Nhạc nềnRetroRPG_Field

Tranh Đoạt Hồ Nước Ngọt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong hang đá vôi của Đảo San Hô Xương Cổ Đại quánh đặc lại, sặc sụa mùi rêu mục và vị mặn chát của sương độc lân quang nhạt đang len lỏi qua các kẽ đá.


*Cộp... Cộp... Cộp...*


Tiếng bước chân dồn dập dội vào vách đá ẩm ướt, kéo theo tiếng kim loại va chạm khô khốc. Đó không phải là bước chân hỗn loạn của lũ cướp biển rạn xương, mà là nhịp bước đều đặn, lạnh lùng của đội lính tuần nhuệ Nghiệp đoàn hàng hải Đông Hải. Những chiếc giáp da cá voi thêu gia huy họ Tạ màu chỉ vàng lấp lánh dưới ánh đuốc lân quang lạnh màu xanh lè.


Minh Trí quỳ trên bệ đá vôi sát rìa bãi bùn lún, lòng bàn chân phải của anh rách nát, máu đỏ tươi liên tục rỉ ra, thấm qua lớp bùn xám tro lạnh buốt. Cơn đau từ vết cắt san hô hóa thạch nhói lên tận đỉnh đầu, nhưng nó chẳng là gì so với sự tra tấn ở cánh tay trái. Dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì, toàn bộ bắp tay trái của anh đã vôi hóa đông cứng đến tận khuỷu. Không còn cảm giác, không thể cử động, cánh tay ấy treo lủng lẳng như một khúc gỗ chết chịu lực trĩu nặng trên bả vai.


Cổ họng anh bỏng rát, khô khốc như có hàng vạn dăm thủy tinh cào xé. Phía sau anh, mười mấy thủy thủ tù binh của tàu Sương Mai đang run rẩy, môi họ nứt nẻ rỉ máu, mắt dán chặt vào mặt nước trong vắt của Hồ nước ngọt ngầm Đảo Cổ vừa tìm thấy sâu trong lòng hang. Nguồn nước ngọt tinh khiết lọc qua các rễ san hô cổ đại đang nằm ngay kia, chỉ cách họ vài bước chân, nhưng họng súng nỏ của kẻ thù đã chặn đứng sự sống.


"Nhà bản đồ học mang sẹo phản bội," một giọng nói kiêu ngạo, tàn nhẫn vang lên từ phía cửa hang hẹp.


Tạ Hùng bước ra từ màn sương lục nhạt. Chàng thanh niên hai mươi tư tuổi khôi ngô nhưng đôi mắt sắc sảo đầy vẻ khát máu. Gã thong thả tuốt thanh kiếm bằng đồng dẻo bén nhọn mạ chỉ vàng, mũi kiếm chỉ thẳng vào ngực Minh Trí.


"Chú của ta, Đại Chưởng sự Tạ Thiên Phong, đã quá khoan dung khi để ngươi sống sót dẫn tàu. Nhưng đến đây là hết rồi. Giao Bản đồ da người ra đây, ta sẽ cho lũ súc vật phía sau ngươi được uống một ngụm nước trước khi chết."


Minh Trí không trả lời. Anh thầm lặng quan sát địa hình. Cửa hang đá vôi này rất hẹp, chỉ đủ cho ba người đi song song, vách đá hai bên dựng đứng bám đầy thạch anh áp điện. Đây là địa hình dễ thủ khó công.


"Chúng ta phải đột kích!" A Phủ rít qua kẽ răng. Gã cựu phu mỏ không chịu nổi cơn khát, gân xanh nổi đầy trên cánh tay lực lưỡng đang siết chặt chiếc rìu chiến bọc đồng. "Nhà bản đồ, để tôi dẫn anh em mở đường máu!"


"Đứng yên!" Minh Trí khàn giọng ra lệnh, nhưng đã quá muộn.


A Phủ gầm lên, dẫn theo ba thủy thủ tù binh lao thẳng về phía cửa hang.


