Mảnh Vỡ Đêm Trăng
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rọi xuống bãi sình lầy lộ rõ vết bánh xe lăn gỗ nghiêng lệch kéo dài hướng về phía tiệm cơ khí đầu làng. Sau một đêm mưa bão tơi bời, mặt đường đất đỏ của làng gốm Mỹ An nhão ra như bột men chưa lọc kỹ, dính chặt lấy từng thớ gỗ căm xe của chiếc xe lăn cũ.
Minh Khải lầm lũi đi phía sau. Không có đôi tay để bám vào tay vịn, anh dùng bờ vai rộng và vòm ngực vững chãi của mình tỳ mạnh vào lưng tựa của xe, dùng sức rướn từ đôi chân trần gân guốc để đẩy An Nhiên đi qua những vũng bùn thụt sâu quá nửa bánh. Mỗi bước đi, mỏm cụt vai trái của anh lại co thắt, cọ xát vào lớp vải linen xám tro thô ráp, rỉ ra những giọt máu rớm đỏ bám vào thớ vải ẩm ướt. Nhưng khuôn mặt anh vẫn lạnh tanh như một pho tượng đá nung chưa qua lửa, không một tiếng rên rỉ.
"Anh Khải... để tôi tự lăn một chút đi. Vai anh đang chảy máu kìa," An Nhiên ngoảnh đầu lại, đôi mắt to tròn ngập tràn vẻ xót xa. Đôi bàn tay thon dài của cô bám chặt vào vành bánh xe dính bết bùn đất, cố gắng dùng chút lực cổ tay yếu ớt để giảm bớt gánh nặng trên vai anh.
"Ngồi im," Minh Khải gầm nhẹ qua kẽ răng. Giọng anh khàn đặc, mang theo hơi thở nóng hổi phả vào mái tóc búi cao dính bụi đất của cô. "Trục bánh xe bên trái của cô gãy gập rồi. Cô càng cố lăn, bánh xe càng nghiêng, sẽ gãy nát hoàn toàn trước khi tới được tiệm cơ khí."
An Nhiên mím chặt môi, lòng bàn tay siết chặt lấy chiếc hộp gỗ gõ đỏ chứa bản dập họa tiết cổ Lý-Trần đang ôm khư khư trước ngực. Cô ghét sự bất lực của cơ thể bại liệt này, ghét cái cảm giác phải dựa dẫm vào người khác, nhưng khi nhìn vào đôi chân trần của Minh Khải đang bấm sâu xuống bùn đỏ để giữ thăng bằng cho cô, một luồng ấm áp kỳ lạ xộc thẳng vào lồng ngực lạnh giá.
Ngã ba làng Mỹ An hiện ra với tiếng búa gõ chan chát vào sắt thép từ tiệm cơ khí của anh Tuấn. Nhìn thấy bóng dáng hai người khuyết tật dìu dắt nhau qua bùn lầy, Lê Tấn – chàng kỹ sư nông nghiệp trẻ – từ trong tiệm vội vàng lao ra, tay cầm theo một chiếc nẹp sắt phế liệu.
"Nhiên! Sao em lại ra nông nỗi này?" Tấn hốt hoảng cúi xuống nhìn trục bánh xe gãy gập, rồi ngước mắt nhìn Minh Khải với vẻ đề phòng ngầm của một người thanh mai trúc mã. "Để anh giúp."
Tấn định vươn tay đỡ An Nhiên dậy, nhưng cô khẽ nghiêng người tránh né, đôi tay siết chặt hộp gỗ: "Anh Tấn, giúp em gia cố lại cái trục bánh xe này thôi. Nhà em... vừa bị chú Quốc quấy phá đêm qua. Em cần xe để về dọn dẹp xưởng gốm."
Anh Tuấn thợ cơ khí bước ra, lau bàn tay dính đầy dầu mỡ vào tà áo bảo hộ xanh sờn. Ông nhìn chiếc xe lăn gỗ căm xe đóng thô sơ, lắc đầu ái ngại: "Cái này gãy trục truyền động chính rồi. Gỗ căm xe tuy tốt nhưng ngấm nước bão nhiều ngày đã bị mục ngầm bên trong. Để tao tiện một cái trục sắt phế liệu hàn thế vào, nhưng tụi bay phải cẩn thận. Thằng Vũ bên Thịnh Phát đang điên tiết lắm. Tao nghe mấy đứa bốc vác bến sông nói, nó thề sẽ san phẳng xưởng Mỹ An của tụi bay trong tuần này để ép ký giấy bán đất."
