Cất cánh giữa làn khói độc
Sương độc Clo màu vàng lục đã tràn qua khe cửa rỉ sét của nhà kho dã chiến, mang theo mùi lưu huỳnh và axit đậm đặc ăn mòn phế quản. Trong khoang lái chật hẹp của chiếc phi thuyền Sao Chổi, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Tiếng rít khè khè yếu ớt từ chiếc máy thở của Trịnh An vang lên đều đặn nhưng mỏng manh, như một sợi chỉ sắp đứt giữa dòng thác lũ của cái chết đang cận kề. Cô bé mười bốn tuổi nằm trong kén đông lạnh mini dã chiến ở khoang sau, gương mặt gầy gò nhợt nhạt, lồng ngực phập phồng đau đớn trong cơn hôn mê sâu do phơi nhiễm khí độc.
"Bách! Đóng khoang! Khí độc đang tràn vào rồi!"
Trịnh Du hét lên qua bộ đàm liên lạc nội bộ. Giọng anh khản đặc, lồng ngực đau nhói do vết rạn xương sườn phải từ trận chiến với Đinh Vũ vẫn chưa kịp khép miệng. Máu lượng tử màu xanh lam nhạt đã khô thành một vệt dài kỳ dị trên má trái, kéo dài từ hốc mắt xuống tận cằm. Thái dương trái của anh, nơi Lão Mộc vừa phẫu thuật cấy ghép mảnh sọ titan bảo mệnh, vẫn rỉ ra từng giọt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc dã chiến.
Hoàng Bách gầm lên một tiếng, tay gã vung súng hàn plasma tạo ra những tia lửa màu xanh tím rực rỡ khi gã hoàn tất mối hàn cuối cùng, kết nối trực tiếp hai thanh nhiên liệu siêu dẫn Hydrogen bọc titan vào buồng đốt phản lực của động cơ ion. Gã dập sập nắp khoang động cơ, nhảy tót vào ghế phụ lái, mặt lấm lem dầu mỡ đen quánh và mồ hôi.
"Xong rồi, Du! Lõi Hydrogen siêu dẫn đã được đấu nối trực tiếp! Nhưng tớ cảnh báo trước, động cơ ion của chiếc Sao Chổi này đã quá rách nát. Nếu cậu ép gia tốc quá mười giây, buồng đốt sẽ nổ tung vĩnh viễn!"
"Tôi chỉ cần năm giây để bứt phá," Du lạnh lùng đáp.
Anh kéo sụp chiếc kính bảo hộ phi công cũ kỹ của cha nuôi Trịnh Khương xuống mắt. Vết xước đặc trưng ở góc phải thấu kính như một mỏ neo tinh thần, kéo giữ lý trí anh đứng vững trước vực thẳm của những cơn đau đầu dữ dội. Du thọc tay ra sau gáy, cắm sợi cáp sinh học từ ghế lái trực tiếp vào cổng kết nối tủy sống lậu của mình.
*Xẹt!*
Một luồng điện lượng tử cực mạnh phóng thẳng dọc theo cột sống, kích hoạt Giao thức Đồng bộ vạn vật sơ khởi. Cơn đau buốt như hàng nghìn cây kim nung đỏ đâm vào gáy khiến Du run rẩy toàn thân. Cánh tay trái bị liệt nhẹ do phản lực từ trường của Neo Trọng Lực co rút dữ dội, các bó cơ cứng đờ. Nhưng ngay lập tức, dải đèn LED cột sống của anh nhấp nháy màu cam cảnh báo vĩnh viễn, tỏa ra một nhiệt lượng hầm hập nung đốt da thịt sau gáy, đồng thời giảm thời gian trễ phản xạ điều khiển phi thuyền xuống bằng không. Chiếc Sao Chổi rỉ sét lúc này đã trở thành một phần cơ thể của anh.
"Khởi động buồng đốt ion!"
Du gạt mạnh cần điều khiển chính bằng tay phải còn khỏe mạnh.
*Ầm!*
Động cơ ion phản lực của Sao Chổi rống lên một tiếng gầm hoang dã. Luồng xả phản lực ở đuôi tàu bùng phát một luồng ánh sáng plasma trắng rực rỡ, nung chảy tức thì đống lốp cao su phế thải ngụy trang phía sau nhà kho. Sức đẩy cực đại khiến toàn bộ khung xương phi thuyền rung lắc dữ dội, các bảng điều khiển phụ chập cháy phát ra tiếng nổ lách tách. Chiếc phi thuyền vọt lên, lao vút qua mái tôn nhà kho rách nát, hướng thẳng vào bầu trời đêm rực đỏ của Zone 1 giữa bão sương độc Clo.
