Bẫy Cát Rạn Xương
Tiếng rít cơ học từ mạn trái tàu Sương Mai rên rỉ vang lên giữa đêm muộn, kéo theo những cú rùng mình bần bật của toàn bộ cấu trúc gỗ sồi cổ thụ. Dưới khoang đáy tối tăm, dòng nước mặn ngậm đầy axit sương muối đỏ đang rò rỉ qua các khe nứt dập của dầm gỗ mạn trái, sùi lên những bong bóng khí xám ngoét và bốc mùi hôi nồng của lưu huỳnh biển sâu.
"Nhựa thông chịu mặn! Đưa thêm nhựa thông nóng đây!" Tiếng Tư Búa gào lên dưới hầm tàu, giọng khàn đặc vì khói độc và hơi nóng rực tỏa ra từ bệ bếp nung dẻo mạn sườn.
Gia Bách quỳ rạp trên sàn gỗ ẩm ướt, đôi bàn tay gân guốc bám đầy muội than đang liên tục miết những vệt keo đen bóng vào các khớp mộng đuôi én. Gã không dùng đến một chiếc đinh sắt nào. Trong vùng biển độc này, luật cấm sắt thường là ranh giới giữa sinh và tử. Sương muối đỏ ngoài kia sẽ ăn mòn, rỉ sét và phá hủy bất kỳ liên kết sắt nào chỉ trong vài giờ, biến con tàu thành một đống cọc gỗ rời rạc trước khi nó kịp chạm vào đá ngầm. Kỹ nghệ vá mộng gỗ không đinh sắt của dòng họ Minh gia lúc này là mỏ neo duy nhất giữ cho Sương Mai không bị nước độc nhấn chìm.
Trên boong tàu, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Cơn khát tột cùng đang tàn phá thể xác của từng thủy thủ. Cổ họng họ bỏng rát, môi nứt nẻ rỉ máu, và mỗi lần nuốt nước bọt là một lần chịu đựng cơn đau như có gai cào. Nguồn nước ngọt dự phòng đã hoàn toàn cạn kiệt sau trận thủy triều độc dâng cao bất ngờ ở tập trước.
Minh Trí đứng bên bệ lái, bàn tay trái của anh – giờ đây đã vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến tận khuỷu tay dưới lớp găng da cá voi bọc chì – treo lủng lẳng như một khúc gỗ chết. Anh không còn cảm giác ở các ngón tay trái, toàn bộ bả vai trĩu nặng dưới sức ép của tế bào xương đang hóa đá. Vết sẹo rạch ngang mắt trái của anh vẫn còn âm ỉ rỉ ra một vệt máu đỏ nhạt, dấu vết của lần kích hoạt nhịp thở địa chất trước đó. Đôi mắt anh khô khốc, nhìn chằm chằm vào bức tường san hô xương trắng đang co bóp khép góc phía trước mũi tàu.
"Trí... chúng ta không chịu nổi mười hai giờ nữa đâu," A Sâm khàn giọng nói, đôi tay lão run rẩy bám vào bánh lái gỗ sồi. "Thủy thủ đoàn đang rã ra vì khát. Nhiều người bắt đầu co quắp cổ họng, dấu hiệu của việc nhiễm độc sương muối giai đoạn đầu."
Minh Trí không trả lời. Anh biết rõ cái giá của sự chậm trễ. Anh quay người bước vào cabin bản đồ, nơi tấm Bản đồ da người đang nằm im lìm trên bàn gỗ chì. Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn bảo hộ chống sương, bề mặt tấm da người co rút méo mó, các đường nét hải lộ hoàn toàn bị xóa nhòa bởi từ trường nhiễu loạn của sương muối đỏ.
Anh rút con dao đục xương san hô bằng đồng dẻo bên hông. Bằng một động tác dứt khoát của tay phải, anh rạch một đường dài trong lòng bàn tay mình. Dòng máu đỏ sẫm, pha lẫn những vệt mực đen xịt của ký sinh trùng khế ước, nhỏ đều đặn xuống bề mặt tấm bản đồ da người.
*Xèo... xèo...*
Tấm da người hấp thụ dòng máu nóng, lập tức co giãn mạnh mẽ. Những đường gân máu màu xanh lục nhạt nổi lên cuồn cuộn trên bề mặt da, tự động kéo giãn các nếp gấp, hiển thị một tuyến đường động thời gian thực lách qua rặng san hô đang co bóp. Ở trung tâm của hải đồ mới hiện ra, một chấm sáng nhỏ nhấp nháy chỉ rõ vị trí của Đảo San Hô Xương Cổ Đại – hòn đảo di động đầu tiên ngoài rìa vịnh, nơi duy nhất chứa mạch nước ngọt tinh khiết có khả năng trung hòa độc tố sương muối.