Minh Khải đứng lặng im bên góc tường tiệm, đôi mắt sắc lẹm của anh nhìn chằm chằm vào chiếc đe sắt rỉ sét. Anh biết Trịnh Thế Vũ không nói chơi. Những kẻ cậy tiền cậy quyền như gia tộc họ Trịnh luôn coi mạng người nghèo và di sản cổ truyền như cỏ rác. Năm xưa, một ngọn lửa phóng hỏa đã thiêu rụi xưởng điêu khắc của anh, cướp đi đôi tay thiên tài và cuộc đời của người thầy quá cố Tạ Quốc Bảo. Giờ đây, ngọn lửa tàn bạo đó đang muốn liếm sạch lò bầu cổ của gia đình An Nhiên.
Sau hai tiếng đồng hồ hàn xì, chiếc xe lăn gỗ của An Nhiên được lắp lại trục sắt thô mộc nhưng vững chãi. Tấn lén lắp một thiết bị định vị GPS tự chế nhỏ bằng hộp diêm dưới gầm xe lăn của cô, thì thầm: "Nhiên, có chuyện gì phải thổi còi gỗ báo ngay cho anh. Nhóm thanh niên làng nghề luôn đứng sau em."
Trở về xưởng gốm cổ Mỹ An khi trời đã quá trưa, không gian hoang tàn của sân phơi khiến lòng An Nhiên thắt lại. Những mẻ gốm mộc chưa nung – công sức ròng rã cả tháng trời của cô và người cha đang nằm viện – bị dẫm nát thành những mảng bùn đỏ loang lổ trên nền đất. Chỉ còn chiếc lò bầu cổ năm gian bằng gạch đất nung rêu phong vẫn đứng vững chãi như một người lính già kiêu hãnh giữa đống đổ nát.
An Nhiên lăn xe vào gian nhà chính, nơi đặt chiếc bàn xoay gỗ cổ của ông nội. Cô vươn đôi bàn tay thon dài, run rẩy chạm vào bề mặt gỗ lim đen bóng, mịn màng đã lên nước qua ba đời truyền thừa. Chiếc bàn xoay này được thiết kế cực thấp, chỉ cao vỏn vẹn ba mươi phân so với mặt đất, là bệ đỡ duy nhất phù hợp với tầm ngồi xe lăn của cô.
"Đây là tất cả những gì còn lại của ông nội... và của mẹ tôi," An Nhiên thào thào, đôi mắt cô rơm rớm nước mắt khi ngón tay lướt qua những thớ gỗ lim thô mộc. "Không có bàn xoay này, tôi không thể nặn vuốt được bất kỳ dáng gốm nào để tham gia Triển lãm Mỹ An sau ba tuần nữa. Không có tác phẩm đoạt giải, ngân hàng sẽ siết nợ xưởng gốm đúng ngày bế mạc."
Minh Khải bước đến đứng sau lưng cô. Ánh mắt anh dừng lại ở trục truyền động bằng gỗ phía dưới bàn xoay cổ. Anh nhận ra kết cấu truyền lực của nó vô cùng tinh xảo nhưng đã quá rệu rã.
"Gỗ lim rất cứng, nhưng trục quay gỗ của nó đã bị lệch tâm do chấn động từ vụ xô xát đêm qua," Minh Khải nhận xét, giọng anh trầm lạnh nhưng chứa đựng sự nhạy cảm cực hạn của một nhà điêu khắc thiên tài. "Nếu cô cố vuốt gốm, lực quay ly tâm sẽ làm khối đất sét bị méo lệch văng ra ngoài."
"Tôi biết..." An Nhiên cúi đầu, hai giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bề mặt gỗ lim khô ráo. "Nhưng tôi không có tiền để thay trục sắt mới. Tôi cũng không thể tự dùng chân đạp xoay bàn gốm như người ta..."
