Bão thủy tinh
Ánh bình minh đầu tiên của Sa mạc Thạch Anh không mang lại hơi ấm sinh mệnh, mà là một lưỡi dao nhiệt lượng tàn nhẫn găm thẳng vào da thịt. Từ đường chân trời xa tắp, lớp cát bị nung chảy qua nhiều chu kỳ hạt nhân bắt đầu phản chiếu ánh nắng, biến toàn bộ hoang mạc thành một tấm gương khổng lồ tỏa ra thứ ánh sáng lam nhạt, lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Nhiệt độ tăng lên một cách điên cuồng, từ ba mươi rồi nhanh chóng chạm ngưỡng năm mươi, sáu mươi độ C. Không khí xung quanh vặn vẹo, mờ ảo như thể thực tại đang bị nung chảy.
Trong khe nứt đá thạch anh hẹp nằm sát rìa hoang mạc, Trịnh Du nằm rạp người sát vách đá rỉ sét. Cơn đau từ vai trái bị rách miệng vết mổ sau trận vượt cổng từ trường cổng số 4 liên tục dội lên từng cơn buốt nhói, máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm lớp áo bảo hộ phi công xám tro. Trên má anh, vệt máu lượng tử màu xanh lam nhạt từ mắt trái đã khô quánh lại thành một vệt sẹo dài dị dị thường. Cánh tay trái của anh buông thõng bên sườn, hoàn toàn liệt cơ học do phản lực từ trường khủng khiếp của thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay từ đêm qua. Mỗi nhịp thở dồn dập của anh đều kéo theo tiếng rít điện từ trầm đục từ gáy, nơi dải đèn LED cột sống lượng tử đang nhấp nháy màu cam đỏ dữ dội vĩnh viễn.
"Du, uống chút nước đi. Cậu đang mất nước quá nhanh," Hoàng Bách khàn giọng nói. Gã cơ khí gầy gò, tóc húi cua bết chặt bụi than đen quánh đang ngồi bệt dưới đất, run rẩy dùng băng gạc y tế quấn lại vết thương do mảnh lựu đạn găm vào bắp tay phải. Máu tươi vẫn rỉ ra qua lớp băng trắng, nhưng Bách không bận tâm. Ánh mắt gã khóa chặt vào chiếc kén đông lạnh mini dã chiến của Trịnh An đặt ở góc hang.
Chiếc kén thở dã chiến của An phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo khô khốc, mỏng manh. Lớp kính phủ sương mờ chao đảo dưới áp suất nhiệt độ ngoài trời đang tăng vọt. Pin dự phòng của kén chỉ còn đúng 10%. Hệ thống làm mát nitơ lỏng rên rỉ yếu ớt, cố gắng duy trì nhiệt độ âm sâu để bảo vệ mô phổi đang bị hoại tử nhẹ của cô bé mười bốn tuổi.
"Pin của kén... đang tụt nhanh hơn dự kiến," Lâm Vy vừa nói vừa gõ nhanh trên Bộ giải mã lượng tử Eve-6. Nữ nhà cổ tự học quỳ rạp bên cạnh kén thở, mái tóc búi cao gọn gàng đã bám đầy bụi cát thủy tinh lấp lánh. Chiếc kính gọng tròn chống bức xạ của cô phản chiếu những dòng cảnh báo màu đỏ từ màn hình Eve-6. Sợi cáp sinh học kết nối bị cắt đứt từ đêm qua đang được cô nối tạm vào một viên pin phụ thô sơ, nhưng màn hình chỉ nhấp nháy đứt quãng. "Nhiệt độ môi trường ngoài kia đang phá hủy hệ thống tản nhiệt phụ của kén. Nếu cứ thế này, chúng ta không trụ nổi quá hai giờ."
*ٗٗ*
Một tiếng rú trầm đục, vang vọng từ sâu trong sa mạc cắt ngang lời Vy. Mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển nhẹ. Những hạt cát thủy tinh trên nền hang bắt đầu nảy lên, phát ra tiếng động rào rào như hàng triệu con côn trùng đang bò.
Du nén cơn đau gáy, gượng dậy bằng cánh tay phải còn lành lặn. Anh điều chỉnh thấu kính phân tích quang phổ mắt trái. Dù đang bị mù tạm thời một phần do xuất huyết võng mạc, thấu kính lục bạc mờ ảo vẫn hiển thị một quầng năng lượng khổng lồ màu xám tro đang cuộn xoáy từ phía chân trời, lao nhanh về phía họ với tốc độ kinh hoàng.
