Nhạc nềnSoaring

Liên minh sa mạc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân cơ khí cọc cạch nện sát sạt bên ngoài vách hang rỉ sét, kéo theo luồng khí nóng nực sực mùi ozone của khẩu súng trường điện từ đang nạp năng lượng.


Trịnh Du nằm áp sát vào bóng tối của hốc đá, một tay ghì chặt lồng ngực để kiềm chế tiếng thở dốc. Mắt trái của anh hoàn toàn chìm trong một màn đêm tuyệt đối. Cú sốc tĩnh điện từ vụ nổ pin plasma dội ngược lúc nãy đã phá hủy toàn bộ hệ thống quét của thấu kính quang phổ, khiến máu lượng tử màu xanh lam nhạt liên tục rỉ ra, ấm nóng và nhớp nháp, hòa cùng dòng máu đỏ tươi từ vết mổ thái dương chưa lành chảy dọc xuống má. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực. Các khớp ngón tay đã bắt đầu xơ cứng, những tinh thể thạch anh màu lam nhạt mọc ẩn dưới da như những chiếc gai nhỏ, nhói buốt mỗi khi anh cố cử động.


"Ra đây đi, nhóc con," giọng Độc Nhãn khàn khàn vang lên ngay cửa hang, bị bóp méo qua bộ lọc kim loại của mặt nạ phòng độc rỉ sét. "Thiết bị quét của tao đã hỏng, nhưng tao vẫn ngửi thấy mùi tủy sống lượng tử đang quá nhiệt của mày. Mày không trốn được đâu."


Du nén cơn đau gáy, dồn chút sức tàn vào cổ họng. Theo đúng tính toán chiến thuật, anh cố tình phát ra một tiếng ho sặc sụa, khàn đặc.


Tiếng ho vừa dứt, bóng đen khổng lồ của Độc Nhãn lập tức lao vào hang. Khẩu súng trường điện từ bọc titan sờn rách của lão giương lên, sẵn sàng nhả đạn vào góc tối nơi tiếng ho phát ra. Nhưng ngay khi bước chân cơ khí của lão nện xuống nền đá hẹp, thấu kính đỏ lòm ở mắt phải của lão bỗng khóa chặt vào chiếc kính bảo hộ phi công cũ kỹ đang treo lệch bên cổ Du.


Vết xước sâu ở góc phải thấu kính phản chiếu ánh sáng cam phát ra từ dải đèn LED cột sống của Du.


"Khương...?" Độc Nhãn khựng lại. Một nhịp do dự cực ngắn xuất hiện trong đôi mắt rỉ sét của lão.


Chính trong khoảnh khắc đó, từ mỏm đá cao sát trần hang, Hoàng Bách lao xuống như một con báo săn. Gã hét lên một tiếng xé lòng, vung chiếc xà-beng cơ khí nặng trịch nện thẳng vào khớp gối trái của Độc Nhãn – nơi đang rò rỉ những tia lửa điện chập mạch sau vụ nổ plasma ngoài thung lũng.


*Keng! Xẹt!*


Cú đánh chí mạng khiến khớp nối bọc đồng của lão thợ săn vỡ nát. Độc Nhãn rên rỉ một tiếng tàn nhẫn, quỵ nửa thân người xuống nền hang đá ẩm ướt. Du không bỏ lỡ cơ hội, anh dùng tay phải còn lành lặn giương khẩu súng trường điện từ tự chế nhắm thẳng vào thái dương của Độc Nhãn.


"Lùi lại, hoặc tôi sẽ nung chảy bộ não của ông," Du lạnh lùng nói, dù tầm nhìn một bên mắt của anh đang nhòe đi vì máu.


Độc Nhãn nhìn họng súng đang run rẩy của Du, rồi lại nhìn chiếc kính bảo hộ của Trịnh Khương. Lão khẽ thở dài qua bộ lọc mặt nạ, tiếng rít gió nghe thật cô độc. "Thằng nhóc lỳ lợm... Mày thực sự mang dòng máu bay của lão già đó. Nhưng tao cảnh báo mày, Không đoàn đang khép chặt vòng vây toàn phân khu. Mày mang theo một đứa em gái thoi thóp và một chiếc phi thuyền nát bét, mày không sống sót qua nổi Sa mạc Thạch Anh đâu."


