Hẻm núi Sét Đen
Cơn bão điện từ gầm rú ngoài vách buồng lái như một bầy dã thú bị bỏ đói, gầm thét đòi xé toạc lớp vỏ hợp kim titan mỏng manh của chiếc Sao Chổi. Gió rít qua các khe hở cơ khí, tạo ra những âm thanh u uất kéo dài. Bên trong khoang lái, bầu không khí đậm đặc mùi ozone khét lẹt và mùi da cháy xém phát ra từ sau gáy Trịnh Du.
"Cảnh báo! Nhiệt độ tủy sống lượng tử: 43.2 độ C! Nguy cơ hoại tử tế bào thần kinh trung ương đạt mức báo động đỏ! Khuyến nghị ngắt kết nối sinh học ngay lập tức!"
Giọng nói máy móc vô cảm của hệ điều hành dã chiến liên tục vang lên, nhấp nháy những dòng chữ đỏ rực trên võng mạc mắt trái của Du. Nhưng anh không thể ngắt kết nối. Sợi cáp sinh học cắm chặt vào cổng kết nối gáy anh là sợi dây duy nhất giữ cho chiếc Sao Chổi không bị gió xoáy thổi bay. Cánh tay trái của Du hoàn toàn liệt cơ học, buông thõng vô lực bên hông như một khúc gỗ chết. Các bó cơ bả vai co rút dữ dội dưới sức nóng hầm hập của dải đèn LED cột sống đang rực lên một màu đỏ máu tàn nhẫn.
Du chỉ còn một tay phải để bám lấy cần điều khiển chính. Mỗi nhịp bẻ lái gắt gao đều khiến vết rạn ở xương sườn phải nhói lên đau đớn, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lớp áo khoác da phi công sờn rách. Máu lượng tử màu xanh lam nhạt rỉ ra từ khóe mắt trái, hòa cùng dòng máu đỏ tươi từ vết mổ thái dương chưa lành, chảy dài xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống chiếc kính bảo hộ phi công cũ kỹ của cha nuôi Trịnh Khương đang đeo trên mặt.
"Du! Giữ chắc! Chúng ta đang lao thẳng vào rìa Sét Đen!" Hoàng Bách hét lên từ ghế phụ lái. Mặt gã bết chặt bụi than đen quánh, hai lỗ mũi vẫn còn vệt máu khô do chấn động từ vụ nổ tên lửa trước đó. Ngón tay Bách điên cuồng gõ trên bảng điều khiển phụ, cố gắng chuyển hướng dòng năng lượng từ thanh Hydrogen siêu dẫn cuối cùng vào các lá chắn nhiệt phía trước mũi tàu.
Phía sau họ, qua thấu kính phản quang của gương chiếu hậu, chiếc tiêm kích Phượng Hoàng dát titan vàng kim của Phan Anh đang lao tới như một mũi tên lửa rực sáng. Chùm tia laser định vị màu đỏ sẫm từ mũi tàu của gã liên tục rạch đôi màn đêm, quét dọc theo thân chiếc Sao Chổi.
"Mày không thoát được đâu, Trịnh Du!" Giọng Phan Anh rít lên qua tần số radio lậu truyền thẳng vào màng nhĩ phải của Du. "Hẻm núi Sét Đen là mồ chôn của những kẻ đào ngũ! Tao sẽ tự tay tiễn mày và con bé rác rưởi kia xuống địa ngục!"
*Vút! Vút!*
Hai luồng pháo laser kép từ Phượng Hoàng xé toạc màn sương độc màu vàng lục, bắn sượt qua mạn sườn phải của Sao Chổi. Sức nóng khủng khiếp nung chảy tức thì một mảng sơn phủ chống radar ở cánh phụ, tạo ra một cơn mưa tia lửa kéo dài rực rỡ.
Ngay tại lối vào hẻm núi Sét Đen, một bóng tàu trinh sát màu xám tro đang im lặng lơ lửng giữa các tầng mây điện từ. Đó là chiếc "Bão Tuyết" của Cao Mỹ.
"Mục tiêu đã tiến vào tọa độ dự kiến," Cao Mỹ lạnh lùng báo cáo qua kênh truyền tin nội bộ của Không đoàn. Ngón tay cô đặt trên cần kích hoạt máy quét quang phổ tầm xa thế hệ mới. "Tần số dao động tủy sống lượng tử của Trịnh Du đang rò rỉ mạnh. Tôi đã khóa được dấu vết nhiệt lượng của gã xuyên qua sương mù điện từ."