"Bẻ lái mạn phải mười lăm độ! Giữ hướng gió giật!" Minh Trí thét lớn qua khe cửa cabin.
A Sâm dùng hết sức lực bẻ lái. Con tàu Sương Mai nghiêng mạn sát sạt, lách qua khe hẹp của hai rặng san hô xương trắng vừa kịp lúc chúng khép chặt lại với một tiếng gầm rú cơ học khô khốc của đá vôi va chạm. Thoát khỏi khe cụt, con tàu lao vút vào một vùng nước lặng, nơi một hòn đảo đá vôi khổng lồ, trắng xóa như một đống xương hóa thạch, đang từ từ nổi lên giữa màn sương mù lục nhạt.
"Đảo cổ... Chúng ta tìm thấy rồi!" Tiếng reo hò khàn đặc của nhóm thủy thủ tù binh vang lên yếu ớt trên boong.
Tàu Sương Mai hạ neo bằng xích đồng dẻo sát rìa bãi bồi bùn xám của hòn đảo. Minh Trí bước xuống khoang bệnh xá tạm thời. Thạch Sơn đang nằm co quắp trên võng, cơ thể vạm vỡ của gã khổng lồ run lên bần bật vì cơn sốt sương độc, vết thương vai phải rách toạc chảy máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng vải da cá voi. Lục Dược đang tỉ mỉ dùng những giọt mỡ cá voi tẩm cừu cuối cùng để bôi lên niêm mạc vết mổ của Thạch Sơn hòng hạ sốt, nhưng đôi mắt ông già đầy vẻ bất lực.
"Nước ngọt... Tôi cần nước ngọt ngầm để sắc thảo dược rễ đá," Lục Dược ngước nhìn Minh Trí, giọng run rẩy. "Nếu không, vai của nó sẽ hoại tử hoàn toàn trong vòng ba giờ tới."
"Tôi sẽ đi lấy nước," Minh Trí nói, giọng lạnh lùng nhưng kiên định. Anh quay sang Vy Anh, người đang ngồi lặng lẽ bên góc cabin, chiếc đàn nhị gỗ mun ôm chặt trong lòng. Đôi mắt cô quấn băng vải lụa trắng, nhưng đôi tai cô đang khẽ động đậy theo từng tiếng sóng vỗ vào rặng san hô ngoài kia.
"Vy Anh, cô đi cùng tôi. Thính giác của cô là thứ duy nhất có thể dò tìm mạch nước ngầm trong lòng hang đá vôi."
Vy Anh khẽ gật đầu, đứng dậy bước theo anh không một lời thắc mắc. Thạch Sơn cố gắng gượng dậy, vớ lấy thanh đại đao đồng dẻo sau lưng: "Nhà bản đồ... tôi đi... bảo vệ..."
"Đứng yên đó," Minh Trí ấn vai Thạch Sơn xuống. "Trọng lượng của anh lúc này chỉ làm mồi cho cát lún. A Phủ, mang theo dây thừng bện gai dẻo dai và đi theo chúng tôi."
Nhóm bốn người gồm Minh Trí, Vy Anh, Thạch Sơn (sau khi gã kiên quyết van nài để được đi theo làm lá chắn bảo vệ tầm gần) và A Phủ bước xuống chiếc thuyền thúng tre bọc da cá voi để đổ bộ lên bãi bồi bùn xám của Đảo San Hô Xương Cổ Đại.
Mặt đất dưới chân họ không phải là cát thông thường, mà là một hỗn hợp bùn mịn màu xám tro, pha lẫn với bột san hô hóa thạch nhuyễn như cám. Không khí ở đây lạnh buốt và ngập tràn hơi ẩm mặn chát của sương muối lục nhạt lơ lửng.
Minh Trí đi tiên phong, tay phải cầm cây gậy tre bọc đồng dẻo để dò đường, tay trái vôi hóa giấu chặt trong túi áo khoác da cá voi cũ sờn. Anh di chuyển chậm rãi, cố gắng đối chiếu những ký hiệu mật mã Minh gia trong đầu với địa hình thực tế của bãi bồi.
"Cứu... cứu tôi với..."