Lão thợ săn không cố chống cự. Với một chân cơ khí đã bị Bách đập hỏng hoàn toàn, lão lết thân hình khắc khổ lùi dần ra khỏi cửa hang, rồi biến mất vào màn sương mù điện từ xám xịt của vùng biên giới hoang dã.


Du buông súng, ngã quỵ xuống đất. Cánh tay trái của anh co rút mạnh, các khớp ngón tay thạch anh hóa đã chuyển sang màu lam nhạt phát quang đậm hơn.


"Du! Cậu có sao không?" Bách lao đến, đỡ lấy vai Du. Gã bết chặt bụi than đen quánh, hai lỗ mũi vẫn còn vệt máu khô do chấn động.


"Tôi không sao... An thế nào rồi?" Du khàn giọng hỏi.


Bách nhìn về phía khoang sau hang, nơi chiếc kén đông lạnh mini dã chiến của Trịnh An đang phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập. "Pin dự phòng của kén chỉ còn đủ duy trì trong bốn mươi tám giờ. Tớ đã cố dùng mấy cái chip lượng tử phế liệu nhặt được để bẻ khóa ổ cứng sinh học chu kỳ 5 của Lão Mộc, nhưng không được. Hệ thống bảo mật protein của nó quá nhạy, suýt nữa thì kích hoạt giao thức tự hủy dữ liệu."


Cả hai chìm vào sự im lặng tuyệt vọng. Giữa vùng biên giới xám hoang tàn này, không có điện, không có công cụ chuyên dụng, ổ cứng sinh học chứa công thức Calypso-9 cứu mạng An chỉ là một khối protein vô dụng.


Đột nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía lối vào hang.


Du lập tức cảnh giác, tay phải bóp chặt báng súng trường. Nhưng hiện ra xuyên qua màn sương mù lưu huỳnh không phải là lính tuần tra của Hà, mà là một dáng người mảnh mai, mặc chiếc áo khoác măng-tô xám bám đầy bụi cát sa mạc.


Cô gái đeo chiếc kính gọng tròn chống bức xạ, mái tóc búi cao gọn gàng dù đã bị sương gió làm rối bời. Trên vai cô đeo một chiếc túi chứa đầy các ổ cứng rỉ sét, và trong tay phải, cô đang nâng niu một thiết bị cơ khí tinh vi phát ra ánh sáng huỳnh quang màu bạc.


Lâm Vy.


"Đừng bắn," Vy nói, giọng nói của cô mang vẻ lý trí đến mức lạnh lùng, nhưng hơi thở vẫn còn dồn dập sau chuyến vượt biên dài ngày. "Tôi biết các người cần thứ này."


Cô giơ thiết bị trong tay lên. Đó là **Bộ giải mã lượng tử Eve-6** – công cụ tối tân duy nhất có thể bẻ khóa các tệp dữ liệu protein của nền văn minh cũ mà cô đã mạo hiểm đánh cắp từ thư viện phế thải Zone 1 trước khi trốn chạy bằng đường dây buôn lậu của Lý Na.


Du chĩa thẳng họng súng vào giữa ngực Vy. Thấu kính mắt phải của anh nheo lại đầy nghi kỵ. "Lâm Vy? Làm sao một nhà cổ học như cô có thể thoát khỏi lưới quét sinh trắc của Không đoàn? Cô là gián điệp của Phan Đăng?"


Vy không hề hoảng sợ trước họng súng. Cô từ tốn dùng tay trái kéo từ trong túi áo măng-tô ra một tấm thẻ dữ liệu sinh học mạ vàng đã bị nứt góc. "Tôi bị gán tội phản quốc ngay sau khi cô bác sĩ Thục Quyên bị bắt hụt. Đây là hồ sơ di tản mật của giới tinh hoa liên bang mà tôi đã sao chép được. Đô đốc Phan Khải biết rõ mốc thời gian 600 năm diệt vong sắp đến, họ đang âm thầm chế tạo siêu chiến hạm di cư riêng và sẵn sàng bỏ mặc toàn bộ cư dân Hạ Thành làm vật hiến tế. Tôi trốn chạy vì tôi không muốn chết trong lồng kính thí nghiệm này."


