Nhạc nềnSoaring

Thám hiểm nghĩa địa Orion-Void

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Càng đi sâu vào thung lũng Orion-Void, màn sương mù điện từ xám xịt của Vùng biên giới xám càng đậm đặc, chuyển dần sang một sắc xanh lục ma quái của bụi phóng xạ tàn dư. Trịnh Du ghì chặt báng súng trường điện từ tự chế, nén cơn đau buốt ở gáy, cùng Lâm Vy bước ra khỏi cửa hang tiến thẳng vào màn đêm phóng xạ hướng về phía nghĩa địa Orion-Void.


Phía sau họ, Hoàng Bách đang túc trực bên kén đông lạnh dã chiến của Trịnh An. Nguồn pin dự phòng của kén chỉ còn đủ duy trì trong hai mươi tư giờ ngắn ngủi. Sự sống của cô bé mười bốn tuổi đang đếm ngược từng nhịp tíc tắc theo tiếng rít khè khè yếu ớt của máy thở rỉ sét. Du không còn đường lui. Anh buộc phải tìm thấy quặng siêu dẫn Aegium thô trong lõi năng lượng phản vật chất của một chiến hạm cổ đại nằm sâu trong nghĩa địa này để cấp điện cho máy phát của hầm trú ẩn cổ đại số 5.


"Du, nhìn kìa," Lâm Vy khẽ thì thầm, giọng cô nghẹn lại sau lớp mặt nạ phòng độc dã chiến chắp vá. Cô chỉ tay về phía trước.


Hiện ra dưới ánh sáng huỳnh quang mờ ảo của sương mù là một cảnh tượng kỳ vĩ nhưng rùng rợn. Hàng trăm xác chiến hạm khổng lồ của chu kỳ diệt vong thứ tư nằm chồng chất lên nhau như những bộ xương của loài quái vật cổ đại bị hóa thạch. Những tấm vỏ giáp bằng hợp kim titan dày hàng mét nay đã bị rỉ sét ăn mòn thành những mảng đen xỉ, loang lổ vết cháy sém của lửa hạt nhân từ hàng trăm năm trước. Những nòng pháo plasma khổng lồ gãy gập, những khoang lái vỡ nát phơi bày hệ thống dây dẫn polymer mục nát ra ngoài không khí.


*Rè rè... rè...*


Chiếc máy đo Geiger cũ kỹ dắt bên hông của Du bắt đầu phát ra những tiếng rít rè rè dồn dập. Thấu kính phân tích quang phổ mắt trái của anh – vừa được khôi phục nhãn quang và phát ra ánh sáng lục bạc mờ ảo – lập tức hiển thị các luồng hạt ion hóa đậm đặc đang trôi dạt trong không khí như những đốm sáng màu xanh lá nhạt.


"Nồng độ bức xạ ở đây đạt mức 150 milisievert mỗi giờ," Du khàn giọng nói, giọng anh méo mó qua bộ lọc mặt nạ. "Chúng ta đang đi vào vùng chết. Vy, bám sát tôi."


Bên gáy Du, dải đèn LED cột sống nhấp nháy màu cam cảnh báo vĩnh viễn, tỏa ra một luồng nhiệt lượng hầm hập nung đốt da thịt gáy của anh. Vết rách tươi ở vai trái – vết sẹo từ trận vượt cổng từ trường biên giới – lại bắt đầu rỉ máu, thấm đỏ lớp áo bảo hộ phi công xám tro bám đầy dầu mỡ. Nguy hiểm hơn, sự xơ cứng tinh thạch ở các khớp ngón tay trái của anh đang lan rộng, khiến anh mất đi 10% cảm giác lực ở bàn tay trái. Mỗi nhịp cử động đều đau buốt như có hàng nghìn mảnh thủy tinh găm vào thớ cơ.


Nhưng Du không dừng lại. Bản năng sinh học của một bản sao lượng tử mang gen gián Cockroach-DNA đang âm thầm kích hoạt. Kháng bức xạ lượng tử thụ động đang vận hành trong máu anh; các mạch máu dưới da cổ anh khẽ phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt, tự động trung hòa các hạt ion hóa xâm nhập vào cơ thể, ngăn chặn sự phân rã tế bào trong thời gian ngắn.


"Ai đó?" Du đột ngột đứng khựng lại, nâng khẩu súng trường điện từ lên, hướng thẳng vào bóng tối dưới gầm một cánh cửa bọc thép rỉ sét của một tàu tuần tiễu rơi rụng.