Nhưng ngay khi Sao Chổi vừa bứt phá khỏi mặt đất, thấu kính mắt trái của Du nhấp nháy liên tục các luồng dữ liệu phân tích tần số quét. Lệnh truy nã đỏ toàn phân khu Zone 1 đã kích hoạt toàn bộ hệ thống phòng thủ tự động Aegis. Trên màn hình radar, ba điểm sáng màu vàng kim rực rỡ xuất hiện từ các đám mây tầng cao vô trùng.
Đó là phi đội tiêm kích Phượng Hoàng của Không đoàn Tuần tiễu, dẫn đầu bởi Phan Anh.
"Trịnh Du! Gã rác rưởi mang bộ não lượng tử lỗi!" Giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn của Phan Anh vang lên qua tần số radio quân sự không mã hóa, truyền thẳng vào thiết bị thu nhận điện từ lậu cấy trong màng nhĩ phải của Du. "Mày nghĩ chiếc tàu phế thải của một cựu binh đã chết có thể thoát khỏi lưới lửa phòng không của Không đoàn sao? Đầu hàng đi, hoặc tao sẽ nung chảy mày thành tro bụi ngay trên bầu trời này!"
*Tít! Tít! Tít!*
Âm thanh cảnh báo radar khóa mục tiêu vang lên dồn dập trong buồng lái Sao Chổi. Phan Anh từ tầm cao 2000 mét đã kích hoạt radar quét đa tần, khóa chặt tọa độ bay của chiếc tàu trinh sát chắp vá. Chùm tia laser định vị màu đỏ sẫm từ mũi tiêm kích Phượng Hoàng rạch đôi màn sương độc màu vàng lục, chiếu thẳng vào buồng lái của Du.
"Du! Chúng ta bị khóa mục tiêu rồi! Hệ thống Aegis đang chuẩn bị kích hoạt pháo laser phòng không từ tường thành!" Hoàng Bách hét lên, tay gã điên cuồng gõ trên bàn phím điều khiển phụ để duy trì lá chắn nhiệt thô sơ phía trước mũi tàu.
Du không hề hoảng loạn. Bản năng phi công trinh sát và những mảnh ký ức rác từ các chu kỳ diệt vong trước đang cuộn chảy trong đầu anh như một dòng thuật toán logic. Anh nhận ra hệ thống khóa mục tiêu của tiêm kích Phượng Hoàng dựa hoàn toàn vào bức xạ nhiệt ổn định của động cơ ion. Nếu anh cố gắng bay cao để thoát thân, chiếc Sao Chổi sẽ trở thành một tấm bia rực sáng giữa bầu trời vô trùng.
"Bách, bám chắc vào! Chúng ta xuống dưới!" Du khàn giọng ra lệnh.
Thay vì kéo cần lái bay lên, Du đột ngột đẩy mạnh cần điều khiển, ép mũi Sao Chổi bổ nhào thẳng xuống dưới. Áp dụng Quy tắc bay lượn sát đất, anh đưa chiếc phi thuyền lao sát sạt các mái nhà rỉ sét của khu ổ chuột Hạ Thành, chỉ cách mặt đất chưa đầy năm mét.
Du lái tàu luồn lách qua các hẻm núi nhân tạo được tạo nên bởi các tòa tháp chọc trời bọc titan, hướng thẳng về phía các đường ống xả khí quyển khổng lồ của nhà máy lọc khí trung tâm Hạ Thành. Tại đây, những luồng khí thải công nghiệp siêu nhiệt màu xám đen liên tục phun ra, tạo nên một vùng nhiễu nhiệt và sương mù điện từ dày đặc.
"Cậu điên rồi sao, Du? Nhiệt độ ở các họng xả lên tới 300 độ C! Vỏ tàu sẽ bị nung chảy mất!" Bách la lớn khi nhìn thấy các tấm thép gầm tàu bắt đầu rên rỉ dưới áp suất và nhiệt độ cực đại.
"Luồng nhiệt thải sẽ làm nhòe ảnh quét hồng ngoại của chúng!" Du nghiến răng trả lời.
Anh bẻ lái lách qua một đường ống xả khổng lồ. Đúng như dự đoán, chùm laser định vị của Phan Anh lập tức bị nhiễu loạn, đường quét màu đỏ sẫm trên kính bảo hộ của Du nhấp nháy liên tục rồi đứt đoạn.