Một tiếng kêu cứu khàn đục, đứt quãng vang lên từ phía một khe nứt đá vôi tối tăm sát rìa bãi bồi. Tiếng âm thanh dội lại từ vách đá nghe méo mó, kỳ dị.
"Có người sống sót ngoài rạn?" A Phủ siết chặt chiếc rìu chiến bọc đồng, cảnh giác nhìn quanh.
"Tôi tìm thấy... mạch nước ngọt rồi... cứu tôi..." Tiếng kêu cứu lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, mang theo một vẻ thèm khát điên cuồng.
Cơn khát tột cùng bùng phát trong lồng ngực khiến Minh Trí mất đi một nhịp cảnh giác thường ngày. Anh bước nhanh về phía khe nứt đá vôi.
*Sụp!*
Ngay khi bàn chân trần của Minh Trí vừa đặt xuống một khoảng bùn trông có vẻ bằng phẳng, mặt đất lập tức sụt lún xuống. Một lực hút cơ học khổng lồ, lạnh buốt và dẻo quánh, từ dưới lòng đất ngậm chặt lấy cổ chân anh, kéo tuột cơ thể anh xuống với tốc độ chóng mặt.
"Bẫy cát lún xương rạn!" Minh Trí hét lên, cố gắng dùng tay phải vung gậy tre bọc đồng dẻo để tìm điểm tựa trên vách đá vôi gần đó, nhưng cây gậy chỉ chạm vào lớp bùn nhão nhoét và trượt đi.
Chỉ trong vài giây, lớp bùn xám pha lẫn bột san hô mịn đã ngập đến hông anh. Lực hút từ phía dưới tàn nhẫn và liên tục, mỗi lần anh cố gắng vùng vẫy là một lần cơ thể bị kéo sâu xuống thêm một tấc.
*Hắc hắc hắc...*
Từ trong bóng tối của khe nứt đá vôi, một bóng người dị dạng nhảy xổ ra. Đó là Cáp Ma – quái nhân rạn xương với làn da xám xịt bám đầy những mảng vảy san hô trắng do nhiễm độc vôi hóa nặng. Đôi mắt gã lồi to, đỏ sọc như mắt ếch, nhìn chằm chằm vào Minh Trí với vẻ thèm khát điên cuồng.
"Lại có thêm trang bị da cá voi! Lại có thêm đồng dẻo!" Cáp Ma rú lên, giọng nói khàn đặc như tiếng hai mảnh san hô cọ sát vào nhau.
Gã vung tay, ném thẳng một nắm bột san hô mịn (bột san hô khô cực độc) về phía mặt Minh Trí hòng làm mù mắt anh hoàn toàn, ngăn cản mọi nỗ lực phản kháng.
Minh Trí lập tức nhắm chặt mắt, dùng cánh tay phải che mặt, nhưng bột mịn vẫn bám đầy vào niêm mạc da cổ và trán, gây ra một cơn bỏng rát tàn khốc như bị tạt axit. Sương muối độc bốc khói nhẹ trên da thịt anh, khiến anh ho sặc sụa, lồng ngực co thắt dữ dội.
"Nhà bản đồ!" Thạch Sơn gầm lên, gã khổng lồ vung đại đao đồng dẻo định lao vào cứu Minh Trí.
"Đừng bước tới!" Minh Trí thét lên giữa cơn ho. "Trọng lượng của anh sẽ kích hoạt toàn bộ bẫy lún!"
Nhưng Thạch Sơn đã bước một bước. Lớp bùn xám dưới chân gã khổng lồ lập tức sụt xuống. Sức nặng của bộ giáp da cá voi và thanh đại đao đồng đen khiến Thạch Sơn lún xuống đến tận đầu gối chỉ trong một nhịp thở. Gã khuỵu xuống, vết thương vai phải rách toạc do lực căng cơ, máu tươi phun ra nhuộm đỏ một khoảng bùn xám.
A Phủ nhanh trí quấn sợi dây thừng bện gai quanh một cột đá vôi cố định, ném đầu dây còn lại cho Thạch Sơn: "Kéo lấy! Lùi lại ngay!"
A Phủ dùng hết sức lực cơ bắp của một cựu phu mỏ, phối hợp cùng Thạch Sơn để lôi gã khổng lồ trở lại vùng đá cứng. Lực kéo căng khiến sợi dây thừng rên rỉ dưới áp lực cơ học cực lớn. Thạch Sơn bị kéo giật lùi lại, ngã gục trên bệ đá vôi, thở dốc trong bất lực.
