Nhạc nềnTaohua

Bản Hòa Âm Thô Ráp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm ở làng gốm cổ Mỹ An mỏng và xám xịt như lớp khói tàn rỉ ra từ kẽ gạch lò bầu. Cái lạnh ẩm ướt của vùng ven sông Đồng Nai sau đêm mưa bão thấm qua lớp áo bà ba linen xám cát của An Nhiên, len vào tận xương tủy, đánh thức cơn đau co thắt quen thuộc dọc theo cột sống bại liệt của cô.


An Nhiên ngồi trên chiếc xe lăn gỗ căm xe tự chế, đôi bàn tay thon dài bám chặt vào vành bánh xe vừa được anh Tuấn thợ cơ khí gia cố lại bằng một trục sắt phế liệu thô mộc. Trục sắt mới tiện thô ráp, nặng nề hơn trục gỗ cũ rất nhiều, khiến mỗi nhịp lăn của cô đòi hỏi một lực tỳ vai đau buốt. Nhưng An Nhiên không hé răng nửa lời. Đôi mắt cô hướng thẳng về phía gian nhà chính hoang tàn của xưởng gốm Mỹ An, nơi chiếc bàn xoay gỗ cổ của ông nội đang nằm nghiêng lệch.


Minh Khải lầm lũi đi ngay phía sau cô. Hai ống tay áo linen của anh rủ xuống trống rỗng, bay lất phất theo từng cơn gió lạnh bến sông. Vết rách da rớm máu ở mỏm vai trái của anh – hậu quả từ cú vung gậy sắt tàn bạo của Gã Độc đêm qua – đã bắt đầu se lại thành một vệt sẹo đỏ sẫm, nhưng mỗi nhịp bước đi đẩy xe lăn cho An Nhiên lại khiến thớ thịt co thắt co rúm, rỉ ra những vệt máu tươi thấm ướt một mảng vải áo xám tro.


"Khải... anh dừng lại đi," An Nhiên ngoảnh đầu, giọng cô nghẹn lại khi nhìn thấy vệt máu loang rộng trên vai anh. "Để tôi tự lăn bánh xe vào xưởng. Vai anh đang rách miệng ra kìa."


Minh Khải không dừng bước, bờ vai rộng của anh vẫn tỳ chặt vào lưng ghế xe lăn, giọng nói khàn đặc phát ra từ lồng ngực vững chãi: "Đất sét không đợi vết thương của tôi lành, cũng không đợi xưởng gốm của cô hết hạn siết nợ. Chúng ta chỉ có đúng ba tuần. Ngồi im đi."


Chiếc xe lăn gỗ vượt qua ngưỡng cửa gạch rêu phong, tiến vào gian nhà chính chật hẹp dính đầy những mảng bùn đỏ loang lổ từ những mẻ gốm mộc bị đập nát đêm qua. Giữa gian nhà, chiếc bàn xoay gỗ cổ thấp nằm trơ trọi. Anh Tuấn thợ cơ khí đã tiện một trục sắt phế liệu chịu lực dày ba mươi ly, hàn gia cố nối liền mặt bàn xoay gỗ lim với bệ đỡ cơ học bên dưới. Trục sắt đen bóng, sực mùi dầu mỡ máy tiện, tương phản hoàn toàn với thớ gỗ lim lên nước đen bóng của ba đời truyền thừa dòng họ An.


"Anh Tuấn đã lắp cho chúng ta một hệ thống trục truyền động cơ khí bằng sắt," Minh Khải bước đến bên bàn xoay, đôi chân trần gân guốc của anh bấm sâu xuống nền đất nện ẩm ướt. Anh cúi người quan sát kết cấu bên dưới bệ gỗ. "Nhưng trục sắt nặng hơn trục gỗ lim cũ gấp ba lần. Nó sẽ không tự quay theo quán tính nhẹ nhàng được nữa. Tôi phải dùng lực chân đạp liên tục và cực kỳ đều để giữ tốc độ. Nếu tôi lệch nhịp dù chỉ một phần mười giây, lực ly tâm của trục sắt sẽ bẻ gãy khối đất sét trên tay cô ngay lập tức."


