Nhạc nềnTaohua

Bùn Trắng Đêm Triều Rút

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pin cực mạnh quét loang loáng sát cạnh bụi tre gai, chỉ cách gót chân trần dính máu của Minh Khải đúng một gang tay.


Trong bóng tối ẩm ướt của rặng tre già ven sông Đồng Nai, An Nhiên nín thở, hai tay bấu chặt vào vành bánh xe lăn gỗ tự chế đã bị lún sâu xuống bùn nhão. Tiếng mưa dông gõ lộp bộp trên những tán lá tre dày đặc, hòa cùng tiếng tim đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực cô. Cách đó vài bước, Minh Khải đứng bất động như một bức tượng tạc từ đá núi. Trên vai trái của anh, bao đất sét xám nặng bốn mươi ký sũng nước mưa ghì chặt lên thớ thịt sẹo bỏng co thắt. Những vệt máu tươi rỉ ra từ vết loét rách da mỏm cụt vai trái, thấm qua lớp vải gạc linen xám tro, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nền đất bùn lạnh ngắt.


Chú chó Golden Retriever tên Đất khẽ gầm nhẹ trong cổ họng, toàn thân nó căng lên như một dây cung sẵn sàng bộc phát. Minh Khải dùng chân trần bấm sâu xuống lòng đất bùn trơn trượt, khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho Anh Ba Đất lùi sâu vào hốc tối của rặng tre.


"Có dấu vết gì không?" Tiếng nói ồm ồm của Bảo vệ Hùng vang lên sát sạt, kèm theo tiếng bước chân nện xùm xụp trên lớp lá tre mục sũng nước.


"Không thấy gì sếp ơi, chỉ có mấy dấu chân trâu với vệt nước chảy xiết thôi. Mưa lớn thế này có cho kẹo bọn thợ gốm cũng chẳng dám mò vào đào đất lậu đâu," gã đàn em cầm dùi cui điện lên tiếng, giọng run rẩy vì lạnh.


Ánh đèn pin quét thêm một vòng tròn loang loáng trên mặt bùn sát cạnh bánh xe lăn của An Nhiên rồi tắt phụt. Tiếng bước chân của đội tuần tra xa dần, khuất sau sườn dốc đất sét đỏ hướng về phía bốt gác chính của tập đoàn Thịnh Phát.


Lúc này, An Nhiên mới dám thở phào một hơi dài, lồng ngực cô phập phồng run rẩy. Cô vội vã dùng đôi tay gân guốc đẩy bánh xe lăn nhích lại gần Minh Khải, giọng cô thì thầm đầy xót xa:


"Khải... anh hạ bao đất xuống mau! Vai anh... vai anh lại rách miệng chảy máu nhiều quá rồi."


Minh Khải không đáp. Anh lặng lẽ quỳ một chân xuống sình lầy, khéo léo dùng lực hông và bả vai rộng để trượt bao đất sét xám nặng trịch xuống một phiến đá phẳng dưới gốc tre già, tránh cho đất bị ngấm thêm nước mưa dông. Khi bao đất đã yên vị, anh mới khẽ rên nhẹ một tiếng qua kẽ răng mím chặt. Gương mặt cương nghị của anh nhợt nhạt đi dưới những giọt nước mưa lạnh buốt, nhưng đôi mắt sắc lẹm vẫn sáng lên một ý chí kiên cường không thể lay chuyển.


An Nhiên vội vàng rút chiếc khăn linen khô ráo giắt trong đai lưng bảo hộ cột sống ra. Cô nhoài người từ trên xe lăn, đôi tay thon dài khéo léo và dịu dàng lau đi những vệt máu tươi đang loang lổ trên mỏm vai trái sần sùi vết sẹo bỏng của anh. Xúc giác nhạy bén của một nghệ nhân gốm giúp cô cảm nhận rõ ràng thớ thịt của anh đang co thắt dữ dội vì đau đớn. Cô lấy hũ thuốc mỡ lá sen làm mát vết thương mang theo bên mình, tỉ mỉ bôi lên vết rách cơ sâu hoắm.


"Em xin lỗi..." An Nhiên nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt. "Nếu không vì cứu cái lò bầu cổ của gia đình em, anh đã không phải hành xác thế này. Bản hợp đồng liên doanh sáp nhập xảo quyệt của Phan Thanh... đáng lẽ em nên ném nó đi sớm hơn để anh không phải liều mạng thế này."