Lúc này, bùn xám đã ngập đến ngực Minh Trí. Áp suất quánh đặc của cát lún ép chặt lấy lồng ngực anh, khiến việc thở trở nên vô cùng khó khăn. Cánh tay trái vôi hóa của anh hoàn toàn bất lực dưới lớp bùn, không thể tạo ra bất kỳ lực cản nào. Anh chỉ còn một cánh tay phải đang yếu dần do thiếu oxy.
Cáp Ma cười sằng sặc trên vách đá, tay gã lăm lăm hòn đá bén nhọn định đập nát đầu Minh Trí ngay khi anh bị lún sâu hơn.
"Lùi lại hết!"
Tiếng hét trong trẻo nhưng đầy uy lực của Vy Anh vang lên giữa tiếng gió rít của đảo cổ.
Cô gái mù bước lên sát rìa bãi bồi bùn xám. Đôi mắt quấn băng lụa trắng của cô hướng thẳng về phía bãi cát lún. Cô ngồi quỳ một gối trên bệ đá vôi khô ráo, thong thả đặt chiếc đàn nhị gỗ mun lên đùi.
*Từng... từng... từng...*
Vy Anh dùng những ngón tay mảnh mai gảy liên tiếp các nốt nhạc tần số cao bằng đôi dây đàn bện từ gân cá voi xanh. Tiếng đàn nhị đanh gọn, sắc sảo vang lên, phát ra những làn sóng âm vô hình khuếch tán qua màn sương mù lục nhạt, dội thẳng xuống lòng bãi bùn lún.
Cô nghiêng đầu, lắng nghe tiếng vọng âm học dội lại từ dưới lòng đất ngập nước. Trong đầu cô, một sơ đồ địa hình 3D thời gian thực bắt đầu được dựng lên một cách chi tiết đến từng milimet. Cô cảm nhận được sự chuyển động hỗn loạn của các hạt cát mịn, lực hút cơ học của dòng nước xoáy ngầm, và đặc biệt – cô phát hiện ra những gốc san hô chết hóa thạch (gốc san hô hóa thạch) đang nằm ẩn sâu dưới lớp bùn mịn từ một đến hai thước.
Những gốc san hô này cứng như đá thép, hoàn toàn không bị dòng bùn lún dịch chuyển. Chúng chính là những điểm tựa chịu lực duy nhất giữa mê cung chết chóc này.
"Minh Trí! Nghe tiếng đàn của tôi!" Vy Anh thét lớn, tay vẫn liên tục gảy những nốt nhạc dồn dập để duy trì sóng âm định vị.
Cô vung tay phải, ném sợi dây thừng bện gai dẻo dai tẩm mỡ cừu về phía Minh Trí. Đầu dây thừng rơi chính xác sát tầm tay phải của anh.
"Bên phải anh, cách ba tấc! Dưới bùn sâu một thước rưỡi có một gốc san hô hóa thạch lớn! Hãy dịch chuyển trọng tâm sang phải, giẫm mạnh gót chân xuống để tìm điểm tựa!"
Minh Trí chụp lấy sợi dây thừng bằng tay phải. Anh nhắm chặt mắt để tránh bột san hô độc của Cáp Ma, hoàn toàn tin tưởng vào thính giác định vị âm học của Vy Anh. Anh nín thở, gồng cứng cơ bụng, dùng lực của cánh tay phải kéo căng sợi dây thừng để dịch chuyển toàn bộ trọng lượng cơ thể sang mạn phải ba tấc.
*Phập!*
Lòng bàn chân trần bên phải của anh va chạm mạnh với một bề mặt thô ráp, bén nhọn và vô cùng cứng cáp dưới lòng bùn lún. Đó chính là gốc san hô hóa thạch mà Vy Anh chỉ dẫn.
Cạnh san hô bén nhọn như dao cạo lập tức cắt rách da lòng bàn chân anh, máu tươi rỉ ra hòa vào dòng bùn mặn chát, gây ra một cơn đau buốt nhói đến tận đỉnh đầu. Nhưng Minh Trí không màng đến cơn đau. Anh đã tìm thấy điểm tựa chịu lực!
"Tốt lắm!" Tiếng Vy Anh vang lên giữa tiếng đàn nhị dồn dập. "Bên trái phía trước hai tấc, có một gốc san hô nhỏ hơn! Bước chân trái lên, giẫm bằng mũi chân!"
