Nhạc nềnTaohua

Đôi Chân Trên Con Đường Đất Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm dội từ phía thượng nguồn sông Đồng Nai nghe như tiếng đất đá sạt lở, kéo theo một luồng gió lạnh buốt tràn qua rặng tre rậm rạp. Cơn mưa dông bão bùng của mùa lũ miền Nam vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt. Dưới làn nước xối xả, An Nhiên bám chặt hai tay vào vành bánh xe lăn gỗ căm xe đã mòn vẹt, cố sức đẩy cơ thể mình ra khỏi hố bùn lầy thụt sâu sát vách chòi lá của Tạ Minh Khải. Nhưng vô ích. Đôi chân bại liệt hoàn toàn của cô bên dưới lớp vải thổ cẩm đỏ sẫm đã ướt sũng, lạnh ngắt và nặng trịch như hai khúc gỗ úng nước, kéo ghì toàn bộ trọng tâm chiếc xe xuống lòng đất nhão.


Cách đó chỉ một lớp vách lá dừa dột nát, ngọn đèn dầu tù mù hắt ra ánh sáng vàng vọt, soi rõ bóng dáng một người đàn ông không có đôi tay đang cúi rạp người vẽ than bằng miệng. Tạ Minh Khải. Từng nét than đen búa bổ, sắc lẹm di chuyển nhịp nhàng theo nhịp cổ lắc lư của anh, dựng nên một cấu trúc chịu lực rỗng ruột của một bức tượng đất nung khổng lồ ngay trên vách lá. An Nhiên nhìn trân trân qua khe hở vách lá, lồng ngực cô phập phồng thở dốc. Đó không phải là nét vẽ của một gã điên. Đó là bản thiết kế của một thiên tài điêu khắc.


"Gâu!"


Tiếng sủa vang dội của chú chó Golden Retriever tên Đất đột ngột xé toạc màn mưa. Chú chó lao ra khỏi hiên chòi dột dắt, bộ lông vàng sẫm sũng nước, đứng gầm nhẹ cảnh giác trước bóng người ngồi xe lăn đang kẹt cứng dưới bùn.


Nét vẽ than trên vách lá dừng lại đột ngột. Minh Khải xoay người. Không có đôi tay để vén màn hay mở cửa, anh dùng bả vai rộng gạt phăng cánh cửa tre lỏng lẻo, bước ra ngoài hiên dột. Dưới ánh chớp sáng lòa của cơn dông, gương mặt Minh Khải hiện ra hoang dại, cộc cằn với mái tóc dài bết nước mưa. Hai ống tay áo linen xám tro của anh rủ xuống trống rỗng, bay phần phật trong gió bão. Ánh mắt anh sắc lẹm, lạnh lùng quét qua An Nhiên.


"Ai?" Giọng Minh Khải khàn đặc, chứa đựng sự đề phòng cực độ của một con thú bị thương tự cô lập mình khỏi thế giới.


An Nhiên nén cơn đau co thắt đang dội lên từ cột sống yếu ớt, cố ngẩng cao đầu: "Tôi là An Nhiên... thợ gốm ở lò bầu Mỹ An phía đầu làng. Tôi..."


Lời chưa kịp dứt, từ hướng xưởng gốm cổ của gia đình cô vang lên những tiếng la hét, tiếng đập phá loảng xoảng hòa lẫn trong tiếng mưa. Tiếng la hét đó quá quen thuộc, là giọng chua ngoa của thím dâu Ba Lành và tiếng chửi bới của chú ruột An Đình Quốc.


"Thằng Trí! Mày lục kỹ cái tủ thờ gỗ lim cho tao! Bản dập hoa sen thời Lý-Trần lão Phong giấu ở đâu? Đám tay sai của cậu Vũ nói chỉ cần có cái bản dập đó để làm mẫu gốm hỏa biến giả mạo, cậu ấy sẽ xóa sạch nợ cờ bạc cho nhà mình!"


Tim An Nhiên thắt lại. Bản dập họa tiết hoa sen cổ thời Lý-Trần – di sản vô giá của dòng họ An, thứ duy nhất giúp cô định hình họa tiết cho tác phẩm tham gia triển lãm sắp tới để cứu xưởng gốm – đang bị xâm hại. Nỗi phẫn nộ lấn át cả sự tự ti, cô dùng hết sức bình sinh, hai bàn tay thon dài gân guốc bám chặt vào vành bánh xe, cố xoay bánh xe lăn gỗ vượt dốc trơn trượt để quay về nhà. Nhưng chiếc xe lăn gỗ tự chế quá nặng, trục bánh xe bên trái phát ra tiếng 'khục' lớn do lỏng khớp nối trục gỗ căm xe, khiến xe nghiêng hẳn sang một bên.