"Bão cát thủy tinh," Du khàn giọng, giọng nói nghẹn lại vì bụi thạch anh li ti trong không khí. "Mật độ tích điện dương cực cao. Các mảnh thạch anh sắc nhọn đang bay với tốc độ hơn một trăm cây số một giờ. Nó sẽ cắt nát mọi thứ."
"Mẹ kiếp! Đúng lúc này sao?" Bách chửi thề một tiếng, gã bật dậy bất chấp vết thương ở bắp tay phải đang rách miệng rỉ máu. Bản năng của một kỹ sư Không đoàn giúp gã phản ứng ngay lập tức. Bách lao ra phía ngoài cửa hang, nơi xác chiếc phi thuyền Sao Chổi rách nát đang nằm chao đảo dưới thung lũng. Gã dùng súng hàn plasma cắt đứt hai tấm thép bọc titan từ cánh đuôi phi thuyền, dùng hết sức lực kéo lê chúng về phía khe nứt đá.
"Du! Vy! Giúp tớ một tay! Chúng ta phải dựng khiên chắn gió!" Bách hét lên giữa tiếng gió rít bắt đầu gầm rú bên ngoài.
Vy nhanh chóng lao ra bọc lót, cùng Bách khênh tấm thép nặng nề chặn ngang cửa khe nứt hẹp. Du cố lết thân mình tới, dùng vai phải ghì chặt lấy mép tấm thép để cố định tấm chắn dã chiến.
*RÀO—XOÀNG—*
Cơn bão cát thủy tinh ập xuống. Hàng triệu mảnh thạch anh sắc nhọn như những lưỡi dao pha lê nện liên tiếp vào tấm khiên thép bọc titan, phát ra những tiếng rít chói tai và tiếng kim loại bị cào xước ghê rợn. Những tia lửa tĩnh điện màu lam nhạt bùng lên liên tục tại điểm tiếp xúc, thắp sáng cả góc hang tối tăm bằng một thứ ánh sáng ma mị, lạnh lẽo.
Nhưng khe nứt quá hẹp, và sức gió quá lớn. Những luồng gió xoáy mang theo bụi thạch anh mịn màng vẫn luồn qua các kẽ hở của tấm khiên, tràn vào trong hang.
Một luồng bụi thạch anh lam sắc nhọn, mang theo điện tích tĩnh điện cực cao, thổi thẳng vào trong khe đá, găm vào vết rách tươi ở vai trái của Trịnh Du.
"Á—!"
Du gầm lên một tiếng đau đớn, toàn thân co giật mạnh. Cảm giác như có hàng nghìn mảnh thủy tinh nung đỏ đang luồn lách vào từng thớ thịt, cắt nát các mạch máu và bám chặt lấy hệ thần kinh của anh. D dải đèn LED cột sống lượng tử của anh đột ngột phản ứng dữ dội với điện tích dương của bụi thạch anh. Nó rực sáng màu cam đỏ tàn nhẫn, nhiệt lượng tỏa ra khiến lớp áo da phi công sờn rách sau gáy anh bắt đầu bốc khói khét lẹt.
Cơn đau kích hoạt biến chứng phản phệ tột cùng. Quá trình Silicon hóa khớp xương bùng phát với tốc độ kinh hoàng. Du nhìn xuống bàn tay trái của mình—các khớp ngón tay đang co rút cơ học, lớp da chuyển dần sang màu tinh thể thạch anh lam nhạt, cứng đờ và phát quang nhẹ dưới ánh sáng mờ của hang đá. Sự khoáng hóa lan nhanh từ ngón tay lên cổ tay, khiến các bó cơ cứng ngắc như đá.
"Du! Giữ lấy tỉnh táo!" Vy thét lên. Cô lao tới, đặt Bộ giải mã Eve-6 xuống đất, nhanh chóng khởi động chức năng quét sinh học tầm ngắn của thiết bị. Chùm tia quét màu xanh lục nhạt từ Eve-6 rà dọc cánh tay trái của Du, hiển thị một đồ thị phân rã tế bào đáng sợ trên màn hình. "Tốc độ silicon hóa khớp xương của anh đang tăng bốn mươi phần trăm trong vòng hai phút! Bụi thạch anh mang điện tích dương đang liên kết với các ion lượng tử rò rỉ từ tủy sống của anh!"