An Nhiên lăn xe sát vào bệ bàn xoay gỗ cổ thấp. Chiều cao của bàn xoay chỉ vỏn vẹn ba mươi phân so với mặt đất, vừa vặn với tầm cúi người từ chiếc xe lăn gỗ căm xe của cô. Cô vươn đôi bàn tay thon dài, những đầu ngón tay vẫn còn dính những vệt máu khô từ các mảnh sành găm vào đêm qua, chạm nhẹ vào thớ gỗ lim mặt bàn. Xúc giác nhạy bén bẩm sinh của năng lực 'Nhịp Đập Của Đất' cho cô cảm nhận rõ độ lạnh ngắt và sự thô ráp của trục sắt mới lắp ráp truyền qua thớ gỗ.


"Tôi đã sẵn sàng," An Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt cô kiên định nhìn Minh Khải. "Hãy bắt đầu buổi luyện tập đầu tiên. Cộng sinh cấp 1: Khởi động xúc giác."


Minh Khải lặng lẽ gật đầu. Anh ngồi xếp bằng xuống nền đất nện sát cạnh bệ gỗ thấp, ngay phía sau xe lăn của cô. Khoảng cách gần đến mức An Nhiên có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng, dồn dập của anh phả vào gáy mình. Minh Khải đưa đôi chân trần của mình kẹp chặt lấy thanh gỗ truyền động nối với trục sắt bên dưới bệ bàn xoay. Anh tỳ cùi chỏ trái vào bệ gỗ để cố định trọng tâm cơ thể không tay.


"Lần đầu tiên. Tôi sẽ đạp thử lực để kiểm tra tốc độ quay của trục sắt," Minh Khải trầm giọng cảnh báo.


Anh dồn lực vào bắp chân khỏe mạnh, đạp mạnh vào thanh truyền động.


*Xoạch... xoạch... rít!*


Tiếng sắt phế liệu rít lên chói tai trong gian nhà cổ. Lực đẩy quá mạnh từ đôi chân ngư dân bám biển của Minh Khải khiến trục sắt quay tít với tốc độ chóng mặt. Mặt bàn xoay gỗ lim quay cuồng phong tỏa tầm nhìn. An Nhiên vội vàng đặt khối đất sét xám mịn Mỹ An thô ráp lên tâm bàn xoay, định dùng lòng bàn tay ép xuống để định tâm đất.


*Bép!*


Lực quay ly tâm cực lớn từ trục sắt chưa được điều tiết đã hất văng khối đất sét ướt ra khỏi mặt gỗ, đập mạnh vào má phải của An Nhiên, để lại một mảng bùn xám ngoét. Chiếc xe lăn gỗ của cô bị chấn động dội ngược từ trục xoay làm trượt bánh trên nền đất nện gồ ghề, nghiêng lệch sang một bên.


"Nhiên!"


Minh Khải gầm nhẹ, anh không có đôi tay để đỡ cô, liền dứt khoát nhoài cả nửa thân trên vạm vỡ về phía trước, dùng bả vai rộng đầy sẹo bỏng tỳ mạnh vào sườn xe lăn gỗ, ép chặt chiếc xe vào vách đất để giữ thăng bằng cho cô khỏi ngã nhào xuống đất bùn.


An Nhiên thở dốc, khuôn mặt cô dính đầy bùn đất xám cát, hai bàn tay run rẩy bám chặt vào vành bánh xe lăn. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ cách nhau một gang tay. Cô nhìn thấy rõ những giọt mồ hôi lạnh chảy dài dọc theo thái dương cương nghị của Minh Khải, và cả mùi máu tanh nhẹ rỉ ra từ vết thương bả vai anh đang ép sát vào vai cô.


"Tôi không sao..." An Nhiên mím môi, dùng tà áo bà ba lau vội vệt bùn trên má. "Lực đạp chân của anh quá mạnh. Trục sắt phế liệu không có độ đàn hồi như gỗ lim, anh phải bớt lực thô bộc phát lại."


Minh Khải lùi lại, đôi mắt sắc lẹm của anh nhìn chằm chằm vào thanh gỗ truyền động dưới chân: "Tôi hiểu rồi. Trục sắt này đòi hỏi một cơ chế phanh lực bằng gót chân chứ không chỉ có đạp tiến."


Giữa lúc hai người đang bế tắc, tiếng bước chân vội vã từ ngoài ngõ cắt ngang không khí căng thẳng. Lê Tấn bước vào gian nhà chính, trên vai vác theo bốn chiếc nẹp sắt hình chữ U thô mộc và một chiếc búa tạ. Khuôn mặt thư sinh của chàng kỹ sư nông nghiệp đầy vẻ lo âu và xót xa khi nhìn thấy An Nhiên dính đầy bùn đất.