Minh Khải đứng lặng trong mưa, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào đôi bàn tay dính đầy đất sét đỏ đang run rẩy của cô gái liệt. Anh không nói một lời, chỉ huýt sáo một tiếng sắc lạnh. Chú chó Đất lập tức lao đi trước, phóng thẳng theo con đường đất đỏ rợp bóng tre hướng về phía xưởng gốm Mỹ An.


An Nhiên không màng đến Minh Khải nữa. Cô dùng hai tay bò rạp xuống đất bùn trơn trượt, tự kéo lết cơ thể bại liệt của mình cùng chiếc xe lăn gỗ hỏng trục từng mét một trên con đường đất đỏ lầy lội. Gió mưa quất thẳng vào mặt, bùn đất đỏ sẫm dính đầy lên tà áo bà ba xám cát và tấm thổ cẩm phủ chân cô.


Khi cô lết được đến khoảng sân phơi gốm đầy nắng ngày thường, giờ đây chỉ còn là một bãi sình lầy dột nát, cảnh tượng trước mắt khiến cô muốn nổ tung lồng ngực. Chú Quốc và đứa em họ An Trí đang điên cuồng lục lọi tủ thờ giữa nhà cổ. Đống chén gốm mộc chưa nung bị chúng gạt đổ xuống sàn đất, vỡ vụn thành những mảng bùn nhão nhoét.


"Dừng tay lại!" An Nhiên hét lên, giọng cô khản đặc vì nước mưa và sự uất hận. Cô dùng tay đẩy mạnh bánh xe lăn gỗ hỏng, cố gắng chặn ngay ngưỡng cửa buồng thờ.


An Trí, gã thanh niên hai mươi tuổi đầu nhuộm vàng vuốt ngược, quay lại nhìn chị họ mình với ánh mắt khinh miệt. Trên tay hắn là chiếc hộp gỗ gõ đỏ chứa bản dập họa tiết cổ Lý-Trần.


"Tránh ra, đồ liệt chân!" Trí quát lớn, bước tới định gạt cô ra. "Mày giữ cái của nợ này làm gì? Xưởng gốm sắp bị Thịnh Phát siết nợ rồi. Đưa cái này cho chú Quốc đem bán cho cậu Vũ để cứu mạng nhà tao!"


"Không được chạm vào di vật của mẹ tao!" An Nhiên gào lên, đôi tay cô bám chặt vào khung cửa gỗ, dùng chiếc xe lăn gỗ làm lá chắn sống chặn đứng lối đi. Cô áp dụng "Phương pháp giữ thăng bằng xe lăn gỗ", dùng hai thanh gỗ nêm chặt vào vành bánh xe để cố định chiếc xe tại góc nghiêng, tạo thành một chốt chặn vững chãi.


An Đình Quốc đứng phía sau thúc giục: "Thằng Trí! Mày lề mề cái gì? Đẩy nó ra! Đám bảo kê của Thịnh Phát đang đợi ngoài ngã ba làng kìa!"


Trí nghiến răng, gã dùng sức mạnh cơ bắp của một thanh niên khỏe mạnh, giáng một cú đẩy cực mạnh vào bả vai gầy gò của An Nhiên. Chiếc xe lăn gỗ tự chế vốn đã bị lỏng khớp trục bên trái từ trước, dưới lực đẩy bạo lực đột ngột liền bị gãy gập trục quay. Chiếc xe lật nghiêng.


An Nhiên bị hất văng khỏi đệm ngồi xe lăn, cơ thể bại liệt của cô ngã nhào xuống nền sân đất lầy lội đầy nước mưa và những mảnh gốm vỡ sắc nhọn. Cột sống bại liệt đau nhói lên như bị bẻ gãy, bả vai cô va đập mạnh xuống nền đá tảng xanh rêu rớm máu. Chiếc hộp gỗ gõ đỏ rơi khỏi tay cô, văng ra giữa sân bùn.


"Ha ha! Giờ thì hết cản đường nha chị họ!" Trí cười lớn, cúi xuống định nhặt chiếc hộp gỗ.


"Gâu! Áng!"


