Nhạc nềnSoaring

Tiếng gọi từ đống đổ nát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít sạc điện của khẩu súng trường bắn tỉa phóng xạ 'Tử Thần' vang lên trong khoang động cơ rỉ sét của chiến hạm Orion-04 như tiếng nghiến răng của một loài dã thú kim loại. Chùm tia định vị màu đỏ sẫm từ thấu kính hồng ngoại của Sói Sắt khóa chặt vào gáy Trịnh Du, nung nóng bầu không khí xung quanh thành một làn sương mờ sực mùi ozone và bụi hạt nhân.


Du đứng tựa lưng vào lò phản ứng phản vật chất khổng lồ đã rách nát. Mắt trái của anh, vốn vừa được khôi phục nhãn quang phát ra ánh sáng lục bạc mờ ảo, giờ đây đang co rút dữ dội. Dòng máu lượng tử màu xanh lam nhạt rỉ ra từ khóe mắt, hòa cùng vệt máu đỏ tươi từ vết mổ thái dương chưa lành, chảy dài xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống chiếc kính bảo hộ phi công cũ kỹ có vết xước của cha nuôi Trịnh Khương đang đeo lệch trên cổ.


"Du! Tránh mau!"


Hoàng Bách hét lên, gương mặt gã bết chặt bụi than đen quánh. Bách đang ôm chặt khối quặng siêu dẫn Aegium thô vừa khai thác được – thứ tinh thể phát ra xung dao động lượng tử màu xanh lam đậm lấp lánh giữa lòng khoang động cơ tối tăm. Gã cố gắng giương khẩu súng phóng điện từ EMP tự chế lên, nhưng đầu súng vẫn đang nóng đỏ, tiếng rít rè rè từ các tụ điện báo hiệu thiết bị cần ít nhất hai mươi giây nữa để nạp lại năng lượng sau phát bắn robot nhện trước đó.


*Hưu—*


Một luồng sáng xanh lục chói mắt xé toạc màn sương mù phóng xạ của nghĩa địa Orion-Void.


Phát bắn từ khẩu Tử Thần không nhắm thẳng vào đầu Du, mà găm thẳng vào bệ thép titan dày nửa mét mà anh đang che chắn. Sức mạnh của đạn phóng xạ nén áp suất cao nổ tung, nung chảy hợp kim titan thành một vũng kim loại lỏng nóng chảy, bắn tung tóe những tia lửa chết chóc. Chấn động từ vụ nổ hất văng Du ra xa. Anh đập mạnh lưng vào một đường ống dẫn nhiệt rỉ sét, vết rách tươi ở vai trái – vết sẹo từ trận vượt cổng từ trường biên giới – lại bị xé miệng, máu tươi thấm đỏ lớp áo bảo hộ phi công xám tro.


"Vy! Nằm xuống!" Du khàn giọng hét lên qua bộ lọc mặt nạ phòng độc dã chiến.


Lâm Vy quỳ rạp dưới gầm một bảng điều khiển sụp đổ, hai tay ôm chặt thiết bị Eve-6. Gương mặt cô tái nhợt dưới ánh sáng phản chiếu từ lò phản ứng, nhưng đôi mắt lý trí vẫn không ngừng quan sát các thông số điện từ đang nhảy múa trên màn hình máy quét.


Bên gáy Du, dải đèn LED cột sống đột ngột rực lên màu cam đỏ dữ dội. Nhiệt độ lõi tủy sống tăng vọt lên mức báo động. Dòng điện lượng tử rò rỉ từ bộ não lỗi chạy dọc theo các sợi thần kinh, kích hoạt một phản ứng hóa sinh tàn nhẫn trong máu anh. Sự xơ cứng tinh thạch ở các khớp ngón tay trái lan rộng nhanh chóng, tăng từ 15% lên mức khiến bàn tay trái của anh đông cứng hoàn toàn, mất đi mọi cảm giác lực.


Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.


Nhiệt độ tủy sống vượt ngưỡng 42 độ C đã chạm vào chiếc công tắc cấm kỵ trong hộp sọ lượng tử của anh. Ký ức về cái chết của Trịnh An ở chu kỳ 1 đột ngột bùng phát như một cơn lũ quét dữ dội, cuốn phăng mọi nhận thức thực tại của Du.


*"Anh hai... cứu em... nóng quá..."*


Trong thùy thái dương của Du, tiếng gào khóc xé lòng của đứa em gái nuôi mười bốn tuổi vang vọng trực tiếp vào hệ thần kinh. Tầm nhìn của anh bị nhuộm đỏ bởi một biển lửa hạt nhân ma quái. Đó là hình ảnh của chu kỳ đầu tiên, nơi siêu vũ khí Helios kích hoạt chùm sáng hủy diệt thiêu rụi toàn bộ phân khu sinh học, và anh – khi đó chỉ là một phi công trẻ bất lực – đã phải trơ mắt nhìn Trịnh An hóa thành tro bụi trong vòng tay mình vì không kịp kích hoạt lá chắn bảo vệ.


