Thợ săn độc nhãn
Sương mù điện từ của Vùng biên giới xám cuộn tràn vào hang đá rỉ sét như những dải lụa ma quái màu tro, mang theo vị mặn chát của lưu huỳnh và tiếng rít tĩnh điện nhỏ nhặt buốt óc.
Trịnh Du tựa lưng vào vách đá loang lổ vết rỉ sắt, hàm răng nghiến chặt để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Trên vai trái của anh, vết thương do phản lực từ trường từ trận vượt cổng trước đó đã được đốt plasma dã chiến thành một vệt sẹo đen nham nhở, khét lẹt. Nhưng thứ đang tra tấn anh tàn khốc nhất lúc này lại là các khớp ngón tay trái. Dưới lớp da mỏng manh, bụi thạch anh lam từ thung lũng va chạm đã bắt đầu khoáng hóa các mô liên kết. Những tinh thể thạch anh màu lam nhạt phát quang nhẹ dưới bóng tối, biến các đốt ngón tay của anh thành một cấu trúc xơ cứng, mất dần cảm giác lực và không thể gập lại bình thường.
Bên cạnh anh, chiếc kén đông lạnh mini dã chiến bọc titan của Trịnh An đang phát ra những tiếng bíp bíp đứt quãng. Ánh sáng xanh nhạt của hệ thống làm mát nitơ lỏng chiếu lên gương mặt tái nhợt, tĩnh lặng của cô bé mười mười bốn tuổi. Pin dự phòng của kén chỉ còn đủ duy trì trong bốn mươi tám giờ. Hoàng Bách lúc này đang kẹt dưới thung lũng phế thải ngoài kia, điên cuồng dùng cờ-lê tháo dỡ khoang động cơ nát bét của chiếc Sao Chổi với hy vọng vớt vát được vài vi mạch tản nhiệt.
Du nhắm mắt phải, dồn toàn bộ sự tập trung vào hốc mắt trái. Thấu kính phân tích quang phổ mắt trái cấy ghép lậu nhấp nháy hai lần, chuyển sang chế độ quét nhiệt lượng và dòng điện từ tầm xa.
Hiện ra xuyên qua màn sương mù xám xịt là một bóng đỏ cam rực sáng. Đó là một tín hiệu nhiệt lượng lỳ lợm, di chuyển với tốc độ không nhanh nhưng cực kỳ chính xác, đang áp sát về phía hang đá rỉ sét từ khoảng cách bốn mươi mét.
Kẻ đi săn đã tới.
Thông qua mạng lưới điện từ nhạt nhòa, thấu kính mắt trái của Du phóng to hình ảnh của gã. Đó là một gã đàn ông trung niên khắc khổ, khoác chiếc áo da phi công sờn rách bám đầy dầu mỡ khô – loại trang phục tiêu chuẩn của Không đoàn Tuần tiễu mười năm trước. Mắt phải của gã đã được thay thế bằng một thấu kính cơ khí rỉ sét phát ra ánh sáng đỏ lòm như máu. Một bên chân cơ khí bọc thép của gã nện xuống cát thủy tinh hóa tạo ra những tiếng cọc cạch khô khốc nhưng vững chãi. Trên tay gã cầm một thiết bị dạng hộp có các ăng-ten xoay tròn liên tục – thiết bị dò tìm bức xạ lượng tử cầm tay tự chế siêu nhạy.
Độc Nhãn.
Cựu phi công át chủ bài của Không đoàn bị thải hồi do nhiễm độc tế bào. Lão không săn lùng Du vì lòng trung thành với Đốc công Phan Đăng, mà vì lệnh truy nã đỏ trị giá hàng vạn bình oxy vô trùng và các liều Calypso-9 tinh khiết – thứ duy nhất có thể kéo dài mạng sống đang phân rã của lão.
"Bách, dừng tay lại. Trốn vào khoang chứa phế liệu ngay," Du khẽ thì thầm vào thiết bị thu phát lậu cấy bên màng nhĩ phải. Giọng anh nén chặt sự đau đớn.
"Du? Có chuyện gì thế? Tớ sắp tháo được bộ tản nhiệt tủy sống rồi!" Tiếng Bách rè rè đáp lại đầy tiếc nuối.
"Độc Nhãn đang ở ngoài hang. Lão mang theo máy dò lượng tử. Xung rò rỉ từ não của tôi đang dẫn đường cho lão. Đừng động đậy, nếu không lão sẽ định vị được cậu trước."
Du ngắt kết nối liên lạc. Anh cố gắng đưa bàn tay trái xơ cứng vào túi áo khoác để bám lấy Thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay. Nhưng ngay khi các ngón tay thạch anh hóa của anh chạm vào vỏ kim loại rạn nứt của thiết bị, một luồng tĩnh điện dội ngược khiến dải đèn LED cột sống của anh co rút mạnh, phát ra ánh sáng cam cảnh báo vĩnh viễn dọc sau gáy. Cánh tay trái hoàn toàn mất lực, rụng xuống vô dụng. Neo Trọng Lực đang trong trạng thái ngủ đông sâu để sạc lại lõi phản vật chất, và thể xác của anh lúc này không đủ độ đồng bộ tủy sống để cưỡng bách kích hoạt nó.