Một bóng vàng kim khổng lồ lao vút qua màn mưa dông bão bùng. Chó Đất xuất hiện như một tia chớp, hàm răng sắc bén của nó cắn chặt lấy gấu quần jeans của An Trí, giật mạnh khiến gã ngã ngửa ra sau, đầu đập xuống đất bùn nhão. Chú chó Golden gầm rú điên cuồng, đôi mắt sáng rực bảo vệ An Nhiên đang nằm bất lực dưới đất.


"A! Chó điên! Chú Quốc cứu con!" Trí la hét thảm thiết, cố dùng chân đạp mạnh để thoát khỏi hàm răng của chú chó.


Từ bóng tối của con đường đất đỏ rợp bóng tre, Tạ Minh Khải bước vào sân xưởng gốm Mỹ An. Anh không có đôi tay để cầm vũ khí, nhưng phong thái lầm lì, đôi mắt rực lửa của một điêu khắc gia từng trải qua biển lửa khiến chú Quốc và An Trí lập tức đông cứng người lại. Khải bước đi vững chãi trên đôi chân trần gân guốc dính đầy bùn đỏ, tiến thẳng đến bên cạnh An Nhiên.


Nhìn thấy cô gái liệt nằm rạp dưới bùn lạnh, đôi tay khéo léo dính đầy máu và nước mưa vẫn cố rướn về phía chiếc hộp gỗ gõ đỏ, lồng ngực Minh Khải nghẹn lại. Anh cảm nhận được lòng tự tôn nghề nghiệp cực hạn của cô – một người thà chịu đau đớn thể xác chứ quyết không để di sản tổ tiên bị chà đạp.


Khải quỳ hai gối xuống vũng bùn lầy sát bên cô. Không có đôi tay để nâng đỡ, anh dùng bờ vai rộng vững chãi của mình ghé sát vào hông cô.


"Bám vào vai tôi!" Khải gầm nhẹ qua kẽ răng, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát.


An Nhiên ngẩng đầu lên, nước mưa tràn vào mắt cô nhạt nhòa. Cô nhìn bờ vai rộng của gã điên mất tay đang quỳ bên mình dưới bùn lạnh. Nỗi kiêu hãnh ghét sự thương hại của cô trỗi dậy, cô cố tự dùng hai tay đẩy cơ thể mình lên từ vũng bùn nhão, nhưng đôi chân bại liệt hoàn toàn vô lực khiến cơ thể cô lại trượt ngã sấp xuống đất.


"Đừng bướng bỉnh nữa!" Khải quát nhẹ, anh dịch chuyển cơ thể sát hơn, tỳ mỏm vai cụt bên trái vào bả vai cô làm điểm tựa. "Tôi không có tay để nâng cô. Cô phải tự dùng đôi tay của mình làm đôi cánh để bay lên!"


Lời nói của anh chạm đến góc sâu thẳm nhất trong lòng tự tôn của An Nhiên. Cô nghiến răng, nén cơn đau thắt lưng dữ dội, vươn đôi bàn tay khéo léo dính đầy bùn đỏ bám chặt vào bờ vai rộng của Minh Khải để kéo cơ thể bại liệt của mình dậy.


Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay cô chạm vào bờ vai trần dính nước mưa của anh dưới lớp áo linen sờn rách, An Nhiên khựng lại đột ngột.


Bên dưới lớp vải mỏng, cô không cảm nhận được những thớ cơ mềm mại thông thường. Thay vào đó, lòng bàn tay cô chạm phải những thớ thịt lồi lõm, thô ráp và cứng ngắc của những vết sẹo bỏng co thắt tàn nhẫn. Những vết sẹo bỏng chằng chịt, sần sùi chạy dọc từ mỏm cụt hai cánh tay cụt sát vai lên tận gáy anh. Đó là những vết sẹo từ một ngọn lửa hủy diệt tàn bạo trong quá khứ, thứ đã tước đoạt đi đôi bàn tay thiên tài của người đàn ông này.


An Nhiên bàng hoàng nhìn mỏm cụt vai của anh đang run rẩy nhẹ dưới sức nặng của cô. Nỗi đau thể xác của chính cô dường như biến mất trước sự hiện diện của vết sẹo tàn nhẫn này. Hai linh hồn khuyết tật va chạm vào nhau giữa vũng bùn lạnh của làng gốm Mỹ An.


