Mảnh sọ titan
Cánh cửa buồng áp suất của chiếc trinh sát cơ Sao Chổi rít lên một tiếng xì dài, giải phóng luồng khí nén nồng nặc mùi amoniac và dầu bôi trơn cháy sém vào bầu không khí lạnh lẽo của nhà vòm bảo trì. Trịnh Du bước xuống thang kim loại, đôi ủng bay bám đầy muội than thạch anh nện những tiếng nặng nề lên sàn thép. Đầu anh đau như búa bổ. Mỗi nhịp đập của mạch máu nơi thái dương trái đều kéo theo một luồng tĩnh điện chạy dọc xuống tủy sống, khiến dải dải đèn LED cột sống dưới lớp áo khoác phi công xám tro giật lên từng hồi ấm nóng.
Ngay khi gót ủng chạm đất, một bóng người vạm vỡ đã đứng chắn ngang lối đi hẹp giữa hai bệ sạc năng lượng ion.
Trương Kiệt.
Gã mặc bộ quân phục phi công Không đoàn thẳng thớm, không một vết bẩn, đối lập hoàn toàn với vẻ nhếch nhác bám đầy dầu mỡ của Du. Trên gáy Kiệt, chiếc chip hỗ trợ bay của tập đoàn Vạn Niên cấy lậu dưới da nhấp nháy một chấm đỏ đều đặn, phản chiếu sự đố kỵ hằn học trong đôi mắt ti hí của gã.
"Hạ cánh ấn tượng đấy, Du," Kiệt mở lời, giọng mỉa mai kéo dài. Gã khoanh hai tay trước ngực, chặn đứng lối đi duy nhất dẫn ra khu kỹ thuật. "Một phi công át chủ bài mà lại để một cú sét lượng tử làm cháy sạch hệ thống radar tầm ngắn, suýt nữa thì cắm đầu xuống vách đá thạch anh. Không đoàn đang bàn tán xôn xao về việc anh mất lái tận năm giây trên không trung kia kìa. Có phải bộ não của anh... lại giở chứng rồi không?"
Du cố giữ cơ mặt không co giật. Dưới lớp da thái dương trái, dải đèn LED lượng tử đang nóng ran như một thanh sắt nung đỏ, đe dọa rò rỉ thêm những mảnh ký ức rác rưởi của chu kỳ diệt vong thứ nhất vào nhận thức của anh. Anh có thể nghe thấy tiếng hét rực lửa của Trịnh An vang vọng mơ hồ trong thùy thái dương, nhưng anh cưỡng ép bản thân phải đứng thẳng, bàn tay phải siết chặt chiếc kính bảo hộ phi công cũ của cha nuôi Trịnh Khương để làm mỏ neo định thần.
"Hệ thống ion hóa của đám mây tích điện vượt ngưỡng 140%," Du lầm lì đáp, giọng khàn đặc vì khói ozone. "Cảm biến nhiệt của Sao Chổi bị sốc điện áp cao. Nếu cậu giỏi hơn, Kiệt, lần sau cứ việc nhận chuyến bay trinh sát hành lang Sét Đen thay tôi."
Trương Kiệt híp mắt lại, nụ cười trên môi gã vụt tắt. Gã bước tới một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức Du có thể ngửi thấy mùi nước hoa vô trùng đắt tiền của giới thượng tầng phát ra từ người gã. Kiệt cố tình đưa tay lên, vỗ mạnh vào vai Du.
Đó không phải là một cú vỗ vai thân thiện. Du nhận biết ngay lập tức thông qua thấu kính phân tích quang phổ mắt trái: ngón tay của Kiệt đang kẹp một thiết bị quét sinh trắc học siêu nhỏ, cố tình áp sát vào vùng gáy của anh để kích hoạt chip quét gáy lậu hòng dò tìm tần số sóng não lượng tử.
Du phản xạ nhanh như một con bướm đêm. Anh nghiêng người lùi lại nửa bước, né tránh cú chạm của Kiệt một cách khéo léo, đồng thời dùng tay phải gạt phăng cánh tay của đối thủ ra giữa không trung.
