Bản đồ sinh học bị khóa
Ánh sáng lục bạc rực rỡ từ thấu kính phân tích quang phổ mắt trái của Trịnh Du từ từ thu hẹp lại, để lại những vệt nhiễu kỹ thuật số mờ nhạt quét dọc theo vách đá rỉ sét của hang trú ẩn. Bản đồ ba chiều của nghĩa địa chiến hạm Orion-Void vẫn lơ lửng giữa khoảng không, phản chiếu những đường vân địa hình đứt gãy đầy chết chóc của Vùng biên giới xám. Sương mù điện từ bên ngoài hang tràn vào, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và vị kim loại rỉ sét bám chặt vào cuống họng.
Du khẽ chớp mắt. Cơn mỏi cơ mắt trái ập đến như hàng nghìn mũi kim châm, ép anh phải nhắm chặt mi mắt để ngăn dòng máu lượng tử màu xanh lam nhạt tiếp tục rỉ ra. Vết rách tươi ở vai trái – hậu quả của cú bứt phá từ trường tại cổng số 4 – vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm lớp áo khoác da phi công sờn rách. Mỗi nhịp thở dồn dập khiến vết rạn ở xương sườn phải nhói lên đau đớn. Nhưng điều khiến anh lo sợ hơn cả là cánh tay trái; các khớp ngón tay đã bắt đầu xơ cứng, những tinh thể thạch anh màu lam nhạt mọc ẩn dưới da phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo dưới bóng tối của hang đá.
"Du! Nguồn điện của kén đông lạnh dã chiến đang sụt xuống mức nguy hiểm!" Tiếng hét của Hoàng Bách cắt ngang bầu không khí im lặng. Gã cơ khí đang quỳ bên cạnh chiếc kén thở của Trịnh An, tay cầm chiếc tuốc-nơ-vít lực liên tục hiệu chuẩn lại các đầu cáp sinh học. Gương mặt gã bết chặt bụi than đen quánh, hai lỗ mũi vẫn còn vệt máu khô do chấn động từ vụ rơi tàu trước đó. "Việc trích xuất điện năng để chạy bộ giải mã Eve-6 của Lâm Vy đã ngốn mất 2% pin dự phòng. An chỉ còn chưa đầy bốn mươi sáu giờ ngủ đông. Nếu không tìm được cách mở khóa công thức Calypso-9 trong ổ cứng sinh học này, con bé sẽ chết não trước khi chúng ta kịp đặt chân đến Orion-Void!"
Lâm Vy không ngẩng đầu lên. Nữ nhà cổ tự học đang quỳ rạp trước thiết bị Eve-6, ngón tay gầy gò của cô lướt nhanh trên bàn phím ảo chiếu laser màu bạc. Chiếc kính gọng tròn chống bức xạ của cô phản chiếu những luồng dữ liệu nhị phân đang chạy ngược xuôi. Chiếc áo khoác măng-tô xám bám đầy bụi cát sa mạc của cô khẽ rung lên theo từng nhịp thở dồn dập.
"Tôi đang chạy chương trình quét giải mã các tệp protein của ổ cứng sinh học chu kỳ 5," Vy nói, giọng cô vẫn giữ được vẻ lý trí lạnh lùng đặc trưng dù mồ hôi đang chảy dài bên thái dương. "Cấu trúc lưu trữ bằng protein tổng hợp này rất nhạy cảm. Các chuỗi peptide liên kết đang phản ứng với thuật toán hồi quy của Eve-6. Nhìn vào đây đi."
