Lệnh truy nã đỏ
Mưa tĩnh điện rơi rầm rập trên lớp vỏ thép rỉ sét của máy gia tốc hạt cổ đại, tạo nên những tiếng boong boong trầm đục vang vọng trong lòng bãi phế liệu ngoại ô. Bóng tối đặc quánh của đêm muộn bị xé rách bởi những luồng sương mù điện từ màu xám tro, thứ sương độc mang theo những hạt ion hóa lấp lánh tựa như tro tàn của một nền văn minh đã chết.
Nằm sâu trong lòng ống gia tốc gãy đôi, Trịnh Du thở dốc. Cơn đau từ hốc mắt trái truyền thẳng vào thùy thái dương, buốt nhói như có một mũi khoan từ trường đang xoáy liên tục vào đại não. Dòng máu lượng tử màu xanh lam nhạt, phát quang yếu ớt trong bóng tối, rỉ ra từ khóe mắt trái của anh, chảy dọc theo gò má rồi nhỏ xuống nền đất bám đầy dầu máy. Trận chiến sinh tử với gã thợ săn tiền thưởng Đinh Vũ đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của Du. Cánh tay trái của anh giờ đây hoàn toàn liệt cơ học, buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết do phản lực từ trường cực đại từ thiết bị Neo Trọng Lực cầm tay. Xương sườn bên phải rạn nứt nhói lên sau mỗi nhịp thở dồn dập. Dưới lớp áo khoác da phi công sờn rách, dải đèn LED cột sống của anh nhấp nháy màu cam cảnh báo vĩnh viễn, tỏa ra hơi nóng hầm hập nung đốt da thịt sau gáy.
Ngay bên cạnh Du, chiếc kén thở dã chiến của Trịnh An phát ra những tiếng rít khè khè yếu ớt. Bộ lọc than hoạt tính thô sơ trên mặt nạ của cô bé mười bốn tuổi đã hoàn toàn bị bão hòa bởi bụi phóng xạ và khí Clo loãng rò rỉ từ các đường ống thải phía trên. Gương mặt An tím tái, lồng ngực gầy gò phập phồng đau đớn trong cơn hôn mê sâu. Du run rẩy dùng bàn tay phải còn cử động được để điều chỉnh van của bình oxy vô trùng đóng bình cuối cùng bọc trong lớp vỏ thép rỉ. Tiếng rít gió nhỏ dần, báo hiệu nguồn dưỡng khí vô trùng duy nhất cứu mạng em gái anh chỉ còn đủ duy trì trong chưa đầy hai giờ nữa. Trong túi áo khoác của anh vẫn còn ba ống Chất ổn định thần kinh Calypso-9 tinh khiết vừa đánh cắp từ kho quân sự, nhưng không có một môi trường vô trùng và nguồn oxy sạch ổn định, việc tiêm thuốc vào hệ hô hấp đang suy kiệt của An lúc này chẳng khác nào một bản án tử hình gián tiếp.
Đột nhiên, thấu kính phân tích quang phổ ở mắt trái của Du nhấp nháy dữ dội, hiển thị một vệt nhiệt lượng lớn đang di chuyển hỗn loạn từ phía đường ống dẫn dầu phế thải bỏ hoang. Bản năng phi công trinh sát khiến Du nín thở, tay phải siết chặt lấy báng súng phóng điện từ EMP tự chế, dù ngón tay anh đang run lên bần bật vì kiệt sức.
Một bóng người nhỏ thó, gầy guộc lảo đảo chui ra từ miệng ống dẫn dầu đen ngòm. Thằng bé ngã nhào xuống đống phế liệu, toàn thân ướt sũng dầu máy đen quánh, da thịt ở khuỷu tay và đầu gối bị rách nát, rướm máu đỏ hòa lẫn với chất thải hóa chất ăn mòn. Đó là Tí, cậu học trò nhỏ mười lăm tuổi của Lão Mộc.
"Anh... anh Du..." Tí nấc nghẹn, giọng nói khản đặc vì hít phải khí metan độc hại dưới lòng đất. Thằng bé cố gượng dậy, nhưng đôi chân run rẩy lập tức quỵ xuống.
Du lao tới, dùng một tay đỡ lấy báng vai gầy gò của Tí: "Tí! Sao mày lại ở đây? Lão Mộc đâu?"
Nước mắt Tí trào ra, rửa trôi một vệt dầu máy trên gương mặt lấm lem than đen: "Sư phụ... Sư phụ bị Không đoàn bắt rồi! Trung úy Hà dẫn lính đột kích vào xưởng... Họ dùng roi điện cao áp tra khảo sư phụ dã man lắm... Họ thiêu rụi xưởng cơ khí ở Hẻm Sắt Rỉ rồi... Sư phụ cắn răng không khai, lén mở đường hầm ngầm cho con trốn... Sư phụ bảo con... phải mang thứ này đến cho anh bằng mọi giá..."
