Nhạc nềnSoaring

Cơn bão trong hộp sọ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Buồng lái của chiếc trinh sát cơ Sao Chổi ngập trong thứ ánh sáng màu xám tro tù túng của những tầng mây tích điện lượng tử. Trịnh Du siết chặt hai tay trên cần điều khiển bọc da polymer đã sờn rách, cảm nhận rõ từng rung động cơ học truyền qua khung sườn titan của phi thuyền. Mùi dầu thủy lực rò rỉ trộn lẫn với mùi ozone khét lẹt từ hệ thống lọc khí rỉ sét tạo nên một hỗn hợp ngột ngạt quen thuộc. Trên trán anh, chiếc kính bảo hộ phi công cũ kỹ của cha nuôi Trịnh Khương để lại tì chặt vào da thịt, vết trầy xước đặc trưng ở góc phải thấu kính cọ sát như một mỏ neo vật lý giữ cho tâm trí anh không bị cuốn trôi vào khoảng không hỗn loạn bên ngoài.


Du nhấp nháy cơ mắt trái hai lần. Ngay lập tức, thấu kính phân tích quang phổ cấy ghép trực tiếp vào hốc mắt anh nhấp nháy ánh sáng lam nhạt, quét qua bảng điều khiển dã chiến. Các luồng dữ liệu điện từ hiển thị dưới dạng những đường chỉ mỏng lấp lánh chạy dọc theo các khớp nối dây dẫn.


"Hermes, báo cáo mật độ tích điện phía trước," Du khàn giọng ra lệnh, cổ họng khô khốc vì hít thở bầu không khí nén áp suất cao.


Giọng nói nam trầm ấm nhưng rè rè của hệ điều hành lỗi vang lên qua bộ đàm áp sát màng nhĩ: "Cảnh báo. Mật độ hạt ion hóa tăng 140% trong vòng hai phút qua. Áp suất từ trường tại ranh giới ngoại vi Zone 1 đang biến động cực đoan. Khuyến nghị quay lại căn cứ ngay lập tức."


"Không quay lại," Du lầm lì đáp, ánh mắt trái quét qua màn sương mù điện từ dày đặc bên ngoài. "Chúng ta cần hoàn thành chu kỳ quét quét này. Không đoàn sẽ cắt khẩu phần oxy vô trùng của An nếu báo cáo trinh sát bị trễ."


Nghĩ đến đứa em gái nuôi mười bốn tuổi đang phải thoi thóp bên máy thở rỉ sét dưới khu ổ chuột Hạ Thành, trái tim Du thắt lại. Chứng teo cơ phổi do nhiễm độc khí Clo của cô bé không thể chờ đợi. Anh cần những liều Calypso-9 ổn định thần kinh để đổi lấy sự sống cho cô bé, và cách duy nhất để có được chúng là bán mạng cho Không đoàn Tuần tiễu Zone 1.


Đột nhiên, một tiếng nổ xé rách không gian. Một luồng sét lượng tử màu đen phóng ra từ đám mây tích điện, đánh thẳng vào phần đuôi của Sao Chổi. Toàn bộ phi thuyền rung chuyển dữ dội như một chiếc lá khô trước bão. Tiếng còi báo động va chạm hú vang chói tai, rải ánh sáng đỏ rực lên gương mặt khắc khổ của Du.


"Dòng điện rò rỉ! Hệ thống tản nhiệt đuôi tàu bị quá tải!" Hermes hét lên qua hệ thống âm thanh nhiễu loạn.


Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Dòng tĩnh điện lượng tử cực mạnh từ cú đánh của sét đen men theo các sợi dẫn truyền cơ học của phi thuyền, phóng thẳng vào cổng kết nối tủy sống sau gáy Du.


Một cơn đau tột cùng, như thể hàng nghìn mũi khoan thép nung đỏ đóng thẳng vào hộp sọ, khiến Du hét lên một tiếng đau đớn. Dải đèn LED cột sống chạy dọc theo tủy lưng anh đột ngột kích hoạt, chuyển sang màu xanh lam nhạt dưới áp lực thần kinh cực hạn. Ngưỡng Đồng bộ Sơ khởi (0% - 15%) của bộ não lượng tử lỗi bị cưỡng bức mở ra, giải phóng một làn sóng ký ức rác bị phong tỏa sâu trong vỏ não.


Trước mắt Du, thực tại buồng lái của chiếc Sao Chổi hoàn toàn biến mất.


Mặt đất sụp đổ. Bầu trời vô trùng của Zone 1 bị xé toạc bởi một luồng sáng chói lòa phát ra từ trạm quỹ đạo không gian. Đó là siêu vũ khí Helios. Sức nóng hàng triệu độ C nung chảy các tòa tháp titan thành những dòng sông kim loại lỏng. Giữa biển lửa rực đỏ ấy, một hình bóng gầy gò của Trịnh An xuất hiện. Cô bé đứng đó, cơ thể bị bao bọc trong ngọn lửa hạt nhân, nửa gương mặt bị nhiễu hạt kỹ thuật số lấp lánh, đôi mắt to tròn trong trẻo nhìn Du đầy tuyệt vọng.


"Anh hai... cứu em! Nóng quá..."