Du nghiến chặt răng đến mức máu tươi chảy ra từ kẽ răng. Cánh tay trái của anh đã hoàn toàn mất cảm giác, cứng đờ như một khúc gỗ thạch anh vô hồn. Anh có thể cảm nhận rõ ràng những sợi tinh thể thạch anh sắc nhọn đang mọc ra từ thớ thịt sâu bên trong khớp vai, đâm xuyên qua các dây thần kinh vận động.
"Vy... có cách nào... khống chế không?" Bách hét lên từ phía cửa hang, gã vẫn đang dùng cả thân người để ghì chặt tấm khiên thép đang rung lắc dữ dội dưới sức ép của bão cát.
"Du! Nghe tôi!" Vy ghé sát tai anh, giọng cô lý trí nhưng đầy khẩn trương. "Bụi thạch anh lam mang điện tích dương. Hệ thần kinh của anh đang phát ra dòng điện lượng tử tự do do quá nhiệt tủy sống. Anh phải trung hòa nó! Áp dụng Quy tắc thích nghi bức xạ lượng tử ngay lập tức! Điều hòa nhịp thở theo tần số điện từ của tủy sống!"
Du nhắm mắt phải, dùng chút ý chí cuối cùng để chống lại cơn đau đang muốn xé rách đại não. Chiếc kính bảo hộ phi công cũ có vết xước của Khương đeo trên cổ anh khẽ chạm vào cằm, như một mỏ neo tinh thần giữ chặt lấy tia lý trí mong manh của anh.
Anh bắt đầu hít thở sâu. Nhịp thở chậm rãi, đều đặn dưới 100 nhịp một phút. Anh dồn sự tập trung vào dải tủy sống đang quá nhiệt sau gáy, ép dòng điện lượng tử tự do chảy ngược trở lại các đốt sống cổ thay vì phát tán ra các chi.
"Vy... túi áo... huyết thanh..." Du khàn giọng rên rỉ.
Lâm Vy nhanh chóng hiểu ý. Cô thò tay vào túi áo khoác da của Du, rút ra ống nghiệm chứa Huyết thanh thích nghi Cockroach-DNA thô—liều huyết thanh kháng bức xạ cực hạn cuối cùng mà họ có. Không chút do dự, Vy cắm kim tiêm áp suất cao trực tiếp vào bắp tay trái đang cứng đờ của Du, nhấn nút kích hoạt.
*PHỤT—*
Luồng dịch chiết sinh học màu xanh lục đậm tràn vào mạch máu của Du. Mã gen gián thích nghi lập tức bùng nổ trong cơ thể anh, kích hoạt khả năng tái tạo tế bào siêu tốc và trung hòa các hạt phóng xạ lượng tử hóa.
Du phối hợp nhịp thở sâu theo Quy tắc thích nghi bức xạ lượng tử. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng mát lạnh từ huyết thanh đang lan tỏa dọc theo cánh tay trái, đối đầu trực diện với sự khoáng hóa của bụi thạch anh. Dòng bio-electricity âm tính từ tủy sống cổ được anh điều hòa, chạy dọc theo các thớ cơ để trung hòa các ion thạch anh mang điện tích dương đang xâm nhập vết thương vai trái.
Những tinh thể thạch anh lam nhạt dưới da tay trái của anh bắt đầu ngừng lan rộng, ánh huỳnh quang mờ dần, dù các khớp ngón tay vẫn bị xơ cứng thêm mười phần trăm (tổng stiffness đạt hai mươi lăm phần trăm vĩnh viễn).
Đúng lúc này, một tiếng bíp bíp kéo dài, chói tai vang lên từ chiếc kén đông lạnh của Trịnh An.
"Bách! Kén thở của An bị cát thủy tinh bám chặt vào khe tản nhiệt! Hệ thống làm mát đang bị nghẽn!" Vy thét lên khi nhìn thấy màn hình Eve-6 hiển thị nhiệt độ bên trong kén đang tăng nhanh lên mức nguy hiểm.