Minh Khải khẽ nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt anh dịu lại giữa làn mưa bong bóng bến sông. Giọng anh trầm đục nhưng ấm áp:


"Tôi không làm vì bản hợp đồng của Phan Thanh, cũng không làm vì sự thương hại. Tôi làm vì 'Dáng Đất'. Tác phẩm đó là sinh mệnh nghệ thuật của cô, và cũng là nơi duy nhất đôi bàn chân tôi tìm lại được cảm giác đứng vững trên đời. Đất sét xám đã có đủ, nhưng Nhiên này... chúng ta vẫn thiếu một thứ."


An Nhiên khựng đôi tay đang băng gạc cho anh lại, cô ngước mắt lên hỏi:


"Thiếu gì cơ anh?"


"Đất sét trắng bãi bồi," Minh Khải dùng cằm chỉ về hướng dòng sông Đồng Nai đang cuộn xiết ngoài kia. "Cuốn sổ tay 'Gốm Nhân Sinh' của thầy Bảo có ghi rõ: Men hỏa biến tro củi chỉ đạt được sắc xanh ngọc bích thấu quang sâu thẳm khi xương gốm được vẽ trang trí bằng các họa tiết sen cổ Lý-Trần bằng đất sét trắng bãi bồi tinh khiết. Loại đất đó chỉ xuất hiện ở bãi bồi ven sông khi thủy triều rút sâu nhất vào lúc nửa đêm, và chỉ lộ ra vỏn vẹn trong vòng hai tiếng đồng hồ trước khi nước triều dâng ngược cực nhanh."


An Nhiên nhìn ra dòng sông Đồng Nai đang cuồn cuộn sóng dữ dưới cơn dông bão bùng. Nước sông đục ngầu, những vũng nước xoáy bến sông réo lên u u đầy hiểm họa. Nhưng ý chí bướng bỉnh ba đời giữ lửa lò bầu dòng họ An không cho phép cô lùi bước. Cô nhìn vào hũ thuốc mỡ vừa bôi xong trên vai anh, dứt khoát nói:


"Đêm nay triều rút sâu nhất vào lúc nửa đêm. Em sẽ đi lấy đất sét trắng. Em có đôi tay dẻo dai, em có thể tự chèo thuyền thúng ra bãi bồi."


"Một mình cô ngồi xe lăn không thể tự xoay sở giữa dòng nước xiết được," Minh Khải đứng thẳng dậy trên đôi chân trần gân guốc, bắp chân anh căng lên đầy sức mạnh chịu lực. "Tôi sẽ là đôi chân của cô. Chúng ta cùng đi."


***


Nửa đêm. Cơn mưa dông bão lụt tạm thời ngớt hạt nhưng gió sông vẫn thổi lồng lộng, lạnh buốt thấu xương. Dòng sông Đồng Nai đen thẫm, mặt nước dập dềnh những con sóng lớn mang theo phù sa đỏ sẫm.


Tại bến sông Mỹ An hoang vắng, Minh Khải dùng răng ngậm chặt sợi dây thừng buộc chiếc thuyền thúng gỗ lớn bọc đệm cao su giảm chấn, khéo léo dùng trọng lượng cơ thể ghì chặt mạn thuyền sát bến nước sình lầy để An Nhiên tự lăn xe lăn gỗ tự chế lên thuyền. Chiếc xe lăn gỗ căm xe thô sơ, nặng nề được Lê Tấn gia cố trục sắt chịu lực vững chãi từ chiều, đặt gọn gàng vào lòng thuyền thúng gỗ.


Minh Khải bước xuống thuyền, dùng đôi chân trần gân guốc kẹp chặt vào khối gỗ chịu lực của mạn thuyền để giữ thăng bằng tuyệt đối cho cả hai. An Nhiên cầm chiếc dầm chèo gỗ bằng đôi tay khéo léo, dứt khoát khua nước đưa chiếc thuyền thúng rời bến, lướt thẳng ra giữa dòng nước xiết hướng về phía bãi bồi ven sông khi triều rút.


Bãi bồi hiện ra giữa màn đêm mờ ảo, một dải đất bùn màu trắng xám mịn màng, lấp lánh dưới ánh trăng khuyết yếu ớt vừa ló ra sau đám mây dông. Nước triều đang rút xuống mức thấp nhất, lộ ra vùng nguyên liệu đặc biệt vô giá chỉ xuất hiện hai tiếng mỗi ngày.