Từ trong bóng tối, một bóng người gầy gò như bộ xương khô từ từ bước ra. Người đàn ông mặc bộ đồ chống bức xạ bạc màu chắp vá chằng chịt bằng các lớp băng keo bạc, đầu đeo chiếc kính hồng ngoại cồng kềnh có ba thấu kính xoay tròn cơ học. Tay lão cầm một thiết bị dò tìm dao động lượng tử thô sơ làm từ ống đồng và tinh thể thạch anh.


"Bình tĩnh nào, phi công trẻ," một giọng nói lầm lỳ, khàn đặc vang lên qua bộ đàm tầm ngắn. "Nếu tao muốn giết tụi mày, tao đã báo cho Không đoàn từ mười phút trước rồi."


"Vương Khải?" Lâm Vy khẽ thốt lên khi nhận ra chiếc kính hồng ngoại đặc trưng của gã thợ săn phế thải lập dị khét tiếng vùng Orion-Void.


"Ồ, một cô nàng nhà cổ tự học mang theo thiết bị Eve-6," Vương Khải khẽ liếc nhìn chiếc túi đựng máy quét của Vy, thấu kính hồng ngoại của lão xoay sột soạt. "Và một phi công mang bộ não lượng tử lỗi đang rò rỉ nhiệt lượng tủy sống như một cái lò phản ứng dã chiến di động. Tụi mày đang tìm cái chết ở nghĩa địa này sao?"


"Chúng tôi cần quặng siêu dẫn Aegium thô," Du thẳng thắn nói, mắt trái lục bạc khóa chặt vào lão. "Lão biết nó ở đâu."


Vương Khải im lặng một nhịp, rồi lão lẩm bẩm tự nói một mình như một kẻ tâm thần: "Aegium... quặng siêu dẫn... tụi nó muốn vào khoang năng lượng của chiếc chiến hạm Orion-04. Điên rồ. Chỗ đó là tổ của lũ robot bảo an cổ đại." Lão quay sang nhìn Du, thấu kính cơ khí dừng lại ở chiếc kính bảo hộ phi công cũ có vết xước đặc trưng ở góc phải đang đeo lệch bên cổ Du. "Chiếc kính đó... Khương 'Sấm Sét' từng đeo nó. Mày là con nuôi của lão già đó?"


"Lão biết cha tôi?" Du khẽ nheo mắt.


"Khương từng cứu tao khỏi một trận bão sét lượng tử mười năm trước," Độc Nhãn lầm bầm, giọng lão thoáng qua một nét dịu đi nhưng lập tức trở lại vẻ cộc cằn. "Được rồi, vì tình nghĩa với lão già đó, tao sẽ dẫn đường cho tụi mày đến khoang năng lượng của chiếc chiến hạm Orion cổ đại. Nhưng tao cảnh báo trước: Sói Sắt của tập đoàn Vạn Niên đã xuất hiện ở rìa thung lũng. Tao ngửi thấy mùi tủy sống bọc titan của gã sát thủ đó trong sương mù từ hai tiếng trước."


Trái tim Du thắt lại. Sói Sắt đã bám theo đến tận đây. Gã sát thủ bọc thép đó sở hữu hệ thống định vị hồng ngoại cấy trực tiếp vào sọ, và gã đang săn lùng Du dựa trên dấu vết bức xạ lượng tử phát ra từ tủy sống đang quá nhiệt của anh.


"Chúng ta phải nhanh lên," Du quyết định.


Vương Khải dẫn họ luồn lách qua các khoang thép rỉ sét rò rỉ bức xạ cao của những xác tàu chiến nằm xếp chồng. Không gian bên trong những xác tàu chật hẹp, ngột ngạt và tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng lục bạc phát ra từ mắt trái của Du và ánh huỳnh quang lam nhạt của các tinh thể thạch anh mọc hoang dọc theo các đường ống dẫn nhiệt cũ.


*Két... két...*


Đột nhiên, một tiếng rít cơ khí chói tai vang lên từ phía trên trần khoang thép.


"Đứng im!" Vương Khải giơ tay ra hiệu.


Một robot tuần tra cổ đại của chu kỳ thứ tư – một cỗ máy hình nhện khổng lồ bọc thép titan rỉ sét – bất ngờ thức tỉnh từ trạng thái ngủ đông sâu. Đèn quét laser màu đỏ sẫm ở bụng nó xoay tròn, rà quét khắp khu vực hành lang chật hẹp. Nếu chùm tia laser đỏ đó quét trúng họ, hệ thống pháo plasma tích hợp trên càng của nó sẽ lập tức nổ súng tiêu diệt mục tiêu sinh học.


