Nhạc nềnSoaring

Trốn thoát Sa mạc Thạch Anh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói lửa từ vụ nổ lò phản ứng của máy phát điện dã chiến cuộn lên thành những quầng đen đặc, khét lẹt mùi polymer bị thiêu rụi và khí ozone nén. Sức ép từ vụ nổ hất tung những tấm tôn rỉ sét của căn lều, biến nghĩa địa chiến hạm Orion-Void xung quanh thành một lò bát quái thực sự.


Trịnh Du quỳ sụp dưới đất, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn mất cảm giác lực sau phản lực từ trường khủng khiếp của thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay từ trận chiến trước. Vết mổ rỉ máu trên thái dương trái vẫn chưa lành hẳn, nay lại thêm dòng máu lượng tử màu xanh lam nhạt từ mắt trái rỉ ra ròng ròng, chảy dài xuống má rồi nhỏ giọt xuống chiếc kính bảo hộ phi công cũ có vết xước của Khương đang đeo trên cổ. Đốt sống cổ thứ ba của anh nóng ran, dải đèn LED cột sống lượng tử nhấp nháy màu cam đỏ dữ dội, báo hiệu hệ thần kinh đang bị nung đốt ở mức nhiệt cận tử 43 độ C.


"Du! Cậu có sao không?" Hoàng Bách hét lên qua tiếng lửa cháy phần phật. Gã cơ khí gầy gò, tóc húi cua bết chặt bụi than đen quánh, một tay ghì chặt khẩu súng trường điện từ tự chế, tay kia ôm lấy bắp tay phải đang rỉ máu tươi do mảnh lựu đạn găm vào.


Ngay sát bên họ, chiếc kén đông lạnh mini dã chiến của Trịnh An đang phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo khô khốc. Lớp kính phủ sương mờ của kén chao đảo dưới ánh lửa, hệ thống làm mát nitơ lỏng hoạt động cầm chừng khi nguồn pin dự phòng sụt xuống mức 10% nguy kịch. Cô bé mười mười bốn tuổi vẫn nằm im lìm, gương mặt nhợt nhạt dưới máy thở rít lên khè khè.


"Tớ... vẫn trụ được," Du khàn giọng, cố gắng nuốt ngụm máu tanh ngọt vào cổ họng. Anh hướng mắt về phía Lâm Vy. Nữ nhà cổ tự học đang quỳ rạp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy Bộ giải mã lượng tử Eve-6. Sợi cáp sinh học protein kết nối với ổ cứng đã bị cô dùng dao cắt đứt, đầu cáp cháy sém bốc khói nghi ngút, nhưng Vy vẫn kiên quyết bảo vệ chiếc hộp giải mã như thể đó là mạng sống của mình.


*VÚT—*


Một tiếng rít xé gió chói tai vang lên từ khoảng cách hơn một cây số.


Thấu kính mắt trái của Du, dù đang bị mù tạm thời một phần do xuất huyết võng mạc, vẫn đột ngột nhấp nháy ánh sáng lục bạc mờ ảo. Bản năng của một phi công trinh sát và dải tần số lượng tử rò rỉ từ chu kỳ cũ lập tức dựng lên một đường quỹ đạo động năng màu đỏ rực trong nhận thức của anh.


Đó là một phát đạn bắn tỉa xung lực cực mạnh từ Biệt kích Liềm Bạc. Phát đạn xé toạc màn sương mù điện từ, lao thẳng về phía kén đông lạnh của Trịnh An với vận tốc siêu vượt âm.


"Tránh ra!"


Du gầm lên. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi cánh tay trái bị liệt không thể cử động, anh buộc phải dùng bàn tay phải bóp chặt lấy Thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay đang nứt vỡ trong túi áo khoác da. Anh biết thiết bị đang cạn kiệt hoàn toàn pin phản vật chất và đã đi vào trạng thái ngủ đông sâu để sạc lại, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh cưỡng bách sóng não lượng tử của mình đồng bộ với lõi phản vật chất của Neo Trọng Lực, chấp nhận cái giá bị phản phệ thần kinh.