Cáp Ma nhận ra con mồi đang thoát khỏi bẫy, gã gầm lên điên cuồng, lao xuống từ vách đá vôi với hòn đá bén nhọn trên tay định đập thẳng vào đầu Vy Anh hòng cắt đứt tiếng đàn nhị.
*Vút! Phập!*
Một mũi tiễn bọc đồng xé rách sương mù lao tới, găm thẳng vào bắp đùi bám đầy vảy san hô của Cáp Ma. Gã quái nhân rú lên đau đớn, ngã nhào xuống bãi đá vôi. Tiểu Yến đứng trên mũi thuyền thúng tre ngoài rìa bãi bồi, tay vẫn lăm lăm chiếc nỏ liên châu bọc đồng vừa lên dây tời thứ hai.
"Minh Trí! Bước tiếp theo! Thẳng phía trước một thước, có bệ đá vôi ngầm! Dùng hết sức nhảy lên!" Tiếng Vy Anh dứt khoát.
Minh Trí dùng chân phải đạp mạnh lên gốc san hô hóa thạch dưới bùn, phối hợp cùng lực kéo dây thừng của A Phủ mạn sườn. Cơ thể anh thoát khỏi lực hút của bẫy cát lún với một tiếng *xoẹt* khô khốc của bùn nhão giải phóng áp lực. Anh nhào người về phía trước, hai đầu gối đập mạnh lên bệ đá vôi cứng ráo, thở dốc điên cuồng, toàn thân bám đầy bùn xám và bột san hô độc.
Vy Anh lập tức buông đàn nhị, chạy đến bên anh. Cô dùng vạt áo dài màu lam sẫm cũ sờn của mình, thấm chút nước ngọt ít ỏi còn sót lại từ chiếc nhẫn san hô đỏ của Minh Trí để lau sạch bột san hô độc trên mặt và cổ anh trước khi nó kịp ăn mòn sâu vào da thịt.
"Anh có sao không?" Giọng Vy Anh run rẩy, sự điềm tĩnh thường ngày biến mất, thay vào đó là sự lo lắng tột cùng của một người đồng hành đã cùng anh đi qua ranh giới sinh tử.
Minh Trí ho sặc sụa, máu từ lòng bàn chân phải rỉ ra nhuộm đỏ một khoảng bệ đá vôi. Cánh tay trái vôi hóa của anh vẫn lạnh ngắt, đông cứng không một chút cảm giác. Nhưng đôi mắt anh đã mở ra, tỉnh táo và lạnh lùng như trước.
"Tôi sống rồi," Minh Trí khàn giọng nói, nhìn xuống bàn chân rách nát của mình, rồi ngước nhìn Vy Anh. Sự đồng cảm thầm lặng bộc phát giữa hai kẻ mang gánh nặng gia tộc đối địch, không cần lời nói sáo rỗng, chỉ có lòng tin thực tế được thử thách qua bẫy cát lún tàn khốc.
Cáp Ma lết cái chân bị trúng tiễn bọc đồng, rít lên những tiếng nguyền rủa điên cuồng trước khi lủi sâu vào bóng tối của các khe nứt đá vôi ngầm tự cứu mạng.
Nhưng niềm vui thoát hiểm chưa kịp loang ra thì Vy Anh đột ngột đông cứng người. Cô giơ một tay lên, ra hiệu cho toàn bộ đoàn thám hiểm im lặng tuyệt đối. Đôi tai cô khẽ động đậy, hướng về phía bãi bồi mạn đông của hòn đảo.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân dồn dập, đều đặn của hàng chục người mang giáp da cá voi nặng nề vang lên từ phía sau màn sương mù lục nhạt. Đi kèm với đó là tiếng lách cách đanh gọn của những chiếc tời cung nỏ liên châu bọc đồng đang được kéo căng lực bắn.
"Có người đang bao vây hòn đảo," Vy Anh thì thầm, giọng cô run rẩy dưới áp lực tinh thần cực lớn. "Rất đông... Ít nhất là ba mươi người thuộc đội lính tuần nhuệ của Nghiệp đoàn. Họ mang theo hỏa lực tầm xa bọc đồng."
Minh Trí siết chặt cán dao đục bằng tay phải còn lành lặn. Sương mù lục lân quang nhạt mạn trước bỗng chốc bị xé rách bởi những ánh đuốc lân quang lạnh màu xanh lè. Đội lính tuần của Tạ Hùng đã tìm ra lối vào mạch nước ngọt duy nhất trên đảo, khóa chặt mọi ngả đường rút lui của họ trở lại tàu Sương Mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!