Du nín thở, nép sát người vào vách thép rỉ. Anh cố gắng dồn năng lượng lượng tử để kích hoạt Thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay trong túi áo khoác nhằm kéo sập vách thép phía trước để ngăn chặn robot. Nhưng ngay khi anh phát ra xung sóng não đồng bộ, chiếc Neo Trọng Lực chỉ phát ra một tiếng *xẹt* nhỏ kèm theo vài tia lửa điện chập mạch rồi tắt lịm. Thiết bị đang ở trạng thái ngủ đông sâu để sạc lại lõi phản vật chất và không thể vận hành do thiếu năng lượng siêu dẫn.


"Mẹ kiếp," Du nghiến răng, cơn đau buốt từ khớp ngón tay trái silicon hóa lại nhói lên dữ dội.


Robot tuần tra nhện đang tiến lại gần, chân cơ khí của nó nện xuống sàn thép phát ra những tiếng *bình... bình...* nặng nề. Chùm tia laser đỏ chỉ còn cách mũi giày của Vy chưa đầy nửa mét.


Nhanh như cắt, Vương Khải nhặt một khối phế liệu sắt rỉ ném mạnh về phía cuối hành lang ngược lại.


*Xoảng!*


Tiếng kim loại va chạm vang dội trong không gian hẹp. Thấu kính quét của robot nhện lập tức xoay 180 độ về hướng âm thanh, chân cơ khí của nó lao vút về phía đó.


"Bách! Bắn nó!" Du hét lên qua bộ đàm.


Hoàng Bách từ phía sau góc khuất lao ra, gã ghì chặt khẩu súng phóng điện từ EMP tự chế bọc dây đồng chằng chịt. Gã bóp cò cơ học.


*ÙNG!*


Một luồng xung điện từ EMP mạnh mẽ màu xanh lam phóng ra từ nòng súng thép rỉ, quét thẳng vào phần lưng bọc titan của robot nhện. Luồng EMP tầm ngắn lập tức làm tê liệt hoàn toàn mạch điện bán dẫn cổ đại của cỗ máy. Robot nhện giật mạnh, các chân cơ khí co rút lại rồi đổ sụp xuống sàn thép, phát ra những tiếng xì xì của dầu thủy lực rò rỉ.


"Chạy mau! Luồng EMP chỉ làm nó tê liệt trong ba mươi giây thôi!" Bách hét lên, gương mặt gã đỏ bừng vì nhiệt độ nòng súng tăng cao. Tiếng rít rè rè từ máy đo Geiger của gã đột ngột chuyển sang tiếng rít chói tai rồi tắt ngấm – cảm biến của máy đo đã bị nung chảy hoàn toàn do nồng độ bức xạ vượt quá ngưỡng chịu đựng.


Cả nhóm lao nhanh qua xác robot nhện, tiến thẳng vào khoang động cơ trung tâm của chiến hạm Orion-04.


Trước mắt họ là lò phản ứng phản vật chất khổng lồ của chiến hạm cổ đại, một khối đa diện bọc titan cao bằng tòa nhà ba tầng nay đã bị rỉ sét và nứt vỡ. Ở trung tâm lò phản ứng, các đường ống dẫn năng lượng bằng đồng siêu dẫn đang rò rỉ một luồng khí Aegium nóng bỏng, phát ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam rực rỡ nhưng đi kèm nồng độ bức xạ cực đoan.


"Quặng siêu dẫn Aegium thô nằm bên trong lõi lọc của đường ống dẫn kia," Vương Khải chỉ vào một đường ống dẫn nhiệt khổng lồ đang xả ra những luồng khí nóng hực sực mùi ozone. "Nhưng nồng độ phóng xạ ở sát đường ống đó lên tới 500 milisievert. Bước vào đó mà không có giáp bọc chì là tự sát."


Du nhìn về phía đường ống dẫn, rồi anh nhìn xuống bàn tay trái đang xơ cứng tinh thạch của mình. Anh có thể cảm nhận được nhịp đập yếu ớt từ kén thở của An đang truyền qua liên kết lượng tử sinh học trong não bộ. Thời gian của cô bé không còn nhiều.


"Tôi sẽ bò qua đường ống đó," Du quyết tuyệt nói.


"Cậu điên rồi, Du!" Bách định giữ vai anh lại. "Cậu sẽ chết vì ngộ độc phóng xạ cấp tính trước khi kịp chạm vào quặng!"