Tuy nhiên, Phan Anh không phải là một phi công tầm thường. Nhận thấy mục tiêu biến mất trong vùng nhiễu nhiệt, gã điên cuồng gầm lên qua bộ đàm: "Nghĩ rằng trò mèo này cứu được mày sao, gã bản sao lỗi?"
Tiêm kích Phượng Hoàng của Phan Anh đột ngột hạ độ cao, động cơ ion dát titan vàng kim phát ra tiếng rít chói tai khi gã ép tàu đuổi theo sát gầm. Phan Anh không cần khóa mục tiêu chính xác, gã kích hoạt bệ phóng tên lửa tầm nhiệt tầm ngắn dưới bụng tàu. Một quả tên lửa vút ra, để lại một vệt khói trắng rực lửa, lao thẳng về phía luồng nhiệt động cơ của Sao Chổi xuyên qua màn khói độc.
"Tên lửa tầm nhiệt đang áp sát! Thời gian va chạm: ba giây!" Bách hét lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.
Du cố gắng kích hoạt hệ điều hành Hermes để tính toán quỹ đạo né tránh tự động, nhưng ngay khi anh dồn dòng điện lượng tử từ tủy sống lên não để ra lệnh, một cơn co thắt dữ dội chạy dọc cột sống. Luồng điện lượng tử hoang dã rò rỉ làm chập mạch bảng điều khiển phụ, màn hình hiển thị của Hermes nhấp nháy dòng chữ lỗi màu đỏ rồi tắt ngấm.
"Hermes sập nguồn rồi! Tớ phải điều khiển thủ công van xả phụ!" Bách gầm lên, gã thọc tay vào hộp cáp dưới sàn, giật mạnh cần gạt cơ học.
"Bách! Xả lượng Hydrogen thừa ngay bây giờ!" Du hét lên khi cảm nhận được quả tên lửa chỉ còn cách đuôi tàu chưa đầy hai trăm mét qua thấu kính mắt trái.
Bách nghiến răng, đẩy mạnh cần gạt van xả phụ của buồng đốt. Một lượng lớn khí Hydrogen siêu dẫn chưa kịp đốt cháy bị tống ra ngoài qua hai họng xả phụ ở cánh đuôi. Luồng khí siêu dẫn gặp nhiệt độ cao của khí thải công nghiệp lập tức bùng cháy, tạo nên một vệt lửa plasma trắng rực rỡ, giả lập một nguồn nhiệt lượng khổng lồ vượt trội hơn cả động cơ chính.
Quả tên lửa tầm nhiệt bị đánh lừa hoàn toàn. Nó bẻ lái gắt, lao thẳng vào vệt lửa Hydrogen thừa và phát nổ dữ dội ngay sát đuôi chiếc Sao Chổi.
*Bùm!*
Sức ép từ vụ nổ hất văng chiếc phi thuyền trôi dạt sang bên trái. Khung xương titan rên rỉ kèn kẹt, cánh đuôi phụ bị nứt nhẹ từ trước giờ đây bị rạn thêm một vệt dài dọc theo lá đồng tản nhiệt. Du phải dùng cả hai tay, gồng hết sức lực của tủy sống lượng tử để giữ chặt cần lái không cho tàu cắm đầu vào các tòa tháp phế liệu.
"Chúng ta chưa thoát đâu! Phan Anh vẫn đang bám sát!" Bách báo cáo, tay gã run rẩy lau dòng máu mũi đang chảy ra do chấn động từ vụ nổ.
Phía trước họ, hai tháp lọc khí khổng lồ của phân khu Zone 1 sừng sững hiện ra như hai gã khổng lồ bằng bê tông cốt thép, ngăn cách giữa Hạ Thành và lối thoát ra cổng biên giới số 4. Khoảng cách giữa hai tòa tháp vô cùng hẹp, đầy những luồng gió xoáy điện từ cực kỳ hỗn loạn do hệ thống quạt thông gió công suất lớn tạo ra.
Du nhìn chằm chằm vào khe hẹp giữa hai tòa tháp qua chiếc kính bảo hộ trầy xước. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu anh.
"Bách, dồn toàn bộ năng lượng còn lại vào động cơ chính! Chúng ta sẽ đi qua khe hẹp đó!"
"Cậu điên thật rồi, Du! Khe đó quá hẹp, gió xoáy từ trường sẽ xé toạc cánh tàu của chúng ta!"
