Nhạc nềnRetroRPG_Field

Thủy Triều Xương Rỗng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng hét của A Sang từ trên đỉnh cột buồm chính xé toạc màn đêm đặc quánh sương muối của trạm trú ẩn bờ cát trắng. Giọng gã lạc đi, run rẩy qua chiếc ống khuếch đại âm thanh bằng đồng dẻo: "Thủy triều dâng! Có vệt sáng lục lân quang! Nó đang loang nhanh... nhanh khủng khiếp!"


Minh Trí lập tức bật dậy từ bãi cát sát mạn tàu Sương Mai. Cánh tay trái của anh, giờ đây đã vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến tận khuỷu tay dưới lớp găng da cá voi bọc chì, nhói lên một cơn đau buốt buốt tận xương tủy. Cổ họng anh khô khốc, bỏng rát như có than hồng thiêu đốt. Không còn một giọt nước ngọt nào để làm dịu cơn khát tột cùng sau khi anh đã nhường giọt nước cuối cùng cứu mạng Gia Bách ở tập trước. Anh hít một hơi thật sâu, nhưng luồng không khí ẩm mặn ngậm sương độc tràn vào phổi khiến lồng ngực anh thắt chặt lại, đau đớn như bị xát muối.


"Toàn đoàn rút lui lên tàu! Mau!" Minh Trí thét lớn, giọng khàn đặc nhưng đầy uy lực dứt khoát.


Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bảo hộ chống sương bằng đồng dẻo treo bên hông, bãi cát trắng mịn của trạm trú ẩn bỗng chốc biến đổi. Lớp nước biển mặn chát, ngậm đầy axit sương muối đỏ, từ lòng vịnh tràn vào bãi bồi với tốc độ không tưởng. Chỉ trong vài nhịp thở, nước đã dâng ngập đến đầu gối.


*Xèo xèo...*


Tiếng rít ghê người vang lên khi dòng nước độc tiếp xúc với các cọc gỗ sồi giữ lều tạm. Sương muối đỏ đậm đặc bốc khói nghi ngút, ăn mòn cấu trúc vải buồm dự phòng và các lều bạt bọc da cá voi. Những tấm bạt da cá voi bị axit ăn mòn rách nát từng mảng lớn, đổ sụp xuống dòng nước mặn cuộn xoáy.


"Lương thực! Toàn bộ lương khô bị ngấm nước mặn rồi!" Tiếng Lão Nhị hét lên trong tuyệt vọng từ phía nhà bếp tạm thời khi dòng nước độc cuốn trôi những thùng gỗ sồi đựng thực phẩm dự trữ.


"Bỏ lại hết! Lên boong tàu ngay!" Minh Trí dùng cánh tay phải còn khỏe mạnh nắm lấy vai Gia Bách, đẩy mạnh gã thợ rèn đang lảo đảo về phía thang dây mạn tàu Sương Mai. Gia Bách, cổ họng vẫn còn bỏng rát nhưng đã tỉnh táo hơn nhờ giọt nước ngọt cứu mạng của Minh Trí, cắn chặt răng, bám chặt vào lan can gỗ sồi, dùng hết sức lực hỗ trợ kéo Thạch Sơn lên tàu. Thạch Sơn lúc này đang bị sốt nặng, vết thương vai phải rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng vải da cá voi sờn rách.


Khi thủy thủ đoàn cuối cùng vừa đặt chân lên boong tàu gỗ sồi không đinh sắt, bãi cát trắng của trạm trú ẩn đã hoàn toàn biến mất dưới dòng nước độc đen ngòm phát ra những vệt sáng lục lân quang ma mị. Con tàu Sương Mai chao đảo dữ dội khi dòng thủy triều độc dâng cao bất ngờ va đập mạnh vào vỏ gỗ sồi.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai tiếng nổ đanh gọn xé rách sương mù đêm. Những tia lửa đỏ rực lóe lên từ phía cửa vịnh tối tăm.


"Có tàu áp sát! Mạn trái!" A Sang trên cột buồm thét lớn, tay chỉ về phía một bóng đen khổng lồ đang rẽ màn sương mù đỏ lao tới.


