Nhạc nềnSoaring

Vượt ngục từ trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động áp suất từ hệ thống điều khiển dự phòng của chiếc Sao Chổi rít lên từng hồi chói tai, kéo theo những vệt sáng đỏ lòm nhấp nháy điên cuồng trên bảng táp-lô nứt vỡ. Không khí trong buồng lái đậm đặc mùi khét của nhựa polymer bị thiêu rụi và mùi ozone nồng nặc. Chiếc phi thuyền trinh sát chắp vá đang lao đi như một mũi tên rách nát, kéo theo vệt khói xám xịt từ buồng đốt Hydrogen siêu dẫn vừa bị quá nhiệt.


"Du! Tỉnh lại đi, mẹ kiếp! Chúng ta sắp đâm đầu vào tường thành rồi!" Hoàng Bách gầm lên, hai tay gã ghì chặt lấy cần lái phụ. Gương mặt gã bết chặt bụi than đen quánh, những giọt mồ hôi trộn lẫn máu mũi chảy dài xuống cằm. Gã điên cuồng nện chân lên bàn đạp ga cơ học, cố gắng điều hướng luồng phản lực ion yếu ớt còn sót lại để giữ cho mũi tàu không bị chúc xuống.


Phía trước họ, sừng sững giữa màn đêm vô tận của ngoại ô Zone 1, là Cổng số 4.


Đó không phải là một cánh cổng bình thường, mà là một bức tường từ trường khổng lồ cao hơn 500 mét, ngăn cách tuyệt đối siêu đô thị vô trùng với Vùng biên giới xám bên ngoài. Luồng năng lượng từ trường rực lên một màu xanh lam lạnh lẽo, dày đặc đến mức bẻ cong cả ánh sáng của những ngôi sao phía sau. Những gợn sóng tĩnh điện chạy dọc theo bề mặt bức tường như những con rắn điện khổng lồ, sẵn sàng nung chảy bất kỳ phương tiện bay nào cố tình tiếp cận mà không có mã định danh hợp lệ.


"Cảnh báo! Hệ thống phòng thủ tự động Aegis-Zone1 đã khóa mục tiêu! Chế độ đánh chặn kích hoạt!"


Tiếng thông báo điện tử vô cảm vừa dứt, từ trên đỉnh bức tường từ trường, ba tháp pháo laser phòng không khổng lồ bắt đầu xoay chuyển cơ học. Những họng pháo bọc titan đen xì từ từ hạ xuống, tập trung chùm tia định vị màu đỏ sẫm thẳng vào buồng lái của Sao Chổi.


Trịnh Du vẫn nằm bất động trên ghế lái chính. Sọ anh nghiêng sang một bên, chiếc kính bảo hộ phi công cũ kỹ của cha nuôi Trịnh Khương lệch xếch trên trán. Dòng máu lượng tử màu xanh lam nhạt rỉ ra từ khóe mắt trái đã khô lại thành một vệt dài lạnh lẽo trên má, hòa cùng dòng máu đỏ tươi từ vết mổ thái dương chưa lành. Dưới lớp áo khoác da phi công sờn rách, dải đèn LED cột sống của anh – vốn luôn phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ vĩnh viễn báo hiệu sự sụt giảm tuổi thọ nghiêm trọng – lúc này đang nhấp nháy một màu cam cảnh báo đứt quãng, tỏa ra hơi nóng hầm hập nung đốt da thịt sau gáy.


Trong thùy thái dương của Du, ý thức anh đang bị giam cầm trong một kẽ nứt ký ức của chu kỳ thứ tư.


*“Du! Mau rút lui! Tao sẽ chặn luồng sét này cho mày!”*


*Hình ảnh Phan Anh – người đồng đội chính trực của chu kỳ trước – hiện lên giữa quầng lửa hạt nhân rực đỏ. Chiếc tiêm kích bọc titan của gã bị sét đánh trúng, nổ tung thành trăm mảnh để che chắn cho phi thuyền của Du. Gương mặt Phan Anh lúc ấy không có sự kiêu ngạo, tàn nhẫn của kẻ săn đuổi ở chu kỳ thứ sáu này, mà chỉ có một nụ cười quyết tuyệt của một người anh em sẵn sàng hy sinh mạng sống.*


"Phan Anh..."


