Nhạc nềnSoaring

Sương độc tràn về

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phía trên Vòm Vô Trùng của Phân Khu 1, bầu trời nhân tạo luôn giữ một màu xanh coban hoàn hảo, không một gợn mây, không một hạt bụi phóng xạ. Đó là đặc quyền của giới tinh hoa thượng tầng. Nhưng bên trong phòng phân tích dữ liệu của Không đoàn Tuần tiễu, bầu không khí lại lạnh lẽo và đặc quánh áp lực kỹ thuật số.


Dương Tử ngồi thẳng lưng trước hệ thống máy tính phân tích sóng điện từ đa kênh. Thấu kính phân tích dữ liệu phản chiếu ánh sáng lam nhạt của cô nhấp nháy liên tục khi các luồng mã nhị phân chạy qua võng mạc. Gương mặt cô gái hai mươi tư tuổi không một chút cảm xúc, mái tóc cắt ngắn ngang vai gọn gàng như một đường cắt laser. Cô là một chuyên viên phân tích dữ liệu cấp 3, một kẻ làm việc quá máy móc nhưng sở hữu sự cẩn thận đến đáng sợ. Đối với Dương Tử, thế giới này không được cấu thành từ xương thịt, mà từ những dải tần số và đồ thị sóng.


Trên màn hình holographic trước mặt cô, đồ thị sóng não của phi công trinh sát Trịnh Du trong chuyến bay bão sét vừa qua đang hiển thị dưới dạng một dải đa diện ba chiều màu đỏ rực. Đường cong sinh học của Du không hề dao động theo đồ thị của một loài người mới bình thường cấy ghép Cockroach-DNA. Nó có những xung nhọn lượng tử bất thường, những khoảng trống dữ liệu sâu hoắm tựa như một bộ nhớ đã bị ghi đè nhiều lần nhưng vẫn để lại những vết sẹo kỹ thuật số.


"Không thể nào," Dương Tử lẩm bẩm, ngón tay dài gõ nhanh trên bàn phím ảo chiếu laser. "Xung lượng tử này... nó trùng khớp với dải tần số của một bộ não lượng tử lỗi trong kho lưu trữ tối mật của chu kỳ cũ. Đây không phải là bệnh lý thần kinh thông thường."


Cô chạy thuật toán quét sâu thêm một lần nữa. Hệ thống phân tích đưa ra cảnh báo đỏ: *Độ tương thích lượng tử dị thường: 98%. Nguy cơ rò rỉ dữ liệu rác ngoài tầm kiểm soát.*


Dương Tử im lặng trong vài giây. Cô không có ác ý với Trịnh Du, nhưng kỷ luật thép của Không đoàn và bản tính mẫn cán của một nhà phân tích đã chiến thắng. Cô nhấn nút khóa tệp dữ liệu, đóng gói báo cáo kỹ thuật và gửi thẳng lên máy chủ của Đốc công Phan Đăng.


***


Tại văn phòng đốc công tối cao nằm trên đỉnh tháp titan của Zone 1, Phan Đăng nhận được thông báo.


Gã đàn ông năm mươi tuổi có dáng người bệ vệ bọc trong bộ trang phục đốc công sang trọng làm từ sợi carbon bọc titan đen. Phan Đăng đứng bên cửa kính khổng lồ nhìn xuống siêu đô thị vô trùng, đôi mắt cấy ghép thấu kính màu đỏ máu của gã khẽ nheo lại khi màn hình cá nhân hiển thị báo cáo của Dương Tử.


"Bộ não lượng tử lỗi..." Phan Đăng thầm thì, giọng gã trầm thấp và đầy sát khí tàn nhẫn. "Hóa ra con chuột nhặt về từ bãi rác ba năm trước lại mang trong mình thứ biến số lượng tử này. Lão Mộc đã phẫu thuật cấy sọ titan cho nó để che giấu màng lọc sóng não, nhưng vụ bão sét đã làm lộ tất cả."


Phan Đăng hiểu rất rõ giá trị của một bộ não lượng tử chứa mảnh vỡ ký ức của các chu kỳ diệt vong trước. Đó không chỉ là dữ liệu quân sự tối mật, mà còn là chìa khóa để tập đoàn Vạn Niên giải mã mã nguồn sinh học của Đấng Kiến Tạo. Gã không thể để món hàng béo bở này vuột mất, cũng không thể để nó kích hoạt những ký ức nổi loạn đe dọa trật tự của Zone 1.