"Kéo lên!" Khải gầm nhẹ, dồn toàn bộ lực cơ đùi và cơ hông của đôi chân khỏe mạnh ghim chặt xuống đất bùn làm đòn bẩy chịu lực.


An Nhiên bừng tỉnh, cô bám chặt lấy bờ vai sẹo của anh, dùng hết lực cánh tay kéo mạnh cơ thể mình lên. Cùng lúc đó, Minh Khải phối hợp nhịp nhàng, anh dùng đôi chân trần dẻo dai gạt mạnh chiếc xe lăn gỗ tự chế bị hỏng trục trở lại trọng tâm đứng vững, dùng vai đẩy nhẹ phần hông cô để cô trượt trở lại đệm ngồi xe lăn.


Toàn bộ quá trình cứu hộ diễn ra vô cùng khó khăn, đòi hỏi sự phối hợp cơ học chính xác tuyệt đối giữa lực kéo của tay An Nhiên và lực đòn bẩy vai chân của Minh Khải. Không có một phép màu y khoa nào giúp cô đi lại được, cũng không có đôi tay nào mọc lại cho anh. Chỉ có sự cộng sinh vật lý đầy đau đớn nhưng vững chãi giữa hai cơ thể không hoàn hảo.


An Nhiên ngồi vững trở lại trên xe lăn, cô vội vàng ôm lấy chiếc hộp gỗ gõ đỏ chứa bản dập họa tiết cổ vào lòng, che chở nó khỏi những hạt mưa dông xối xả. Cô ngẩng đầu nhìn Minh Khải, ánh mắt hai người giao nhau giữa màn mưa bão bùng. Sự nghi ngại ban đầu biến mất, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu xúc giác đồng điệu sâu sắc.


Chú Quốc và An Trí nhìn cảnh tượng đó với vẻ sợ hãi cực độ. Sự phối hợp kỳ lạ giữa gã điên mất tay và cô gái liệt chân cùng sự hung dữ của chú chó Đất khiến chúng nhận ra không thể dễ dàng cướp đoạt chiếc hộp gỗ.


"Mày... hai đứa phế nhân các người đợi đó!" Chú Quốc lắp bắp, kéo tay đứa con trai An Trí đang rách rưới gấu quần bò tháo chạy ra khỏi ngõ đường đất đỏ rợp bóng tre.


Cơn mưa bão dường như dịu đi một nhịp, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách qua các rãnh đất đỏ của sân phơi gốm. An Nhiên ôm chặt chiếc hộp gỗ, đôi tay cô vẫn còn run rẩy vì lạnh và chấn động vừa rồi. Cô nhìn xuống bánh xe lăn gỗ căm xe bên trái đang bị lệch hẳn trục gỗ do cú xô ngã của Trí.


"Trục xe bị hỏng rồi," An Nhiên thào thào, giọng cô nghẹn lại. "Không có xe lăn... tôi không thể di chuyển đến bệ lò bầu hay bàn xoay để làm việc được nữa."


Minh Khải đứng thẳng người dậy trong mưa, bắp chân trần của anh dính đầy bùn đỏ dẻo mịn của Mỹ An. Anh nhìn chiếc xe lăn gỗ bị hỏng, rồi nhìn sang chiếc bàn xoay gỗ cổ của ông nội đang nằm im lìm trong xưởng gốm dột nát phía sau.


"Sáng mai tôi sẽ dắt cô đến tiệm cơ khí của anh Tuấn đầu làng," Minh Khải nói lạnh lùng, nhưng ánh mắt anh không còn sự xa cách như trước. "Còn bây giờ... cô cần ráo nước đất bùn trước khi phổi của cô cũng bị hủy hoại như cha cô."


Anh xoay người bước đi trước, chú chó Đất lặng lẽ đi bên cạnh bảo vệ anh. An Nhiên ngồi trên chiếc xe lăn gỗ hỏng trục nghiêng lệch, bám chặt tay vào bờ vai xe lăn, cố sức tự lăn bánh xe đi theo bóng dáng không tay của anh trên con đường đất đỏ rợp bóng tre. Áp lực nợ nần 500 triệu đồng vẫn treo lơ lửng, mỏ đất sét sắp bị phong tỏa hành chính, và chiếc bàn xoay gỗ cổ của cô vừa bị lỏng khớp do chấn động mạnh. Nhưng giữa giông bão tăm tối của cuộc đời, một sợi chỉ đỏ đồng điệu xúc giác đã âm thầm kết nối định mệnh của hai con người khuyết tật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!