Đó là tàu cướp biển *Xương Khô* do Độc Nhãn chỉ huy. Con tàu gỗ sồi cũ nát của chúng bọc những tấm da cá voi đen xì, mũi tàu gắn một chiếc sọ quái thú san hô khổng lồ. Độc Nhãn đứng trên mũi tàu, một mắt chột quấn băng da đen, tay cầm thanh kiếm bằng đồng cổ xưa rỉ sét xanh loang lổ. Gã đã bám đuôi đoàn thám hiểm suốt từ eo biển San Hô Xương, kiên nhẫn chờ đợi tai biến thủy triều độc dâng cao để ra tay cướp bóc nguồn than đá lậu và công cụ định vị của đoàn.


"Bắn móc neo! Khóa chặt mạn trái của chúng lại!" Độc Nhãn gầm lên, giọng khàn đục như tiếng đá cọ sát.


*Phập! Phập! Phập!*


Hàng loạt móc neo bằng đồng bọc sắt của cướp biển được bắn ra từ các bệ phóng hơi nước cầm tay, găm chặt vào lan can gỗ sồi mạn trái của tàu Sương Mai. Sức kéo cơ học cực lớn từ con tàu cướp biển khiến Sương Mai nghiêng hẳn một góc mười lăm độ, nước mặn độc bắn tung tóe lên sàn tàu gỗ.


Minh Trí lao vào cabin bản đồ, cố gắng mở Bản đồ da người tự co giãn để tìm kiếm một hải lộ thoát hiểm sát bờ đá vôi. Tuy nhiên, khi anh đặt bàn tay phải rướn máu lên bề mặt da người, một luồng từ trường nhiễu loạn cực mạnh từ màn sương muối đỏ bão hòa xung quanh lập tức dội lại. Các đường nét tọa độ màu đen trên tấm da người tự động co rút, méo mó dị dạng, hoàn toàn mất đi tính chính xác.


"Khốn kiếp! Sương muối đỏ bão hòa từ trường thạch anh áp điện rồi! Bản đồ không hiển thị được đường đi!" Minh Trí gầm lên, quai hàm bạnh ra đau đớn.


Anh chạy ra boong tàu. Lúc này, Độc Nhãn đã dẫn đầu toán cướp biển leo lên mạn trái tàu Sương Mai. Gã vung thanh kiếm đồng cổ chém đứt phăng một sợi xích buồm chính mạn trái. Cánh buồm chính bị mất lực căng, bắt đầu phần phật điên cuồng trong gió giật mặn, đe dọa bẻ gãy cả cột buồm chính gỗ sồi.


"Út Huệ! Cố định dây buồm mạn phải!" Minh Trí thét lớn.


Út Huệ, cô gái mười tám tuổi nhanh nhẹn như sóc, không một chút sợ hãi độ cao. Cô ngậm chặt con dao đục đồng dẻo giữa hai hàm răng, tay cầm cuộn dây thừng bện gai dẻo dai tẩm mỡ cừu, thoăn thoắt leo lên các khớp nối gỗ sồi của cột buồm chính giữa bão muối đang ăn mòn da thịt. Gió muối giật mạnh mạn sườn suýt nữa hất văng cô gái nhỏ xuống dòng nước độc phía dưới, nhưng bằng kỹ thuật giữ thăng bằng bằng chân trần, cô vẫn bám chặt vào thớ gỗ, nhanh chóng bện các nút thắt siêu bền để cố định lại cánh buồm chính đang chao đảo.


Phía dưới boong tàu, Độc Nhãn vung kiếm chém thẳng vào đầu Minh Trí.


*Keng!*


Một thanh đại đao bằng đồng dẻo khổng lồ chặn đứng lưỡi kiếm của Độc Nhãn. Thạch Sơn, dù vai phải đang rỉ máu và người run lên vì sốt sương độc, vẫn dùng cánh tay trái lành lặn vung đại đao làm lá chắn thịt bảo vệ Minh Trí.


"Kẻ nào muốn chạm vào nhà bản đồ... phải bước qua xác ta!" Thạch Sơn gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn chịu lực căng cực hạn.