Phan Đăng chạm vào vòng điều khiển trên cổ tay, kích hoạt đường truyền mã hóa đến Trung úy Hà của đội tuần tra.


"Hà, chuẩn bị lực lượng biệt kích cơ động. Ta vừa nhận được báo cáo phân tích sóng não của Trịnh Du từ Dương Tử. Thằng ranh đó mang não lượng tử lỗi. Đồng thời, drone của Trương Kiệt đã gửi bằng chứng nó cấy ghép lậu tại xưởng của Lão Mộc dưới Hạ Thành. Phát lệnh triệu tập bắt sống nó ngay lập tức. Nếu nó kháng cự, cho phép sử dụng thiết bị kích hoạt sóng âm cưỡng bức để làm tê liệt thần kinh vận động của nó. Ta cần bộ não đó còn nguyên vẹn."


***


Hoàn toàn không biết rằng bản án tử hình của mình đã được ký duyệt tại Thượng Tầng, Trịnh Du đang bước đi vội vã dưới những con hẻm tối tăm của Hạ Thành.


Mưa axit nhẹ bắt đầu rơi, những giọt nước độc hại nện xuống mái tôn rỉ sét phát ra tiếng lộp bộp chói tai. Sương mù điện từ dày đặc màu xám tro cuộn lên từ các đường cống thải, làm nhòe đi ánh sáng đỏ máu từ các biển hiệu chợ đen.


Du kéo sụp mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da phi công sờn rách. Vết mổ bên thái dương trái – nơi Lão Mộc vừa căn chỉnh lại mảnh sọ titan bảo mệnh – vẫn còn rỉ máu nhẹ dưới lớp băng gạc tẩm cồn sát trùng. Mỗi bước đi, vết thương lại nhói lên một nhịp đau buốt, và cánh tay trái của anh vẫn còn cảm giác liệt cơ học nhẹ, run rẩy vô lực dưới lớp găng da.


Bàn tay phải của Du siết chặt chiếc kính bảo hộ phi công cũ của cha nuôi Trịnh Khương giấu trong túi áo. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho anh không bị phát điên trước những tiếng thì thầm lượng tử mơ hồ đang vang vọng trong đầu sau ca phẫu thuật. Anh phải về nhà trọ ngay lập tức. Trịnh An đang đợi anh. Cô bé không thể thiếu oxy vô trùng quá lâu.


Du rẽ vào con hẻm sát đường ống dẫn khí thải khổng lồ, nơi Nhà trọ số 44 nằm im lìm trong bóng tối rỉ sét. Căn phòng trọ rộng chưa đầy mười mét vuông của hai anh em được dựng bằng những tấm thép phế liệu ghép lại, bám đầy muội than thạch anh đen đúa.


Du đẩy cánh cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc rồi bước vào trong, nhanh chóng chốt chặt cửa lại để ngăn sương mù điện từ tràn vào.


"Anh Du..." Một giọng nói nhỏ bé, yếu ớt vang lên từ góc phòng.


Trịnh An đang ngồi co rụt trên chiếc giường sắt nhỏ. Cô bé mười bốn tuổi gầy gò đến xót xa, làn da nhợt nhạt gần như trong suốt dưới ánh đèn ắc quy tù mù. Trên cổ cô bé, chiếc máy thở lọc khí rỉ sét phát ra những tiếng rít cơ khí khè khè, nhịp thở của An dồn dập và đứt quãng. Đôi mắt to tròn, trong trẻo của cô bé nhìn anh trai, cố gắng nặn ra một nụ cười để Du không lo lắng.


"Anh về rồi đây, An," Du bước nhanh đến bên giường, quỳ xuống và nhẹ nhàng vuốt mái tóc xơ xác của em gái. Anh dùng bàn tay phải tháo chiếc kính bảo hộ treo trên cổ cô bé ra, kiểm tra chỉ số trên máy thở. "Hôm nay em thấy thế nào? Ngực còn đau nhiều không?"