Du gượng dậy, bước từng bước nặng nề đến bên cạnh Vy. Thấu kính mắt trái của anh tự động điều chỉnh tiêu cự, khóa chặt vào màn hình hiển thị của Eve-6. Trên màn hình, các chuỗi xoắn kép protein màu xanh lục nhạt đang từ từ bị bóc tách, lộ ra những phân vùng dữ liệu bị nén chặt bên trong. Đó chính là di sản cuối cùng mà Lão Mộc đã mạo hiểm mạng sống để bảo vệ tại xưởng cơ khí Hạ Thành trước khi bị Không đoàn bắt giữ.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Đột nhiên, toàn bộ giao diện màu xanh lục của Eve-6 chuyển sang màu đỏ rực dữ dội. Một tiếng rít điện từ chói tai vang lên từ cổng kết nối protein. Trên màn hình hiển thị một dòng cảnh báo bằng ngôn ngữ lượng tử cổ xưa, được Eve-6 dịch nghĩa thời gian thực sang tiếng Việt:
*"CẢNH BÁO: PHÂN VÙNG DỮ LIỆU CỐT LÕI BỊ KHÓA. YÊU CẦU MÃ KHÓA NHẬN DẠNG GIỌNG NÓI - VẬT MẪU AN-05."*
"Mã khóa giọng nói?" Hoàng Bách khựng tay súng hàn, ngơ ngác nhìn màn hình. "Lão Mộc đã cài mật mã bằng giọng nói của An? Nhưng tại sao lại là An-05?"
Lâm Vy đẩy nhẹ gọng kính tròn, nét mặt cô tối sầm lại. "Không phải Lão Mộc cài. Đây là hệ thống bảo mật gốc của chu kỳ thứ năm. 'An-05' nghĩa là giọng nói nguyên bản của Trịnh An trong chu kỳ diệt vong trước đó. Hệ thống protein này yêu cầu một tần số âm học tinh khiết, không bị ô nhiễm bởi bức xạ hay các biến chứng sinh học của chu kỳ thứ sáu."
"Để tôi thử," Du bước tới, quỳ xuống sát bên kén thở dã chiến của em gái. Anh dùng tay phải lành lặn mở van audio phụ trên nắp kén bọc nhựa tổng hợp đã bị rạn nứt.
Bên trong kén, Trịnh An nằm tĩnh lặng dưới làn sương nitơ lỏng nhạt nhòa. Da cô bé nhợt nhạt, cổ đeo máy thở lọc khí rỉ sét phát ra tiếng rít cơ khí khè khè yếu ớt. Gương mặt nhỏ nhắn thỉnh thoảng co rút lại vì đau đớn. Chứng Hoại tử mô phổi An đang tàn phá các phế nang của cô bé từng giây từng phút.
"An..." Du khẽ thầm thì, giọng anh khàn đặc vì hít phải khí độc lưu huỳnh ngoài sa mạc. "Nghe anh nói không? Khẽ phát ra âm thanh đi em."
An không mở mắt, nhưng bản năng sinh học dường như giúp cô bé cảm nhận được sự hiện diện của anh trai. Cô bé khẽ mấp máy môi, phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng qua màng lọc của máy thở. Âm thanh nhỏ bé, rè rè như tiếng cánh bướm đêm đập vào vách kính.
Lâm Vy lập tức hướng đầu thu cảm biến của Eve-6 vào audio valve. Đồ thị sóng âm hiển thị trên màn hình dưới dạng một đường cong đứt gãy, méo mó và đầy các vệt nhiễu màu đỏ.
*Bíp! Cảnh báo: Tần số không tương thích. Độ sai lệch: 42%. Truy cập bị từ chối.*
"Không được rồi," Vy lắc đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ bất lực. "Giọng nói hiện tại của An đã bị biến dạng hoàn toàn do chứng teo cơ phổi và các vết sẹo hóa chất từ khí Clo độc của Zone 1. Thanh quản của con bé không thể phát ra tần số âm học tinh khiết của chu kỳ thứ năm. Hệ thống nhận diện sinh học của ổ cứng protein cực kỳ nghiêm ngặt, nó coi giọng nói hiện tại của An là một thực thể dị hợp."
"Mẹ kiếp!" Du đấm mạnh tay phải xuống nền đá hang. Cú đấm khiến vết rạn xương sườn nhói lên, nhưng nỗi bất lực trong lòng anh còn đau đớn gấp trăm lần. Anh nhìn đứa em gái nuôi mười bốn tuổi đang thoi thóp trong kén thở. Cô bé là mỏ neo duy nhất giữ lại nhân tính cho anh giữa thế giới lồng kính thí nghiệm tàn nhẫn này. Nếu cô bé chết, sự tồn tại của anh – một bản sao lượng tử lỗi mang ký ức của năm chu kỳ diệt vong – còn có ý nghĩa gì?