"Nếu không qua đó, Phan Anh sẽ bắn hạ chúng ta ở vùng trống phía sau! Tin tôi đi!"
Du nghiến răng, dồn toàn bộ xung năng lượng lượng tử từ tủy sống cổ vừa cấy ghép tản nhiệt vào cần lái. Chiếc Sao Chổi thực hiện một cú bẻ lái xoáy ốc gắt gao sát mặt đất, luồn lách qua các đường dây cáp điện từ rách nát, lao thẳng vào khe hẹp giữa hai tháp lọc khí khổng lồ.
Tiêm kích Phượng Hoàng của Phan Anh bám sát phía sau, pháo laser kép trên mũi tàu liên tục xả đạn, tạo nên những vệt sáng màu đỏ sẫm bắn phá các vách tường tháp lọc khí, tạo ra một cơn mưa gạch đá và mảnh titan vụn rơi xuống đầu chiếc Sao Chổi.
Du giữ chặt cần lái, thấu kính mắt trái rực sáng màu lục bạc của chip Eve-1, phân tích từng luồng gió xoáy từ trường để điều chỉnh góc nghiêng của cánh tàu. Chiếc Sao Chổi lách qua khe hẹp trong gang tấc, vỏ cánh tàu bên trái ma sát sát sạt vào vách bê tông của tháp lọc khí, tạo nên một dải tia lửa kéo dài rực rỡ.
Một trong hai chiếc tiêm kích hộ tống của Phan Anh do bay quá nhanh đã không kịp điều chỉnh góc nghiêng, cánh phải của nó đập mạnh vào tháp lọc khí và nổ tung thành một quầng lửa cam rực rỡ giữa không trung.
"Một tên đã rụng! Nhưng Phan Anh vẫn đang bám đuôi! Gã điên rồi!" Bách hét lên khi nhìn thấy chiếc tiêm kích vàng kim của Phan Anh vẫn bất chấp nguy hiểm lao qua khe hẹp.
Phan Anh gầm lên trong buồng lái, đôi mắt gã đỏ ngầu vì giận dữ khi thấy đồng đội bị tiêu diệt: "Trịnh Du! Mày phải chết!"
Gã điên cuồng bóp cò, pháo laser kép của tiêm kích Phượng Hoàng bắn ra một loạt đạn laser năng lượng cao mù quáng xuyên qua màn khói độc.
Một chùm tia laser rực sáng rạch đôi không gian, bắn sượt qua phần đuôi bên phải của Sao Chổi.
*Xoẹt!*
Cú bắn sượt cực mạnh nung chảy tức thì lớp vỏ hợp kim bảo vệ khoang động cơ, cắt đứt đường ống dẫn dung môi làm mát tủy sống lượng tử kết nối với ghế lái của Du.
Cơn ác mộng kinh hoàng nhất bộc phát.
Sự rò rỉ nhiệt lượng và dòng điện lượng tử dội ngược từ động cơ qua sợi cáp sinh học truyền thẳng vào cột sống của Du.
"Cảnh báo! Hệ thống tủy sống lượng tử quá nhiệt nghiêm trọng! Nhiệt độ lõi: 43 độ C! Nguy cơ chết não vĩnh viễn!" Giọng nói cảnh báo của hệ điều hành dã chiến vang lên dồn dập trong tâm trí Du qua thấu kính mắt trái.
Dải đèn LED dọc cột sống của Du đột ngột chuyển từ màu cam sang màu đỏ rực rỡ như máu, tỏa ra một nhiệt lượng khủng khiếp nung cháy lớp áo khoác da phi công sau gáy anh. Cơn đau tột cùng như một luồng lửa hạt nhân thiêu rụi toàn bộ hệ thần kinh trung ương, khiến Du gầm lên một tiếng đau đớn, hai mắt trợn trừng, máu lượng tử màu xanh lam trào ra từ mắt trái và mũi, nhuộm đẫm chiếc kính bảo hộ phi công.
Cánh tay trái của anh hoàn toàn mất cảm giác lực, buông thõng vô lực trên bảng điều khiển. Tay phải anh run rẩy bám chặt lấy cần lái, trong khi tầm nhìn bắt đầu nhòe mờ đi bởi những đốm sáng lượng tử hỗn loạn. Chiếc Sao Chổi mất thăng bằng, bắt đầu chao đảo dữ dội và rơi độ cao tự do hướng thẳng về phía hành lang bay thoát hiểm dẫn ra khe nứt Sét Đen hoang dã phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!