Nhạc nềnSoaring

Rơi tự do

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một cú sốc cơ học cực mạnh giáng thẳng vào mạn sườn phi thuyền Sao Chổi, ném Trịnh Du văng mạnh về phía bảng điều khiển phụ. Kim loại rên rỉ, tiếng titan nứt vỡ dưới áp lực va chạm vang lên như tiếng xương gãy. Buồng lái ngập tràn bụi bặm, khói xám và mùi khét lẹt của dầu máy nung chảy. Chiếc kính bảo hộ phi công cũ kỹ của cha nuôi Trịnh Khương tuột khỏi trán Du, treo lơ lửng bên một bên tai, vết xước đặc trưng ở thấu kính phải phản chiếu ánh lửa cam đỏ đang bùng lên từ khoang động cơ phía sau.


"Du! Bám chắc lấy! Chúng ta mất hoàn toàn phản lực rồi!" Hoàng Bách gầm lên, hai tay ghì chặt lấy cần lái cơ học phụ. Gương mặt gã bết chặt bụi than đen quánh, những thớ cơ trên cánh tay nổi cuồn cuộn dưới lớp áo bảo hộ rách nát.


Chiếc Sao Chổi lao sầm xuống mặt đất của Vùng biên giới xám. Tiếng kim loại gầm rú kéo lê trên những tảng đá thạch anh sắc nhọn tạo ra những cơn mưa tia lửa kéo dài hàng chục mét. Cú va chạm thứ hai hất văng phi thuyền nảy ngược lên trước khi trượt dài vào một thung lũng sâu hoắm, nơi những rác thải lượng tử từ các chu kỳ trước xếp chồng lên nhau như những bộ xương khổng lồ.


Khi chuyển động cuối cùng dừng lại, buồng lái chìm vào một khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng rít xì xì của đường ống Hydrogen bị rò rỉ. Đầu Du đập mạnh vào thành cabin, máu đỏ tươi từ vết mổ thái dương chưa lành hòa cùng dòng máu lượng tử màu xanh lam nhạt rỉ ra từ khóe mắt trái, chảy dài xuống cằm. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn mất đi cảm giác lực do phản lực từ trường của thiết bị Neo Trọng Lực từ trận vượt cổng trước đó. Dưới lớp áo da rách tả tơi, dải đèn LED cột sống của anh nhấp nháy một màu cam cảnh báo đứt quãng, tỏa ra hơi nóng hầm hập nung đốt da thịt sau gáy.


"Bách... An thế nào rồi?" Du khàn giọng hỏi, mỗi lời nói ra đều kéo theo một cơn ho sặc sụa vì khói độc.


"Tớ đây... vẫn chưa chết!" Bách lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát của bảng điều khiển phụ. Gã không màng đến vết thương đang chảy máu trên trán, lập tức vồ lấy bình cứu hỏa bọt dã chiến ở góc cabin. "Động cơ ion bị nung chảy rồi! Lõi Hydrogen đang rò rỉ áp suất cực hạn! Cậu phải đưa An ra ngoài ngay, buồng đốt sắp nổ tung!"


Bách lao về phía đuôi tàu, điên cuồng phun bọt hóa chất vào lò phản ứng đang đỏ rực lên như một khối than hồng. Những tiếng xèo xèo kinh người vang lên, hơi nước nén áp suất cao bốc lên mù mịt, che khuất tầm nhìn.


Du nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt từ xương sườn phải đang rạn nứt. Anh dùng cánh tay phải còn cử động được để tháo dây đai an toàn, lết thân xác kiệt quệ về phía khoang sau. Trong bóng tối ngột ngạt, chiếc Kén đông lạnh mini dã chiến bọc titan của Trịnh An đang nhấp nháy đèn cảnh báo màu đỏ. Hệ thống làm mát bằng nitơ lỏng của kén phát ra những tiếng rít cơ khí khè khè, báo hiệu pin dự phòng chỉ còn đủ duy trì trong vòng chưa đầy hai giờ do chấn động va chạm quá mạnh.


"An... đợi anh."


Du dùng bờ vai phải đẩy mạnh nắp khoang thoát hiểm bị kẹt. Kim loại biến dạng rên rỉ kèn kẹt trước khi mở ra một khe hẹp vừa đủ. Anh ôm lấy chiếc kén nặng trịch bằng cánh tay phải, ghì chặt nó vào ngực, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để trườn ra ngoài phi thuyền rách nát.


