Bóng Tối Trong Sương Độc
Cơn đau buốt nhói phóng thẳng từ vết sẹo rạch ngang mắt trái của Minh Trí, tựa như một lưỡi dao nung đỏ cắm sâu vào hộp sọ. Anh khụy một gối xuống sàn gỗ sồi của tàu Sương Mai, tay phải siết chặt lấy mạn tàu bọc đồng dẻo để giữ thăng bằng. Vết sẹo chuyển sang màu đỏ rực, phát ra luồng sáng lân quang nhạt nhấp nháy qua làn sương mù lục đậm đặc. Nhịp thở địa chất của Vịnh Sương Muối đang biến đổi. Dưới đáy nước sâu, sinh thể khổng lồ Thần Kỷ Hạ Lôi vừa có một nhịp co bóp mạnh, báo hiệu một đợt sụt lở địa tầng sắp sửa quét qua rạn san hô xương trắng.
"Tránh ra! Tất cả tránh ra!"
Tiếng gầm rú đầy điên cuồng của Gia Bách vang lên từ khoang lò rèn mạn đuôi. Gã thợ rèn tóc đỏ xơ xác lao lên boong tàu, mắt trợn trừng, gương mặt bám đầy bụi than lò rèn nhòe nhoẹt nước mắt và mồ hôi. Trên tay gã không phải là chiếc búa rèn quen thuộc, mà là một thanh sắt gỉ gã nhặt được từ đống phế liệu của tàu Cao Hổ vừa chìm. Sự nghi kỵ và oán hận quá khứ bùng phát tột độ trong lồng ngực gã. Nhìn thấy Minh Trí đang đau đớn quỳ bên bệ lái, Gia Bách càng tin rằng gã nhà bản đồ học mang dòng máu phản bội này đang cố tình dẫn cả đoàn vào cấm địa chết chóc để làm vật tế thần cho Nghiệp đoàn hàng hải.
"Minh Trí! Thằng khốn mang dòng máu phản tặc!" Gia Bách gầm lên, thanh sắt gỉ trong tay gã chỉ thẳng vào mặt anh. "Mày đã lừa chúng tao! Bánh lái thì gãy chốt, hạm đội Hắc Kỷ thì bao vây phía sau, phía trước là rặng san hô khép góc! Mày muốn tất cả chúng tao phải chết bờ chết bụi ngoài rặng xương trắng này để đổi lấy sự tự do cho em trai mày đúng không?"
"Gia Bách, bỏ thanh sắt đó xuống!" Thạch Sơn gầm lên, gã khổng lồ cố gượng dậy dù vết thương vai phải do cú chém xích sắt của Cao Hổ vẫn đang rỉ máu nhuộm đỏ lớp giáp da cá voi. Gã vác đại đao đồng dẻo định bước tới chặn Gia Bách, nhưng cơn sốt sương muối độc khiến bước chân gã lảo đảo.
"Tao không bỏ!" Gia Bách cười hoang dại. Gã nhìn chằm chằm vào ngọn Đèn bảo hộ chống sương đặt ở trung tâm boong tàu – ngọn đèn bão bằng đồng dẻo đang tỏa ra luồng ánh sáng lân quang lạnh xua đuổi sương độc mạn tàu. "Nếu dòng họ Minh tụi mày muốn dùng tấm bản đồ da người để dẫn đường cho bọn tao xuống địa ngục, thì tao sẽ dập tắt ngọn đèn này! Để xem không có ánh sáng bảo hộ, mày vẽ bản đồ bằng cách nào!"
*Rầm! Choang!*
Trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, Gia Bách vung mạnh thanh sắt gỉ đập thẳng vào bầu chứa của Đèn bảo hộ chống sương. Chiếc bình gốm bọc chì chứa dầu lân quang lạnh vỡ tan tành. Dung dịch phát sáng xanh lục loang loáng trên boong tàu rồi nhanh chóng bị dập tắt dưới làn gió giật mặn chát.
Bóng tối sụp xuống vây hãm toàn bộ con tàu Sương Mai.
Đó không phải là thứ bóng tối thông thường, mà là bóng tối đặc quánh, mịt mù được tạo nên bởi màn sương muối đỏ axit đang tràn đến từ phía bãi bồi. Không còn ánh sáng lân quang lạnh bảo vệ, làn sương độc lập tức tràn qua lan can mạn tàu, nuốt chửng boong tàu trong vòng vài giây. Gió giật mạnh kéo theo những hạt sương mặn chứa đầy bào tử độc ngậm axit ăn mòn vỏ sồi và da thịt con người.