Anh chỉ còn một lựa chọn duy nhất để tự vệ.
Du dùng bàn tay phải còn linh hoạt rút chiếc hộp sợi carbon dẹt từ thắt lưng. Bên trong là Drone trinh sát Sao Chổi - Beta – thiết bị bay mini hình bướm đêm mà anh tự lắp ráp từ phế liệu camera chu kỳ 4.
"Phải chia tách băng thông," Du lẩm bẩm.
Anh nhắm mắt phải, dồn toàn bộ dòng điện lượng tử từ tủy sống cổ lên thái dương trái, nơi mảnh sọ titan đang vo ve tản nhiệt. Kỹ năng Phân thân đa nhiệm drone kích hoạt.
Trong khoảnh khắc, nhận thức của Trịnh Du bị xé làm hai nửa. Một nửa vẫn nằm trong cơ thể kiệt quệ của anh bên trong hang đá rỉ sét, cảm nhận được nhịp tim đang cố ép xuống dưới mức 100 nhịp/phút để tránh bị máy quét nhiệt của Độc Nhãn phát hiện. Nửa còn lại bay vút lên không trung cùng bốn cánh quạt carbon siêu mịn của drone Beta. Tầm nhìn của anh được mở rộng thành một góc quét 360 độ từ trên cao, truyền trực tiếp hình ảnh sương mù điện từ màu xám tro về vỏ não mà không hề có độ trễ.
Drone Beta lướt đi im lặng như một bóng ma cơ khí xuyên qua các khe nứt của rác thải lượng tử.
Phía dưới, Độc Nhãn đang dừng lại bên cạnh xác một máy gia tốc hạt gãy đôi. Lão nâng thiết bị dò tìm lượng tử lên, thấu kính cơ khí màu đỏ ở mắt phải đảo liên tục.
"Xung lượng tử rò rỉ rất mạnh..." Giọng Độc Nhãn khàn khàn, lầm bầm qua bộ lọc mặt nạ phòng độc rỉ sét. "Mày không trốn được đâu, nhóc con. Bộ não lượng tử lỗi của mày đang gào thét trong không gian mạng của tao giống hệt một ngọn hải đăng vậy."
Lão giương khẩu súng trường điện từ hạng nặng bọc titan sờn rách. Lão không bắn bừa bãi. Lão bắn một loạt đạn động năng chính xác vào một mỏm đá thạch anh nghi vấn phía trước.
*Đoàng! Đoàng!*
Những tia sét màu xanh lam bùng lên từ nòng súng, nện vỡ vụn khối thạch anh, bắn ra hàng nghìn mảnh thủy tinh lấp lánh màu lam nhạt. Độc Nhãn di chuyển lỳ lợm, mỗi bước chân bọc thép nện xuống đất đều cho thấy kinh nghiệm thực chiến dày dạn của một cựu binh Không đoàn. Lão biết rõ mọi điểm mù của địa hình vùng biên giới.
Du điều khiển drone Beta lượn sát qua một đường ống dẫn nhiệt rỉ sét. Anh phải dụ Độc Nhãn ra xa khỏi hang đá nơi An và Bách đang ẩn nấp.
*Phải tạo ra một hướng giả lập.*
Du tập trung tinh thần điều khiển drone Beta phát ra một tần số điện từ giả lập trùng khớp với nhịp xung tủy sống lượng tử của mình. Drone Beta thực hiện một cú lượn xoáy ốc cực ngặt xuyên qua khe hẹp của hai lá chắn titan phế thải.
Độc Nhãn lập tức quay phắt người lại. Thấu kính đỏ của lão khóa chặt vào vết nhiễu động tĩnh điện trong sương mù. Lão giương súng, nhưng ngón tay lão trên cò súng đột ngột khựng lại trong một nhịp ngắn.
Thông qua camera của drone Beta, Du nhìn thấy rõ sự do dự kỳ lạ đó. Độc Nhãn đang nhìn chằm chằm vào quỹ đạo bay của chiếc drone mini. Đường bay uốn lượn nhịp nhàng, những cú lướt nghiêng áp sát địa hình để mượn gió đẩy... đó là kỹ thuật bay "Sâu Đo" đặc trưng – bài bay trinh sát bão sét mà chỉ những phi công thế hệ cũ của Trịnh Khương mới sử dụng thành thạo.
"Đường bay này..." Độc Nhãn lẩm bẩm, giọng lão thoáng run lên dưới mặt nạ. "Khương? Không... lão già đó chết ba năm trước rồi. Mày là đứa con nuôi của lão?"