Minh Khải nhìn đôi bàn tay khéo léo nhưng đang run rẩy vì tự ti của cô gái liệt. Một ý nghĩ điên cuồng, táo bạo chợt loé lên trong tâm trí anh. Anh nhớ đến những trang phác thảo cấu trúc chịu lực rỗng ruột trong cuốn sổ tay điêu khắc 'Gốm Nhân Sinh' của người thầy quá cố. Thầy từng nói: *'Nghệ thuật không nằm ở sự lành lặn của thể xác, mà nằm ở sự đồng điệu giữa ý chí và thớ đất.'*
Anh không có đôi tay để chạm vào đất sét, nhưng anh có đôi chân khỏe mạnh của một ngư dân bám biển từ nhỏ. Cô có đôi bàn tay khéo léo của dòng họ An ba đời làm gốm, nhưng đôi chân cô đã bại liệt vĩnh viễn. Họ chính là hai nửa của một bản thể hoàn mỹ bị vỡ vụn.
"Nếu... tôi làm đôi chân xoay bàn gốm cho cô thì sao?" Minh Khải bất ngờ lên tiếng, thọc thẳng vào sự im lặng của gian nhà cổ.
An Nhiên giật mình ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt tròn xoe ngỡ ngàng: "Anh nói gì cơ? Anh xoay... bằng cách nào?"
Minh Khải không giải thích bằng lời. Anh lùi lại một nhịp, dứt khoát cởi bỏ chiếc áo khoác linen xám sờn rách, để lộ bờ vai rộng vững chãi chằng chịt những vết sẹo bỏng co thắt lồi lõm sần sùi. Anh ngồi xếp bằng xuống nền đất nện sát cạnh chiếc bàn xoay gỗ cổ thấp, đưa đôi chân trần gân guốc của mình kẹp chặt lấy thanh gỗ truyền động phía dưới.
"Cô ngồi lên xe lăn, cúi người xuống bệ gỗ. Tôi dùng chân đạp xoay trục gỗ, dùng cùi chỏ tỳ giữ thăng bằng lực tâm. Cô dùng tay vuốt đất," Minh Khải nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh rực lửa kiên định chưa từng có. "Chúng ta sẽ thử."
An Nhiên nhìn bờ vai trần đầy sẹo bỏng rớm máu nhẹ của anh, lòng cô dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Cô hiểu cái giá thể xác đau đớn mà người đàn ông kiêu hãnh này phải trả khi phơi bày khiếm khuyết của mình trước mặt cô. Cô khẽ gật đầu, lăn bánh xe tiến sát vào bệ bàn xoay gỗ cổ.
Nhưng bóng tối của dã tâm không để họ có thời gian yên bình.
Đêm hôm đó, bầu trời Mỹ An đen kịt không một bóng sao, chỉ có ánh trăng khuyết mờ ảo bị che phủ bởi những dải mây dông xám xịt. Không khí oi bức, ngột ngạt đến khó thở. Chú chó Đất đang nằm canh gác trước hiên nhà cổ chợt nhỏm dậy, đôi tai khẽ động đậy, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu trong cổ họng.
*Bốp! Xoảng!*
Một viên đá tảng lớn từ bên ngoài bờ tre bay vút vào xưởng, đập nát chiếc bình gốm mộc phơi muộn sát hiên nhà. Tiếng gốm vỡ vụn loảng xoảng xé toạc sự tĩnh lặng của đêm đen.
"Có kẻ đột nhập!" An Nhiên giật mình tỉnh giấc trong buồng thờ. Cô cố rướn người lăn xe ra cửa, nhưng trục bánh xe mới gia cố bằng sắt phế liệu quá nặng nề, khiến cô di chuyển vô cùng khó khăn.
Bên ngoài sân phơi, bóng tối lay động dữ dội. Lâm Trọc – gã đàn ông gầy nhom đầu trọc lóc – cùng ba tên đàn em hung hãn đang cầm gậy bóng chày bằng thép rèn liên tục ném đá đập vỡ hàng loạt sản phẩm gốm mộc đang xếp giàn phơi ngoài sân.
"Đập hết cho tao! Đập sạch cái xưởng phế nhân này để tụi nó không còn đường sống!" Tiếng quát tàn độc của Gã Độc vang lên từ cổng xưởng. Gã đàn ông vạm vỡ đầu trọc lốc, vết sẹo dài trên má giật giật dưới ánh trăng khuyết, tay lăm lăm chiếc gậy bóng chày bằng thép rèn tiến thẳng vào gian nhà chính.
