Nhạc nềnRetroRPG_Field

Mạch Nước Sinh Tồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rên rỉ khổng lồ phát ra từ lòng biển sâu ngay dưới thân tàu Sương Mai không giống bất kỳ âm thanh địa chấn thông thường nào. Đó là một thứ thanh âm trầm đục, kéo dài, tựa như tiếng thở dài của một sinh thể khổng lồ đang thức giấc sau giấc ngủ ngàn năm dưới đáy Vịnh Sương Muối.


Ngay lập tức, rặng san hô xương trắng xung quanh bắt đầu chuyển động. Những nhánh san hô màu trắng vôi nhô lên từ lòng nước đen kịt, co bóp mạnh mẽ và nghiền vào nhau phát ra những tiếng răng rắc chói tai. Dưới sức ép địa chất tàn khốc đó, dòng nước biển mặn chát vốn đã bị bão hòa bởi sương muối đỏ bỗng nhiên cuộn xoáy dữ dội. Một phễu nước khổng lồ xuất hiện ngay mạn sườn tàu, kéo theo hàng vạn mảnh san hô vỡ bén nhọn như dao cạo xoay tròn điên cuồng.


"Tránh ra khỏi lan can!" Thạch Sơn gầm lên, gã khổng lồ cố dùng cánh tay trái lành lặn để bám chặt vào chân cột buồm chính, trong khi vết thương bên vai phải vẫn đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp giáp da cá voi sờn rách.


*Rắc... Rầm!*


Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ phía khoang đáy. Sức hút của dòng nước xoáy quá lớn đã bẻ gãy một phần dầm gỗ sồi chịu lực chính mạn trái tàu Sương Mai. Con tàu gỗ không đinh sắt chao đảo dữ dội, nghiêng hẳn một góc ba mươi độ.


Ở phía đuôi tàu, Gia Bách – người vừa mới dùng búa đồng giải phóng chốt bánh lái bị kẹt – hoàn toàn mất đà. Gã trượt dài trên mặt boong bám đầy mỡ cá voi và sương muối trơn trượt. Trước khi bất kỳ ai kịp lao tới, cơ thể vạm vỡ của gã thợ rèn tóc đỏ đã bị hất văng qua lan can mạn tàu, rơi thẳng xuống dòng nước mặn độc đang bốc khói axit nghi ngút.


"Gia Bách!" Thạch Sơn hét lớn, định lao ra nhưng cơn sốt sương muối độc cùng vết rách cơ vai khiến gã khuỵu xuống, đại đao đồng dẻo loảng xoảng rơi trên sàn tàu.


"A Phủ! Sào tre! Mau!" Tiếng hét của một thủy thủ tù binh vang lên giữa màn sương mù đặc quánh.


A Phủ, thủ lĩnh nhóm tù binh, nhanh nhẹn chộp lấy chiếc sào tre bọc đồng dùng để đo nước ngầm, rướn người hết cỡ qua mạn tàu để hướng về phía Gia Bách đang vật lộn dưới nước xoáy. Gia Bách cố gắng vươn cánh tay phải bám đầy rỉ sét đỏ lên, nhưng ngay khi gã vừa chạm vào đầu sào tre, một thảm họa vật lý đã xảy ra.


*Xèo xèo... Rắc!*


Nồng độ axit của sương muối đỏ tích tụ trong dòng nước xoáy quá cao. Chất tre già của chiếc sào, dù đã được ngâm dầu bảo quản, khi tiếp xúc với dòng nước mặn ngậm axit lập tức bị ăn mòn mục nát từ bên trong. Sức kéo của dòng nước xoáy cộng với trọng lượng của Gia Bách đã bẻ gãy đôi chiếc sào tre trong nháy mắt. Đầu sào mục nát rã ra thành những sợi xơ đen kịt trôi dạt tự do.


"Không được! Nước dưới đó là axit nguyên chất! Nó đang ăn mòn da thịt gã!" A Phủ thét lên, lùi lại nhìn bàn tay mình bị bỏng rát nhẹ do nước bắn tung tóe.


Gia Bách chìm dần. Cơn bỏng rát tột cùng từ dòng nước độc ngấm vào các vết bỏng lò rèn trên cánh tay gã, và tệ hơn thế, bào tử sương độc lơ lửng trên mặt nước đang tràn vào khí quản, khiến gã không thể thở, cổ họng co thắt dữ dội.