An khẽ lắc đầu, nhưng ngay sau đó, một cơn ho dữ dội ập đến khiến toàn thân cô bé co rúm lại. Lồng ngực nhỏ bé phập phồng co thắt đau đớn, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi nhạt màu do mô phổi bị tổn thương. Máy thở rít lên một tiếng báo động âm lượng thấp vì áp suất dưỡng khí giảm mạnh.


Du hoảng hốt, vội vàng chạy đến chiếc hòm sắt rỉ sét góc nhà – nơi anh cất giấu các nhu yếu phẩm y tế. Anh lật tung đống phế liệu, tìm kiếm chất ổn định thần kinh Calypso-9 để tiêm dã chiến cho em gái nhằm trì hoãn sự hoại tử mô phổi.


Nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là những vỏ ống thuốc rỗng không bằng thủy tinh nằm lăn lóc dưới đáy hòm.


"Hết rồi..." Du thầm thì, các ngón tay anh siết chặt lấy chiếc hòm sắt đến mức các khớp ngón tay trái bị silicon hóa khẽ phát ra tiếng rắc khô khốc. Cảm giác bất lực tột cùng dâng lên trong lồng ngực anh như một dòng nước lạnh. Anh đã bán mạng cho Không đoàn, đã chịu đựng ca phẫu thuật sọ titan đau đớn không thuốc tê, nhưng anh vẫn không thể có đủ thuốc để giữ cho em gái mình được hít thở bình thường.


Đột nhiên, một tiếng gầm rú trầm thấp, rung chuyển mặt đất vang lên từ phía trên Thượng Tầng.


Đó không phải là tiếng sấm của bão sét tự nhiên. Đó là tiếng xả áp suất của lò phản ứng sinh học Zone 1 nằm ngay phía trên khu vực Hạ Thành.


"Không... không phải lúc này..." Du lẩm bẩm, thấu kính mắt trái của anh đột ngột tự động kích hoạt, hiển thị một luồng sóng điện từ màu vàng lục đậm đặc đang tràn xuống từ các đường ống xả thải khổng lồ trên trần hang ngầm.


Khí Clo tinh khiết xả thải.


Chất độc hóa học chết chóc từ lò phản ứng hạt nhân của Thượng Tầng bắt đầu được xả định kỳ xuống khu ổ chuột để tiêu diệt các sinh vật ký sinh đột biến. Nhưng đối với những cư dân nghèo khổ không có màng lọc khí quyển vô trùng của Hạ Thành, đó là một bản án tử hình vô hình.


Làn sương độc màu vàng lục, đặc quánh và nồng nặc mùi hăng hắc của hóa chất ăn mòn bắt đầu luồn lách qua các khe nứt của bức tường thép rỉ sét của Nhà trọ số 44.


Ngay lập tức, Trịnh An lên Cơn co thắt phế quản Clo dữ dội. Cô bé trợn tròn mắt, hai tay bấu chặt lấy cổ họng, lồng ngực phập phồng co thắt liên tục nhưng không thể hít vào một chút dưỡng khí nào. Máy thở lọc khí rỉ sét của cô bé bị quá tải bởi nồng độ hóa chất đậm đặc, bộ lọc thô sơ bên trong bắt đầu bốc khói khét lẹt rồi tắt ngấm.


"An!" Du hét lên.


Anh lao đến cửa ra vào, giật phăng chiếc găng tay da, vớ lấy những mảnh giẻ rách tẩm nước thải còn sót lại trong xô để bịt chặt các khe cửa tấm thép rỉ sét. Anh dùng hết sức bình sinh để chèn chặt các kẽ hở, cố gắng ngăn chặn làn sương độc màu vàng lục đang tràn vào như một bầy rắn độc.


Nhưng áp suất khí xả từ các đường ống khổng lồ bên ngoài quá lớn. Luồng khí độc bị nén dưới áp suất cao liên tục dồn ép, thổi bay những mảnh giẻ ướt ra khỏi khe cửa. Làn sương vàng lục tràn vào phòng ngày một nhiều, làm cay xè mắt Du và khiến cổ họng anh bỏng rát như bị đổ axit.


Du quay lại, lao đến công tắc quạt thông gió tự chế trên tường. Anh điên cuồng bật công tắc liên tục.


Cạch! Cạch! Cạch!


Cánh quạt sắt vẫn bất động.