Hoàng Bách quay đầu lại, gương mặt gã biến dạng vì hoảng hốt. Gã buông một tay khỏi tấm khiên thép, rút khẩu súng hàn plasma dã chiến bên hông ra định kích hoạt. "Tớ sẽ dùng lửa plasma nung chảy cát thủy tinh bám trên khe tản nhiệt!"
"Không được! Dừng lại!" Vy hét lên, cô lao ra chặn tay Bách lại. "Nhiệt độ của lửa plasma quá cao! Xung nhiệt từ súng hàn sẽ làm nổ tung viên pin dự phòng đang cạn kiệt của kén ngay lập tức!"
Bách khựng lại, khẩu súng hàn plasma run rẩy trong tay gã. Gã nhìn vào lớp kính của kén thở, nơi gương mặt nhợt nhạt của An đang lấp loáng dưới ánh đèn đỏ cảnh báo của hệ thống nguồn. Gã cắn răng, ném khẩu súng hàn xuống đất, lao vào dùng hai bàn tay trần cào cấu những hạt cát thủy tinh nóng bỏng đang bám chặt vào các khe thông gió của kén thở.
"Mẹ kiếp! Ra đi! Ra đi!" Bách gào lên, da tay gã bị cát thủy tinh nung nóng bỏng rát, rộp đỏ và rỉ máu, nhưng gã vẫn điên cuồng cào cấu.
Du gượng dậy, anh dùng cánh tay phải còn lành lặn phối hợp với Bách, gạt bỏ những tảng đá thạch anh vụn đang đè lên chân kén. Sự phối hợp tuyệt vọng của cả ba người cuối cùng cũng giữ được cho chiếc kén không bị quá nhiệt phát nổ, nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt.
*TÍT—*
Tiếng còi báo động tắt phụt. Màn hình hiển thị nguồn điện của kén đông lạnh dã chiến sụt xuống mức 0% vĩnh viễn. Hệ thống làm mát chính thức sập nguồn hoàn toàn, chỉ còn hoạt động cầm chừng bằng một lượng nitơ lỏng tàn dư ít ỏi trong các ống dẫn.
Cơn bão cát thủy tinh bên ngoài bắt đầu suy yếu dần, tiếng rít gió nhỏ lại, để lại một bầu không khí nóng bức, ngột ngạt đến nghẹt thở bên trong khe nứt đá.
Vy quỳ sụp xuống bên cạnh kén thở, hai tay cô run rẩy kiểm tra các thông số sinh học của An hiển thị yếu ớt trên Eve-6. Gương mặt cô tái nhợt dưới lớp kính bảo hộ.
"Hệ thống làm mát dự phòng của kén đã hỏng hoàn toàn do chấn động bão cát và cạn kiệt pin," Vy ngẩng đầu nhìn Du, giọng cô run lên. "Lượng nitơ lỏng tàn dư chỉ đủ duy trì trạng thái đóng băng phổi cho An trong vòng đúng ba giờ nữa. Nếu trong ba giờ tới, chúng ta không tìm được nguồn điện siêu dẫn từ lò phản ứng cổ đại của Hầm trú ẩn cổ đại số 5 để sạc lại kén... phổi của con bé sẽ bị hoại tử hoàn toàn vĩnh viễn."
Du đứng lặng người giữa hang đá. Cánh tay trái của anh cứng đờ, phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo dưới bóng tối—minh chứng cho sự Silicon hóa khớp xương đã ăn sâu thêm mười phần trăm vào cơ thể anh. Chiếc kính bảo hộ cũ của Khương đeo lệch bên cổ anh khẽ đung đưa.
Anh điều chỉnh thấu kính mắt trái rực sáng lục bạc, nhìn xuyên qua màn sương mù điện từ đang tan dần ngoài cửa hang. Tầm nhìn quang phổ của anh đột ngột phát hiện hai luồng nhiệt lượng lớn đang di chuyển áp sát từ hai hướng khác nhau ở ngoại vi sa mạc.
Đó là dấu vết quét nhiệt lượng của Độc Nhãn và Sói Sắt. Chúng đang khép chặt gọng kìm tìm kiếm, định vị chính xác luồng nhiệt lượng khổng lồ phát ra từ kén thở đang bị rò rỉ của Trịnh An.
Thời gian sinh mệnh của An chỉ còn đúng ba giờ, và bầy sói săn mồi đang khép chặt vòng vây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!