Minh Trí đứng bên bệ lái, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó qua đôi mắt một mù một sáng. Vết sẹo mắt trái của anh vẫn đang nhói đau chuyển đỏ phát quang, cảnh báo đợt sụt lở địa chất thứ hai sắp sửa ập đến. Trong đầu anh, một phép tính lạnh lùng hiện ra: Gia Bách là thợ rèn duy nhất trên tàu thấu hiểu kỹ nghệ rèn lửa lạnh và cách vá mộng gỗ sồi không dùng đinh sắt. Nếu mất Gia Bách, tàu Sương Mai chỉ là một cái xác gỗ chờ mục nát giữa biển độc.


Không chút do dự, Minh Trí giật phăng chiếc áo khoác da cá voi bên ngoài, chỉ giữ lại bộ giáp da cá voi tẩm mỡ cừu ôm sát lồng ngực. Tay trái của anh – nơi khế ước máu rỉ mực đen đang vôi hóa đông cứng đến khuỷu tay – hoàn toàn để trần. Anh lao thẳng xuống dòng nước xoáy đen ngòm.


Ngay khi cơ thể chìm vào nước mặn độc, cơn đau đớn tột cùng ập đến. Lớp dịch mặn tự nhiên tiết ra từ da của dòng máu Người giữ vịnh lập tức kích hoạt, tạo ra một màng bọc bảo vệ mỏng lấp lánh như muối trắng để ngăn chặn axit ăn mòn tế bào da thịt của anh. Nhưng cánh tay trái bị vôi hóa thì không thể kháng cự hoàn toàn. Khế ước máu gặp sương muối độc dưới nước sâu bắt đầu phản ứng dữ dội, mực đen rỉ ra từ các thớ thịt hòa vào nước biển, khiến các khớp xương ngón tay anh co quắp, đau buốt như bị hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua.


Minh Trí cắn chặt răng đến bật máu, dùng cánh tay phải còn khỏe mạnh sải những nhát bơi dứt khoát dưới nước áp suất cao. Tầm nhìn dưới hố nước xoáy gần như bằng không, chỉ có những tia lân quang xanh lục nhạt phát ra từ các rặng san hô xương trắng di động đang nghiền nát nhau phía dưới.


Anh phát hiện ra Gia Bách đang bị cuốn vào giữa hai nhánh san hô hóa thạch bén nhọn như hai gọng kìm khổng lồ. Những nhánh san hô đang co bóp theo chu kỳ nhịp thở của Thần Kỷ Hạ Lôi, chuẩn bị nghiền nát cơ thể gã thợ rèn.


Minh Trí lao tới, dùng tay phải luồn qua nách Gia Bách, chân đạp mạnh vào một gốc san hô chết hóa thạch để lấy đà chịu lực kéo ngược. Lớp giáp da cá voi tẩm mỡ cừu trên vai anh va quẹt mạnh vào vách san hô bén nhọn, phát ra những tiếng sột soạt ghê người nhưng nhờ độ dẻo dai của da cá voi xanh, lớp giáp không bị rách.


Anh dùng hết sức bình sinh, kéo mạnh Gia Bách ra khỏi gọng kìm san hô ngay trước khi hai nhánh xương trắng khép chặt lại với một tiếng *khập* khô khốc.


Trên boong tàu Sương Mai, Thạch Sơn nén đau, quấn sợi dây thừng bện gân cá voi xanh dẻo dai quanh bắp tay trái lành lặn của mình, thả đầu dây xuống nước.


"Trích lấy dây! Mau kéo lên!" Thạch Sơn gầm lên với nhóm tù binh.


Minh Trí dùng tay phải quấn chặt sợi dây gân cá voi quanh người Gia Bách đang bất tỉnh, ra hiệu bằng ba nhịp giật mạnh lên thớ dây. Thạch Sơn và A Phủ đồng loạt dùng sức cơ bắp kéo mạnh. Hai thân hình sũng nước mặn độc được kéo lên boong tàu gỗ sồi.


Gia Bách ngã vật ra sàn tàu, lồng ngực phập phồng điên cuồng, gã ho ra từng ngụm nước mặn lẫn bọt máu xám xịt. Sương muối độc đã ăn mòn thực quản của gã, khiến cổ họng gã khô khốc, cháy rát và bắt đầu có dấu hiệu vôi hóa cứng đờ – một triệu chứng chí mạng của việc hít phải bào tử lân quang đỏ mà không có nước ngọt trung hòa.


"Nước... nước ngọt..." Gia Bách khàn giọng, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự tuyệt vọng nhìn Minh Trí.