"Á... cứu tôi! Phổi tôi cháy rồi!"
Tiếng la hét thảm thiết của hai thủy thủ tù binh vang lên trong bóng tối đen kịt. Họ vô tình hít phải làn sương muối đỏ, lồng ngực co thắt dữ dội, cổ họng bỏng rát như có hàng vạn chiếc kim châm đang cào xé phế quản. Họ ngã quỵ xuống sàn tàu, ho ra những bãi nước bọt lẫn máu sùi bọt trắng xóa.
"Tất cả nằm xuống! Đeo Mặt nạ da cá voi vào!" Minh Trí hét lớn, giọng anh khàn đặc vì sương độc đã bắt đầu len lỏi vào buồng phổi. Cảm giác ngột ngạt, bỏng rát tột cùng lan tỏa khắp lồng ngực anh. Sương muối đỏ đang ăn mòn tế bào da thịt, khiến toàn thân anh nóng rực như bị thiêu sống.
Giữa lúc hỗn loạn, Thạch Sơn cố gắng tìm cách thắp lại ánh sáng. Gã rút từ trong túi áo ra một hộp diêm sáp ong khô bọc da cá voi, quẹt mạnh một que diêm thường. Gã muốn có một đốm lửa để định vị các thùng chứa mặt nạ bảo hộ.
"Thạch Sơn! Không được thắp lửa thường!" Minh Trí thét lên trong tuyệt vọng. Nhưng đã quá muộn.
*Xèo... Đoàng!*
Đốm lửa thường vừa xẹt qua đầu que diêm lập tức kích nổ các bào tử lân quang lơ lửng trong sương mù đậm đặc xung quanh. Một luồng lửa lân quang xanh lét bùng lên dữ dội, tạo ra một vụ nổ nhiệt lượng thấp nhưng sức ép cực mạnh hất văng Thạch Sơn ngã nhào ra sau. Luồng lửa quét qua mạn trái, làm cháy xém một mảng lớn ván gỗ sồi và khiến hai thủy thủ đứng gần đó bị bỏng phổi nhẹ, ngã gục xuống rên rỉ trong bóng tối.
"Cấm tuyệt đối thắp lửa thường!" Minh Trí gầm lên, giọng anh vang vọng trong cabin tối tăm đầy khói độc. "Bào tử lân quang gặp lửa thường sẽ kích nổ! Tất cả im lặng tại chỗ!"
Con tàu Sương Mai lúc này hoàn toàn mất phương hướng, trôi dạt tự do giữa rặng san hô xương trắng di động đang khép góc dưới đáy nước. Tiếng gỗ sồi cọ xát vào các gốc san hô bén nhọn dưới đáy tàu phát ra những tiếng răng rắc rợn người. Bánh lái chính bị lệch hướng do chốt sắt bị gãy nứt từ trước, khiến con tàu không thể xoay trở.
Minh Trí biết rõ nếu không vẽ được hải đồ lách qua bẫy cát lún xương rạn phía trước trong vòng mười phút nữa, con tàu sẽ bị san hô nghiền nát thành xơ sồi. Nhưng xung quanh anh giờ đây chỉ là bóng tối tuyệt đối và sương độc tàn phá thể xác.
Anh phải đưa ra một quyết định liều mạng.
Minh Trí tháo chiếc găng tay da cá voi bọc chì quấn chặt bên tay trái. Ngay khi lớp da cá voi bảo vệ bị gỡ bỏ, làn sương muối đỏ axit lập tức bám chặt lấy vết thương khế ước máu rỉ mực đen trên tay anh. Độc tố axit mặn ăn mòn sâu vào các mạch máu đang hoại tử, gây ra một cơn đau đớn tột cùng, tưởng chừng như có hàng vạn con ký sinh trùng đang điên cuồng cắn xé xương tủy của anh.
Nhưng đồng thời, dòng máu Người giữ vịnh của dòng họ Minh trong cơ thể anh bắt đầu phản ứng tự vệ. Da thịt trên cánh tay trái của anh tự động tiết ra một lớp dịch mặn lấp lánh như muối trắng, trung hòa bớt tính axit của sương độc. Năng lực Kháng độc sương muối tự nhiên cho phép anh di chuyển không cần mặt nạ trong vòng mười lăm phút, chấp nhận trả giá bằng sự hoại tử nhẹ bề mặt da thịt tay trái.
Minh Trí bước loạng choạng vào khoang cabin bản đồ tối đen như hũ nút. Anh không cần đèn thắp sáng. Đôi mắt trái mang vết sẹo rạch ngang phát quang đỏ nhạt của anh chính là mỏ neo định vị duy nhất lúc này. Anh đặt bàn tay trái trần trụi, đầy máu và dịch mặn lên bề mặt tấm Bản đồ da người trải trên bàn gỗ.