Với bàn tay run rẩy bám đầy mỡ máy, Tí thọc vào ngực áo yếm bảo hộ quá khổ, rút ra một vật thể hình chữ nhật được bọc kín trong lớp vải bạt rách nát. Khi lớp vải mở ra, luồng sáng sinh học màu xanh lục nhạt từ khối protein tổng hợp nhấp nháy dịu dàng, phản chiếu lên đôi mắt đang xuất huyết của Du.
Ổ cứng sinh học chu kỳ 5.
"Sư phụ nói... chỉ có giọng nói của chị An mới mở khóa được dữ liệu cốt lõi bên trong... Anh Du... cứu sư phụ... cứu chị An..." Tí thều thào những lời cuối cùng rồi đổ sụp vào lòng Du, ngất đi vì kiệt sức hoàn toàn.
Trực giác lượng tử của Du nhói lên một cơn đau buốt nhức nhối. Lão Mộc – người thầy đã cấy ghép mảnh sọ titan bảo mệnh cho anh, người đã âm thầm bảo bọc hai anh em suốt ba năm qua – giờ đây đang bị giam giữ trong phòng tra tấn của Không đoàn. Lòng căm phẫn và nỗi đau xót dâng trào trong lồng ngực Du như một luồng điện lượng tử hoang dã, khiến dải đèn LED cột sống của anh bùng phát ánh sáng cam rực rỡ, nung nóng lớp áo khoác da đến mức bốc khói nhẹ.
Chưa kịp để Du định thần, bầu trời phía trên bãi phế liệu ngoại ô đột ngột biến chuyển.
*Uùù... Uùù...*
Tiếng còi báo động đỏ khẩn cấp của siêu đô thị Zone 1 vang lên dồn dập, xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Âm thanh trầm đục, rùng rợn của hệ thống còi báo tử lan tỏa khắp các tầng mây điện từ. Cùng lúc đó, hàng chục chùm ánh sáng laser màu đỏ sẫm từ các tháp canh và trạm tuần tra của mạng lưới AI giám sát Censor-Eye đồng loạt quét xuống, biến bầu trời đêm thành một lưới lửa hồng ngoại dày đặc.
Một giọng nói quân sự vô cảm, được khuếch đại qua các loa phóng thanh dã chiến toàn phân khu, vang dội khắp không gian:
*“Lệnh truy nã đỏ tối cao từ Văn phòng Đốc công Phan Đăng! Phát hiện đối tượng Trịnh Du – phi công trinh sát mang bộ não lượng tử lỗi, tội danh gián điệp quân sự và đánh cắp tài sản liên bang. Phong tỏa toàn bộ không phận Zone 1. Kích hoạt lưới lửa tự động Aegis phòng không toàn phân khu. Bất kỳ phương tiện bay nào không có mã định danh hợp lệ cất cánh sẽ bị bắn hạ không cảnh báo. Lực lượng tuần tra mặt đất được phép tiêu diệt đối tượng ngay tại chỗ...”*
Du nghiến răng, thấu kính mắt trái nhấp nháy liên tục các luồng dữ liệu phân tích tần số quét. Lệnh truy nã đỏ đã được ban hành. Phan Đăng đã phát điên. Gã độc tài kiểm soát oxy vô trùng không muốn bất kỳ biến số lượng tử nào thoát khỏi tầm tay mình.
Nhưng sự tàn độc của Không đoàn chưa dừng lại ở đó.
Từ hướng siêu đô thị ngầm Hạ Thành, những luồng khói màu vàng lục đậm đặc bắt đầu phun ra từ các họng xả khí quyển khổng lồ. Đó là khí Clo tinh khiết xả thải từ lò phản ứng sinh học Zone 1. Quân đội đang tiến hành chiến dịch "Tái thiết sinh quyển" – một cách gọi hoa mỹ cho cuộc tàn sát dọn dẹp dân nghèo và các bản sao gen lỗi của Đô đốc Phan Khải.
Khí độc màu vàng lục cuồn cuộn tràn vào các ngõ hẻm chật hẹp của Hạ Thành như một bầy quái vật vô hình, ăn mòn phế quản và thiêu rụi tế bào hô hấp của bất kỳ ai không có mặt nạ lọc khí vô trùng. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng khóc than của dân nghèo vang lên mơ hồ xuyên qua các đường ống kỹ thuật. Đội Tự quản Hạ Thành bắt đầu nổ súng kháng cự. Những loạt đạn từ súng trường điện từ Sấm Sét tự chế phát ra tiếng *đoàng đoàng* khô khốc, dựng lên các chiến lũy phế liệu để chặn các xe bọc thép Không đoàn đang đổ bộ càn quét.