Tiếng gào thét của ảo ảnh Trịnh An chu kỳ 1 vang vọng trực tiếp trong thùy thái dương của Du, mang theo tần số sóng siêu âm cực thấp gây nhức đầu và ảo giác suy nhược thần kinh tột độ. Du hoàn toàn mù lòa trước thực tại. Chiếc kính bảo hộ phi công không còn giúp anh nhìn thấy bảng điều khiển. Sao Chổi mất hoàn toàn lực nâng, rơi tự do xoay vòng hướng thẳng xuống vách núi đá thạch anh sắc nhọn phía dưới.


"Cảnh báo va chạm! Thời gian chạm đất: 5 giây! Khởi động hệ thống lái tự động thất bại!" Giọng Hermes bị bóp méo qua tiếng rít tĩnh điện.


Du run rẩy, tay trái hoàn toàn mất cảm giác lực do dòng điện rò rỉ làm tê liệt cơ học nhẹ. Anh cố gắng dùng ngón tay phải bóp nút khởi động lại khẩn cấp trên bảng điều khiển phụ, nhưng dòng điện lượng tử phát ra từ cơ thể anh quá mạnh, ngay lập tức làm chập cháy toàn bộ mạch bán dẫn cơ học của nút bấm. Những tia lửa điện màu xanh tím bắn ra, nung chảy lớp vỏ nhựa bảo vệ.


"Chấp nhận đi... tất cả chỉ là một vòng lặp thí nghiệm vô nghĩa..." Một tiếng thì thầm vô cảm, lạnh lùng vang lên trong đầu Du, cố gắng kéo ý thức anh chìm sâu vào bóng tối của sự từ bỏ.


Không. Du cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Vị sắt mặn chát của máu và cơn đau buốt từ vết xước ở góc phải chiếc kính bảo hộ cọ vào trán trở thành mồi lửa kích hoạt bản năng sinh tồn của một phi công trinh sát. An của anh vẫn đang đợi ở nhà trọ rỉ sét Hạ Thành. Cô bé chưa chết. Anh không được phép chết ở đây, trong cái hốc thép rác rưởi này.


Du không chống lại ký ức rác nữa. Anh chấp nhận nỗi đau của ngọn lửa Helios như một nguồn xung lực kích thích thần kinh. Anh dồn toàn bộ ý chí cưỡng ép đồng bộ sóng não lượng tử với hệ thống điều khiển của phi thuyền.


"Hermes! Chuyển toàn bộ năng lượng dự phòng vào bộ đẩy ngược cánh trái! Ngay bây giờ!" Du gầm lên.


Thấu kính mắt trái của anh rực sáng lam nhạt, hiển thị một đường quỹ đạo thoát hiểm màu cam mờ ảo xuyên qua các kẽ nứt từ trường của vách đá. Bằng phản xạ sinh học thuần túy của một kẻ đã bay qua hàng nghìn giờ bão sét, Du dùng tay phải bóp chặt cần lái, cưỡng bức kéo ngược phi thuyền lên.


Động cơ ion đẩy ngược rít lên một tiếng chói tai, phụt ra luồng sáng trắng rực rỡ nung chảy cả cát thủy tinh dưới vách núi. Chiếc Sao Chổi lướt sượt qua đỉnh đá thạch anh chỉ trong vòng một gang tấc, để lại một vệt sơn titan bị mài mòn văng ra tung tóe.


Phi thuyền lấy lại thăng bằng, lao vút ra khỏi vùng bão sét lượng tử, hướng về phía ánh sáng xám xịt của căn cứ Không đoàn.


Khi chiếc Sao Chổi đáp xuống đường băng kim loại của Căn cứ Không đoàn Tuần tiễu, động cơ ion của nó tắt ngấm, tỏa ra những làn khói đen khét lẹt. Du ngồi bất động trong buồng lái, ngực phập phồng thở dốc. Mắt trái của anh bị xuất huyết võng mạc nhẹ, những giọt máu tươi đỏ sẫm rỉ ra từ khóe mắt, lăn dài trên má rồi thấm vào chiếc cổ áo phi công xám tro bám đầy dầu mỡ.


Anh tháo chiếc kính bảo hộ ra, bàn tay trái vẫn còn run rẩy không kiểm soát. Hệ thống radar quét nhiệt của Sao Chổi đã bị nung chảy hoàn toàn trong cú đánh của sét đen, nhưng điều anh không biết là, toàn bộ dữ liệu sóng não dị thường của anh trong 5 giây mất kiểm soát đã bị trạm quan trắc Không đoàn ghi lại không thiếu một byte.


Tại trung tâm phân tích dữ liệu của Không đoàn Tuần tiễu Zone 1, trên màn hình máy tính siêu dẫn của chuyên viên Dương Tử, một đường đồ thị sóng não màu đỏ rực đột ngột vọt lên, phá vỡ mọi giới hạn an toàn sinh học của loài người mới.


Dương Tử đẩy gọng kính phân tích dữ liệu, đôi mắt phản chiếu ánh sáng lam nhạt đầy kinh ngạc trước tệp dữ liệu dị thường mang mã số phi công của Trịnh Du. Cô nhanh chóng đóng gói tệp tin, chuẩn bị gửi báo cáo trực tiếp lên bàn làm việc của Đốc công Phan Đăng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!