"Đừng có động vào tôi khi người tôi còn bám đầy dầu thủy lực," Du gằn giọng, ánh mắt trái phát ra luồng sáng lam nhạt đầy đe dọa. "Cậu muốn báo cáo với Phan Đăng rằng tôi không tuân thủ kỷ luật quân đội? Hay cậu muốn tôi báo cáo lên Ban kỹ thuật rằng cậu đang tàng trữ chip quét sinh trắc lậu của tập đoàn Vạn Niên ngay trong căn cứ Không đoàn?"
Kiệt giật mình, vội vàng thu tay lại, giấu thiết bị quét vào trong lòng bàn tay bọc găng da. Gã không ngờ Du lại phát hiện ra thủ đoạn của mình nhanh đến thế. Sự đố kỵ trong mắt gã chuyển thành một tia tàn nhẫn lạnh lùng.
"Anh chỉ là một bản sao lỗi được nhặt về từ bãi rác, Du ạ," Kiệt thì thầm, giọng đầy nọc độc. "Để xem cái sọ titan của anh che giấu được bao lâu trước lệnh kiểm tra y tế tối mật của Đốc công. Đi mà lo cho đứa em gái sắp chết ngạt dưới cống ngầm của anh đi."
Kiệt tạm lui, quay lưng bước đi dọc theo hành lang thép vô trùng. Nhưng thấu kính mắt trái của Du kịp thời ghi nhận một dao động điện từ cực nhỏ: một chiếc drone cá nhân mini hình bọ cánh cứng của Kiệt đã lặng lẽ tách ra từ thắt lưng gã, lơ lửng bay vào bóng tối của trần nhà vòm bảo trì, âm thầm bám theo hướng di chuyển của Du.
Du không có thời gian để xử lý chiếc drone đó. Cơn đau gáy đột ngột bùng lên như một luồng lửa điện phóng thẳng vào thùy chẩm. Anh vội vã bước vào phòng thay đồ vắng lặng, khóa chặt cửa lại.
Trong không gian ngột ngạt sực mùi chất tẩy rửa vô trùng, Du run rẩy thò tay vào tủ đồ cá nhân, lôi ra một ống dung môi làm mát tủy sống màu xanh lam nhạt. Anh cố gắng dùng tay trái để cắm kim tiêm vào cổng truyền dẫn sau gáy. Nhưng cánh tay trái của anh – bị liệt cơ học nhẹ do phản lực tĩnh điện từ cú sét đánh – run rẩy dữ dội. Các ngón tay xơ cứng không thể bóp nổi pít-tông.
Cạch.
Ống thuốc tuột khỏi những ngón tay vô lực, rơi xuống sàn bê tông lạnh lẽo, vỡ tan tành. Dung dịch màu xanh lam chảy tràn ra, bốc hơi nhanh chóng thành một làn khói nhạt mùi fluorocarbon.
Du khụy gối xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu. Mảnh sọ titan bảo mệnh cấy bên thái dương trái đang rung lên bần bật, phát ra những tiếng vo ve chói tai của dòng điện rò rỉ. AI kiểm duyệt của hệ thống an ninh đô thị Censor-Eye có thể định vị được anh bất cứ lúc nào nếu làn sóng ký ức rác này bộc phát ra ngoài vỏ não. Anh phải rời khỏi căn cứ ngay lập tức. Anh phải tìm đến xưởng của Lão Mộc.
Du lén lách qua các lối thoát hiểm kỹ thuật của căn cứ Không đoàn, trốn tránh những camera quét sinh trắc học trên các bức tường titan vô trùng của Zone 1. Anh đi xuống. Xuống sâu hơn nữa, nơi ranh giới giữa sự sạch sẽ giả tạo và đống đổ nát thực tế bị xóa nhòa.
