của hành lang kỹ thuật, khuôn mặt che kín dưới mũ trùm đầu.
"Bách, thằng ranh này. Đêm hôm thế này cháu còn mò đến đây làm gì?" Phan Lâm hạ giọng, ánh mắt ông ta lộ rõ sự lo lắng và mệt mỏi của một kẻ đã luồn lách trong bộ máy quan liêu suốt hai mươi năm. "Chú nghe nói dưới Hạ Thành vừa có biến cố xả thải. Đốc công Phan Đăng đang ra lệnh kiểm tra an ninh gắt gao toàn phân khu."
Bách bước sát lại gần, đặt chiếc máy tính bảng cá nhân lên bàn, hiển thị một lệnh xuất kho vật tư có chữ ký kỹ thuật số giả lập của chỉ huy phi đội. "Chú Lâm, cháu cần một số thanh nhiên liệu siêu dẫn Hydrogen để bảo trì động cơ chiếc Sao Chổi. Chú biết đấy, chuyến bay bão sét vừa rồi đã làm cháy sạch mạch tản nhiệt của nó."
Phan Lâm nhìn lướt qua lệnh xuất kho, rồi nhìn thẳng vào mắt Bách. Ông ta thở dài một tiếng dài, nhổ mẩu kẹo cao su vào sọt rác. Là chú ruột của Bách, ông ta thừa biết chiếc Sao Chổi không hề có lịch bảo trì chính thức nào vào đêm nay. Ông ta cũng nhìn thấy vệt máu khô bên thái dương của Trịnh Du ngoài hành lang.
"Chú không thấy gì cả," Phan Lâm thầm thì, giọng ông ta run lên vì căng thẳng khi chạm tay vào chiếc chìa khóa vạn năng trên thắt lưng. "Chú sẽ ra sân ngoài kiểm tra container phế thải trong vòng đúng năm phút để hợp thức hóa hồ sơ kiểm kho. Hệ thống camera giám sát ở kho y tế trung tâm sẽ có một khoảng trễ đồng bộ đúng ba mươi giây khi chú đổi ca điều khiển trên máy chủ. Năm phút. Sau thời gian đó, nếu các cháu chưa ra ngoài, chú buộc phải bấm nút báo động."
Nói rồi, Phan Lâm đứng dậy, cầm lấy chiếc máy tính bảng kiểm kho và bước ra ngoài cửa sau, cố tình để lại chiếc thẻ từ truy cập cấp độ kỹ sư trưởng trên bàn làm việc.
"Cảm ơn chú," Bách nói khẽ, nhanh chóng giật lấy chiếc thẻ từ rồi ra hiệu cho Du.
Du bước nhanh vào phòng trực, thấu kính mắt trái của anh lập tức kích hoạt dưới áp lực tĩnh điện. Anh nhìn thấy sơ đồ mạch điện của kho y tế trung tâm hiển thị dưới dạng các đường chỉ dẫn màu lam nhạt chạy dọc theo trần nhà. Nhờ "Ký ức rác kỹ nghệ" từ chu kỳ thứ năm rò rỉ trong não bộ, Du lập tức nhận diện được cấu trúc của hệ thống thông gió kỹ thuật dẫn thẳng vào kho dược phẩm tối mật.
"Tôi sẽ luồn qua đường thông gió," Du nói, giọng anh trầm và lạnh lùng dù mồ hôi đang chảy ròng ròng bên thái dương. "Cậu ở lại đây canh chừng máy chủ giám sát. Nhớ làm nhiễu sóng quét của camera Censor-Eye đúng thời điểm đổi ca."
Bách gật đầu, ngón tay gã bắt đầu gõ nhanh trên bàn phím điều khiển của Phan Lâm để thiết lập một vòng lặp hình ảnh giả lập trên màn hình giám sát.
Du leo lên miệng giếng thông gió sát trần phòng trực. Đường ống kẽm hẹp và lạnh ngắt, nồng nặc mùi mỡ bò bảo dưỡng và kẽm rỉ. Cánh tay trái bị liệt nhẹ khiến Du gặp khó khăn cực hạn khi phải bò trườn bằng một tay. Mỗi lần anh rướn người, vết mổ ở thái dương lại nhói lên như có một mũi khoan cắm vào sọ, dải đèn LED cột sống bắt đầu nóng ran, tỏa nhiệt lượng qua lớp áo khoác da phi công.
*"Cảnh báo. Băng thông sóng não lượng tử đạt 18%. Nguy cơ xuất huyết nội sọ."* Giọng nói máy móc vô cảm của đoạn mã lỗi "Kỷ Thứ Sáu" vang lên trong đầu Du, nhưng anh phớt lờ nó. Khuôn mặt tím tái của Trịnh An là mỏ neo duy nhất giữ cho anh tiếp tục bò về phía trước.
