Trận Chiến Thạch Anh
Nước mặn độc đang phun xối xả qua vết rách khổng lồ mạn phải, đe dọa làm chìm tàu gỗ Sương Mai trong vòng vài phút. Tiếng nước triều gầm rú luồn qua những thớ gỗ sồi bị xé toác, tạo nên những âm thanh rít buốt óc rợn người. Sàn tàu gỗ nghiêng hẳn một góc ba mươi độ, hất văng những hòm xiểng, dụng cụ đo đạc lăn lông lốc mạn boong sau.
Minh Trí đứng bên bệ lái, bàn tay phải của anh nắm chặt lấy lan can để giữ thăng bằng. Cánh tay trái dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì vẫn hoàn toàn chết lặng, cứng đờ như một khúc gỗ mục quấn chặt vào hông để giảm bớt tải trọng. Mắt trái anh lúc này bị bao phủ bởi một màng dịch màu đỏ sẫm, hoàn toàn mất đi thị lực tạm thời. Anh chỉ còn có thể dùng con mắt phải còn lành lặn để nhìn qua làn sương mù mờ ảo, nơi vách đá của Động Thủy Triều Ngược đang hiện ra như một cái miệng quỷ khổng lồ tăm tối.
"Tư Búa! Gia Bách! Trám mạn tàu ngay!" Minh Trí khàn giọng hét lên qua ống truyền âm bằng tre. "Nước đã ngập đến sàn khoang chứa hàng rồi!"
Dưới khoang đáy ngập nước độc bốc khói axit nghi ngút, Tư Búa – người đàn ông gầy guộc cụt ngón tay cái bên trái – đang quỳ trong làn nước mặn ngập đến hông. Lớp da chân lão đỏ rộp lên, bỏng rát do axit sương muối ăn mòn. Lão vung chiếc đục đồng dẻo gọt đẽo điên cuồng vào thớ gỗ sồi cổ thụ, cố gắng khống chế vết rách khổng lồ dài hơn hai thước.
"Gia Bách! Mang mộng đuôi én lại đây! Nhanh lên!" Tư Búa gào lên, bọt nước mặn bắn tung tóe vào mặt lão.
Gia Bách, với hai bàn tay phồng rộp rách da rỉ máu tươi, vác một thanh dầm gỗ sồi lớn đã được đẽo sẵn mộng đuôi én. Gã thợ rèn tóc đỏ dồn toàn bộ sức lực cơ bắp vào đôi vai rộng, ép chặt thanh dầm vào vết nứt gãy của dầm chịu lực chính mạn phải.
*Bộp! Rắc!*
Khớp mộng gỗ khít chặt vào nhau dưới sức ép ngàn cân. Tư Búa lập tức dùng bay đồng gạt một tảng vữa Nhựa thông chịu mặn pha trộn bột vỏ sò mịn và mỡ cá voi, trát kín mít dọc theo các khe hở mộng gỗ. Hợp chất nhựa thông dẻo dai bám chặt vào thớ gỗ sồi ướt, lập tức đông cứng lại dưới dòng nước mặn lạnh ngắt, tạm thời ngăn chặn dòng nước độc phun vào khoang lò hơi.
"Đã bịt được một nửa! Nhưng dầm chịu lực chính bị gãy đôi rồi!" Gia Bách hét lên qua ống truyền âm. "Không có Khung trợ lực đồng dẻo gánh lực nén, mạn tàu gỗ sẽ bị áp suất nước ngầm ép nát ngay khi chúng ta lướt xuống dốc thác!"
"Kích hoạt khung nẹp mạn phải ngay!" Minh Trí ra lệnh từ bệ lái.
Gia Bách quay sang, dùng chiếc búa rèn bằng đồng bọc da cá voi gõ mạnh vào chốt khóa của hệ thống khung trợ lực đồng dẻo lắp dưới chân tàu.
*Keng! Keng! Keng!*
Những thanh nẹp bằng đồng dẻo – thứ kim loại không từ tính chịu ăn mòn mặn tuyệt đối – bắt đầu giãn nở cơ học, ôm chặt lấy cấu trúc dầm gỗ sồi bị gãy, phân tán toàn bộ lực nén của dòng nước mặn lên toàn bộ thân tàu. Sương Mai rùng mình một cái, mạn tàu bớt rung lắc, giữ vững được tính toàn vẹn vật lý trong gang tấc.