Du im lặng, thấu kính mắt trái bị chập mạch của anh đột ngột nhói lên một nhịp tĩnh điện. Anh cưỡng bách dòng điện lượng tử từ tủy sống cổ chạy ngược lên hốc mắt, ép thấu kính quang phổ khởi động lại dã chiến trong ba giây. Một luồng sáng lục bạc mờ ảo quét qua gương mặt Vy, phân tích tần số nhịp tim và dao động cơ mặt của cô.


Cô không nói dối.


"Được," Du hạ súng xuống, nhưng giọng nói vẫn đầy cảnh giác. "Nhưng để đảm bảo cô không chơi hai mặt, Bách sẽ thiết lập một vòng khóa an ninh vật lý lên thiết bị Eve-6 của cô. Nếu cô cố tình phát phát tín hiệu định vị cho Không đoàn, thiết bị sẽ tự kích nổ xung từ trường nung chảy toàn bộ sọ của cô."


Vy khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng kiên định. "Thỏa thuận công bằng. Tôi cần kỹ năng bay của anh để rời khỏi phân khu này, còn anh cần tri thức giải mã của tôi để cứu đứa bé đó."


Bách nhanh chóng nhận lấy thiết bị Eve-6 từ tay Vy. Gã dùng mỏ lết lực và súng hàn plasma dã chiến để đấu nối một mạch khóa lậu bằng chip lượng tử phế liệu lên cổng tản nhiệt của thiết bị. Để vận hành bộ giải mã, họ buộc phải trích xuất 2% nguồn điện dự phòng ít ỏi từ kén đông lạnh của Trịnh An – một sự đánh đổi mạo hiểm đầy đau đớn đối với Du.


Khi sợi cáp sinh học của Eve-6 được cắm trực tiếp vào ổ cứng sinh học chu kỳ 5, các nút protein trên ổ cứng bắt đầu nhấp nháy ánh sáng màu xanh lục nhạt ấm áp. Các dòng mã nhị phân cổ xưa chạy dọc trên màn hình ảo của bộ giải mã.


Nhưng ngay khi quá trình đồng bộ đạt mức 100%, một luồng sóng xung lượng tử rò rỉ cực mạnh đột ngột phóng ra từ cổng kết nối.


Luồng năng lượng không màu quét qua không gian hang đá, va đập mạnh vào mảnh sọ titan bảo mệnh của Du.


*Xoẹt!*


Thấu kính mắt trái bị chập mạch của Du đột ngột rực sáng lên một luồng ánh sáng lục bạc chói mắt. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ biến mất trong tích tắc, thay thế bằng một luồng dữ liệu khổng lồ bị cưỡng bức truyền thẳng vào vỏ não của anh.


Hiện ra trong tầm nhìn lượng tử của Du không phải là tọa độ của hầm trú ẩn cổ đại số 5 – thứ vẫn đang bị khóa chặt bởi giọng nói của An – mà là một bản đồ ba chiều lập thể rực rỡ, hiển thị toàn bộ cấu trúc địa hình của vùng biên giới hoang dã.


Tại tâm điểm của bản đồ, sâu dưới lòng thung lũng đầy phóng xạ của nghĩa địa chiến hạm cổ **Orion-Void**, một điểm đỏ nhấp nháy liên tục cùng dòng ký tự cổ rực sáng:


*"Tọa độ lõi năng lượng phản vật chất - Chu kỳ thứ tư."*


Du đứng chết lặng, hai hàng nước mắt sinh học màu xanh lam rỉ ra từ mắt trái mới được khôi phục nhãn quang. Manh mối đầu tiên để bẻ gãy vòng lặp diệt vong đã xuất hiện, nhưng nó lại nằm sâu trong vùng cấm địa nguy hiểm nhất của Mega-Earth.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!