Bước chân Du sụp xuống lớp cát thủy tinh hóa của Vùng biên giới xám. Không khí bên ngoài lạnh lẽo nhưng ngột ngạt, đậm đặc mùi lưu huỳnh, rỉ sắt và sương mù điện từ dày đặc màu xám tro. Những hạt bụi thạch anh lam lơ lửng trong không trung phát ra ánh sáng huỳnh quang nhạt nhòa, bám vào lớp áo khoác da và làn da trần của anh.


Khi Du vừa lết được khoảng mười mét hướng về phía một hang đá rỉ sét gần đó, một tiếng nổ trầm đục vang lên phía sau. Động cơ ion của Sao Chổi bùng phát một quầng lửa plasma trắng rực, hất văng những mảnh vỏ titan còn sót lại vào không trung. Hoàng Bách lao ra khỏi làn khói độc, lăn mấy vòng trên cát nóng trước khi bò dậy, mặt mũi xám xịt.


"Mẹ kiếp! Sao Chổi hỏng hoàn toàn rồi, không thể cất cánh dã chiến được nữa!" Bách vừa ho vừa chửi thề, gã chạy đến đỡ lấy một bên kén của An cùng Du. "Chúng ta phải vào hang đá kia lánh nạn, sương mù điện từ ở đây đang dày lên, bão sét lượng tử sắp tới rồi!"


Hai người chật vật kéo chiếc kén đông lạnh vào sâu trong hang đá rỉ sét. Căn hang được cấu thành từ những mảng quặng sắt cổ đại bị oxy hóa, vách đá loang lổ những vệt đỏ gạch và xám xịt. Du đặt kén của An xuống một thềm đá bằng phẳng, hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng đau đớn.


Đúng lúc này, vết rách rỉ máu tươi ở vai trái của Du – vết thương do phản lực từ trường của Neo Trọng Lực bẻ cong màng chắn cổng biên giới – bắt đầu nhói lên một cơn đau dị thường. Cơn đau không âm ỉ như vết thương phần mềm thông thường, mà nó buốt lạnh, nhức nhối như có hàng nghìn ký sinh trùng đang bò vào thớ thịt.


Du nhìn xuống vai trái. Dưới ánh sáng huỳnh quang nhạt nhòa của hang đá, anh kinh hoàng nhận ra những hạt bụi thạch anh lam lơ lửng trong sương mù đang bị thu hút bởi dòng máu lượng tử màu xanh lam nhạt rỉ ra từ vết thương. Chúng bám chặt vào miệng vết rách, kết tinh thành một lớp màng tinh thể màu lam phát sáng nhẹ.


Cơn co thắt cơ học lập tức bộc phát dọc theo cánh tay trái của anh. Từ bả vai, những vệt xám đen của quá trình khoáng hóa lan nhanh xuống cẳng tay. Các khớp ngón tay trái của Du đột ngột xơ cứng, làn da chuyển sang màu xám nhạt và cứng ngắc như đá thạch anh.


"Du! Tay của cậu..." Bách thảng thốt kêu lên, gã vội vàng lục tìm trong túi đồ bảo hộ. "Đợt bùng phát dịch bệnh Silicon hóa đầu tiên! Bụi thạch anh lam đang phản ứng với sắt trong máu của cậu!"


"Đưa... đưa tôi súng hàn plasma... và huyết thanh thích nghi Cockroach-DNA... nhanh lên!" Du rên rỉ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh quỵ gối xuống đất, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu.


Du biết rõ cơ chế tàn ác của dịch bệnh này từ ký ức rác của chu kỳ thứ hai rò rỉ trong đầu. Bụi thạch anh lam vùng biên giới phát triển dựa trên sự hấp thụ các ion kim loại trong máu sinh vật sống. Nếu không ngăn chặn ngay lập tức, toàn bộ cánh tay và hệ thần kinh ngoại biên của anh sẽ bị hóa đá vĩnh viễn trong vòng mười phút.


Bách run rẩy trao cho Du khẩu súng hàn plasma cầm tay và một ống xi-lanh chứa dịch chiết Huyết thanh thích nghi Cockroach-DNA thô màu xanh lục nhạt – liều thuốc duy nhất Thục Quyên đã âm thầm tuồn cho họ trước khi đào tẩu.


Du nhận lấy súng hàn bằng bàn tay phải còn cử động được. Anh nhìn cánh tay trái đang dần mất đi cảm giác, các đầu ngón tay đã hoàn toàn hóa thành tinh thể thạch anh lam lấp lánh đầy chết chóc.


Không một chút do dự, Du bật công tắc súng hàn plasma. Ngọn lửa màu xanh tím rực rỡ bùng lên, tỏa ra nhiệt độ cực cao.


"Du! Cậu định làm gì thế?" Bách hét lên, định lao vào cản trở.