*“Kích hoạt: Tạo vùng không trọng lực cục bộ!”*


Một tiếng rít điện từ chói tai phát ra từ khối kim loại tròn rỉ sét. Một bong bóng từ trường màu lam nhạt rộng đúng hai mét bùng nổ, bọc kín lấy kén đông lạnh của An và cơ thể Du.


Ngay khi phát đạn bắn tỉa xung lực của Liềm Bạc lao vào phạm vi hai mét, động năng của nó đột ngột bị triệt tiêu hoàn toàn bởi trường trọng lực bẻ cong. Viên đạn khựng lại giữa không trung, lơ lửng như một hạt bụi vô hại rồi rơi rụng xuống đất.


*Phụt!*


Sự phản phệ từ trường cực mạnh dội ngược thẳng vào hệ thần kinh của Du. Vết rách rỉ máu tươi ở vai trái của anh bị xé rộng thêm, máu tươi phun ra nhuộm đỏ lớp áo bảo hộ phi công. Du quỵ xuống vũng máu lượng tử rỉ ra từ mắt trái, đau đớn đến mức co giật cơ mặt.


"Du!" Lâm Vy hét lên đầy hoảng loạn, cô cố rướn người tới để đỡ lấy anh nhưng bị loạt đạn súng máy từ hướng khác bắn chặn, cày nát mảng đất đá ngay sát chân cô.


Từ trên đỉnh đống đổ nát của chiến hạm Orion-04, những vết nhiễu quang học mờ ảo của Biệt kích Liềm Bạc đang khép chặt vòng vây. Chúng sử dụng ngụy trang quang học active-camouflage, di chuyển không tiếng động như những bóng ma trong đêm tối.


Ngay lúc đó, một tiếng gầm rú cơ khí trầm đục vang lên. Sói Sắt – gã sát thủ sinh học bọc thép của tập đoàn Vạn Niên – lao tới bằng bộ xương ngoài trợ lực Bọ Ngựa. Mặt nạ bọc titan bên trái của gã đã vỡ nát, lộ ra nửa gương mặt nhợt nhạt và số hiệu *Vật mẫu-03-Beta* xăm chìm sau gáy. Gã giương khẩu súng trường bắn tỉa phóng xạ 'Tử Thần' rực sáng luồng năng lượng plasma xanh lục.


Du nghiến răng, cố gắng dồn dòng điện lượng tử từ mắt trái để quét bẻ khóa hệ thống điều khiển của Sói Sắt. Nhưng khoảng cách quá xa, cộng thêm sự nhiễu loạn tĩnh điện từ vụ nổ máy phát điện khiến xung tín hiệu bị phân tán hoàn toàn.


*“Cảnh báo! Kết nối thất bại. Băng thông sóng não bị giới hạn.”* Giọng nói máy móc vô cảm của Kỷ Thứ Sáu vang lên trong đầu Du.


Nhưng Sói Sắt không nổ súng vào Du.


Gã sát thủ bọc thép lướt nhanh qua vách đá thạch anh, họng súng 'Tử Thần' liên tục nhả ra những luồng đạn plasma cực mạnh. Nhưng kỳ lạ thay, toàn bộ các phát bắn của gã đều lệch sang bên sườn núi thạch anh, nổ tung vào các mỏm đá nhô ra phía trên đầu của Biệt kích Liềm Bạc.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Những tiếng nổ kinh hoàng chấn động toàn bộ thung lũng. Sức nóng của plasma nung chảy các cột đá thạch anh lam, tạo ra một cơn mưa bụi tinh thể thạch anh mịn màng, lấp lánh phản chiếu ánh sáng lam nhạt đặc trưng của Sa mạc Thạch Anh dưới làn đạn laser của đối phương.


"Gã... gã đang cố tình tạo bụi che mắt bọn Liềm Bạc!" Hoàng Bách thốt lên đầy kinh ngạc khi nhìn thấy những vệt ngụy trang quang học của lính đánh thuê Liềm Bạc bị nhiễu loạn dữ dội trước màn sương bụi thạch anh phát quang.