Đúng lúc đó, chiếc kén đông lạnh dã chiến đột ngột rung lắc dữ dội.
*Bíp! Bíp! Bíp! Cảnh báo: Suy giảm áp suất khoang thở. Nồng độ oxy vô trùng giảm xuống dưới 15%. Nguy cơ hoại tử mô phổi cấp tính.*
Trịnh An bắt đầu co giật mạnh bên trong kén. Lồng ngực gầy gò của cô bé phập phồng điên cuồng, máu tươi rỉ ra từ khóe môi nhỏ bé thấm đỏ màng lọc máy thở. Tiếng rít cơ khí của máy thở khè khè liên tục rồi chuyển sang tiếng động cơ bị kẹt rùng rợn.
"Du! Con bé đang lên cơn co thắt phế quản cấp tính do phơi nhiễm bức xạ khi rơi tàu!" Bách hoảng loạn hét lên, gã điên cuồng nhấn các nút hiệu chuẩn trên bảng điều khiển kén nhưng vô hiệu. "Bột thạch anh từ trận bão cát bên ngoài đã lọt vào đường ống nạp khí của kén! Chúng ta cần thuốc Calypso-9 ngay bây giờ để ổn định tế bào phổi, nếu không con bé sẽ ngừng thở trong vòng mười phút nữa!"
Cơn hoảng loạn tột độ bùng phát trong lồng ngực Du. Thấu kính mắt trái của anh nhấp nháy điên cuồng, các dòng cảnh báo màu đỏ chớp tắt liên tục trong thùy thái dương: *"Cảnh báo: Nhịp tim vượt ngưỡng 180 nhịp/phút. Nguy cơ kích hoạt trạng thái Quá tải Lượng tử ngoài ý muốn."*
Anh biết mình không thể gục ngã lúc này. Anh phải cứu An. Bằng mọi giá.
"Vy! Có cách nào để bẻ khóa cưỡng bức không?" Du lao đến, bóp chặt vai Lâm Vy. Ngón tay thạch anh hóa của anh vô tình phát ra những tia lửa điện nhỏ, khiến lớp áo măng-tô của cô khẽ sém đen.
"Không thể hack cưỡng bức từ bên ngoài!" Vy hét lên để át đi tiếng còi báo động của kén thở. "Tường lửa của ổ cứng protein được cấu tạo từ các chuỗi axit amin tự hủy. Nếu cố tình ghi đè thuật toán thô bạo, toàn bộ dữ liệu công thức Calypso-9 sẽ bị phân rã thành vũng bùn hữu cơ trong vòng ba giây! Cách duy nhất là chúng ta phải tăng băng thông xử lý của Eve-6 để tìm ra một kẽ hở thuật toán trong giao thức nhận diện giọng nói!"
"Tôi sẽ cấp băng thông cho cô," Du quyết tuyệt nói.
"Cậu điên rồi sao, Du?" Bách lao tới định can ngăn. "Não lượng tử của cậu đang bị quá nhiệt vĩnh viễn từ trận vượt cổng từ trường! Nếu cậu cố dồn dòng điện lượng tử vào Eve-6 lúc này, cậu sẽ bị hoại tử tế bào thần kinh! Cậu sẽ quên sạch ký ức về An trước khi kịp cứu con bé!"
"Tôi không có lựa chọn khác, Bách!" Du gầm lên, giọng nói mang theo sự phẫn nộ và tuyệt vọng tột cùng của một kẻ đang bị dồn vào chân tường.
Du giật phăng sợi cáp sinh học kết nối của Eve-6, không màng đến sự phản đối của Vy. Anh dùng tay phải kéo sụp chiếc kính bảo hộ phi công cũ kỹ của cha nuôi Trịnh Khương xuống mắt – mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh giữ vững một tia lý trí cuối cùng. Anh thọc ngón tay phải vào gáy, mở nắp cổng kết nối tủy sống lậu vừa mới được phẫu thuật cấy tản nhiệt đồng lậu.
