Nhạc nềnRetroRPG_Field

Hỏa Lực Hắc Kỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Những họng pháo hơi nước khổng lồ của hạm đội Hắc Kỷ đồng loạt phát ra tiếng rít áp suất chói tai, rọi luồng sáng đèn pha chết chóc khóa chặt bóng dáng tàu Sương Mai giữa vòng vây thép rỉ. Bóng tối của đêm muộn trên vùng nước mở ngay cửa ngõ eo biển San Hô Xương bị xé toác bởi những luồng sáng trắng lạnh lẽo, quét dập dồn qua những làn sương muối đỏ đang cuộn xoáy dữ dội.


Trên boong tàu Sương Mai, bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và mỡ cá voi cháy. Minh Trí đứng bên bệ lái, bàn tay phải của anh siết chặt lấy lan can gỗ sồi để giữ thăng bằng trước những đợt sóng ngầm đang giật mạnh mạn tàu. Cánh tay trái của anh, nằm dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng, vẫn hoàn toàn chết lặng. Độc tố khế ước máu rỉ mực đen đang ăn mòn sâu vào xương tủy, biến toàn bộ thớ cơ và khớp xương từ ngón tay, khuỷu tay lên đến tận bả vai thành một khối vôi hóa đông cứng. Cánh tay ấy giờ đây nặng trĩu, lạnh ngắt và cứng đờ như một rặng san hô chết hóa thạch, được anh dùng dây đai da quấn chặt nẹp sát vào hông để giảm bớt tải trọng cơ thể khi di chuyển.


Mắt trái mang vết sẹo rạch ngang của Minh Trí lúc này hoàn toàn bị bao phủ bởi một màng dịch màu đỏ sẫm, mất thị lực tạm thời do quá tải áp lực thần kinh từ lần kích hoạt năng lực cảm nhận nhịp thở địa chất trước đó. Anh chỉ còn có thể dùng con mắt phải còn lành lặn để quan sát kẻ thù qua làn sương mù mờ ảo.


"Minh Trí! Thằng khốn mang dòng máu phản tặc!" Giọng nói của Hộ pháp Cao Kỳ vang lên từ chiếc loa truyền thanh bọc đồng trên kỳ hạm đối phương, ầm ĩ và đầy sát khí. Gã chỉ huy lực lưỡng ngoài bốn mươi tuổi ấy đứng trên boong chiếc tàu sắt bọc đồng nặng nề, mặc giáp sắt gỉ sét mảng lớn, khuôn mặt đầy vết sẹo cháy xém co rúm lại dưới ánh đèn pha. "Ngươi đã lách qua được Hang Lân Quang Lạnh, nhưng eo biển San Hô Xương này sẽ là nấm mồ chôn vùi con tàu gỗ mục nát của ngươi! Đầu hàng và giao nộp bản đồ da người ngay lập tức, bằng không ta sẽ thổi bay toàn bộ lũ phản nghịch các ngươi xuống đáy biển độc!"


Minh Trí không trả lời. Anh thong thả cúi xuống nhìn chiếc Nhẫn san hô đỏ trên ngón áp út tay phải. Kỷ vật của mẹ anh lúc này đã xỉn màu xám đen như tro tàn, bề mặt mòn vẹt và bốc lên làn khói nhạt có mùi lưu huỳnh nồng nặc – dấu hiệu chứng minh toàn bộ nguồn nước ngọt dự trữ mạn boong sau đã bị nhiễm độc tố sương muối khô cực mạnh do gián điệp ngụy trang Tôn Thất hạ độc từ trước. Cơn khát tột cùng đang tàn phá thể xác của từng thủy thủ đoàn; cổ họng họ bỏng rát, môi nứt nẻ rỉ máu, và mỗi hơi thở hít vào đều đau đớn như bị gai cào. Họ không thể cầm cự quá sáu giờ nữa nếu không tìm được nguồn nước ngọt Đảo Cổ hoặc dầu lân quang lạnh để thắp sáng tháp lọc khí.


"Chuẩn bị hỏa lực!" Cao Kỳ gầm lên từ xa.


Ngay lập tức, ba chiếc tàu chiến cỡ trung của hạm đội Hắc Kỷ bắt đầu chuyển động khép góc. Trên boong tàu của chúng, những súng phun lửa dầu lân quang áp lực cao bắt đầu quay nòng.


*Phụt! Oành!*


Một luồng lửa lân quang màu xanh lục rực rỡ, cháy không tỏa nhiệt nhưng có sức ăn mòn hóa học kinh hoàng, phun xối xả qua màn sương mù mặn, quét thẳng về phía mạn trái tàu Sương Mai. Sức nóng kinh người và khói độc lân quang bốc lên nghi ngút mạn tàu gỗ.


"Cháy buồm rồi! Cánh buồm phụ mạn trái bị thiêu rụi hoàn toàn rồi!" Tiếng hét thất thanh của một thủy thủ vang lên khi ngọn lửa xanh lục liếm vào thớ vải buồm bện gai.


"Tiểu Yến! Triệt hạ tay súng phun lửa mạn sườn ngay!" Minh Trí ra lệnh, giọng anh khàn đặc vì cơn khát và sương độc nhưng đầy uy lực dứt khoát.


Tiểu Yến – cô gái xạ thủ hai mươi tuổi mảnh khảnh – lập tức quỳ một gối xuống sàn boong tàu đang lắc lư dữ dội. Đôi mắt sắc như diều hâu của cô khóa chặt mục tiêu qua màn sương mù lục nhạt. Cô vác chiếc nỏ liên châu bằng gỗ sồi cổ bọc lá đồng dẻo, tay phải kéo tời lên dây nỏ nhanh như chớp. Cô nạp liên tiếp ba mũi tiễn bọc đồng dẻo – những mũi tên đặc chế không bị sương muối ăn mòn và không hút từ trường rạn đá.


