Cửa Ngõ Sương Muối
Tiếng còi hơi nước từ chiếc xuồng tuần tra của Lý Sát rú lên một tràng dài xé toạc màn sương chiều muộn. Âm thanh ấy không chỉ mang theo sức nặng của quyền lực Nghiệp đoàn, mà còn kéo theo nỗi sợ hãi tột cùng của những kẻ trốn chạy. Phía sau mạn tàu Sương Mai, vệt nước bọt trắng xóa vừa mới hình thành đã lập tức bị nuốt chửng bởi những dải sương mù đỏ tía đang cuồn cuộn dâng lên từ Eo biển San Hô Xương.
Minh Trí đứng sừng sững bên mạn thuyền, tay phải nắm chặt lan can gỗ sồi cổ thụ để giữ thăng bằng trước những đợt sóng giật liên hồi. Dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày dặn, bàn tay trái của anh bắt đầu co rút. Ký sinh trùng lân quang từ khế ước máu của Tạ Thiên Phong đang điên cuồng cựa quậy, rỉ ra thứ mực đen buốt giá ăn mòn vào tận mạch máu. Cơn đau chạy dọc cánh tay lên đến bả vai, khiến mắt trái mang vết sẹo rạch ngang của anh nhói lên từng nhịp đỏ nhạt. Anh nghiến chặt răng, cảm nhận vị máu mặn chát nơi đầu lưỡi. Anh không được phép ngã xuống lúc này. Con tàu Sương Mai vừa mới thoát khỏi bến cảng ngầm Vân Sa, và cửa ngõ duy nhất dẫn vào Vịnh Sương Muối đang nằm ngay trước mắt.
"Tăng tốc buồm phụ mạn phải!" A Sâm gầm lên từ phía bệ lái, đôi bàn tay gân guốc của lão xoay mạnh bánh lái gỗ sồi để lách con tàu tránh khỏi một rặng đá ngầm nhô lên như chiếc răng nanh khổng lồ. "Sương muối đỏ đang dâng nhanh hơn tính toán! Nếu không vào được eo biển trong mười phút nữa, vỏ tàu gỗ của chúng ta sẽ bị bào mòn thành xơ sồi!"
Trên boong tàu, bầu không khí ngột ngạt đến mức có thể ngửi thấy mùi axit mặn chát của sương độc đang ăn mòn không khí. Làn sương xám mặn ngoài rìa vịnh không giống sương mù thông thường; nó mang theo những tinh thể muối ngậm axit cực độc, sẵn sàng rỉ sét mọi kim loại thường trong vòng vài giờ và đốt cháy phổi của bất kỳ ai hít phải mà không có mặt nạ bảo hộ.
*Rắc... rắc...*
Những tiếng động răng rắc ghê rợn vang lên từ phía khoang chứa tù binh dưới hầm tàu. Đó không phải là tiếng gỗ nứt, mà là tiếng xích sắt thường của nhóm thủy thủ tù binh đang bị sương muối ăn mòn với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Lớp rỉ sét màu đỏ gạch sùi lên, bong tróc từng mảng lớn rồi rơi xuống sàn gỗ thành những vệt bột đỏ sẫm. Chỉ trong vài nhịp thở, những mắt xích sắt dày bản từng giam giữ họ dưới ngục tối Vân Sa đã mục nát, gãy vụn ra dưới áp lực co giãn của nhiệt độ và axit mặn.
A Phủ – gã đàn ông lực lưỡng dẫn đầu nhóm tù binh – bước lên boong tàu đầu tiên. Cổ chân gã vẫn còn đeo một nửa vòng xích sắt đã gỉ sét đen kịt, da thịt xung quanh lở loét do nước mặn ăn mòn. Đôi mắt gã đục ngầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Minh Trí. Phía sau gã, mười mấy thủy thủ tù binh vừa thoát xích cũng lầm lũi tiến lên, tay lăm lăm những thanh gỗ sồi hoặc mảnh đồng nhặt được dưới hầm tàu. Họ không phải là đồng minh của Minh Trí; họ chỉ là những kẻ khốn cùng bị Nghiệp đoàn ép lên con tàu này để giám sát anh, và giờ đây, nỗi sợ hãi cái chết ngoài biển độc đang kích hoạt bản năng sinh tồn tàn bạo nhất của họ.