An Nhiên đẩy bánh xe lăn tiếp cận mép bùn trắng, cô dùng chiếc bay sừng trâu nhỏ tỉ mỉ xúc từng mảng đất sét trắng bãi bồi siêu mịn bỏ vào chiếc thúng tre nhỏ đặt trên đùi. Xúc giác 'Nhịp Đập Của Đất' nhạy bén giúp cô cảm nhận rõ ràng độ mịn màng, dẻo quánh không một hạt cát tì vết của thớ bùn trắng tinh khiết.


Minh Khải quỳ bên cạnh cô trên bãi bùn sâu ngập đùi, anh dùng bờ vai rộng tỳ chặt vào lưng xe lăn gỗ để giữ cho bánh xe không bị lún sâu xuống cát lún.


"Nhanh lên Nhiên, gió sông bắt đầu đổi hướng rồi. Nước triều sẽ dâng lên rất nhanh đấy," Minh Khải cảnh báo, nhãn lực Đo Tỷ Lệ Vàng giúp anh nhận biết dòng nước đang khẽ cuộn tròn dịch chuyển sát mép bãi bồi.


Nhưng thiên tai bão lũ không đợi con người hoàn thành công việc.


*Ầm... u u...*


Một tiếng nổ lớn từ thượng nguồn sông Đồng Nai vang dội, báo hiệu đập xả lũ đột ngột xả dòng nước lớn đổ về. Cơn giông bão lụt thứ hai ập đến đột ngột, kéo theo luồng nước triều dâng ngược cực nhanh, cuộn xiết dữ dội đánh thẳng vào sườn bãi bồi. Sườn dốc đất sét đỏ phía trên mỏ đất bị tàn phá kết cấu do mưa lớn liên tục bắt đầu có dấu hiệu sạt lở đá tảng rơi rớt rào rào sát bên sườn thúng gỗ.


"Nhiên! Rút lui mau!" Minh Khải gầm lên.


An Nhiên vội vã ôm chặt chiếc thúng tre đựng đất sét trắng bãi bồi vào lòng, cố sức dùng hai tay lăn vành bánh xe lăn gỗ để lùi lại phía thuyền thúng. Thế nhưng, lực hút tàn nhẫn của bãi cát lún bùn trắng bãi bồi dưới tác động của dòng nước xiết dâng cao đã bết chặt, hút cứng hai chiếc bánh xe lăn gỗ căm xe xuống lòng bùn sâu ngập nửa bánh xe. Chiếc xe lăn gỗ tự chế nặng nề bị kẹt cứng hoàn toàn không thể dịch chuyển nổi một phân.


"Khải ơi! Xe lăn của em bị cát lún hút chặt rồi! Không lên được!" An Nhiên hoảng loạn hét lên giữa tiếng sóng gầm rú.


Dòng nước sông Đồng Nai dâng cao đột ngột cuộn xiết nguy hiểm, nước lạnh ngắt đã tràn lên ngập đến đầu gối An Nhiên trên xe lăn. Sườn dốc đất sét đỏ phía sau bắt đầu sạt lở dữ dội, những khối bùn đỏ sẫm đổ sụp xuống lòng sông tạo nên những con sóng dữ dội dập dềnh.


Minh Khải lập tức lao tới, anh quỳ xuống bùn nhão sâu ngập đùi, cố dùng bờ vai rộng vững chãi của mình tỳ mạnh vào phía sau lưng xe lăn gỗ để đẩy xe thoát hiểm. Thế nhưng, bùn nhão trơn trượt khiến đôi chân trần của anh bị mất điểm tựa chịu lực, anh bị trượt chân ngã quỵ xuống dòng nước sâu đang dâng cao (failed attempt). Sức hút tàn nhẫn của cát lún bãi bồi càng lúc càng bóp nghẹt chiếc xe lăn gỗ.