"Bắn!" Tạ Hùng lạnh lùng hạ lệnh, tay vung kiếm.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Hàng loạt tiễn bọc đồng tẩm độc vôi hóa xé rách màn sương bắn tới tấp. Tiếng dây nỏ liên châu bọc đồng phát ra tiếng tạch tạch đanh gọn, dày đặc như mưa rào. A Phủ vung rìu chiến gạt phăng hai mũi tên, nhưng hỏa lực quá dày của Nghiệp đoàn đã đẩy lui họ. Hai thủy thủ tù binh đi sau gầm lên đau đớn khi bị mũi tiễn độc găm thẳng vào bắp tay. Chất độc vôi hóa dạng lỏng tẩm trên mũi tiễn lập tức ngấm vào máu, khiến vùng da xung quanh vết thương của họ xám xịt lại, co quắp cứng đờ chỉ trong vài nhịp thở. Họ ngã nhào ra sau, đau đớn rên rỉ.


"Lũ ngu xuẩn," Tạ Hùng cười nhạt. "Tiễn bọc đồng của ta tẩm chất độc vôi hóa của Lão Độc. Càng cử động, xương cốt các ngươi càng nhanh biến thành đá trắng."


Minh Trí kéo A Phủ lùi lại sau một tảng đá vôi lớn. Anh quay sang Tiểu Yến, người đang quỳ một gối sát mạn hang tối, chiếc nỏ liên châu bằng gỗ sồi cổ bọc lá đồng dẻo đã được lên dây tời sát sạt.


"Tiểu Yến, nhắm vào các vị trí chỉ huy lính tuần," Minh Trí thì thầm, giọng anh khàn đặc nhưng rành rọt từng chữ. "Tạ Hùng muốn bắt sống tôi để lấy bản đồ da người. Gã không dám cho lính tràn vào hỗn chiến vì sợ phá hủy tấm bản đồ. Chúng ta chỉ cần giữ vững cửa hang này."


Tiểu Yến khẽ gật đầu, đôi mắt sắc như diều hâu của cô khóa chặt vào ba tên đội trưởng lính tuần đang lăm lăm khiên đồng phía sau Tạ Hùng. Cô nín thở, điều chỉnh hướng ngắm theo nhịp gió rít luồn qua khe đá.


*Tạch! Tạch! Tạch!*


Chiếc nỏ liên châu của Tiểu Yến rung lên liên tiếp. Ba mũi tiễn bọc đồng xé gió lao đi với quỹ đạo cực kỳ chuẩn xác, xuyên qua khe hở của những tấm khiên, găm thẳng vào khớp vai và cổ họng của ba tên lính tiên phong Nghiệp đoàn. Ba bóng người đổ sụp xuống, găm chặt vào vách đá vôi ẩm ướt, máu tươi loang lổ trên nền san hô trắng.


"Khốn kiếp!" Tạ Hùng giận dữ hét lên. "Lên khiên bọc đồng! Phong tỏa cửa hang!"


Đội hình lính tuần lập tức khép chặt, những tấm khiên bọc đồng dẻo dựng thành một bức tường vững chắc, từ từ áp sát vào trong hang. Họ liên tục bắn tiễn tẩm độc để áp chế lực lượng phòng thủ.


*Binh! Binh!*


Những mũi tiễn độc bắn trúng vách đá vôi, làm bắn ra hàng vạn mảnh đá bén nhọn như dao. Thạch Sơn, dù đang bị sốt sương độc cao đến mức da thịt đỏ ửng, vẫn gầm lên một tiếng đầy uy lực. Gã khổng lồ vác thanh đại đao bằng đồng dẻo đứng chặn ngay lối đi hẹp. Cánh tay trái còn lành lặn của gã vung đao tạo thành một vòng tròn hộ thể, làm lá chắn thịt che chắn cho Trương Lão Tam và các thủy thủ phía sau đang desperately dùng các ống tre bọc đồng để gánh từng gáo nước ngọt ngầm Đảo Cổ.


*Keng! Keng! Keng!*


Những mảnh đá sạt lở và mũi tiễn độc va chạm vào bản đao đồng dẻo của Thạch Sơn, bắn ra những tia lửa xanh rì. Vết thương vai phải của gã khổng lồ bị rách toạc mảng lớn do lực vung đao cực mạnh, máu tươi tuôn xối xả nhuộm đỏ bả vai và chảy ròng ròng xuống khuỷu tay, nhưng gã không lùi nửa bước.