Hạ Thành hiện ra trước mắt anh như một cái miệng cống khổng lồ, ngập tràn trong bóng tối và sương mù điện từ dày đặc. Không khí ở đây đặc quánh mùi dầu máy cháy, bụi thạch anh và khí Clo rò rỉ từ các đường ống thải của thành phố thượng tầng. Những biển hiệu neon chợ đen nhấp nháy chập chờn màu đỏ máu và xanh lục bẩn thỉu, rải những vệt sáng méo mó lên những vũng nước thải hóa chất.
Du kéo thấp mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da rách nát, bước nhanh qua những con hẻm chật hẹp của Hội thợ máy Chợ đen Hạ Thành. Tiếng búa gõ phế liệu nện chan chát vào kim loại, tiếng rít của máy hàn plasma và tiếng chửi thề của những thợ máy thải hồi tạo nên một bản nhạc hỗn loạn quen thuộc. Ở góc hẻm rỉ sét nhất, tấm biển sắt có khắc hình bánh răng méo mó của xưởng Lão Mộc đung đưa trong luồng gió đầy bụi phóng xạ.
Du đẩy cánh cửa tôn rách nát bước vào.
Bên trong xưởng, ánh sáng lam nhạt phát ra từ những khối động cơ ion phế thải xếp chồng chất lên nhau tạo nên một bầu không khí u tối nhưng ấm áp thô sơ. Lão Mộc đang ngồi trên một chiếc lốp xe tải khổng lồ, cánh tay phải bằng cơ khí bọc đồng cổ điển của lão phát ra tiếng cọc cạch khô khốc khi lão siết một con ốc trên cụm tăng áp. Cạnh lão, cậu bé Tí mười lăm tuổi, mặt lấm lem than đen, đang tỉ mỉ dùng giẻ tẩm dầu lau sạch những chiếc bánh răng rỉ sét từ bãi rác cơ khí.
"Lão Mộc..." Du khàn giọng gọi, cơ thể anh loạng choạng tựa vào cánh cửa tôn.
Lão Mộc ngẩng đầu lên. Đôi mắt già nua dưới hàng lông mày bạc phơ bám đầy bụi than nheo lại. Khi nhìn thấy vết máu khô nơi khóe mắt trái của Du và dải đèn LED thái dương đang nhấp nháy màu cam cảnh báo, lão lập tức ném chiếc cờ-lê xuống sàn thép, phát ra một tiếng keng chói tai.
"Mẹ kiếp, thằng ranh con này!" Lão Mộc chửi thề, cánh tay cơ khí bọc đồng chuyển động nhanh nhẹn khi lão lao đến đỡ lấy Du. "Tí! Đóng chặt cửa tôn lại! Tắt hết các thiết bị phát sóng trong xưởng! Ngay!"
Cậu bé Tí giật nảy mình, nhanh như một con sóc, cậu lao ra chốt chặt cửa cửa tôn, kéo tấm rèm chì chống bức xạ xuống và bấm nút ngắt nguồn điện lưới của xưởng, chỉ để lại ánh sáng từ bình ắc quy dã chiến.
Lão Mộc dìu Du nằm lên chiếc bàn mổ bằng thép hoen rỉ ở góc tối của xưởng. Lão dùng bàn tay thịt thô ráp ấn mạnh vào thái dương trái của Du, cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng phát ra từ mảnh sọ titan.
"Mảnh sọ titan của mày bị lệch trục rồi, dòng điện lượng tử từ não đang rò rỉ thẳng vào hệ thần kinh ngoại biên," Lão Mộc cằn nhằn, giọng lão đầy lo âu dưới vẻ cộc cằn thường ngày. "Tao đã bảo mày không được ép cái não lượng tử đó hoạt động quá tải cơ mà! Mày muốn biến thành một đống thịt chết não hay sao?"
"Tôi bị sét đánh... trong bão..." Du thều thào, hàm răng nghiến chặt để chống lại cơn co thắt tủy sống đang lan rộng xuống bắp tay. "Ký ức của chu kỳ thứ nhất... nó tự mở ra... An... tôi thấy An bị thiêu rụi..."