Lực chém cực mạnh từ đại đao đồng dẻo của Thạch Sơn ép chặt thanh kiếm của Độc Nhãn xuống. Do kim loại của chiếc móc neo bọc đồng của cướp biển đã bị sương muối đỏ ăn mòn mỏi mệt suốt nhiều giờ ngoài khơi, dưới sức nặng va chạm của hai vũ khí nặng, chiếc móc neo găm mạn trái tàu Sương Mai bất ngờ gãy đôi với một tiếng *rắc* giòn giã.


Đúng lúc đó, vết sẹo rạch ngang mắt trái của Minh Trí đột ngột nhói đau tàn khốc. Cơn đau búa bổ lan nhanh ra toàn bộ hệ thần kinh, khiến mắt trái anh chảy ra một vệt máu đỏ nhạt phát quang lấp lánh dưới sương mù dày đặc. Kỹ năng Cảm nhận nhịp thở địa chất được kích hoạt hoàn toàn trong đầu anh.


Anh cảm nhận được một luồng xung lực chấn động cực mạnh đang truyền lên từ lòng đất ngầm dưới đáy vịnh. Thần Kỷ Hạ Lôi đang co bóp mạch sống địa chất, chuẩn bị phun ra đợt thủy triều độc cực đại thứ hai trong vòng chưa đầy hai phút nữa.


"Út Huệ! Chặt đứt dây neo phụ mạn phải! A Sâm, bẻ lái gấp chín mươi độ đón gió giật! Mau!" Minh Trí thét lên, tay phải chỉ thẳng vào khe hẹp giữa hai vách đá vôi nhô lên phía trước.


Út Huệ trên cột buồm lập tức vung dao đục chém đứt phăng sợi dây neo phụ bện gai. A Sâm dùng đôi tay gân guốc bẻ mạnh bánh lái gỗ sồi vừa được Gia Bách vá chốt đồng dẻo ở tập trước. Con tàu Sương Mai xoay trở cực nhanh trong không gian hẹp, mạn tàu nghiêng sát sạt vách đá san hô xương trắng, đón trọn luồng gió giật mặn để lao vút đi.


*Ầm!!!*


Một cột nước độc khổng lồ màu lục lân quang nhạt phun trào từ lòng biển sâu ngay phía sau đuôi tàu Sương Mai. Đợt sóng độc cực đại thứ hai dâng cao hàng chục mét, nuốt chửng hoàn toàn tàu cướp biển *Xương Khô* của Độc Nhãn.


Đạn pháo đồng và súng hơi nước của cướp biển chưa kịp khai hỏa đã bị dòng nước axit mặn dìm sâu xuống đáy vịnh. Vỏ tàu gỗ bọc sắt thường của chúng, do không chống nổi sự ăn mòn điện hóa cực nhanh của sương muối đỏ, lập tức bị rã ra thành từng mảng mục nát dưới sức ép của cột nước độc khổng lồ. Tiếng gào thét của Độc Nhãn và đám cướp biển nhanh chóng bị tiếng gầm rú của thủy triều độc nuốt chửng vĩnh viễn.


Tàu Sương Mai lướt nhanh thoát khỏi sự bao vây của cướp biển Độc Nhãn nhờ dự báo chính xác chu kỳ sóng độc của Minh Trí. Tuy nhiên, do gió giật quá mạnh và không có bản đồ định vị, con tàu gỗ sồi bị dồn thẳng vào một khe đá cụt tối tăm ngoài rìa rạn san hô.


*Rắc... Rắc... Rắc...*


Một tiếng động ghê rợn vang lên ngay phía trước mũi tàu. Từ lòng nước đen ngòm đang rút nhanh, một rặng san hô xương trắng khổng lồ nhô lên đột ngột như những bộ xương khô khổng lồ của quái thú cổ đại, chặn đứng hoàn toàn lối thoát duy nhất của con tàu gỗ Sương Mai. Những nhánh san hô bén nhọn như dao cạo đang co bóp mạnh mẽ theo nhịp thở sinh học của vịnh, từ từ khép chặt góc mạn trước, đe dọa nghiền nát vỏ gỗ của con tàu trong gang tấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!