Khí độc đang lan nhanh ra vùng ngoại ô. Sương độc Clo bắt đầu len lỏi vào các khe nứt của máy gia tốc hạt cổ đại nơi Du đang trốn.
"Chúng ta không thể ở lại đây," Du khàn giọng thốt lên.
Anh biết rõ nếu không hành động ngay lập tức, tất cả họ – An, Tí và chính anh – sẽ chết ngạt trong lòng đất này trước khi Không đoàn tìm tới. Lối thoát duy nhất lúc này là chiếc phi thuyền Sao Chổi đang được giấu dưới đống lốp phế thải tại nhà kho dã chiến của Hoàng Bách ở rìa ngoại ô.
Du gượng dậy, cơn đau từ xương sườn rạn nứt khiến anh suýt quỵ xuống. Anh dùng cánh tay phải còn khỏe mạnh để bế xốc Trịnh An đang nằm trong kén thở rách nát lên vai, tay kia kéo ghì lấy cơ thể đang hôn mê của Tí. Với dải tủy sống lượng tử đang quá nhiệt phát ra ánh sáng cam dẫn đường, Du lảo đảo bước đi trong màn sương độc màu vàng lục đang ngày càng đậm đặc.
Để chống chọi với luồng khí Clo đang tràn tới, Du áp dụng Phương pháp lọc khí thủ công mà cựu binh Trần Tiến từng dạy. Anh dùng tay phải nghiền nát những mẩu than hoạt tính phế liệu nhặt từ bộ lọc cũ của máy gia tốc, nhét chặt vào các hộp thiếc rỗng, rồi lót hai đầu bằng những mảnh màng lọc sợi titan cũ cắt ra từ vỏ ngoài của một drone bị rơi. Anh áp bộ lọc tự chế lên mũi Tí, rồi đeo một bộ lọc khác cho chính mình. Luồng khí hít vào bỏng rát, nồng nặc mùi lưu huỳnh và clo, nhưng màng lọc titan thô sơ đã giữ lại phần lớn độc tố, giúp lồng ngực Du giảm bớt cơn co thắt phế quản dữ dội.
Sau gần nửa giờ lội qua những rãnh nước thải axit ngập ngụa, Du cũng tiếp cận được nhà kho dã chiến của Hoàng Bách.
Cánh cửa chớp bằng tôn rỉ sét mở ra. Hoàng Bách lao ra, gương mặt gã bết chặt bụi than và dầu máy. Khi nhìn thấy Du bế An và kéo theo Tí trong tình trạng kiệt quệ, mắt Bách đỏ hoe.
"Du! Cậu còn sống... Chúa ơi, Lão Mộc... tớ nghe đài báo động rồi," Bách khóc nghẹn, gã vội vàng đỡ lấy Tí và đặt kén thở của An vào khoang sau của chiếc phi thuyền Sao Chổi đang đỗ giữa xưởng.
Chiếc Sao Chổi – phi thuyền trinh sát cũ kỹ của cha nuôi Trịnh Khương để lại – giờ đây trông như một con quái vật cơ khí chắp vá. Vỏ tàu bọc hợp kim titan xám xịt bám đầy vết xước sâu từ trận bão sét trước, cánh đuôi phụ bị nứt nhẹ đã được Bách cố gắng gia cố bằng các lá đồng tản nhiệt.
"Chúng ta phải bay, Bách," Du tựa lưng vào thân tàu, thở dốc. Máu lượng tử từ mắt trái anh đã khô lại thành một vệt màu lam sẫm kỳ dị trên má. "Không đoàn đang càn quét Hạ Thành. Lão Mộc bị bắt để làm mồi nhử tôi. Nếu không thoát khỏi Zone 1 đêm nay, tất cả sẽ làm vật hiến tế cho Phan Đăng."
"Nhưng hệ thống Aegis phòng không đã khóa chặt bầu trời!" Bách hét lên, tay gã run rẩy khi chỉ vào màn hình radar dã chiến đang hiển thị hàng trăm điểm đỏ của tháp pháo laser tự động trên tường thành biên giới. "Sao Chổi không thể vượt qua cổng biên giới số 4 với động cơ ion cũ kỹ này. Chúng ta sẽ bị nung chảy thành tro bụi trước khi kịp áp sát tường thành!"
Du bước tới, ánh mắt trái rực sáng luồng ánh sáng lục bạc của chip Eve-1 mới cấy ghép lậu sau gáy. Anh thọc tay vào túi áo khoác, rút ra hai vật thể hình trụ bọc vỏ titan dày.
Thanh nhiên liệu siêu dẫn Hydrogen.
"Chúng ta có cái này," Du đặt hai thanh nhiên liệu lên bàn kỹ thuật. Luồng sáng trắng rực rỡ từ lõi Hydrogen siêu dẫn chiếu sáng gương mặt đầy quyết tuyệt của anh.