Minh Khải ngóc đầu lên khỏi dòng nước lạnh buốt, nước sông đã ngập đến ngực anh. Nhãn lực thiên tài giúp anh lập tức nhận ra: Nếu tiếp tục dùng vai đẩy trực diện từ phía sau dưới lòng bùn nhão trơn trượt này, lực đẩy sẽ bị triệt tiêu hoàn toàn và cả hai sẽ bị dòng nước xiết cuốn trôi xuống vực sâu. Lối thoát duy nhất là phải dùng lực kéo trực diện từ trên sườn dốc đá vững chãi phía trên – nơi có những rễ tre già bám sâu giữ đất kiên cố làm đòn bẩy chịu lực.


"Nhiên! Nghe tôi! Dùng đôi tay của cô bám chặt vào vành bánh xe, phối hợp đẩy bánh cùng nhịp kéo của tôi!" Minh Khải hét lớn qua kẽ răng đang run rẩy vì lạnh.


Anh lội bùn sâu ngập đùi tiến sát về phía chiếc thuyền thúng, dùng miệng ngậm chặt sợi dây thừng chịu lực bện bằng xích sắt mạ đồng nặng trịch, quấn chặt ba vòng quanh bả vai cụt bên phải của mình để làm đai kéo chịu lực. Anh leo lên sườn dốc đá lởm chởm, đôi chân trần bấm sâu vào những kẽ rễ tre già kiên cố.


Minh Khải dùng răng ngậm chặt nút thắt xích sắt chịu lực, dồn toàn bộ trọng lực cơ thể vạm vỡ và sức mạnh đôi chân khỏe mạnh đạp bám vào rễ tre già kéo xe lăn thoát hiểm.


Sợi xích sắt chịu lực căng lên như dây đàn, ghì chặt tàn nhẫn xuống mỏm vai trái đang bị loét rách da rớm máu của anh. Vết thương rách cơ dưới áp lực kéo nặng hàng trăm ký bị xé toác ra dữ dội, máu tươi đỏ thẫm nhuộm đẫm lớp vải gạc linen xám tro, nhỏ ròng ròng xuống thớ bùn trắng bãi bồi dưới chân anh. Cơn đau nhói buốt thấu xương tủy dội lên khiến Minh Khải hoa mắt chóng mặt, nhưng hàm răng anh vẫn cắn chặt nút thắt xích sắt không một chút lỏng lẻo.


"Nhiên! Đẩy bánh xe mau!" Minh Khải gầm nhẹ qua kẽ răng dính đầy bụi gỉ sét sắt.


An Nhiên nén nước mắt xót xa, ý chí kiên cường trỗi dậy trong huyết quản. Cô dùng đôi bàn tay thon dài dính đầy bùn trắng bám chặt vào vành bánh xe lăn gỗ căm xe, gồng toàn bộ lực bả vai bại liệt đẩy mạnh bánh xe về phía trước phối hợp đồng bộ với nhịp kéo chịu lực của anh.


*Rắc... rắc...*


Một tiếng gãy giòn vang lên giữa tiếng sóng dữ. Chiếc xe lăn gỗ tự chế bị gãy một nan hoa gỗ bên trái do áp lực vặn xoắn quá lớn dưới lực kéo đòn bẩy của rễ tre già (cost paid). Thế nhưng, lực hút của bãi cát lún bãi bồi tàn nhẫn cuối cùng đã bị phá vỡ hoàn toàn nhờ sự phối hợp cộng sinh hoàn mỹ giữa đôi chân trần bám đá của Minh Khải và đôi tay khéo léo của An Nhiên.


Chiếc xe lăn gỗ thoát khỏi hố bùn lún, trượt mạnh lên sàn thuyền thúng gỗ an toàn ngay trước khi một khối đất đá sạt lở khổng lồ đổ sụp xuống chôn vùi vị trí cũ của họ dưới lòng sông sâu.


Minh Khải thả sợi xích sắt ra khỏi miệng, anh quỵ xuống sàn thuyền thúng dột nát, lồng ngực vạm vỡ phập phồng thở dốc điên cuồng. Đôi chân trần của anh bị đá sành dưới lòng bùn cứa rách rướm máu tươi loang lổ, bả vai trái sưng tấy nặng nề rỉ máu không ngừng.


An Nhiên vội vã buông chiếc thúng tre đựng đất sét trắng bãi bồi tinh khiết vừa cứu được xuống sàn thuyền. Cô nhoài người ôm chặt lấy Minh Khải dính đầy bùn đất trắng dẻo mịn, cảm nhận rõ lồng ngực anh phập phồng ấm nóng giữa làn mưa lạnh giá bến sông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!