Du lẩm bẩm trong cơn mê sảng. Vết sẹo tĩnh điện dội ngược từ cú sét đen ở hẻm núi đang càn quét các khớp thần kinh của anh, bẻ gãy khả năng truyền dẫn của bộ não lượng tử. Nhưng ngay khi tiếng gầm rú của pháo từ trường Aegis vang lên từ thế giới thực, mỏ neo tinh thần từ vết xước ở thấu kính phải của chiếc kính bảo hộ Trịnh Khương đột ngột phát ra một xung lực nhẹ, kéo giữ lý trí anh khỏi vực thẳm ký ức.


Anh không thể chết ở đây. Phía sau khoang lái, trong chiếc Kén đông lạnh mini dã chiến, Trịnh An vẫn đang nằm hôn mê sâu. Cô bé mười bốn tuổi đang thoi thóp thở bằng những hơi thở cuối cùng của bình oxy vô trùng đóng bình. Lời hứa tìm lại bầu trời xanh không phóng xạ cho em gái như một dòng điện cực mạnh, kích nổ toàn bộ hệ thần kinh đang bị khóa của Du.


Mắt trái Du đột ngột mở trừng trợn. Thấu kính phân tích quang phổ cấy ghép nhấp nháy ánh sáng lam nhạt điên cuồng, hiển thị hàng loạt đồ thị năng lượng của tháp pháo Aegis đang sạc điện.


"Bách! Tránh ra!" Du khàn giọng hét lên, cổ họng bỏng rát mùi máu.


"Du! Cậu tỉnh rồi!" Bách mừng rỡ, nhưng lập tức bị kéo ngược lại thực tại. "Tháp pháo Aegis đã khóa mục tiêu! Chúng ta còn đúng bốn giây trước khi bị nung chảy!"


"Tôi sẽ bám lái phụ! Cậu dồn toàn bộ năng lượng dự phòng vào lá chắn nhiệt phía trước mũi tàu!"


Du cưỡng ép cánh tay phải bám chặt lấy cần điều khiển chính. Cánh tay trái của anh hoàn toàn bị liệt cơ học, buông thõng vô lực bên hông do phản phệ quá nhiệt tủy sống. Anh nhấp nháy cơ mắt trái hai lần, kích hoạt tính năng Quét sóng não lượng tử. Tầm nhìn của anh lập tức chuyển sang dạng lưới quét 3D màu xanh lam nhạt. Anh nhìn thấy rõ màng chắn từ trường của Cổng số 4 được cấu thành từ hàng tỷ hạt ion tích điện dương đang dao động với tần số cực cao.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai phát bắn thử nghiệm từ pháo từ trường Aegis dội thẳng xuống. Những luồng xung lực từ trường áp suất cao nổ tung ngay sát mạn sườn Sao Chổi, tạo ra những sóng xung kích khổng lồ làm phi thuyền chao đảo dữ dội. Vỏ hợp kim đuôi tàu rên rỉ kèn kẹt, những mảnh titan mỏng manh rụng lả tả giữa không trung.


"Bách! Phát tín hiệu ID lậu chưa?" Du hét lên giữa tiếng động cơ gầm rú.


"Tớ đã thử ba lần! Nhưng tường lửa Aegis-Zone1 từ chối lập tức! Lệnh truy nã đỏ của Phan Đăng đã khóa chặt mọi kẽ hở kỹ thuật số của chúng ta rồi!" Bách điên cuồng gõ phím, mồ hôi nhỏ ròng ròng xuống bảng mạch.


"Không dùng mã nữa! Chúng ta sẽ bẻ gãy nó bằng vật lý!"


Du thọc bàn tay phải vào túi áo khoác da, lôi ra Thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay. Khối kim loại hình tròn bám đầy rỉ sét chu kỳ 5 lúc này đang lạnh ngắt, vỏ ngoài xuất hiện thêm những vết rạn nứt dọc do quá tải từ trận chiến trước. Lõi phản vật chất bên trong đang ngủ đông sâu để sạc lại, phát ra những xung nhịp yếu ớt.


Để kích hoạt nó ngay lập tức, Du buộc phải thực hiện một quyết định liều lĩnh nhất cuộc đời. Anh dứt sợi cáp truyền dẫn tủy sống từ bảng điều khiển chính, cắm trực tiếp đầu cắm polymer vào cổng nhận năng lượng thô của Neo Trọng Lực.