Sự do dự biến mất nhanh như khi nó xuất hiện. Ánh mắt Độc Nhãn lạnh lùng trở lại. Lão nghiến răng bóp cò. Loạt đạn điện từ thứ hai quét qua không trung, vạch ra những vệt sáng xanh xé toạc màn sương.
Drone Beta chao đảo dữ dội khi luồng khí áp điện từ sượt qua sát sườn. Du cảm nhận được một cơn đau nhói ở thái dương trái khi băng thông điều khiển bị nhiễu loạn nghiêm trọng. Anh buộc phải ép drone thực hiện một cú bổ nhào liều lĩnh sát đất.
*Phải bẫy lão ngay tại đây.*
Du quét tầm nhìn drone xung quanh và phát hiện một khối kim loại hình hộp vuông nửa chìm nửa nổi dưới lớp cát thủy tinh. Đó là một **Pin năng lượng Plasma đậm đặc** từ một robot Kẻ Hủy Diệt-09 bị bắn rơi từ chu kỳ trước. Vỏ pin đã bị rạn nứt do rỉ axit, nhưng lõi plasma bên trong vẫn tích một lượng tĩnh điện khổng lồ chưa giải phóng.
Du điều khiển drone Beta lướt nhanh về phía khối pin phế thải, đồng thời dùng thấu kính mắt trái quét định vị chính xác điểm mỏi của vỏ pin bọc titan mỏng.
Độc Nhãn bước từng bước vững chãi tiến lại gần khối pin phế thải, khẩu súng trường điện từ luôn hướng về phía trước, sẵn sàng nhả đạn vào bất kỳ dao động nhiệt nào.
"Ra đây đi, nhóc con," Độc Nhãn khàn giọng nói. "Tao biết mày đang ở quanh đây. Tao không muốn giết mày, tao chỉ cần bộ não của mày để đổi lấy thuốc duy trì sự sống cho tao thôi. Mày là bản sao lỗi, mày chết đi thì thế giới này vẫn vận hành bình thường. Nhưng tao cần sống!"
Khi Độc Nhãn chỉ còn cách khối pin plasma chưa đầy ba mét, Trịnh Du nghiến răng, kích hoạt toàn bộ công suất truyền dẫn của drone Beta.
"Kích nổ!" Du gầm lên trong tâm trí.
Drone Beta lao thẳng xuống, dùng gọng kìm cơ khí nhỏ bé bóp mạnh vào điểm mỏi của vỏ pin plasma, đồng thời phát ra một xung điện từ cực mạnh từ nguồn pin dự phòng của nó.
*Bùm!*
Một vụ nổ tĩnh điện khổng lồ màu xanh tím bùng phát dữ dội dưới chân Độc Nhãn. Luồng năng lượng plasma đậm đặc bị nén lâu ngày giải phóng ra một làn sóng xung kích EMP hình cầu rộng mười mét, nung chảy tức thì lớp cát thủy tinh xung quanh thành một vũng thạch anh lỏng phát sáng rực rỡ.
Chiếc phi thuyền trinh sát cũ của Độc Nhãn đậu gần đó phát ra những tiếng rít cơ khí chói tai khi toàn bộ cảm biến nhiệt và hệ thống radar quét bị làn sóng tĩnh điện nung cháy sém, khói đen bốc lên nghi ngút từ các khoang tản nhiệt.
Độc Nhãn bị hất văng ra xa, bộ xương ngoài rỉ sét trên chân trái của lão bắn ra những tia lửa điện chập mạch, khiến lão ngã quỵ xuống cát nóng, khẩu súng trường văng khỏi tay.
Nhưng cái giá phải trả của Du là tàn khốc.
Luồng tĩnh điện ngược dòng từ vụ nổ plasma truyền thẳng qua liên kết lượng tử không dây của drone Beta, dội ngược vào thấu kính mắt trái của Du.
Một tiếng *xoẹt* chói tai vang lên bên trong hốc mắt trái của anh. Cơn đau white-hot như một mũi khoan nung đỏ đâm xuyên qua thùy thái dương, thẳng vào lõi não bộ.
"Aaa!"
Du hét lên một tiếng đau đớn, tay phải ôm chặt lấy mắt trái. Dòng máu lượng tử màu xanh lam nhạt tươi rói rỉ ra qua các kẽ ngón tay, chảy dọc xuống cằm. Thấu kính phân tích quang phổ mắt trái hoàn toàn bị chập mạch, tắt ngấm ánh sáng xanh lam quen thuộc, chìm vào một màu đen tối tăm vĩnh viễn.
Anh đã bị mù hoàn toàn mắt trái trong ít nhất một giờ tới.
Giữa bóng tối mịt mùng của một bên mắt, Du nghe thấy tiếng bước chân lê lết của Độc Nhãn ngoài sương mù đang từ từ gượng dậy, tiếng khớp cơ khí rỉ sét của lão rít lên kèn kẹt đầy phẫn nộ dồn dập áp sát về phía hang đá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!