Lớp da sinh học cổ đại của tấm bản đồ lập tức co giãn dữ dội khi hấp thụ dòng máu nóng của hậu duệ trực hệ. Minh Trí nhắm nghiền đôi mắt mù bên trái, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào mười đầu ngón tay của bàn tay phải. Anh bắt đầu thực hiện kỹ năng Vẽ hải đồ mù.
Ngón tay anh sờ soạng dọc theo các đường rãnh co giãn tự nhiên trên bản đồ da người. Tấm bản đồ tựa như một sinh thể sống đang phập phồng, truyền đi nhịp thở địa chất của Thần Kỷ Hạ Lôi từ dưới đáy biển sâu. Mỗi nếp gấp da, mỗi gờ nổi nhỏ đại diện cho một rặng san hô xương trắng đang di động thời gian thực dưới thân tàu.
Bằng xúc giác nhạy bén được rèn luyện qua hàng vạn giờ đo đạc sai số địa lý, Minh Trí cảm nhận được góc lệch, khoảng cách và tốc độ khép góc của rặng san hô phía trước. Anh dùng tay phải cầm chiếc Dao đục xương san hô bằng đồng dẻo cực bén, bắt đầu đục khắc các điểm mốc định vị lên một tấm san hô xương khô mịn màng đặt bên cạnh.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng dao đục đều đặn vang lên trong cabin tối tăm, lạnh lẽo, xen lẫn tiếng gió rít gào mặn chát ngoài boong tàu. Minh Trí phải tính toán chu kỳ gió giật và tốc độ trôi dạt của tàu Sương Mai trong đầu để hiệu chỉnh sai số co giãn của bản đồ da người. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán anh, hòa cùng dòng máu rỉ ra từ vết thương khế ước máu trên tay trái đang dần bị đông cứng vôi hóa.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng sủa vang dội đứt quãng của chú chó săn A Bảo đột ngột vang lên từ phía đuôi tàu, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Chú chó săn Phú Quốc lông vàng xoáy lưng đang đứng đầu bệ lái, hai tai dựng đứng nhạy bén. Nó ngửi thấy nồng độ sương độc dâng cao bất thường dưới hốc bánh lái và tiếng rít nước của dòng hải lưu ngược đang ép chặt vào trục lái bị lệch.
"A Bảo!" Minh Trí thét lớn qua khe cửa cabin. "Tìm điểm kẹt bánh lái cho ta!"
Chú chó săn thông minh hiểu ý chủ nhân. Nó bơi lặn tốt chân màng lao xuống dòng nước mặn sủi bọt mạn đuôi tàu, sủa vang dội hướng dẫn Minh Trí định vị chính xác điểm kẹt cơ học của bánh lái.
Minh Trí khắc đường nét cuối cùng lên tấm hải đồ san hô khô bằng tay phải run rẩy. Anh cầm tấm san hô khắc mốc định vị lao ra boong tàu tối đen, dùng giọng nói khàn đặc vì nhiễm độc ra lệnh cho A Sâm:
"A Sâm! Bẻ lái mạn trái mười độ! Gia Bách, dùng búa đồng gõ mạnh vào khớp bánh lái mạn đuôi theo nhịp gõ của ta để giải phóng chốt kẹt!"
Gia Bách, lúc này đang run rẩy quỳ trong bóng tối bám đầy bụi than, thấu phục hoàn toàn trước sự kiên cường và lòng bao dung cứu mạng của Minh Trí. Gã không màng đến thù hận cũ, cầm chiếc búa rèn bằng đồng bò sát boong tàu xuống mạn đuôi, gõ mạnh theo nhịp gõ cán dao của Minh Trí.
*Cộc! Cộc! Cộc! Rắc...*
Khớp bánh lái bị kẹt do chốt sắt gãy nứt được giải phóng trong gang tấc. Con tàu Sương Mai nghiêng mạn lướt nhanh qua khe hẹp rộng chưa đầy năm thước giữa hai rặng san hô xương trắng đang khép góc, thoát khỏi bẫy cát lún xương rạn trong bóng tối hoàn toàn.
Khi Minh Trí vừa hoàn thành đường khắc cuối cùng trên tấm san hô khô để ổn định hướng đi mới, một tiếng rên rỉ khổng lồ, trầm đục phát ra từ lòng biển sâu ngay dưới thân tàu, làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc gỗ sồi của tàu Sương Mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!