"Nhiên! Anh đã nói là chiếc xe lăn này không chịu nổi chấn động quay của bàn xoay trục sắt mà," Tấn lao đến, cúi xuống kiểm tra bánh xe lăn gỗ căm xe vừa bị trượt lệch. Anh nhìn Minh Khải với một ánh mắt phức tạp, chứa đựng sự đề phòng ngầm của một người thanh mai trúc mã đứng ngoài rìa thế giới của họ. "Để anh giúp cố định chiếc xe lăn này lại."


Tấn lặng lẽ quỳ xuống nền đất nện, dùng búa tạ đóng chặt bốn chiếc nẹp sắt chữ U khóa chặt hai bánh xe lăn của An Nhiên ghim sâu xuống đất nện sát cạnh bệ bàn xoay. Chiếc xe lăn gỗ giờ đây được neo chặt như một bàn thạch, không còn bị rung lắc hay trượt bánh trước lực ly tâm của bàn xoay nữa.


Tấn ngẩng đầu nhìn Minh Khải, giọng nói mang theo sự nghiêm túc của một trí thức: "Tôi đã cố định xe lăn cho Nhiên. Nhưng vết thương trên vai anh đang rách miệng rất sâu. Nếu anh cứ cố ghì lực vai để phanh bàn xoay, anh sẽ bị hoại tử cơ vai trước khi nặn xong tác phẩm đấy."


Minh Khải im lặng, ánh mắt anh lạnh lùng lướt qua bộ nẹp sắt của Tấn. Anh biết Tấn nói đúng, và anh cũng cảm nhận được sự quan tâm thầm kín mà Tấn dành cho An Nhiên. Nhưng lòng tự tôn của một điêu khắc gia thiên tài không cho phép anh lùi bước. Anh cúi đầu nhìn cuốn sổ tay 'Gốm Nhân Sinh' đang đặt trên đùi An Nhiên.


"Cảm ơn bộ nẹp của anh," Minh Khải trầm giọng nói với Tấn. "Nhưng việc điều tiết lực quay là chuyện của tôi và cô ấy. Anh hãy ra bến sông kiểm tra nguồn nước lọc đi. Chúng ta cần nước sạch lọc đất sét."


Tấn thở dài, nhìn An Nhiên một lần cuối rồi lặng lẽ quay lưng bước ra ngoài, để lại không gian tĩnh lặng cho hai người khuyết tật.


Cuộc tập luyện tiếp tục bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.


Mười mẻ đất sét xám mịn tiếp theo đều bị biến dạng, méo lệch rồi đổ sụp thành những quầng bùn nhão nhoét trên mặt bàn xoay gỗ lim. Mỗi lần khối đất sét bị lệch tâm, Minh Khải lại phải dùng mỏm vai trái tỳ mạnh vào thanh gỗ truyền động để phanh trục sắt dừng lại đột ngột. Cơn đau nhói buốt rát như kim châm rách da từ vết thương bả vai dội lên khiến trán anh đẫm mồ hôi, hàm răng cắn chặt đến bật máu môi.


An Nhiên cũng không khá hơn. Cột sống bại liệt của cô phải cúi gập liên tục suốt năm tiếng đồng hồ trên xe lăn để giữ lực tay vuốt đất, khiến các cơ lưng bị co thắt dữ dội. Đôi cổ tay thon dài của cô mỏi nhừ, mất dần cảm giác xúc giác nhạy bén với đất sét. Đôi bàn tay dính đầy bùn đất đỏ loãng và máu tươi từ những vết xước đêm qua rỉ ra, bám vào thớ đất sét xám mịn Mỹ An thô ráp.


"Không được..." An Nhiên khóc nghẹn khi khối đất thứ mười một tiếp tục đổ sụp thành một mảng bùn nhão dưới tay cô. "Lực chân của anh và lực tay của tôi hoàn toàn lệch nhịp. Tôi không thể cảm nhận được tốc độ quay của anh."


Minh Khải đứng dậy, bờ vai trần dính đầy bụi đất và máu khô run rẩy nhẹ. Anh nhìn đống bùn đất sét đổ nát xung quanh bệ gỗ, rồi nhìn đôi bàn tay run rẩy của An Nhiên. Anh nhận ra sai lầm của mình. Họ đang cố dùng lực thô bộc phát để áp chế chiếc bàn xoay trục sắt nặng nề này, trong khi bản chất của gốm là sự nương tựa, uyển chuyển.