"Nhìn xem! Bản đồ sư vĩ đại của chúng ta đang dẫn chúng ta đi đâu thế này?" Một tiếng hét đầy giận dữ và đố kỵ vang lên từ phía sau nhóm tù binh.
Gia Bách bước ra từ khoang nồi hơi, khuôn mặt thanh niên hai mươi tư tuổi sạm đen vì bụi than và mồ hôi muối. Mái tóc đỏ xơ xác của gã dựng ngược lên trong gió giật, đôi bàn tay quấn băng vải thấm dầu lân quang lạnh run lên bần bật. Gã chỉ chiếc búa rèn bọc da cá voi vào mặt Minh Trí, giọng nói run rẩy vì căm hờn:
"Mày hứa với Trưởng thôn Cổ là con tàu gỗ sồi không đinh sắt này có thể giúp chúng ta sống sót! Nhưng nhìn xem, sương muối đỏ đang ăn mòn phổi của anh em rồi! Mày mang vết sẹo phản bội của dòng họ Minh, cha mày đã hại chết cả hạm đội Vân Thần mười năm trước, giờ mày lại muốn dùng máu của chúng tao để hoàn thành khế ước với Nghiệp đoàn đúng không?"
Tiếng hét của Gia Bách như mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Nhóm thủy thủ tù binh lập tức xầm xì, những ánh mắt nghi kỵ và hung hãn đổ dồn về phía Minh Trí. Họ bắt đầu tiến lại gần, bao vây lấy cabin bản đồ.
"Gia Bách nói đúng!" Một tên tù binh gầy gò gầm lên. "Mày giấu tấm bản đồ da người trong cabin! Hãy giao nó ra đây! Chúng tao không muốn làm bia đỡ đạn cho một kẻ mang khế ước máu!"
"Đứng lại!" A Phủ đột ngột bước ra chặn giữa nhóm tù binh và Minh Trí. Gã không ra tay bảo vệ Minh Trí, nhưng đôi mắt sắc lạnh của gã quét qua Gia Bách: "Chúng ta cần sống sót rời khỏi eo biển này trước khi tính sổ với gã họ Minh. Gia Bách, cất búa đi. Nếu bánh lái bị hỏng lúc này, tất cả sẽ làm mồi cho quái thú rạn xương."
"Mày sợ gã sao, A Phủ?" Gia Bách cười gằn, bước lên một bước, dí sát mặt vào A Phủ. "Gia tộc họ Minh đã nợ máu của dân chài Vân Sa mười năm nay! Lão Dương mù lòa đã dạy gã cách nghe triều độc, gã biết đường lách qua eo biển này nhưng gã sẽ chỉ giao bản đồ cho Tạ Thiên Phong để đổi lấy mạng của em trai gã! Còn chúng ta? Chúng ta chỉ là những bộ xương khô lót đường cho hải đồ của gã thôi!"
Minh Trí vẫn đứng im lặng dưới bóng tối của cánh buồm gân cá voi. Gương mặt anh không một chút dao động, lạnh lùng như một pho tượng đá vôi ngoài rìa vịnh. Sự nghi kỵ và thù hận này là thứ anh đã lường trước từ khi đặt chân lên tàu Sương Mai. Anh không giải thích, cũng không dùng bạo lực để trấn áp. Tranh cãi với những kẻ đang bị nỗi sợ hãi cái chết chi phối là điều vô ích nhất của một nhà bản đồ học thực địa.
Anh thong thả bước lại gần bệ lái, nơi A Sâm đang mồ hôi nhễ nhại cố gắng giữ vững bánh lái gỗ sồi. Kim la bàn cơ học đặt trên bệ lái lúc này bắt đầu xoay tròn điên cuồng, hoàn toàn mất phương hướng do từ trường cực mạnh phóng ra từ rạn san hô xương trắng ngầm dưới đáy eo biển.
"La bàn hỏng rồi!" A Sâm thét lớn qua tiếng gió rít. "Không có định hướng, chúng ta sẽ đâm vào vách đá ngầm mạn trái trong vòng ba phút nữa!"
"Tránh ra," Minh Trí lạnh lùng nói.