Ảo giác Trịnh An rực lửa hiện ra ngay trước mắt Du. Cô bé dang rộng đôi tay bốc cháy, đôi mắt đen láy rỉ máu nhìn anh với vẻ trách móc tột cùng: *"Tại sao anh lại bỏ mặc em? Tại sao anh lại để em chết?"*


"An... không... anh xin lỗi..." Du lẩm bẩm trong cơn mê sảng, hai tay anh ôm chặt lấy đầu, cơ thể co rúm lại giữa đống đổ nát.


Sự hỗn loạn nhận thức làm chậm phản xạ của Du mất hai giây vĩnh viễn. Trong chiến đấu đỉnh cao, hai giây là ranh giới giữa sự sống và cái chết.


Sói Sắt không bỏ lỡ cơ hội đó. Từ trên đỉnh đống đổ nát cao mười mét, gã sát thủ bọc thép kích hoạt bộ xương ngoài trợ lực 'Bọ Ngựa' ở chi dưới. Tiếng piston thủy lực rít lên kèn kẹt, gã lao vút xuống như một con chim ưng đen, xé toạc màn sương mù phóng xạ. Lưỡi dao plasma tích hợp ở cánh tay phải của gã rực lên luồng sáng xanh tím nhiệt độ siêu cao, chém dọc một đường tuyệt tuyệt nhắm thẳng vào cổ Trịnh Du.


"Du! Tỉnh lại đi!" Hoàng Bách điên cuồng hét lên. Gã không màng đến việc khẩu súng EMP chưa sạc đầy, quyết định lao lên dùng thân mình chắn trước lưỡi dao plasma.


Nhưng tốc độ của Sói Sắt quá nhanh. Lưỡi dao plasma đã áp sát gáy Du, nhiệt lượng tỏa ra từ nó đã bắt đầu nung chảy lớp da cổ của anh, bốc lên mùi khét lẹt của polymer sinh học.


Giữa ranh giới sinh tử, vết xước sâu ở góc phải của chiếc kính bảo hộ phi công đeo trên cổ Du khẽ cọ sát vào xương quai xanh của anh. Cảm giác nhói đau vật lý và hình ảnh vết xước – mỏ neo tinh thần duy nhất mà người cha nuôi Trịnh Khương để lại – đột ngột kéo giữ một tia lý trí cuối cùng của Du khỏi biển lửa ảo ảnh.


*Không được gục ngã ở đây. An ở hiện tại vẫn đang chờ thuốc trong kén thở dã chiến. Mình không thể để cái chết của chu kỳ 1 lặp lại thêm một lần nào nữa!*


Một luồng phẫn nộ tột cùng thổi bùng ngọn lửa phản kháng trong lòng Du. Anh gầm lên một tiếng xé cổ họng, bẻ gãy hoàn toàn khóa bảo mật tủy sống trong tâm trí.


Kích phát: Quá tải Lượng tử (60% - 75%).


Dải đèn LED cột sống của Du bùng lên ánh sáng trắng rực rỡ xuyên qua lớp áo khoác da rách tả tơi. Toàn bộ cơ thể anh tỏa ra một luồng nhiệt lượng khổng lồ làm bốc hơi màn sương phóng xạ xung quanh. Nhịp tim tăng vọt lên 180 nhịp/phút, phản xạ thể chất và tốc độ xử lý thần kinh của anh được đẩy lên mức 300% vượt giới hạn chịu tải của loài người mới.


Trong tầm nhìn mắt trái của Du, chuyển động lao xuống của Sói Sắt đột ngột chậm lại như một thước phim quay chậm. Du có thể nhìn thấy rõ từng vệt lửa plasma rò rỉ từ lưỡi dao, nhìn thấy cả hướng dịch chuyển của các khớp cơ khí trên bộ xương ngoài của đối thủ.


Du cố gắng vươn tay phải vào túi áo khoác để kích hoạt Thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay nhằm tạo ra một bong bóng không trọng lực bảo vệ. Nhưng dòng điện lượng tử rò rỉ quá lớn từ tủy sống đang quá nhiệt khiến mạch điều khiển của chiếc Neo Trọng Lực bị chập mạch ngắt quãng, phát ra những tiếng *xẹt xẹt* bất lực. Không có lá chắn trọng lực.