*Tạch... Tạch... Tạch!*


Ba tiếng nổ đanh gọn vang lên từ cánh cung gỗ sồi. Ba mũi tiễn bọc đồng xé gió sương mù lao đi với quỹ đạo hoàn hảo, ghim thẳng vào khớp vai mạn sườn và cổ họng của gã lính lệ đang vận hành súng phun lửa trên tàu Hắc Kỷ đối phương. Gã lính gục xuống, vòi phun lửa lệch hướng phun ngược vào khoang chứa dầu lân quang của chính tàu chiến địch, tạo ra một vụ nổ ngầm khổng lồ làm chấn động cả vùng nước mở.


"A Sâm! Giương toàn bộ cánh buồm chính! Đón gió giật mặn tăng tốc tối đa!" Minh Trí hét lớn hướng về phía bệ lái.


Thuyền phó A Sâm – lão già dạn dày sương gió – dùng đôi bàn tay gân guốc nắm chặt lấy bánh lái gỗ sồi bọc đồng dẻo. Lão gầm lên, phối hợp cùng Út Huệ trên cột buồm cao kéo căng hệ thống dây chằng buồm bện gân cá voi xanh siêu bền. Cánh buồm chính tàu Sương Mai căng phồng đón lấy luồng gió muối giật mạnh ngoài rìa eo biển, đẩy con tàu gỗ lao vút đi, nghiêng hẳn mạn sát sạt vách san hô xương trắng.


Ở phía sau, chiếc tàu sắt bọc đồng nặng nề mang tên Hắc Thần do Thuyền trưởng Lôi Ba chỉ huy bắt đầu tăng tốc đuổi theo. Lôi Ba – gã chỉ huy thô lỗ ngoài ba mươi tuổi bám đầy dầu mỡ máy – điên cuồng gầm rú qua ống truyền âm: "Tăng áp suất nồi hơi lên mức cực đại! Húc nát con tàu gỗ sồi của chúng cho ta!"


Chiếc tàu sắt khổng lồ rầm rập lao tới, mũi đinh ba bọc sắt khổng lồ của nó chĩa thẳng vào đuôi tàu Sương Mai. Thế nhưng, khi tàu sắt di chuyển với tốc độ cao trong vùng nước mặn ngập sương muối đỏ, Sự ăn mòn điện hóa của sương muối lập tức bộc phát tàn khốc. Vỏ tàu sắt của Hắc Thần bị sương muối axit ăn mòn cấu trúc tinh thể nhanh gấp trăm lần bình thường, từng mảng rỉ sét đỏ sùi bọt khí xám bong tróc ra dưới áp lực nước, làm lộ ra các vết nứt kết cấu chịu lực yếu đi nghiêm trọng.


Minh Trí quan sát thấy những vệt rỉ sét đỏ sùi bọt khí loang lổ dọc theo vỏ tàu sắt của đối thủ qua kính viễn vọng phải. Trí óc nhạy bén của nhà bản đồ học lập tức phân tích ra điểm yếu chí mạng của kẻ thù: kết cấu thép của chúng đã bị sương muối ăn mòn rệu rã, không còn khả năng chịu lực va đập cực hạn dưới nước nông.


"Gia Bách! Chuẩn bị xích đồng dẻo!" Minh Trí ra lệnh qua ống tre truyền âm. "A Sâm, bẻ lái gấp chín mươi độ, hướng thẳng vào khe hẹp san hô xương rỗng phía trước!"


"Cậu chủ Trí! Khe đá đó rộng chưa đầy bảy mét, tàu gỗ của chúng ta sẽ bị kẹt chết ở đó!" A Sâm hốt hoảng hét lên.


"Cứ bẻ lái! Tin tôi!" Minh Trí gầm lên, mắt phải anh ánh lên tia nhìn quyết liệt.


A Sâm cắn răng, dồn toàn lực cơ bắp xoay mạnh bánh lái gỗ sồi. Con tàu Sương Mai thực hiện kỹ thuật Cầm lái lách khe hẹp, nghiêng mạn một góc nghiêng kinh hoàng, lách sát sạt vào khe hẹp của rặng san hô xương trắng di động.


Tàu sắt Hắc Thần của Lôi Ba quá nặng nề và không thể xoay trở kịp trong không gian hẹp. Lôi Ba cố gầm rú ra lệnh bẻ lái, nhưng lực quán tính khổng lồ đã đẩy chiếc tàu sắt bọc đồng nặng hàng chục tấn lao thẳng về phía mạn phải tàu Sương Mai.


*Rắc... Rầm!*


Tiếng gỗ sồi mục nát và nứt toác vang dội đất trời. Mũi đinh ba bọc sắt khổng lồ của kỳ hạm Hắc Thần húc thẳng vào mạn phải tàu Sương Mai, lực va chạm kinh hoàng bẻ gãy đôi dầm chịu lực chính mạn phải của con tàu gỗ sồi không đinh sắt. Những mảnh gỗ sồi vỡ bắn tung tóe, và dòng nước mặn độc ngậm axit sương muối đỏ bắt đầu phun xối xả qua vết nách khổng lồ tràn vào khoang chứa hàng đáy tàu, đe dọa nhấn chìm toàn bộ con tàu trong gang tấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!