Anh tháo chiếc hộp bọc chì bên hông, nhấc chiếc Thước đo góc thạch anh cổ kính ra ngoài. Dưới ánh sáng mờ đục của làn sương muối đỏ đang cuồn cuộn dâng cao, tinh thể thạch anh tự nhiên của thước đo phát ra những dải sáng khúc xạ màu cầu vồng nhạt. Minh Trí kẹp chiếc thước vào nách phải, dùng miệng giữ chặt một góc thước để căn chỉnh sai số nghiêng của con tàu, trong khi tay phải anh cầm chiếc bút đục bằng đồng dẻo.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Qua những kẽ hở mỏng manh của màn sương mù xám mặn ở rìa ngoài vịnh, ba ngôi sao mốc của chòm sao Thiên Vương cổ đại hiện ra lờ mờ.
"Góc lệch ba độ mười lăm phút về mạn phải," Minh Trí lẩm bẩm, bộ não của anh hoạt động như một cỗ máy tính toán sai số địa lý chính xác đến từng mét. "Tốc độ trôi dạt của dòng nước rút là hai hải lý một giờ. A Sâm, bẻ lái mạn phải hai nan gỗ! Ngay lập tức!"
"Mày điên rồi sao?" Gia Bách lao tới, cố tình giật lấy tay vịn bánh lái. "Mạn phải toàn là đá san hô xương trắng nhô lên như dao cạo! Mày muốn đâm thẳng vào đá để giết chết tất cả chúng tao à?"
"Nếu bẻ lái mạn trái theo la bàn hỏng của mày," Minh Trí quay lại, ánh mắt phải sắc lạnh như dao đâm thẳng vào mắt Gia Bách, "thì luồng nước xoáy ngầm sát sạt vách đá vôi sẽ hút con tàu này xuống đáy eo biển trong vòng mười nhịp thở. Tao sử dụng Bản đồ học thực chứng để tính toán góc lệch dựa trên sao mốc, không dựa vào kim sắt rỉ sét của Nghiệp đoàn."
Để chứng minh cho lời nói của mình, Minh Trí bước nhanh ra mạn tàu trái. Anh quỳ một gối xuống sàn gỗ ướt sũng nước mặn, dùng thanh Dao đục xương san hô bằng đồng dẻo đâm mạnh vào một gốc san hô chết hóa thạch đang bám chặt vào mạn thuyền sồi.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng đục khắc vang lên đều đặn, dứt khoát giữa tiếng gió rít. Minh Trí khắc sâu ba vạch chéo mật mã gia tộc lên bề mặt san hô xốp mịn, tạo thành một cột mốc định vị thủy triều thời gian thực.
"Nhìn dòng nước đi," Minh Trí chỉ tay xuống vệt nước bọt trắng xóa dưới mạn thuyền.
Nhóm tù binh và Gia Bách nín thở nhìn xuống. Kỳ lạ thay, ngay khi con tàu lách sát sạt rặng san hô mạn phải tưởng chừng như sắp va chạm, dòng nước xoáy ngầm mạn trái đột ngột dâng cao, đẩy nghiêng mạn tàu Sương Mai lướt qua khe hẹp rộng chưa đầy tám thước một cách êm ái. Ba vạch khắc chéo của Minh Trí trên san hô vừa vặn nằm sát mép nước triều dâng, chứng minh tính toán sai số góc của anh hoàn toàn chính xác đến từng tấc.
A Phủ nhìn cột mốc khắc trên san hô, rồi nhìn chiếc thước thạch anh trên tay Minh Trí. Gã khẽ gật đầu, sự hoài nghi trong mắt giảm đi một phần nhưng vẻ lạnh lùng vẫn giữ nguyên: "Gã họ Minh thực sự biết đường. Gia Bách, lùi lại."
Gia Bách nghiến răng, cơ bắp ở cánh tay phải quấn băng vải run lên vì tức tối. Gã biết mình vừa thua một bàn về mặt tri thức địa lý thực tế trước kẻ thù tộc họ Minh, nhưng lòng thù hận mười năm qua không dễ dàng bị dập tắt chỉ bằng một cột mốc khắc trên san hô.