"Tốt! Giữ chặt đường quét! Tao sẽ ép gã vào góc chết!" Phan Anh gầm lên, đẩy mạnh cần gia tốc tiêm kích Phượng Hoàng bổ nhào xuống.
Du nhìn chằm chằm vào hẻm núi Sét Đen sừng sững phía trước. Đó là một vết nứt địa tầng khổng lồ, sâu hoắm và tối tăm như miệng của một con quái vật cổ đại. Hai bên vách đá thạch anh dựng đứng rực lên những ánh sáng lam nhạt kỳ dị dưới tác động của từ trường Đại Trái Đất cực đoan. Giữa khoảng không hẹp của hẻm núi, những luồng sét lượng tử màu đen phóng ra ngẫu nhiên, rạch nát bầu không khí và để lại những vệt nứt không-thời gian lấp lánh đa sắc.
Đây là vùng cấm địa nguy hiểm nhất ngoại ô Zone 1, nơi mọi thiết bị điện tử thông thường đều bị nung chảy mạch bán dẫn trong vòng vài giây nếu không có lớp bảo vệ đặc chủng.
"Bách, chuẩn bị ngắt van xả phụ động cơ chính!" Du khàn giọng ra lệnh.
"Cậu điên rồi sao? Không có động cơ đẩy phụ, chúng ta sẽ không đủ tốc độ để lượn qua các luồng sét!" Bách la lớn.
"Làm đi! Chúng ta phải ép chúng bay thành một hàng dọc. Hẻm núi này quá hẹp cho ba chiếc tiêm kích phối hợp kẹp chả!"
Du nghiến răng, bẻ gắt cần lái bằng tay phải. Chiếc Sao Chổi chao đảo dữ dội, nghiêng một góc tám mươi độ rồi lao vút vào khe hẹp đầu tiên của Sét Đen.
*Ầm!*
Một luồng sét đen khổng lồ phóng sượt qua mũi tàu, tạo ra một tiếng nổ từ trường đanh tai. Toàn bộ hệ thống đèn điều khiển trong buồng lái chớp tắt liên tục. Cơn đau từ gáy Du dội lên não bộ dữ dội hơn, dải đèn LED cột sống đỏ rực của anh nhấp nháy điên cuồng như muốn nổ tung.
Cao Mỹ lái chiếc Bão Tuyết bám sát phía sau, thấu kính máy quét quang phổ của cô liên tục phân tích quỹ đạo bay của Sao Chổi. "Phan Anh, gã đang tận dụng các điểm mù từ trường của vách đá để che giấu tín hiệu nhiệt. Đuổi theo hướng mười một giờ!"
"Tao thấy gã rồi!" Phan Anh hét lên, tiêm kích Phượng Hoàng lướt nhanh như một bóng ma vàng kim, xả pháo laser liên tục. Những chùm sáng laser năng lượng cao bắn nát các cột đá thạch anh khổng lồ phía trước đường bay của Du, tạo ra một cơn mưa đá thủy tinh sắc nhọn đổ xuống đầu chiếc Sao Chổi.
Du vận dụng Giao thức Đồng bộ vạn vật sơ khởi để cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của vỏ tàu. Anh bẻ lái luồn lách qua cơn mưa đá thủy tinh, sát sạt vách đá chỉ trong gang tấc.
Đúng lúc này, sự cộng hưởng từ trường cực mạnh của hẻm núi Sét Đen kích hoạt sâu vào thùy thái dương của Du, nơi mảnh sọ titan đang nóng ran. Một làn sóng dữ liệu rác từ chu kỳ thứ tư đột ngột rò rỉ, ghi đè lên nhận thức thực tại của anh.
*Trong ký ức rực lửa của chu kỳ thứ tư, bầu trời cũng đang sụp đổ dưới bão sét lượng tử. Nhưng bên cạnh Du không phải là kẻ thù. Đó là Phan Anh – người đồng đội trung kiên nhất của anh trong Không đoàn Tuần tiễu cũ. Phan Anh phiên bản chu kỳ 4 mang gương mặt sạm đen vì khói bụi nhưng ánh mắt đầy tin tưởng, lái chiếc tiêm kích bọc titan che chắn phía trước tàu của Du.*
*"Du! Mau rút lui! Tao sẽ chặn luồng sét này cho mày!" Phan Anh hét lên qua bộ đàm, trước khi chiếc tiêm kích của gã bị một luồng sét đen khổng lồ nuốt chửng, nổ tung thành một quầng lửa rực rỡ cứu mạng Du.*
"Phan Anh..." Du lẩm bẩm trong cơn mê sảng, bàn tay phải đang giữ cần lái đột ngột khựng lại. Sự do dự ngắn ngủi xuất hiện trong tâm trí anh khi anh định dẫn dụ chiếc Phượng Hoàng vào điểm phóng sét tiếp theo.