*Xẹt!*
Du cắm trực tiếp đầu cáp của Eve-6 vào gáy mình.
Một luồng điện lượng tử cực mạnh phóng thẳng dọc theo cột sống của anh. Cơn đau buốt tột cùng ập đến, như thể có một mũi khoan bằng thép nung đỏ đang xoáy sâu vào thùy thái dương trái. Dải đèn LED cột sống của Du đột ngột rực sáng màu cam đỏ dữ dội, tỏa ra nhiệt lượng hầm hập khiến lớp áo khoác da bốc khói khét lẹt.
Máu lượng tử màu xanh lam nhạt phun ra từ khóe mắt trái, chảy dài xuống cằm và nhỏ giọt xuống màn hình Eve-6. Thấu kính mắt trái rực sáng lục bạc, hiển thị đồ thị sóng não của chính anh đang bị xé rách bởi hàng triệu xung nhọn dữ liệu rác từ năm chu kỳ diệt vong trước. Những ký ức kinh hoàng về cái chết của An trong lửa hạt nhân chu kỳ 1, cái chết dưới hầm lò chu kỳ 2 liên tục dội về, gào thét trong vỏ não anh.
*"Cảnh báo! Băng thông não bộ đạt 95%. Tốc độ hoại tử tế bào thần kinh tăng 300%. Nguy cơ chết não vĩnh viễn trong 60 giây."* Giọng nói vô cảm của đoạn mã ký sinh Kỷ Thứ Sáu vang lên trực tiếp trong đầu Du.
"Vy... chạy... chương trình... ngay!" Du nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ răng, cẳng tay trái co rút mạnh.
Lâm Vy nhìn dòng máu xanh lam nhạt đang rỉ ra từ mắt Du, đôi mắt cô dao động mạnh trước sự hy sinh điên cuồng của anh. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự lý trí của một nhà khoa học. Cô điên cuồng gõ phím, điều hướng toàn bộ dòng điện lượng tử từ não của Du vào bộ vi xử lý của Eve-6.
Nhờ nguồn năng lượng lượng tử khổng lồ của Du, tốc độ xử lý của Eve-6 tăng vọt lên gấp mười lần. Các chuỗi xoắn kép protein trên ổ cứng sinh học chu kỳ 5 bị bóc tách với tốc độ mắt thường không thể theo kịp. Đường đồ thị nhận diện giọng nói của An-05 hiện ra trên màn hình dưới dạng một dải tần số âm học ba chiều màu bạc lấp lấp.
"Du! Giữ vững băng thông! Tôi đang phân tích phổ âm học của An-05!" Vy hét lên, ngón tay cô lướt như bay. "Tần số gốc của An-05 có một dao động nền cực kỳ đặc biệt ở mức 440 Hertz... Đây không phải là giọng nói tự nhiên của con bé khi nói chuyện! Nó là một tần số được ghi âm lại từ một thiết bị cơ khí cổ đại!"
"Thiết bị... cơ khí?" Bách khựng lại, rồi gã đột ngột vỗ mạnh vào trán. "Hộp nhạc! Hộp nhạc cơ khí cũ của An!"
Bách điên cuồng lao về phía góc hang, lục lọi trong chiếc ba-lô rách nát của An. Gã lôi ra một chiếc hộp kim loại nhỏ bám đầy rỉ sét vật lý – kỷ vật duy nhất mà Trịnh An luôn mang theo bên mình từ khi được cha nuôi Trịnh Khương nhặt về. Chiếc hộp nhạc chứa một chip nhớ cũ kỹ phát ra bài hát ru cổ xưa từ chu kỳ thứ năm.
"Vy! Quét cái này đi!" Bách đặt chiếc hộp nhạc sát vào đầu thu cảm biến của Eve-6, dùng tay quay cơ học để kích hoạt thiết bị.
*Tứng... tưng... tứng...*
Tiếng nhạc cơ khí thanh thoát, trong trẻo vang lên giữa hang đá tối tăm, đối lập hoàn toàn với tiếng còi báo động dồn dập và tiếng thở dốc đầy đau đớn của Du. Từng nốt nhạc mang theo tần số âm học cổ xưa lan tỏa trong không khí.