*Xẹt!*


Một cơn đau tột cùng, như có hàng vạn mũi khoan nung đỏ cắm thẳng vào gáy, khiến Du gầm lên đau đớn. Dải đèn LED cột sống của anh rực sáng màu đỏ máu vĩnh viễn, tỏa ra nhiệt lượng khủng khiếp nung chảy cả lớp lót áo khoác da. Bộ não lượng tử của anh bị cưỡng bức mở rộng băng thông, dòng điện lượng tử thô sơ từ tủy sống chảy cuồn cuộn vào lõi phản vật chất của thiết bị Neo Trọng Lực.


"Cảnh báo! Tháp pháo laser Aegis kích hoạt chùm sáng nung chảy 100 Megawatt!"


Phía trên tường thành, chùm sáng laser khổng lồ rực rỡ như một mặt trời nhỏ màu trắng xanh đột ngột phóng ra, xé toạc màn đêm lao thẳng xuống Sao Chổi.


"Gia tốc động cơ! Ngay bây giờ!" Du hét lên, mắt trái rỉ máu ròng ròng.


Bách nghiến răng, đẩy cần gạt Hydrogen siêu dẫn lên mức cực hạn. Buồng đốt phản lực của Sao Chổi bùng phát luồng plasma trắng rực. Chiếc phi thuyền lao vút đi với tốc độ siêu vượt âm, để lại một vệt sáng dài ngay trước khi chùm tia laser 100MW quét trúng vị trí cũ của họ, nung chảy cả một khoảng không khí thành những quầng lửa nhiệt lượng.


Sao Chổi lao thẳng vào bức tường từ trường Cổng số 4 với tốc độ không tưởng.


"Du! Chúng ta sẽ đâm vào tường mất!" Bách nhắm mắt hét lớn.


Du không trả lời. Anh dồn toàn bộ ý chí vào bàn tay phải đang giữ Neo Trọng Lực, hướng thẳng nòng phát sóng của thiết bị về phía màng chắn từ trường rực xanh trước mắt. Anh áp dụng Quy tắc bẻ cong trọng lực nghịch đảo, phát ra một xung sóng trọng lực cực đại có tần số nghịch tần hoàn hảo với dao động ion của bức tường.


*Oành!*


Một bong bóng từ trường không trọng lực khổng lồ màu lam nhạt bùng phát từ đầu Neo Trọng Lực, đâm sầm vào bức tường từ trường cao 500m.


Sự va chạm giữa hai nguồn năng lượng cực đoan tạo ra một tiếng nổ câm lặng nhưng khủng khiếp. Sóng trọng lực nghịch đảo đẩy dạt các hạt ion tích điện dương của Cổng số 4 sang hai bên, bẻ cong dòng từ trường bảo vệ và tạo ra một kẽ hở hẹp rạn nứt rộng chưa đầy mười mét ngay trên tường thành.


"Bách! Giữ thẳng lái!" Du gầm lên, toàn bộ cơ thể anh run rẩy dữ dội dưới áp lực phản lực từ trường. Vết thương ở vai trái của anh đột ngột rách miệng, máu đỏ tươi phun ra thấm đẫm lớp áo bảo hộ, tạo ra một cơn đau buốt thấu xương tủy.


Chiếc Sao Chổi lao sạt qua kẽ hở từ trường vừa được bẻ cong.


Ma sát cực hạn giữa vỏ tàu và rìa từ trường cao áp tạo ra một luồng nhiệt lượng kinh hoàng. Tiếng rít kim loại bị nung chảy vang lên chói tai dọc theo thân tàu. Lớp vỏ hợp kim titan dưới gầm phi thuyền đỏ rực lên rồi bắt đầu nung chảy hoàn toàn, những giọt kim loại lỏng bay ngược ra sau như những giọt mưa lửa.


*Rắc! Rắc!*


Thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay trong tay Du phát ra tiếng nứt vỡ kim loại giòn giã, lõi phản vật chất hoàn toàn cạn kiệt pin, tắt ngấm ánh sáng xanh lam và rơi vào trạng thái ngủ đông vĩnh viễn. Cùng lúc đó, động cơ ion phản lực của Sao Chổi, sau khi bị vắt kiệt bởi thanh Hydrogen siêu dẫn và ma sát từ trường, đột ngột phụt ra một luồng khói đen rồi tắt ngấm hoàn toàn.


Chiếc phi thuyền vượt qua được bức tường từ trường Cổng số 4 thành công, nhưng hệ thống động lực đã chết hẳn.


Sao Chổi mất hoàn toàn độ cao, chao đảo dữ dội rồi rơi tự do thẳng xuống màn sương mù điện từ dày đặc, xám xịt của Vùng biên giới hoang dã phía dưới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!