"Du! Tỉnh lại đi! Sét đen bên phải!" Tiếng gào thét thất thanh của Hoàng Bách kéo Du ra khỏi ảo ảnh ký ức.
Du giật mình bừng tỉnh. Thấu kính mắt trái rực sáng màu lục bạc của chip Eve-1 lập tức hoạt động hết công suất. Anh nhìn thấy các cột đá thạch anh lam hai bên vách núi bắt đầu rực sáng huỳnh quang mạnh mẽ – một dấu hiệu vật lý mà anh nhận biết được từ Ký ức rác kỹ nghệ: các hạt ion đang tích tụ cực hạn, sét đen sẽ phóng ra sau đúng 1.5 giây nữa.
Anh không thể do dự nữa. Người đồng đội Phan Anh của chu kỳ 4 đã chết, kẻ phía sau anh lúc này chỉ là một tên đốc công tàn nhẫn của chu kỳ thứ sáu.
"Bách! Gia tốc động cơ chính! Đẩy hết Hydrogen vào buồng đốt!" Du gầm lên.
"Mười giây đếm ngược bắt đầu!" Bách đẩy mạnh cần gạt cơ học.
*Oành!*
Động cơ ion phản lực của Sao Chổi bùng phát một luồng ánh sáng plasma trắng rực rỡ vượt giới hạn chịu tải. Chiếc phi thuyền rách nát lao vút đi với tốc độ siêu vượt âm, để lại một vệt sáng dài làm lóa mắt hệ thống quét của Phan Anh.
Du thực hiện một cú lượn ngửa phi thuyền sát vách đá thạch anh, ép gầm tàu Sao Chổi áp sát vào mỏm đá đang tích điện cực đại. Phan Anh, bị kích động bởi sự kiêu ngạo và khát vọng lập công, lập tức lái chiếc Phượng Hoàng bổ nhào theo quỹ đạo thẳng tắp để truy sát.
Đúng 1.5 giây.
*Rắc! Oành!*
Một luồng sét lượng tử màu đen khổng lồ phóng ra từ mỏm thạch anh lam, rạch đôi không gian hẻm núi.
Phan Anh không kịp phản ứng. Luồng sét đen đánh trúng cánh trái của tiêm kích Phượng Hoàng, nung chảy lớp vỏ titan vàng kim và phá hủy hoàn toàn hệ thống lái phụ của gã. Chiếc tiêm kích Phượng Hoàng mất lái, xoay tròn dữ dội rồi va quệt mạnh vào vách đá, tạo ra một loạt tiếng nổ phụ rùng rợn.
"Aaa! Mẹ kiếp! Hệ thống lái phụ bị hỏng hoàn toàn rồi!" Tiếng gào thét bất lực của Phan Anh vang lên qua bộ đàm trước khi tín hiệu bị cắt đứt bởi nhiễu từ.
Tuy nhiên, luồng điện cộng hưởng từ cú đánh sét đen khổng lồ đó cũng truyền dẫn trực tiếp qua lớp vỏ kim loại của Sao Chổi, dội ngược thẳng vào sợi cáp sinh học đang kết nối với gáy của Trịnh Du.
*Xẹt!*
Một luồng tĩnh điện cường độ cao phóng dọc theo cột sống Du. Toàn bộ cơ thể anh co giật dữ dội, dải đèn LED cột sống phát ra tiếng rít điện từ chói tai rồi tắt ngấm ánh sáng đỏ, chuyển sang trạng thái tê liệt hoàn toàn. Mắt trái Du tối sầm lại, dòng máu lượng tử màu xanh lam phun mạnh ra từ hốc mắt, thấm đẫm thấu kính kính bảo hộ.
"Du! Du! Tỉnh lại đi!" Tiếng hét hoảng loạn của Hoàng Bách mờ dần trong thính giác của Du khi ý thức anh chìm vào bóng tối rơi tự do, trong khi chiếc Sao Chổi mất điều khiển đang hướng thẳng về phía lưới lửa phòng thủ Aegis tại cổng biên giới số 4.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!