"Mày chết đi!" Sói Sắt gầm lên qua bộ lọc giọng nói kim loại vô cảm. Lưỡi dao plasma chém xuống.


Du không né tránh. Anh biết với cánh tay trái đang bị silicon hóa cứng đơ và Neo Trọng Lực bị chập mạch, anh không thể đấu tốc độ vật lý với bộ xương ngoài Bọ Ngựa. Nhưng thấu kính mắt trái cấy ghép của anh đã phân tích và phát hiện ra một quy luật: Sói Sắt di chuyển theo một đường thẳng tuyệt đối khi sử dụng lực đẩy của xương ngoài trợ lực; gã không thể đổi hướng rơi giữa chừng.


Du quyết định đứng yên làm mồi nhử. Anh nghiêng đầu sang một bên trong tích tắc quyết định.


*Xoẹt!*


Lưỡi dao plasma chém sạt qua vai phải của Du, cắt đứt lớp giáp vai bọc titan mỏng và để lại một vết bỏng sém sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi. Nhưng cú chém hụt đã khiến trọng tâm của Sói Sắt bị lệch về phía trước trong một phần mười giây.


Chính trong khoảnh khắc đó, Du dồn toàn bộ dòng điện lượng tử từ tủy sống vào chiếc Neo Trọng Lực trong tay phải. Anh không cố tạo lá chắn, mà cưỡng ép thiết bị phát ra một xung lực đẩy ngược cực mạnh hướng thẳng xuống đất dưới chân mình.


*ÙNG—*


Phản lực từ trường khổng lồ từ chiếc Neo Trọng Lực nổ ra, tạo ra một lực đẩy nghịch đảo nâng cơ thể Du lao vút lên với gia tốc khủng khiếp. Du mượn lực đẩy đó, dồn toàn bộ sức mạnh của trạng thái Quá tải Lượng tử vào nắm đấm phải bọc thép rỉ, đấm trực diện một cú tàn khốc vào mặt nạ kim loại của Sói Sắt khi gã vừa đáp xuống đất.


*XOẢNG!*


Tiếng kim loại vỡ vụn vang dội khắp khoang động cơ rỉ sét. Cú đấm mang lực đẩy Neo Trọng Lực nện thẳng vào má trái của Sói Sắt, phá hủy hoàn toàn hệ thống kính lọc hồng ngoại và làm vỡ nát một mảng lớn chiếc mặt nạ kim loại bọc titan của gã sát thủ.


Sói Sắt bị hất văng lùi lại năm mét, bộ xương ngoài trợ lực rít lên kèn kẹt để giữ thăng bằng. Những mảnh mặt nạ vỡ rơi rụng xuống sàn thép, để lại một khoảng trống lớn lộ ra nửa gương mặt trái của gã dưới ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam của lò phản ứng.


Du quỳ sụp xuống đất, tay phải ôm lấy cánh tay trái đang bị liệt hoàn toàn do phản lực từ trường cực lớn của Neo Trọng Lực dội ngược vào xương khớp. Dải đèn LED thái dương của anh chuyển sang màu cam cảnh báo phân rã tế bào thần kinh nhanh hơn, máu lượng tử màu xanh lam nhạt chảy ròng ròng từ mắt trái xuống má.


Nhưng khi anh ngước mắt trái lên để nhìn đối thủ, toàn thân Du đột ngột đông cứng.


Thấu kính phân tích quang phổ mắt trái của anh – dù đang bị nhiễu hạt và mỏi cơ nặng – vẫn kịp quét qua vùng da gáy bị lộ ra ngoài sau khi chiếc mũ giáp của Sói Sắt bị vỡ nát.


Dưới ánh sáng huỳnh quang lam nhạt của nghĩa địa Orion-Void, nổi rõ trên làn da nhợt nhạt sau gáy Sói Sắt là một dãy mã vạch màu đen sậm và dòng chữ kỹ thuật số được xăm chìm vào thớ thịt:


*Vật mẫu-03-Beta / Tập đoàn Vạn Niên.*


Đó là định dạng mã số sinh học trùng khớp hoàn hảo với dãy mã số bản sao lượng tử lỗi của chính Trịnh Du đang được lưu trữ trong máy chủ liên bang.


Sói Sắt khựng lại. Gã sát thủ từ từ ngẩng đầu lên, thấu kính hồng ngoại màu đỏ duy nhất còn lại trên chiếc mặt nạ nứt vỡ khóa chặt vào chiếc kính bảo hộ phi công cũ có vết xước của Khương đang đeo trên cổ Du. Một nhịp do dự cực ngắn, một sự chấn động vô hình bộc phát trong đôi mắt rỉ sét của gã sát thủ bọc thép vốn chưa từng biết đến lòng thương hại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!