Ngay phía sau họ, tiếng gầm rú của động cơ hơi nước khổng lồ vang lên dồn dập. Kỳ hạm sắt bọc đồng Hắc Thần của Thuyền trưởng Lôi Ba đã thoát khỏi rặng san hô cạn nhờ sức kéo của tời hơi nước áp suất cao. Chiếc tàu sắt khổng lồ bám theo sát sạt, vỏ sắt của nó cọ xát vào các vách đá vôi ngoài rìa eo biển tạo ra những vệt lửa xanh lục nhạt ghê rợn.
"Lũ chuột gỗ sồi! Các ngươi không thoát được đâu!" Tiếng gầm rú của Lôi Ba vang vọng qua làn sương mù mặn. "Nạp pháo hơi nước! Bắn nát đuôi tàu của chúng cho ta!"
Tàu Sương Mai chui tọt vào lòng Động Thủy Triều Ngược. Bầu không khí lập tức thay đổi, tối tăm và ngột ngạt tuyệt đối. Ánh sáng duy nhất lúc này là những dải lân quang xanh lục nhạt phát ra từ các ổ bào tử nấm bám dọc theo vách hang đá vôi ẩm ướt. Thế nhưng, điều đáng sợ nhất là những khối tinh thể thạch anh tự nhiên khổng lồ nhô ra từ vách hang như những lưỡi gươm cắm ngược, phát ra thứ ánh sáng xanh tím mờ ảo.
Minh Trí dùng con mắt phải còn lành lặn quan sát vách đá thạch anh, lồng ngực thắt chặt lại. Anh nhận ra đây chính là vùng cấm âm thanh cực kỳ nguy hiểm của Động Thủy Triều Ngược. Đá thạch anh áp điện ở đây đã tích tụ điện tích suốt hàng ngàn năm dưới áp suất nước ngầm; bất kỳ chấn động âm thanh lớn nào vượt quá tần số cho phép cũng có thể kích hoạt hiện tượng phóng điện cao áp tàn phá toàn bộ sinh thể trong hang.
"Sáu Điếc! Giữ vững bánh lái! Tuyệt đối cấm phát ra tiếng động lớn!" Minh Trí hét vào ống truyền âm, nhưng anh sực nhớ ra Sáu Điếc tai điếc hoàn toàn. Anh lập tức dùng tay phải gõ mạnh ba nhịp 'cộc... cộc... cộc' đanh gọn lên trục gỗ của bệ lái – mật mã gõ nhịp mạn tàu báo hiệu nguy hiểm cực hạn.
Sáu Điếc cảm nhận được độ rung truyền qua lòng bàn chân trần, gật đầu điềm tĩnh. Đôi bàn tay lực lưỡng của anh siết chặt lấy bánh lái gỗ sồi bọc đồng dẻo, giữ cho con tàu lướt đi êm ái trong dòng nước ngầm chảy xiết.
Thế nhưng, kẻ thù phía sau hoàn toàn mù quáng trước quy luật địa lý của vịnh. Kỳ hạm Hắc Thần lao sầm sập vào hang ngầm, động cơ hơi nước khổng lồ của nó gầm rú vang dội vách đá vôi, tạo ra những tiếng vọng chói tai.
"Bắn!" Lôi Ba điên cuồng vung búa máy ra lệnh.
*Đoành! Đoành!*
Hai họng pháo hơi nước bọc đồng mạn mũi của Hắc Thần đồng loạt khạc lửa. Những quả đạn pháo bọc đồng nặng nề xé rách màn sương mù, lao thẳng về phía đuôi tàu Sương Mai. Một quả đạn sượt qua mạn trái, bắn nát một mảng lan can gỗ sồi, quả còn lại đâm sầm xuống nước mặn tạo ra cột nước cao hàng chục mét.
Nhưng hậu quả tàn khốc không nằm ở sát thương của quả đạn pháo.
Tiếng nổ đanh tai của hỏa pháo hơi nước dội thẳng vào các vách đá thạch anh áp điện khổng lồ dọc theo hai bên hang ngầm. Chấn động âm thanh cực mạnh lập tức kích hoạt cơ chế phóng điện tự nhiên của đá.