Anh không được đạp bàn xoay theo ý muốn của mình, mà phải cảm nhận độ dẻo và lực miết của tay An Nhiên truyền qua mặt gỗ bàn xoay, dội xuống trục sắt và truyền đến lòng bàn chân trần của anh.


"Nhiên. Chúng ta làm lại. Nhưng lần này, đừng dùng sức tay để ghì đất nữa," Minh Khải bước lại gần, ngồi sụp xuống sát phía sau lưng cô.


Thân hình vạm vỡ của anh áp sát vào lưng ghế xe lăn gỗ của cô. An Nhiên giật mình khi cảm nhận được hơi nóng hừng hực và nhịp đập lồng ngực dồn dập của anh truyền qua lớp áo mỏng. Minh Khải dùng cùi chỏ tỳ chặt cố định trục xoay gỗ cổ thấp từ phía sau sườn xe lăn, tạo thành một bệ đỡ chịu lực vững chãi bao bọc lấy cơ thể bại liệt yếu ớt của cô.


"Nhắm mắt lại," Minh Khải ghé sát tai cô, giọng nói trầm ấm của anh thì thầm bên vành tai nhạy cảm của An Nhiên. "Đừng nhìn bàn xoay nữa. Hãy lắng nghe nhịp thở của tôi. Khi tôi hít vào, cô hãy bắt đầu vuốt đất vươn lên. Khi tôi thở ra, cô hãy nới lỏng lực cổ tay."


An Nhiên khẽ run lên, nhưng cô từ từ nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm thức, cô không còn nhìn thấy đống đổ nát của xưởng gốm, không còn nghe thấy tiếng rít chói tai của trục sắt phế liệu. Cô chỉ còn cảm nhận được hơi ấm áp rực lửa từ lồng ngực Minh Khải áp sát sau lưng, và nhịp thở trầm đều của anh.


Minh Khải nhắm mắt lại. Chân trần của anh chạm nhẹ vào thanh gỗ truyền động. Anh hít vào một hơi thật sâu.


An Nhiên hít vào theo anh. Đôi bàn tay dính bùn đất của cô nhẹ nhàng ôm lấy khối đất sét xám mịn Mỹ An đặt trên tâm bàn xoay.


Minh Khải cảm nhận được độ rung động siêu nhỏ từ đôi tay cô truyền qua thớ gỗ lim dội xuống lòng bàn chân anh. Anh điều phối lực chân đạp nhẹ nhàng, chậm rãi dứt khoát. Trục sắt phế liệu quay đều, mượt mà không một tiếng rít.


"Đúng thế... giữ nguyên lực tay đó," Minh Khải thì thầm sát tai cô.


Đôi bàn tay An Nhiên lướt nhẹ trên thớ đất sét dẻo mịn. Khối đất sét dưới tác động của lực quay ly tâm ổn định tuyệt đối bắt đầu thu tròn lại, vươn cao lên thẳng tắp dưới lòng bàn tay cô như một sinh mệnh đang hồi sinh từ bùn đất hoang tàn. Cô dùng ngón tay cái miết nhẹ tạo lòng rỗng bên trong chiếc chén gốm mộc thô sơ đầu tiên.


Lực quay ly tâm lệch tâm hoàn toàn bị triệt tiêu nhờ bộ nẹp cố định xe lăn của Tấn và sự điều tiết lực chân phanh nhịp nhàng bằng gót chân của Minh Khải. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa lực đẩy chân của anh và đôi bàn tay khéo léo của cô đã tạo nên chiếc chén gốm mộc tròn trịa, cân đối đầu tiên dẫu kiểu dáng còn vô cùng thô thô mộc mạc.


Giữa những mảnh đất sét đổ sụp xung quanh bệ gỗ, chiếc chén mộc đứng vững chãi kiêu hãnh trên mặt bàn xoay gỗ lim cổ. Minh Khải ghé sát tai An Nhiên, nhịp thở trầm ấm của anh bắt đầu đồng điệu hoàn toàn với nhịp tim đập liên hồi của cô gái bại liệt, đánh dấu sự khởi đầu của một bản hòa âm thô ráp nhưng đầy kiêu hãnh giữa hai linh hồn khuyết tật vươn lên từ nghịch cảnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!