Lão Mộc im lặng trong giây lát. Đôi mắt lão thoáng hiện lên một nỗi đau đớn sâu thẳm của kẻ đã chứng kiến quá nhiều tro tàn của những chu kỳ trước. Lão quay sang Tí, giọng ra lệnh dứt khoát:
"Tí, lấy bộ dao mổ laser dòng thấp, kìm kẹp mạch titan và bộ hiệu chuẩn tần số lượng tử ra đây. Chúng ta phải phẫu thuật căn chỉnh lại mảnh sọ cho nó ngay bây giờ. Không có thuốc tê vô trùng đâu, thuốc đã bị Không đoàn tịch thu hết từ tuần trước rồi."
Cậu bé Tí gật đầu mạnh, đôi mắt to tròn lo lắng nhìn Du. Cậu nhanh nhẹn chạy đến tủ sắt, dùng chiếc búa gõ rỉ sét gõ nhẹ vào ổ khóa bị kẹt để lấy ra hộp dụng cụ phẫu thuật thần kinh thô sơ. Tí tỉ mỉ dùng cồn công nghiệp lau sạch từng mũi kim bạc siêu dẫn và đầu phát laser, rồi đặt chúng lên khay thép bên cạnh Lão Mộc.
"Sẵn sàng chưa, ranh con?" Lão Mộc nhìn Du, bàn tay cơ khí bọc đồng của lão bắt đầu phát ra tiếng rít nhẹ của động cơ servo khi lão điều chỉnh độ chính xác của các ngón tay thép. "Ca này sẽ đau như thể tao đang dùng máy khoan khoan vào sọ mày đấy. Nếu mày không chịu nổi mà hét lên, sóng âm sẽ làm lệch mũi laser, tao không chịu trách nhiệm nếu mày bị liệt nửa người đâu."
Du gật đầu, hai tay siết chặt lấy hai mép bàn thép rỉ sét. "Làm đi."
Tí nhanh chóng đưa cho Du một thanh gỗ phế liệu bọc vải da sờn. Du cắn chặt thanh gỗ vào giữa hai hàm răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán.
Lão Mộc bật công tắc dao mổ laser. Một tia sáng màu đỏ mảnh như sợi chỉ xuất hiện, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn khi tiếp xúc với da đầu của Du. Mùi thịt cháy khét lẹt lập tức lan tỏa trong không gian chật hẹp của xưởng ngầm.
Cơn đau tột cùng ập đến như một cơn bão điện từ nổ tung trong hộp sọ Du. Anh trợn trừng mắt, thấu kính mắt trái nhấp nháy điên cuồng những dải màu sắc hỗn loạn. Anh cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt bị cắt mở, dòng máu nóng hổi rỉ ra dọc theo thái dương, và cảm giác lạnh lẽo của kìm kẹp titan khi Lão Mộc cố định các mạch máu.
"Tốt lắm, giữ nguyên thế," Lão Mộc lầm bầm, trán lão cũng bết chặt mồ hôi. Cánh tay cơ khí của lão chuyển động với độ chính xác đến từng micromet, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài cồng kềnh của nó. "Tí, bơm dung dịch làm mát vào vết cắt. Đừng để dải tủy sống của nó bị quá nhiệt."
Tí nhanh tay cầm ống xi-lanh thủy tinh, tỉ mỉ nhỏ từng giọt dung dịch làm mát màu xanh lam vào vùng da đầu đang bốc khói của Du. Mỗi giọt dung dịch chạm vào vết thương đều tạo ra một tiếng xèo nhỏ và cảm giác lạnh buốt thấu xương găm thẳng vào hệ thần kinh của Du, khiến cơ thể anh giật nảy lên trên bàn thép.
Lão Mộc dùng bộ hiệu chuẩn tần số lượng tử – một thiết bị cầm tay có các rãnh đồng rỉ sét – áp trực tiếp vào mảnh sọ titan bảo mệnh cấy trên thái dương Du. Lão bắt đầu xoay núm vặn hiệu chuẩn.