Minh Trí quỳ bên cạnh gã, cánh tay trái của anh lúc này đã vôi hóa hoàn toàn đến tận khuỷu tay, các ngón tay xám xịt như đá san hô chết, hoàn toàn mất cảm giác vận động tinh tế. Anh dùng tay phải tháo chiếc túi da cá voi đựng nước ngọt dự phòng duy nhất còn lại bên hông.


Bên trong túi da chỉ còn lại đúng một giọt nước ngọt tinh khiết Đảo Cổ – giọt nước sinh mệnh cuối cùng mà anh đã chắt chiu suốt hải trình vượt eo biển. Cổ họng Minh Trí lúc này cũng đang bỏng rát dữ dội do sương muối độc ăn mòn phổi trong lúc lặn cứu người.


Nhìn gã thợ rèn đang cận kề cái chết, Minh Trí không do dự. Anh đưa miệng túi da sát môi Gia Bách, bóp mạnh.


Giọt nước ngọt trong vắt, mang theo khoáng chất dồi dào từ mạch nước ngầm Đảo Cổ rơi vào cổ họng Gia Bách. Hiệu quả thực tế diễn ra tức thì. Chất ngọt tinh khiết trung hòa hoàn toàn axit mặn đang tàn phá thực quản gã, làm dịu đi cơn bỏng rát tột cùng và ngăn chặn quá trình vôi hóa cổ họng đang lan rộng.


Gia Bách hít một hơi thật sâu, lồng ngực dịu lại. Gã nhìn Minh Trí – kẻ mà gã từng thù hận tột cùng, kẻ gã từng nghi ngờ là kẻ phản bội muốn dồn cả đoàn vào chỗ chết – giờ đây đang quỳ trước mặt gã với cánh tay trái vôi hóa đông cứng, gương mặt mang vết sẹo rạch ngang mắt rỉ máu đỏ nhạt vì kiệt sức.


Sự kiêu ngạo và oán hận quá khứ trong lòng Gia Bách hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một sự kính phục và hổ thẹn tột cùng.


"Mày... tại sao lại cứu tao?" Gia Bách khàn giọng nói, nước mắt hòa cùng nước muối chảy ròng ròng trên má.


"Con tàu này cần một thợ rèn để vá mộng gỗ sồi," Minh Trí lạnh lùng đáp, giọng anh yếu ớt nhưng đầy uy lực dứt khoát. "Không có ngươi, tất cả chúng ta sẽ chìm trước khi chạm vào Đảo Cổ. Sửa lại bánh lái đi."


Gia Bách cắn chặt môi, cúi đầu gật mạnh. Lòng tin không thể xây dựng bằng lời hứa suông, nó đã được thử thách qua giọt nước ngọt chia đôi giữa mê cung sương độc.


Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng chưa dừng lại ở đó. Mạn tàu Sương Mai bị nứt thêm hai khớp nối gỗ chính mạn trái do đợt va chạm địa chất vừa rồi, nước mặn độc bắt đầu rò rỉ nhẹ vào khoang chứa hàng.


"Minh Trí! Phía trước có một bãi bồi cát trắng khuất sau vách đá vôi!" A Sâm gầm lên từ bệ lái. "Chúng ta phải đổ bộ tạm thời để vá tàu!"


Minh Trí gật đầu, dùng tay phải nẹp chặt cánh tay trái vôi hóa vào khung đồng dẻo bên hông để giảm bớt chấn động. Dưới sự dẫn lộ của tấm hải đồ khắc trên san hô khô, tàu Sương Mai lách qua những rặng san hô xương trắng đang co bóp cuối cùng, từ từ tiến vào một hang đá tự nhiên ngoài rìa vịnh – Trạm trú ẩn bờ cát trắng.


Họ nhanh chóng dựng lều tạm bằng các cọc gỗ sồi và vải buồm cũ để ổn định sức khỏe cho Thạch Sơn và Gia Bách. Nguồn nước ngọt dự phòng lúc này đã hoàn toàn cạn kiệt, bầu không khí ẩm mặn bao trùm bãi cát trắng hoang vu.


Đêm xuống, sương muối đỏ bắt đầu bao vây xung quanh vách đá vôi của trạm trú ẩn, tạo ra một bức tường sương mù đặc quánh cách ly họ với thế giới bên ngoài.


Trên cột buồm chính của tàu Sương Mai neo đậu sát bờ cát, A Sang – người gác đêm có thính giác nhạy bén – đang áp sát tai vào chiếc ống khuếch đại âm thanh bằng đồng dẻo để lắng nghe những tiếng rên rỉ chuyển động của rạn san hô đêm.


Đột nhiên, đôi mắt to tròn của A Sang co rụt lại trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!