Du tiếp cận lưới sắt của kho y tế trung tâm. Qua khe hở, anh nhìn xuống căn phòng vô trùng rộng lớn bọc titan trắng muốt. Ở giữa phòng là tủ kính cường lực bảo vệ, nơi chứa các ống "Chất ổn định thần kinh Calypso-9" phát ra ánh sáng huỳnh quang màu lam nhạt ấm áp, bên cạnh là kệ chứa các "Thanh nhiên liệu siêu dẫn Hydrogen" bọc trong các hộp chì chống bức xạ.
Du dùng bàn tay phải tháo khớp lưới sắt thông gió một cách êm ái, rồi nhẹ nhàng thả người nhảy xuống sàn phòng vô trùng. Tiếng đế giày da chạm vào sàn titan phát ra một tiếng *cộc* khẽ khàng.
Anh lao đến tủ kính chứa Calypso-9. Đúng như Bách cảnh báo, hộp chì chứa thuốc được bảo vệ bởi một khóa từ trường lượng tử đa lớp, yêu cầu quét vân tay và mã số sinh học của sĩ quan chỉ huy Không đoàn. Du thử áp chiếc thẻ từ của Phan Lâm vào đầu đọc, nhưng hệ thống lập tức phát ra tiếng bíp từ chối: *Quyền truy cập bị từ chối. Yêu cầu xác thực sinh trắc học cấp Đốc công.*
Thời gian đếm ngược của Phan Lâm chỉ còn lại ba phút.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, "Ký ức rác kỹ nghệ" của Du lại bùng phát. Trong đầu anh hiện lên sơ đồ tháo lắp chi tiết của dòng khóa từ trường lượng tử này từ chu kỳ thứ năm. Anh biết chiếc khóa này sử dụng một nguồn pin plasma phụ nằm dưới đáy hộp để duy trì màng bảo vệ từ trường.
Du rút từ trong túi áo ra chiếc dao hàn plasma dã chiến mini – công cụ hàn cầm tay mà anh mượn từ xưởng của Lão Mộc. Bàn tay phải của anh chuyển động cực nhanh, các ngón tay lướt đi như một bóng mờ theo quy trình "Kỹ thuật rã xác drone nhanh". Anh dùng dao plasma cắt một đường ngọt lịm xuyên qua lớp vỏ titan bảo vệ của hộp khóa, làm bắn ra những tia lửa màu xanh tím rực rỡ.
Lớp vỏ bảo vệ rụng xuống, lộ ra bó dây dẫn điện chằng chịt bên trong.
*"Cắt dây dẫn chính màu vàng để vô hiệu hóa ngòi nổ tự hủy và còi báo động nội bộ."* Quy tắc cơ khí của Không đoàn hiện rõ trong nhận thức của Du. Anh không do dự, dùng mũi kìm cắt đứt sợi dây dẫn màu vàng duy nhất nằm sát lõi pin.
*Tạch!*
Hệ thống khóa từ trường rên rỉ một tiếng rồi tắt ngấm. Màng bảo vệ biến mất. Du lập tức mở nắp hộp chì, vớ lấy ba ống thuốc Calypso-9 tinh khiết rực sáng màu lam nhạt nhét vào túi áo khoác. Tiếp đó, anh quay sang kệ bên cạnh, ôm lấy hai thanh nhiên liệu siêu dẫn Hydrogen nặng trĩu bọc vỏ titan xám xịt.
Nhiệm vụ hoàn thành. Du thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị leo ngược lên đường ống thông gió.
Nhưng ngay khi anh vừa chạm tay vào lưới sắt thông gió, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng trắng vô trùng của kho quân sự đột ngột tắt ngấm, thay thế bằng ánh đèn led màu đỏ máu chớp nháy liên tục.
Một tiếng còi hú chói tai, dồn dập vang dội khắp các hành lang bọc thép của căn cứ.
*"Cảnh báo! Phát hiện xâm nhập trái phép tại Kho y tế trung tâm. Kích hoạt Giao thức quét sinh trắc học khẩn cấp theo lệnh từ Văn phòng Đốc công Phan Đăng. Phong tỏa toàn bộ cửa sập tự động trong vòng mười giây."*
Du kinh hoàng nhìn lên trần nhà. Hệ thống camera quét hồng ngoại Censor-Eye vốn đang ở trạng thái chờ đột ngột xoay hẳn ống kính về phía anh, phát ra chùm tia laser màu đỏ quét dọc theo cơ thể Du.
Phía ngoài phòng trực, tiếng bước chân rầm rập của lực lượng bảo an Không đoàn cùng tiếng lên đạn của súng điện từ bắt đầu vang lên dồn dập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!