Thấu kính mắt trái của Du quét qua chiếc hộp nhạc, hiển thị đồ thị sóng âm của bài hát ru trùng khớp hoàn hảo với dải tần số nhận diện của An-05 trên màn hình Eve-6.
*Độ tương thích: 99.1%. Xác thực thành công.*
*Cạch.*
Một tiếng khóa cơ học nhỏ vang lên từ bên trong ổ cứng sinh học chu kỳ 5. Phân vùng dữ liệu tối mật chứa công thức điều chế Calypso-9 hoàn chỉnh chính thức được mở khóa, hiển thị hàng nghìn dòng thuật toán hóa sinh phức tạp trên màn hình Eve-6.
"Được rồi! Chúng ta có công thức rồi!" Vy reo lên, nhưng nụ cười của cô lập tức dập tắt khi cô nhìn thấy dòng thông báo tiếp theo trên màn hình.
*"YÊU CẦU KÍCH HOẠT: ĐỂ TỔNG HỢP HOẠT CHẤT CALYPSO-9 TINH KHIẾT, CẦN KẾT NỐI VỚI MÁY PHÁT CỔ ĐẠI CỦA HẦM TRÚ ẨN SỐ 5. YÊU CẦU NGUỒN NĂNG LƯỢNG SIÊU DẪN AEGIUM ỔN ĐỊNH ĐỂ CẤP ĐIỆN CHO MÁY PHÁT."*
Du giật phăng sợi cáp sinh học ra khỏi gáy, ngã quỵ xuống đất. Anh thở dốc điên cuồng, máu tươi và máu lượng tử nhuộm đỏ nửa gương mặt bên trái. Dải đèn LED cột sống từ từ hạ nhiệt chuyển về màu cam nhạt cảnh báo vĩnh viễn. Đầu anh đau nhức như muốn vỡ tung, thùy thái dương tê dại do hàng triệu tế bào thần kinh gốc vừa bị hoại tử vĩnh viễn sau ca dồn băng thông cưỡng bức.
"Aegium thô..." Du khàn giọng nói, giọng anh yếu ớt nhưng đầy quyết tuyệt. Anh gượng dậy, dùng tay phải bám vào vách đá để đứng vững. Anh nhìn về phía bản đồ 3D của nghĩa địa chiến hạm Orion-Void vẫn đang hiển thị trên vách hang. "Điểm đỏ trên bản đồ... lõi năng lượng phản vật chất của chu kỳ thứ tư chính là nơi chứa quặng siêu dẫn Aegium thô tinh khiết nhất."
"Nhưng nơi đó là vùng cấm bức xạ báo động đỏ!" Bách lo lắng nhìn Du. "Với thể trạng hiện tại của cậu, nếu đi vào đó mà không có thiết bị bảo hộ hạng nặng, cậu sẽ bị phân rã tế bào trong vòng hai giờ!"
Du kéo sụp chiếc kính bảo hộ phi công cũ kỹ của cha nuôi lên trán, để lộ đôi mắt trái phát ra ánh sáng lục bạc mờ ảo nhưng kiên định đến lạnh lùng.
"Tôi có gen gián kháng bức xạ. Tôi sẽ đi," Du nói, ánh mắt anh khóa chặt vào kén thở của An đang tạm thời ổn định nhịp co thắt nhờ lượng oxy ít ỏi còn lại. "Bách, cậu ở lại bảo vệ An và Lâm Vy. Tôi và Vy sẽ lập lộ trình thâm nhập nghĩa địa Orion-Void ngay lập tức. Chúng ta chỉ còn hai mươi tư giờ trước khi nguồn pin của kén cạn kiệt hoàn toàn."
Anh quay sang nhìn Lâm Vy, người đang lặng lẽ thu hồi thiết bị Eve-6. Ánh sáng lục bạc từ mắt trái của anh chiếu rọi bản đồ 3D lấp lánh giữa hang đá tối tăm, mở ra con đường tiến thẳng vào nghĩa địa tử thần Orion-Void.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!