"Tránh ra! Tôi phải đốt cháy bề mặt vết thương để ngăn sự liên kết tinh thể!" Du gầm lên.


Anh dí thẳng ngọn lửa plasma nhiệt độ cao vào miệng vết rách ở vai trái.


*Xèo!*


Tiếng thịt da bị nung cháy vang lên chói tai, khói trắng bốc lên mang theo mùi khét tột cùng của hữu cơ bị carbon hóa. Du trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội, dải đèn LED cột sống rực lên ánh sáng đỏ rực như muốn nổ tung dưới cơn đau vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Mảnh sọ titan bảo mệnh trên thái dương trái của anh rung lên bần bật, phát ra những tiếng vo ve chói tai để ngăn chặn bộ não lượng tử bị chết não do sốc nhiệt.


Những hạt bụi thạch anh lam bám trên vết thương bị nhiệt độ plasma nung chảy, biến thành vũng chất lỏng màu xám xịt rơi rụng xuống đất. Ngay lập tức, Du vứt súng hàn, dùng tay phải cắm phập mũi kim xi-lanh chứa huyết thanh Cockroach-DNA vào bắp tay trái, đẩy mạnh pít-tông.


Luồng dịch chiết sinh học màu xanh lục nhạt chảy cuồn cuộn vào hệ tuần hoàn. Các sợi polymer sinh học của gen gián đột biến bắt đầu kích hoạt khả năng tái tạo tế bào siêu tốc. Chúng bò dọc theo các mạch máu bị tổn thương, đan xen và khâu kín các mô bị cháy sém, đồng thời trung hòa các ion thạch anh lam tàn dư.


Cơn co thắt dừng lại. Lớp tinh thể thạch anh trên các khớp ngón tay trái của Du rạn nứt rồi bong ra từng mảng nhỏ như vảy nến, lộ ra lớp da mới mỏng manh nhưng xám xịt. Cánh tay trái của anh lấy lại được một phần cảm giác thô sơ, nhưng các khớp ngón tay vẫn xơ cứng nhẹ, giảm đi sự khéo léo cơ học.


Du ngã gục xuống nền hang lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng thở dốc, máu lượng tử trộn lẫn mồ hôi ướt đẫm cả gương mặt khắc khổ.


"Du... cậu điên thật rồi," Bách ngồi bệt xuống bên cạnh, giọng run rẩy, tay vẫn nắm chặt bộ dụng cụ sửa chữa. "Nếu không có mảnh sọ titan giữ nhịp xung, ca tự phẫu thuật vừa rồi đã làm nổ tung não lượng tử của cậu rồi."


Du im lặng điều hòa nhịp thở. Anh nhắm mắt trái, dùng mỏ neo tinh thần từ chiếc kính bảo hộ của cha nuôi đeo bên tai để định thần, cưỡng ép nhịp tim giảm xuống dưới mức 100 nhịp/phút để ổn định hệ thần kinh.


"Chúng ta tạm thời an toàn... nhưng Sao Chổi không thể bay," Du khàn giọng nói, mắt anh nhìn về phía chiếc kén đông lạnh của Trịnh An đang phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo năng lượng yếu dần. "Nguồn điện của kén chỉ còn đủ duy trì trong 48 giờ. Chúng ta phải tìm ra lối vào hầm trú ẩn cổ đại trước khi kén ngắt nguồn làm mát."


"Nhưng sương mù điện từ bên ngoài đang cô lập hoàn toàn mọi tín hiệu quét của chúng ta," Bách thở dài, chỉ tay ra ngoài cửa hang, nơi màn sương xám xịt đang cuộn xoáy dữ dội dưới những tia chớp lượng tử màu đen thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời.


Du gượng ngồi dậy, dựa lưng vào vách đá rỉ sét. Anh nhấp nháy cơ mắt trái hai lần, kích hoạt Thấu kính phân tích quang phổ mắt trái để quan sát màn sương mù bên ngoài. Tầm nhìn của anh chuyển sang lưới quét hồng ngoại nhạt nhòa, cố gắng tìm kiếm các dòng chảy năng lượng của vùng hoang dã.


Đột nhiên, thấu kính mắt trái của Du khựng lại.


Sâu trong màn sương mù điện từ xám xịt, cách cửa hang khoảng năm mươi mét, một tín hiệu nhiệt lượng lạ – một quầng sáng màu đỏ cam mờ ảo nhưng di chuyển cực kỳ ổn định và lỳ lợm – đang áp sát về phía hang ẩn nấp của họ từ phía sau những tảng đá thạch anh khổng lồ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!