"Dừng tay lại! Bọn khốn kiếp!" An Nhiên gào khóc bất lực trên xe lăn gỗ ở ngưỡng cửa. Đôi mắt cô đỏ ngầu khi nhìn thấy những chiếc bình mộc – linh hồn của lò gốm Mỹ An – bị nghiền nát dưới gót giày bẩn thỉu của đám giang hồ.
Cô cố gắng lăn xe ra sân để che chở cho hũ men hỏa biến gia truyền đặt ở góc hiên, nhưng bánh xe lăn gỗ đột ngột bị kẹt chặt vào một mảnh sành vỡ sắc nhọn. Chiếc xe lăn bị khựng lại, nghiêng lệch suýt lật đổ. Một tên giang hồ cầm gậy sắt phát hiện ra cô, gã cười khẩy lao tới, giơ cao chiếc gậy sắt định giáng thẳng xuống đôi bàn tay khéo léo đang bám chặt vành bánh xe của cô.
"Tránh ra!"
Một bóng người lao vút ra từ bóng tối bên hiên xưởng. Minh Khải không có đôi tay để đỡ đòn, nhưng anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể rộng lớn và bờ vai vững chãi của mình húc mạnh như vũ bão vào lồng ngực tên giang hồ.
*Bịch!*
Cú va chạm cơ học cực mạnh khiến tên giang hồ văng lùi lại ba mét, ngã nhào xuống đống mảnh sành vỡ la hét thảm thiết. Minh Khải đứng vững trên đôi chân trần, chắn ngang trước xe lăn của An Nhiên như một bức tường thành kiêu hãnh dẫu hai ống tay áo rủ xuống trống rỗng.
"Chó điên! Đập chết nó cho tao!" Gã Độc gầm lên điên cuồng khi nhìn thấy đàn em bị hạ gục. Gã sải bước dài lao tới, vung chiếc gậy bóng chày bằng thép rèn giáng một đòn chí mạng hướng thẳng vào đầu Minh Khải.
Minh Khải nhanh nhẹn nghiêng người né đòn dứt khoát của Gã Độc, nhưng chiếc gậy thép sượt qua bả vai trái của anh, xé toạc lớp áo linen, làm rách toác vùng da sẹo bỏng nhạy cảm. Máu tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ thẫm bờ vai trần của anh dưới ánh trăng lạnh.
Không từ bỏ mục tiêu phá hoại sản xuất để ép bán đất, Gã Độc lách qua Minh Khải, tiến thẳng đến chiếc bàn xoay gỗ cổ của ông nội đặt giữa nhà.
"Không! Đừng chạm vào bàn xoay!" An Nhiên hét lên khản đặc, cô nhoài người khỏi xe lăn cố bám lấy chân Gã Độc nhưng khoảng cách quá xa, cô ngã sấp mặt xuống nền đất bùn nhão nhoét đầy mảnh sành sắc nhọn găm vào lòng bàn tay rớm máu.
*Rắc! Rầm!*
Gã Độc vung chiếc gậy bóng chày bằng thép rèn giáng một đòn cực mạnh với lực bạo lực tàn nhẫn thẳng xuống trục truyền động bằng gỗ lim phía dưới bàn xoay cổ. Tiếng gỗ lim cổ thụ nứt toác vang lên khô khốc, đau đớn như tiếng xương cốt bị bẻ gãy. Chiếc bàn xoay gỗ gia bảo ba đời của dòng họ An bị đập gãy gập trục quay, đổ sụp nghiêng lệch sang một bên.
"Ha ha! Giờ thì hết nặn với vuốt nhé lũ tàn phế!" Gã Độc cười sằng sặc, giơ gậy định tiến về phía lò bầu cổ năm gian để đập sập vách gạch chịu nhiệt.
"Áng! Áng!"
Chú chó Đất điên cuồng lao vào cắn xé bắp chân Gã Độc, dứt khoát không buông. Cùng lúc đó, tiếng tù và và ánh đuốc bập bùng từ con đường đất đỏ rợp bóng tre vang lên dồn dập. Lê Tấn dẫn theo nhóm thanh niên làng nghề cầm cuốc xẻng và đuốc rực lửa hét vang lao về phía xưởng gốm.
"Bọn khốn kiếp! Dân làng Mỹ An tới rồi! Bắt tụi nó lại!" Tiếng hô hoán của Tấn vang dội cả một vùng sông nước.