Một luồng điện tĩnh cực mạnh bùng phát. Du cảm thấy như có hàng nghìn mũi kim bạc siêu dẫn đang đâm xuyên qua vỏ não, kết nối trực tiếp vào các cổng logic lượng tử của bộ não lỗi. Những mảnh vỡ ký ức rác của chu kỳ 1 rực lửa lại hiện lên, nhưng lần này, dưới tác động của bộ hiệu chuẩn, chúng bị các dải từ trường của mảnh sọ titan đẩy lùi, ép chặt vào các phân vùng nhớ đệm sâu thẳm.
"Xong rồi! Khóa chốt titan lại!" Lão Mộc hét lên.
Lão dùng kìm cơ khí bóp mạnh một phát. Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên bên trong hộp sọ Du. Mảnh sọ titan bảo mệnh đã được ép chặt vào vị trí cũ, khôi phục lại màng chắn bảo vệ hoàn hảo xung quanh bộ não lượng tử.
Dải đèn LED trên thái dương trái của Du nhấp nháy thêm ba lần màu đỏ cam, rồi chuyển hẳn sang màu xanh lam nhạt ổn định, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Cơn đau buốt rút dần như thủy triều xuống, để lại một cảm giác kiệt quệ hoàn toàn.
Du nhả thanh gỗ phế liệu ra khỏi miệng, thở dốc nhọc nhằn. Máu từ vết mổ chảy dọc theo tai xuống cổ áo phi công, nhưng ánh mắt trái của anh đã khôi phục lại sự tỉnh táo, lý trí lạnh lùng của một phi công trinh sát.
"Mảnh sọ đã được định vị lại, hệ thống lọc sóng điện từ hoạt động ở mức 90%," Lão Mộc thở phào, dùng giẻ lau sạch vết máu trên cánh tay cơ khí bọc đồng của mình. "Nó sẽ chặn được các đợt quét sinh trắc học tầm xa của AI Censor-Eye trong vòng một tháng. Nhưng tao cảnh báo mày, Du, nếu mày còn để tủy sống quá nhiệt thêm một lần nữa, cái sọ của mày sẽ nứt vỡ hoàn toàn."
"Cảm ơn, Lão Mộc..." Du khàn giọng nói, cố gắng ngồi dậy trên bàn mổ. Tay trái anh đã khôi phục lại một phần cảm giác lực thô sơ.
Tí nhanh nhẹn cầm băng gạc tẩm dung dịch kháng khuẩn dán chặt lên vết mổ bên thái dương trái của Du. "Anh Du, anh phải cẩn thận hơn. Lính tuần tra của Không đoàn dạo này lảng vảng ở Hạ Thành nhiều lắm."
Du gật đầu, bước xuống bàn mổ. Anh kéo chiếc kính bảo hộ phi công cũ đeo lên mắt để che đi vết thương chưa lành. Anh phải trở về nhà trọ số 44 để mang bình oxy vô trùng cho Trịnh An. Cô bé không thể chờ đợi thêm nữa.
Tuy nhiên, ngay phía ngoài cửa sổ xưởng cơ khí, ẩn sâu trong bóng tối của những đường ống dẫn khí thải rỉ sét treo lơ lửng trên hẻm ngầm, chiếc drone cá nhân mini hình bọ cánh cứng của Trương Kiệt vẫn đang im lặng treo mình.
Thấu kính camera màu đỏ của chiếc drone xoay nhẹ một nhịp cực nhỏ, khóa mục tiêu vào bóng dáng Trịnh Du đang bước ra khỏi cửa xưởng của Lão Mộc. Toàn bộ hình ảnh ca phẫu thuật cấy ghép lậu và vị trí chính xác của xưởng cơ khí đã được ghi lại hoàn toàn dưới dạng tệp tin kỹ thuật số mã hóa.
Trong bóng tối ẩm ướt của Hạ Thành, chiếc drone phát ra một xung tín hiệu vô tuyến tầm ngắn, truyền thẳng gói dữ liệu bảo mật về máy thông tin cá nhân của Trung úy Hà thuộc Không đoàn Tuần tiễu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!