Du nhìn sâu vào nửa gương mặt nhợt nhạt của Sói Sắt qua thấu kính mắt trái đang rỉ máu. Anh nhận ra gã sát thủ đang phải đấu tranh kịch liệt với lập trình tẩy não trong sọ. Vết xước trên chiếc kính bảo hộ phi công cũ của Khương đeo trên cổ Du đang phản chiếu ánh sáng cam từ cột sống anh, kích hoạt một mồi lửa phản tỉnh âm thầm trong nhận thức của Sói Sắt.


"Bách! Quăng mìn điện từ! Chúng ta rút lui vào khe nứt đá thạch anh phía sau!" Du khàn giọng ra lệnh.


Hoàng Bách lập tức hành động. Gã dùng tay trái còn lành lặn rút hai quả mìn điện từ tự chế từ thắt lưng bảo hộ, quăng thẳng vào trung tâm màn sương bụi thạch anh.


*ĐÙNG! ĐÙNG!*


Hai quầng sáng xung điện từ bùng nổ, tạo ra một màn khói nhiễu loạn radar quét và làm tê liệt hoàn toàn hệ thống định vị hồng ngoại của Biệt kích Liềm Bạc trong phạm vi trăm mét. Ánh sáng lam nhạt của sa mạc thạch anh kết hợp với màn khói điện từ tạo nên một lưới ánh sáng hỗn loạn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của kẻ thù.


"Vy! Hỗ trợ tớ đẩy kén của An!" Bách hét lên, gã dùng bắp tay phải đang rỉ máu tươi ghì chặt lấy tay vịn của kén đông lạnh dã chiến.


Lâm Vy ôm chặt thiết bị Eve-6 trước ngực, cô dùng toàn bộ sức lực của một nữ nhà khoa học đẩy mạnh phía sau kén. Du gượng dậy, anh dùng cánh tay phải bám lấy vách đá, bọc lót phía sau khi cả nhóm rút lui.


Sói Sắt đứng trên đỉnh đá cao, gã bắn thêm một loạt đạn plasma tạo ra một bức tường lửa nung chảy cát thủy tinh để chặn đường truy đuổi của Liềm Bạc, trước khi nhảy vọt qua vách núi và biến mất vào sương mù dày đặc.


Nhờ màn sương bụi thạch anh và khói điện từ che mắt, nhóm của Du đã luồn lách thành công qua các rặng đá nhọn, trốn thoát khỏi vòng vây trực tiếp của Biệt kích Liềm Bạc. Họ lao sâu vào một khe nứt đá thạch anh hẹp, tối tăm nằm sát rìa Sa mạc Thạch Anh.


Khi tiếng súng và tiếng nổ của trận chiến nhỏ dần phía sau, cả nhóm ngã quỵ xuống nền cát thủy tinh lạnh buốt. Phi thuyền Sao Chổi đã hỏng hoàn toàn và mất khả năng bay sau vụ va chạm trước đó, căn lều dã chiến cũng bị thiêu rụi, họ giờ đây hoàn toàn trắng tay giữa hoang mạc hoang tàn.


Du tựa lưng vào vách đá thạch anh phát ra ánh sáng lam nhạt u uất, máu lượng tử từ mắt trái đã khô khốc thành một vệt màu xanh lam nhạt trên má. Anh nhìn về phía kén đông lạnh của Trịnh An.


Ánh sáng bình minh đầu tiên của Sa mạc Thạch Anh bắt đầu ló rạng chân trời. Nhiệt độ môi trường bắt đầu tăng nhanh một cách đáng sợ, hơi nóng hầm hập bốc lên từ bề mặt thủy tinh hóa của hoang mạc, đe dọa làm quá tải hệ thống làm mát dự phòng đang cạn kiệt pin của kén thở. Áp lực sinh tử mới lại đè nặng lên vai người phi công mang bộ não lượng tử lỗi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!