"Mẹ kiếp!" Du gầm lên, đấm mạnh vào bức tường tôn rỉ sét.


Anh nhận ra hệ thống điện lưới của khu ổ chuột Hạ Thành vừa bị tổng đài trung tâm cắt cưỡng bức để ưu tiên truyền tải năng lượng cho hệ thống điều hòa vô trùng của giới tinh hoa Zone 1 phía trên. Bọn chúng xả độc xuống đầu dân nghèo, rồi cắt luôn cả nguồn điện chạy quạt thông gió của họ.


Trong căn phòng chật hẹp, nồng độ khí Clo tăng vọt. Trịnh An ho ra máu ngày một nhiều, da mặt cô bé chuyển dần sang màu tím tái do thiếu oxy nghiêm trọng. Đôi mắt trong trẻo của cô bé bắt đầu mờ đi, ánh nhìn trống rỗng hướng về phía anh trai như một lời cầu cứu vô vọng trong câm lặng.


Du biết nếu ở lại đây thêm ba phút nữa, phổi của An sẽ bị nung chảy hoàn toàn bởi axit clohydric hình thành từ khí độc gặp hơi ẩm trong phế nang.


Anh lao đến hòm phế liệu, vớ lấy chiếc mặt nạ phòng độc dã chiến tích hợp bộ lọc than hoạt tính thô sơ mà anh tự chế từ vỏ hộp thiếc. Du không màng đến bản thân, anh áp chặt chiếc mặt nạ lên gương mặt nhỏ nhắn của An, dùng dây thun buộc chặt sau gáy cô bé.


"Thở đi, An! Cố lên em!" Du ho sặc sụa, lồng ngực anh đau buốt như có hàng nghìn mảnh thủy tinh đang cào xé. Máu rỉ ra từ vết mổ thái dương trái hòa cùng mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm.


Bộ lọc than hoạt tính thô sơ chỉ giúp giảm bớt một phần độc tố trong thời gian ngắn. Tiếng rít điện từ trong sọ Du lại vang lên chói tai. Mảnh sọ titan bảo mệnh bị quá tải do áp lực tĩnh điện từ sương mù điện từ bên ngoài dội vào, khiến mắt trái anh hiển thị những vệt nhiễu kỹ thuật số màu cam cảnh báo nguy hiểm.


An đã hoàn toàn hôn mê sâu trong vòng tay anh, cơ thể cô bé nhẹ bẫng và lạnh ngắt.


Du ôm chặt em gái vào lòng bằng cánh tay phải, tay trái vô lực cố gắng bám vào thành giường để lấy đà đứng dậy. Anh biết mình phải từ bỏ toàn bộ đồ đạc, từ bỏ căn phòng trọ nhỏ bé này. Nơi này đã bị nhiễm độc hoàn toàn, không thể ở được nữa. Phổi của An đã bị tổn thương xơ hóa thêm ít nhất 2% sau cơn co thắt này.


Du dùng chân đạp mạnh vào tấm ván sàn gỗ mục nát ở góc phòng, lộ ra lối thoát hiểm ngầm dẫn xuống hệ thống đường ống xả thải và cống ngầm của Hạ Thành. Đó là một lối đi ẩm ướt, bẩn thỉu và tăm tối, nhưng đó là con đường duy nhất không có khí Clo đậm đặc vào lúc này.


Du bế An nhảy xuống hầm ngầm ngay trước khi một luồng khí Clo áp suất cao bên ngoài thổi bay hoàn toàn tấm giẻ bịt cửa, tràn ngập căn phòng số 44 trong một màn sương độc màu vàng lục chết chóc.


Đứng dưới lòng cống ngầm ẩm ướt, Du ôm chặt em gái đang hôn mê sâu. Bộ lọc mặt nạ của An bắt đầu phát ra tiếng rít yếu ớt báo hiệu than hoạt tính đã bị bão hòa.


"Sáu giờ..." Du thầm thì qua làn nước mắt và máu, ánh mắt trái của anh rực lên một luồng sáng lam nhạt đầy quyết tuyệt xuyên qua bóng tối của lòng đất. "An, anh hứa sẽ cứu em. Anh phải tìm được Calypso-9 tinh khiết trong vòng sáu giờ tới, dù có phải cướp kho quân sự của Không đoàn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!