"Tôi có gen kháng bức xạ. Mọi người ở lại đây bọc lót," Du gạt tay Bách ra.


Du kéo sụp chiếc kính bảo hộ phi công của cha nuôi xuống mắt. Anh hít một hơi thật sâu, điều hòa nhịp thở sinh học theo Quy tắc thích nghi bức xạ lượng tử. Anh dồn toàn bộ ý chí để kích hoạt năng lực Kháng bức xạ lượng tử thụ động trong máu mình. Từng luồng máu màu xanh lam nhạt chạy dọc theo các mạch máu nổi rõ dưới da cổ anh, phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục rực rỡ để bảo vệ các tế bào gốc khỏi sự tàn phá của các hạt ion hóa.


Du rạp người xuống sàn thép nóng bỏng, bò thẳng vào đường ống dẫn Aegium đang rò rỉ.


Sức nóng khủng khiếp từ luồng khí Aegium nung đốt lớp áo khoác da phi công của anh, da thịt vai trái bị rách miệng vết mổ bỏng rát như bị tạt axit. Cơn đau buốt từ dải tủy sống cổ dội lên đại não khiến anh suýt ngất xỉu. Thấu kính mắt trái của anh nhấp nháy liên tục, hiển thị các vệt nhiễu kỹ thuật số màu đỏ rực cảnh báo sự quá nhiệt thần kinh. Nhưng Du vẫn nghiến răng bò tới, tay phải vươn ra bám lấy các mỏm kim loại rỉ sét để kéo cơ thể lên phía trước.


Năm ngón tay phải của anh chạm vào khoang lọc năng lượng. Bên trong là ba khối tinh thể quặng siêu dẫn Aegium thô màu xanh lam đậm, đang phát ra những xung dao động lượng tử tinh khiết không hao hụt.


Du dùng chút sức lực cuối cùng của bàn tay phải, giật phăng khối quặng Aegium thô ra khỏi khớp khóa cổ đại.


*Cạch.*


Khối quặng siêu dẫn Aegium thô nằm gọn trong lòng bàn tay anh, tỏa ra một luồng năng lượng mát lạnh dịu đi cơn bỏng rát trên da thịt.


Du ôm chặt khối quặng, lết ngược trở lại hành lang ngoài. Hoàng Bách và Lâm Vy lập tức lao tới đỡ lấy anh. Cơ thể Du run rẩy dữ dội, máu tươi hòa cùng máu lượng tử màu xanh lam nhạt chảy dài từ mắt trái và mũi, thấm đẫm lớp băng gạc dã chiến bên thái dương.


"Lấy được rồi..." Du khàn giọng thầm thì, anh đưa khối quặng Aegium cho Bách.


"Cậu làm được rồi, Du!" Bách reo lên, nước mắt gã suýt trào ra khi nhìn thấy cơ thể đầy vết bỏng bức xạ của bạn mình.


Du gượng đứng dậy, tựa lưng vào vách thép rỉ của lò phản ứng. Anh dùng tay phải kéo chiếc kính bảo hộ phi công lên trán, nhắm chặt mắt phải và từ từ mở mắt trái phát ra ánh sáng lục bạc mờ ảo để điều hòa lại nhãn quang.


Nhưng ngay khi thấu kính mắt trái của anh vừa khôi phục tầm nhìn quét quang phổ, toàn bộ hệ thần kinh lượng tử của Du đột ngột bị kích hoạt bởi một dao động từ trường cực kỳ quen thuộc.


Thấu kính mắt trái của anh quét qua màn sương mù điện từ dày đặc phía trên đỉnh đống đổ nát của lò phản ứng chiến hạm Orion.


Xuyên qua những vệt hạt ion hóa màu xanh lục, một bóng đen bọc giáp sinh học màu xám đen ôm sát cơ thể đang đứng sừng sững trên mỏm thép gãy gập cao nhất. Khe mắt của chiếc mặt nạ kim loại phát ra ánh sáng hồng ngoại đỏ rực, lạnh lùng như một cỗ máy giết chóc, đang lặng lẽ cúi xuống nhìn chằm chằm vào vị trí của ba người.


Sói Sắt.


Kẻ đi săn đáng sợ nhất của tập đoàn Vạn Niên đã đứng đó tự bao giờ, khẩu súng trường bắn tỉa phóng xạ 'Tử Thần' trên vai gã khẽ chuyển động cơ học khóa mục tiêu thẳng vào gáy Trịnh Du.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!