Mắt Hoàng Bách trợn tròn: "Cậu... cậu đã đánh cắp được thanh Hydrogen siêu dẫn từ kho tối mật? Điên rồ thật! Đây là nhiên liệu mật độ cao dành riêng cho tiêm kích Phượng Hoàng của Phan Anh!"
"Độ lại buồng đốt ion của Sao Chổi ngay lập tức," Du khàn giọng ra lệnh, giọng nói mang một uy quyền sắt đá của kẻ đã nhìn thấy cái chết của chính mình qua năm chu kỳ diệt vong trước. "Bơm trực tiếp Hydrogen siêu dẫn vào hệ thống đẩy ngược. Chúng ta cần công suất vượt mức thiết kế 200% để thực hiện một cú bay sát đất đột phá cổng từ trường."
Bách nhìn hai thanh nhiên liệu, rồi nhìn đứa em gái Trịnh An đang thoi thóp trong kén thở dã chiến. Gã nghiến răng, giật lấy khẩu súng hàn plasma: "Mẹ kiếp, chơi thì chơi! Tớ sẽ đấu nối trực tiếp lõi Hydrogen vào buồng đốt phản lực. Nhưng Du, cậu phải biết, động cơ ion của Sao Chổi không được thiết kế để chịu tải nhiệt lượng khổng lồ này. Nếu cậu ép gia tốc quá mười giây, động cơ sẽ nổ tung vĩnh viễn!"
"Tôi chỉ cần năm giây," Du lạnh lùng đáp.
Anh leo vào buồng lái chật hẹp của Sao Chổi. Mùi sương dầu máy và khí Clo loãng xộc vào mũi. Du kéo sụp chiếc Kính bảo hộ phi công cũ của cha nuôi Trịnh Khương xuống mắt, vết xước đặc trưng ở góc phải thấu kính như một mỏ neo tinh thần giữ vững lý trí anh khỏi những tiếng gào thét của ảo ảnh ký ức đang rình rập trong đầu.
Du cắm sợi cáp sinh học từ ghế lái trực tiếp vào cổng kết nối sau gáy gáy anh.
*Xẹt!*
Một luồng điện lượng tử cực mạnh phóng thẳng dọc theo dải tủy sống của Du, kích hoạt Giao thức Đồng bộ vạn vật sơ khởi. Toàn bộ hệ thống điều khiển của Sao Chổi đồng điệu nhấp nháy ánh sáng màu lam nhạt trùng khớp với nhịp tim của anh. Cảm giác đau đớn tột cùng từ dải tủy sống bị quá nhiệt khiến Du run rẩy, các bó cơ ở vai trái co rút dữ dội, nhưng phản xạ điều khiển phi thuyền của anh giờ đây đã đạt mức không độ trễ.
Phía sau khoang máy, Hoàng Bách gầm lên dưới lớp mặt nạ lọc khí dã chiến, tay gã vung súng hàn plasma tạo ra những tia lửa màu xanh tím rực rỡ khi gã hoàn tất mối hàn cuối cùng, nối trực tiếp thanh Hydrogen siêu dẫn vào buồng đốt phản lực.
"Xong rồi, Du! Khởi động động cơ đi!" Bách hét lên qua bộ đàm liên lạc nội bộ khi gã nhảy vào ghế lái phụ.
Du gạt cần điều khiển chính.
*Ầm!*
Động cơ ion phản lực của Sao Chổi rống lên một tiếng gầm hoang dã chưa từng có. Luồng xả phản lực ở đuôi tàu bùng phát một luồng ánh sáng plasma trắng rực, nung chảy tức thì đống lốp cao su phế thải ngụy trang phía sau nhà kho. Sức đẩy cực đại khiến toàn bộ khung xương phi thuyền rung lắc dữ dội, các bảng điều khiển phụ chập cháy phát ra tiếng nổ lách tách.
Cánh cửa tôn rỉ sét của nhà kho bị luồng gió phản lực thổi bay. Sao Chổi vọt lên, lao vút vào bầu trời đêm rực đỏ của Zone 1 giữa bão sương độc Clo.
Nhưng ngay khi phi thuyền của Du vừa rời mặt đất, thấu kính mắt trái của anh rực sáng cảnh báo. Trên màn hình quét radar, một phi đội gồm ba tiêm kích siêu vượt âm Phượng Hoàng dát titan vàng kim rực rỡ đã cất cánh từ căn cứ Không đoàn trung tâm, dẫn đầu bởi chiếc Phượng Hoàng của Phan Anh, đang bổ nhào xuống với họng pháo laser đã nạp đầy năng lượng, sẵn sàng đánh chặn Sao Chổi ngay giữa không trung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!