*Rắc... Rắc... Rắc...*
Từng vết nứt lớn bắt đầu lan nhanh trên bề mặt các khối thạch anh xanh tím. Ngay sau đó, hàng vạn tia điện cao áp màu xanh tím, to bằng bắp đùi người thường, bắt đầu phóng ra tanh tách từ vách đá, đan chéo vào nhau tạo thành một mạng lưới lôi điện khổng lồ bao phủ toàn bộ không gian hang ngầm.
"Nằm xuống! Toàn bộ thủy thủ nằm sát xuống boong tàu!" Minh Trí thét lên, dùng tay phải đè chặt Vy Anh xuống sàn gỗ cabin chỉ huy.
Một tia lôi điện khổng lồ đánh trúng vào cánh buồm chính của tàu Sương Mai. Sợi dây chằng buồm bện gân cá voi xanh dẻo dai chịu lực kéo cực tốt nhưng lúc này bị dòng điện áp cao thiêu đốt, bốc cháy xém nhẹ mạn phải. Làn khói đen mang mùi mỡ cá voi khét lẹt bốc lên nghi ngút, đe dọa cháy lan xuống khoang chứa lò hơi bên dưới.
"Nồi hơi mạn đuôi đang bị tích điện! Áp suất tăng lên nhanh chóng!" Gia Bách gào lên từ khoang lò rèn. Gã thợ rèn tóc đỏ dùng kìm bọc da cá voi cách điện để giữ chặt các van xả, nhưng dòng điện tích tụ dọc theo khung nẹp đồng dẻo mạn tàu đang truyền thẳng vào lò hơi, khiến vỏ đồng nóng đỏ lên nguy hiểm.
"Gia Bách! Tư Búa! Thực hiện xả tĩnh điện thạch anh ngay lập tức!" Minh Trí ra lệnh quyết liệt. "Thả xích đồng xuống nước!"
Gia Bách hiểu ý ngay lập tức. Gã dùng kìm sắt bọc da cá voi kéo lê sợi xích đồng dẻo dài hơn mười thước quấn chặt quanh trục bánh lái gỗ sồi – nơi liên kết trực tiếp với Khung trợ lực đồng dẻo dưới đáy tàu.
Tư Búa quỳ sát mạn đuôi, hai tay bám chặt lan can, dùng chân đẩy mạnh đầu xích đồng dẻo còn lại rơi thẳng xuống dòng nước mặn ngầm sâu phía dưới đáy tàu.
*Xèo xèo... Oành!*
Ngay khi sợi xích đồng dẻo chạm vào dòng nước mặn có nồng độ muối cực cao, toàn bộ lượng điện tích khổng lồ đang tích tụ trên vỏ tàu Sương Mai và lò hơi được dẫn truyền theo thớ đồng dẻo, xả thẳng xuống lòng đất ngầm. Những tia điện màu xanh tím phóng dọc theo sợi xích đồng xuống nước, tạo ra những bọt khí mặn bốc khói nghi ngút mạn đuôi tàu.
Nhờ kết cấu gỗ sồi không dẫn điện của tàu Sương Mai và hệ thống xả tĩnh điện bằng đồng dẻo hoạt động hoàn hảo, con tàu gỗ sồi thoát khỏi nguy cơ chập cháy nổ lò hơi trong gang tấc. Cánh buồm gân cá voi chỉ bị cháy sém một mảng nhỏ ngoài rìa, không ảnh hưởng đến cấu trúc chịu lực chính.
Nhưng kỳ hạm sắt bọc đồng Hắc Thần của Lôi Ba thì không có được sự khôn ngoan cơ khí đó.
Vỏ tàu bằng sắt thường dày nặng của Hắc Thần chính là một cột thu lôi khổng lồ hoàn hảo giữa lòng hang thạch anh áp điện. Hàng vạn tia điện cao áp màu xanh tím phóng ra từ vách đá bị hút mạnh mẽ về phía vỏ sắt của con tàu chiến Nghiệp đoàn.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Những luồng lôi điện khổng lồ đánh liên tiếp vào mạn tàu Hắc Thần. Dòng điện cao áp chạy dọc theo vỏ sắt dẫn điện cực tốt, truyền thẳng vào khoang động cơ cơ khí khổng lồ và hệ thống lò hơi bằng thép tôi bọc đồng.