*Ầm! Nhói...*
Một chấn động mạnh đột ngột truyền từ đáy tàu lên boong, khiến toàn bộ thủy thủ đoàn ngã nhào ra sàn gỗ. Tiếng gầm rú của dòng nước xoáy ngầm ngoài rìa eo biển rống lên dữ dội. Con tàu Sương Mai vừa va chạm nhẹ vào một rìa san hô xương trắng di động ẩn dưới làn nước mặn tối tăm.
"Rò rỉ nước ở khoang đáy mạn phải!" Tiếng hét của Tư Búa vang lên từ phía cửa hầm hàng. Gã thợ mộc đóng tàu gầy guộc, cụt ngón tay cái bên trái, đang ôm một hòm nhựa thông chịu mặn lao nhanh xuống cầu thang tối tăm.
"A Phủ, dẫn người xuống hỗ trợ Tư Búa vá tàu!" Minh Trí ra lệnh, tay phải anh lập tức thu hồi thước thạch anh vào hộp bọc chì. "Gia Bách, giữ chặt xích neo đồng mạn trái để giảm lực trôi của tàu!"
Dưới khoang đáy tối tăm, nước mặn độc bốc hơi axit lạnh buốt đã ngập đến đầu gối. Tư Búa nín thở, ngâm mình dưới dòng nước tối tăm để thực hiện kỹ năng Bịt rò rỉ dưới nước. Gã dùng búa đồng dẻo gõ vang dội đều đặn, đóng chặt các chốt mộng gỗ sồi nở ngâm dầu sồi vào vết cào rách dài hơn hai thước mạn thuyền.
*Cộc... cộc... phập...*
Nhờ cấu trúc gỗ sồi mộng đuôi én không sử dụng đinh sắt thường, vỏ tàu dẻo dai hấp thụ tốt lực va đập mà không bị vỡ nát kết cấu sợi gỗ. Lớp nhựa thông chịu mặn pha mùn cưa quét phủ bên ngoài nhanh chóng đông cứng lại dưới nước lạnh, bịt kín hoàn toàn lỗ rò rỉ, ngăn không cho sương muối độc tràn vào khoang chứa lò hơi.
Trên boong tàu, sương mù lục lân quang nhạt bắt đầu bao phủ dày đặc hơn, báo hiệu họ đã chính thức vượt qua Eo biển San Hô Xương và chạm vào rìa ngoài của Vịnh Sương Muối di động. Gió giật mang theo những hạt muối mặn bám đầy lên các cánh buồm gân cá voi, tạo thành một lớp màng trắng xóa phát quang nhẹ trong bóng tối.
Minh Trí thở dốc, bước lại gần bệ lái để kiểm tra cấu trúc chịu lực chính của bánh lái gỗ sồi. Anh quỳ xuống, tay phải vuốt nhẹ dọc theo trục lái bằng đồng dẻo để kiểm tra sai số rơ lắc cơ học.
Gia Bách cũng bước lại gần, khuôn mặt gã đầy vẻ mỏi mệt nhưng đôi mắt sắc sảo của một người thợ rèn máy lập tức phát hiện ra một chi tiết bất thường ngay sát chốt khóa bánh lái chính. Gã cúi thấp người, dùng ngón tay quấn băng vải cào mạnh vào lớp mỡ cá voi bảo vệ.
*Sột... sột...*
Một mảng rỉ sét màu đỏ gạch lớn bong tróc ra dưới ngón tay Gia Bách, để lộ ra một vết nứt sâu hoắm đang sùi bọt khí xám xịt trên chốt bánh lái chịu lực lớn nhất của con tàu Sương Mai.
"Minh Trí!" Gia Bách gầm lên, gã giơ cao mảng rỉ sét đỏ lòm trên đầu ngón tay, dí thẳng vào mặt nhà bản đồ học với vẻ mặt điên cuồng tột cùng. "Mày nhìn xem thứ này là cái gì? Mày nói con tàu này hoàn toàn không dùng đinh sắt thường! Mày nói mộng gỗ sồi của mày là vô địch trước sương muối! Nhưng chốt bánh lái chính chịu lực này lại được làm bằng sắt thường mạ đồng dẻo rẻ tiền! Nó đang bị sương muối đỏ ăn mòn rách nát rồi! Mày cố tình dùng vật liệu kém chất lượng để dìm chết tất cả chúng tao ngoài vịnh chết này đúng không? Mày trả lời đi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!