Nhìn thấy ánh đuốc rực trời và sự phẫn nộ của dân làng, Gã Độc biết không thể nán lại lâu. Gã đạp mạnh chú chó Đất văng ra xa, quát lớn: "Rút! Đập gãy trục xoay của tụi nó là đủ rồi!"
Băng nhóm giang hồ nhanh chóng tháo chạy vào bóng tối của rặng tre ven bến sông, để lại một bãi chiến trường hoang tàn dột nát dưới ánh trăng khuyết lạnh lẽo.
Khi tiếng la hét của đám giang hồ lùi xa, không gian xưởng gốm cổ chỉ còn lại tiếng nước mưa dột lách tách từ mái ngói âm dương cũ kỹ xuống nền đất nện.
An Nhiên nằm rạp dưới đất bùn nhão, hai bàn tay thon dài gân guốc dính đầy máu tươi từ những mảnh sành gốm vỡ găm sâu vào da thịt. Cô không màng đến nỗi đau thể xác, cô lết từng mét một đến bên chiếc bàn xoay gỗ cổ bị đập gãy gập trục quay. Cô ôm chặt lấy thớ gỗ lim bị nứt toác, áp khuôn mặt đẫm nước mưa và nước mắt vào mặt bàn xoay lạnh ngắt, khóc nghẹn ngào.
"Ông nội ơi... mẹ ơi... con bất lực quá," tiếng khóc của cô gái liệt xé lòng dưới trăng. "Bàn xoay gãy rồi... đôi chân con mất rồi... giờ đến đôi tay này cũng không giữ nổi xưởng gốm nữa..."
Cảm giác tuyệt vọng tột cùng bao trùm lấy tâm hồn An Nhiên. Cô cảm thấy mình hoàn toàn bị phế bỏ, không còn một tia hy vọng nào để bám trụ lại mảnh đất di sản này trước thế lực tàn bạo của Thịnh Phát.
Minh Khải lầm lụi bước đến bên cô. Bả vai trái của anh vẫn đang chảy máu ròng ròng, thấm đẫm lớp áo linen dính đầy bùn đất đỏ. Anh quỳ xuống bên cạnh cô gái đang khóc nấc lên dưới trăng. Không có đôi tay để vỗ về hay lau nước mắt cho cô, anh nhẫn nại cúi đầu sát xuống nền đất nện.
Minh Khải dùng hàm răng cắn chặt lấy góc chiếc túi vải bố sờn cũ giắt bên hông, lôi ra cuốn sổ tay điêu khắc 'Gốm Nhân Sinh' rách nát của người thầy quá cố Tạ Quốc Bảo. Anh nhịp nhàng di chuyển đầu cổ, đặt cuốn sổ tay bọc da bò sờn góc lên đùi An Nhiên.
"Nhiên. Nhìn tôi này," Minh Khải nói, giọng anh trầm ấm, kiên định lạ thường giữa đống hoang tàn.
An Nhiên run rẩy ngẩng đầu lên nhìn anh qua làn nước mắt nhạt nhòa.
"Đôi tay cô chưa hề bị phế bỏ. Đất sét chỉ thực sự chết khi lòng người đầu hàng trước ngọn lửa tối," Minh Khải ghé sát tai cô, nhịp thở của anh bắt đầu đồng điệu với nhịp tim đập liên hồi của cô gái bại liệt. "Trục gỗ bàn xoay bị gãy, tôi sẽ nhờ anh Tuấn hàn lại bằng trục sắt phế liệu chịu lực. Tôi sẽ dùng đôi chân khỏe mạnh của mình để đạp xoay trục sắt đó cho cô. Tôi sẽ làm đôi chân của cô, còn cô sẽ làm đôi bàn tay của tôi. Chúng ta sẽ cùng nhau nặn nên tác phẩm vĩ đại nhất để đập tan dã tâm của tụi nó."
Lời cam kết thầm lặng, điên rồ nhưng đầy kiêu hãnh của gã điêu khắc gia mất tay dưới ánh trăng khuyết như một liều thuốc Kintsugi hàn gắn những mảnh vỡ nát trong tâm hồn An Nhiên. Cô bám chặt đôi tay dính máu vào bả vai đầy sẹo của anh, tìm thấy một điểm tựa sinh mệnh vĩnh cửu giữa biển lửa tăm tối của cuộc đời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!