"Trương Lão Tam... mau gánh nước... về tàu!" Thạch Sơn khàn giọng thét lớn, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Trong khi cuộc chiến phòng thủ hang hẹp diễn ra nghẹt thở, Minh Trí lết bàn chân phải rách nát đến sát mép Hồ nước ngọt ngầm Đảo Cổ. Cơn khát đang thiêu đốt tâm trí anh, nhưng bản năng của một nhà bản đồ học thực chứng buộc anh phải cẩn trọng. Anh tháo chiếc Nhẫn san hô đỏ – kỷ vật của người mẹ quá cố – ra khỏi ngón tay phải.


Anh quỳ xuống bên làn nước trong vắt, nhúng trực tiếp chiếc nhẫn san hô đỏ vào lòng hồ.


Anh nín thở chờ đợi. Nếu Tạ Hùng đã lén bỏ bột sương muối khô cực độc vào mạch nước từ một khe đá khác để triệt hạ họ, chiếc nhẫn sẽ lập tức chuyển sang màu đen xám và bốc khói axit nhẹ.


Một nhịp... hai nhịp... ba nhịp...


Chiếc nhẫn san hô đỏ vẫn giữ nguyên màu đỏ tươi lấp lánh dưới làn nước ngầm trong vắt.


"Nước an toàn!" Minh Trí thét lớn. "Mau uống để trung hòa độc tố sương muối!"


Nhận được mệnh lệnh, các thủy thủ tù binh lập tức chuyền tay nhau những ống tre chứa nước ngọt tinh khiết. Dòng nước ngọt mát lạnh, ngậm đầy khoáng chất lọc qua rễ san hô cổ đại, trôi xuống cổ họng bỏng rát của họ, lập tức xoa dịu cơn đau co quắp thực quản do nhiễm độc sương muối giai đoạn đầu. Sức sống từ từ trở lại trong đôi mắt mỏi mệt của những người đồng hành.


Nhìn thấy đoàn thám hiểm không những không bị khuất phục mà còn lấy lại sức mạnh nhờ nguồn nước ngọt, Tạ Hùng hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn. Sự kiêu ngạo của gã bị tổn thương sâu sắc trước tri thức địa lý và sự kiên cường của Minh Trí. Gã biết, nếu để mất dấu hoặc để tàu Sương Mai thoát khỏi đảo cổ này, gã sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt tàn bạo của chú mình, Đại Chưởng sự Tạ Thiên Phong.


Khuôn mặt Tạ Hùng méo mó đi vì điên cuồng và tàn nhẫn. Gã lùi lại phía sau bức tường khiên bọc đồng, ra hiệu cho hai tên lính lệ mang theo những hòm gỗ sồi bọc chì chứa thuốc nổ đen thô sơ (mìn địa chấn).


"Minh Trí! Ngươi nghĩ cái hang đá vôi mục nát này có thể bảo vệ các ngươi mãi sao?" Tạ Hùng gào lên, giọng gã vang vọng đầy đe dọa qua vách đá rỗng. "Nếu ta không lấy được bản đồ da người, thì không kẻ nào được phép rời khỏi hòn đảo này!"


Gã giật lấy mồi lửa lân quang lạnh từ tay lính, châm thẳng vào ngòi nổ của các khối mìn địa chấn đang được gài chặt vào các kẽ nứt chịu lực trên trần hang ngầm.


"Ta sẽ chôn vùi toàn bộ các ngươi cùng mạch nước ngọt này xuống đáy biển độc!" Tạ Hùng gầm lên điên cuồng.


Ngòi nổ bắt đầu cháy, phát ra những tia lửa xanh lục xèo xèo tàn khốc dọc theo vách đá vôi bám đầy thạch anh áp điện. Trần hang ngầm bắt đầu rên rỉ, những vết nứt toác lớn xuất hiện, cát bụi và dăm đá vôi bắt đầu rơi xuống dồn dập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!