Lôi Ba đứng trên boong tàu sắt, điên cuồng vung chiếc búa máy hơi nước bọc sắt của mình để gạt các tia điện xung quanh. Nhưng chấn động từ chiếc búa máy bọc sắt càng kích thích đá thạch anh phóng điện mạnh hơn.
*Roẹt... Oành!*
Một luồng điện cao áp cực đại đánh trúng vào chiếc búa máy trên tay Lôi Ba. Dòng điện truyền thẳng qua cánh tay gã, thiêu rụi lớp da thịt thành than đen xám. Lôi Ba thét lên đau đớn, chiếc búa máy rơi loảng xoảng xuống sàn tàu sắt đang phóng điện đỏ rực.
Ngay sau đó, hệ thống lò hơi áp suất cực cao của Hắc Thần bị chập mạch điện hóa hoàn toàn do quá tải điện tích thạch anh. Nước mặn ngậm axit sương muối đỏ tràn vào khoang động cơ rỉ sét, kết hợp với dòng điện cao áp tạo ra phản ứng điện phân tàn khốc.
*BÙM!!!*
Một vụ nổ lò hơi khổng lồ phát ra từ khoang đáy tàu Hắc Thần, xé toác vỏ sắt rỉ sét mảng lớn của con tàu chiến Nghiệp đoàn làm đôi. Những mảnh thép rỉ sét bốc cháy ngùn ngụt bắn tung tóe vách hang, khói đen và hơi nước nóng áp suất cao phun ra mù mịt che khuất toàn bộ tầm nhìn. Con tàu sắt bọc đồng kiêu ngạo của Nghiệp đoàn Đông Hải bị rã kết cấu hoàn toàn, từ từ chìm xuống lòng hồ ngầm Động Thủy Triều Ngược trong tiếng gầm rú bất lực của những tên lính lệ.
Tàu Sương Mai lướt đi thoát thân an toàn qua khe hẹp san hô, bỏ lại đống đổ nát rực lửa của kẻ thù phía sau. Minh Trí thở hắt ra một hơi, lồng ngực anh phập phồng dữ dội vì kiệt sức. Cánh tay trái vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến bả vai nẹp chặt bên hông nhói đau buốt dọc lên tận thái dương, nhưng anh biết họ đã vượt qua tai biến thạch anh áp điện thành công.
Thế nhưng, từ trong đống đổ nát bốc khói của tàu sắt Hắc Thần, bóng dáng của Hộ pháp Cao Kỳ bất ngờ nhô lên trên một chiếc xuồng cứu sinh bọc đồng dẻo mạn sườn. Khuôn mặt đầy vết sẹo cháy xém của gã co rúm lại trong cơn điên cuồng tột cùng khi chứng kiến kỳ hạm bị tiêu diệt.
"Lũ phản tặc! Ta sẽ chôn vùi tất cả các ngươi dưới đáy vịnh này!" Cao Kỳ gào thét điên cuồng qua chiếc loa truyền thanh bọc đồng dẻo còn sót lại.
Gã quay sang ra lệnh cho toán lính lặn sâu tinh nhuệ đang bám mạn xuồng: "Toàn bộ thợ lặn xuất kích! Mang mìn địa chấn xuống đáy hồ ngầm ngay lập tức! Kích nổ toàn bộ rạn san hô xương rỗng! Ta muốn sập toàn bộ hang ngầm này chôn sống chúng!"
Những tên thợ lặn Nghiệp đoàn mang giáp da cá voi bọc chì lập tức ôm những khối mìn địa chấn khổng lồ nhảy xuống dòng nước ngầm tối tăm.
Tiếng ngòi nổ mìn địa chấn bắt đầu đếm ngược vang lên 'tích... tích... tích' đều đặn dưới đáy nước ngầm sâu thẳm, tạo ra một áp lực thời gian nghẹt thở mới đè nặng lên vai đoàn thám hiểm Sương Mai khi thời gian sụt lở vách đá vôi chỉ còn vỏn vẹn năm phút.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!