Nhạc nềnRetroRPG_Field

Ảo Ảnh Hối Tiếc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Hang Lân Quang Lạnh không mang màu đen đặc của vực sâu, mà là một thứ màu lục lân quang nhợt nhạt, nhớp nháp và đầy ma mị. Những sợi tơ lân quang rủ xuống từ trần đá vôi ẩm ướt tựa như những xúc tu vô hình của một loài thủy quái khổng lồ đang ngủ yên dưới đáy vịnh. Bầu không khí đặc quánh hơi muối axit, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị đắng chát của bào tử nấm độc, khiến lồng ngực của từng thủy thủ tàu Sương Mai nóng ran như bị lửa thiêu.


Trên boong tàu, cảnh tượng hỗn loạn đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Thạch Sơn – gã cựu binh khổng lồ – đang gầm rú điên cuồng trong cơn hoang tưởng. Cánh tay phải bị dập nát cụt vĩnh viễn của gã, vốn vừa được Lục Dược khâu lại bằng chỉ gân cá voi, nay lại toạc rộng ra dưới sức căng cơ bắp cực hạn. Máu đỏ tươi phun xối xả qua lớp băng vải thô, nhuộm đỏ cả mảng giáp da cá voi sờn rách. Bị kích thích bởi làn khói lân quang đậm đặc tỏa ra từ chiếc lư hương bằng xương cá voi của Ma Nữ Sương, Thạch Sơn vung thanh đại đao bằng đồng dẻo nặng hàng chục cân chém điên cuồng vào khoảng không trước mặt.


"Tên khốn Nghiệp đoàn! Trả lại cánh tay cho đồng đội của ta!" Thạch Sơn gào thét, đôi mắt đỏ ngầu không còn chút thần trí nào. Nhát đao tàn bạo của gã chém sạt qua lan can gỗ sồi mạn tàu, để lại một vết cắt sâu hoắm, dăm gỗ bắn tung tóe.


Gia Bách quỳ rạp dưới sàn gỗ bám đầy mỡ cá voi trơn trượt, hai bàn tay phồng rộp rách da do đỡ đòn chém trước đó đang run lên bần bật. Gã cố lùi lại, nhưng bức tường đá vôi ẩm ướt phía sau đã chặn đứng đường lui. Ngay phía trước gã, thanh đại đao của Thạch Sơn lại vung lên, vẽ một đường vòng cung chết chóc hướng thẳng vào cổ họng gã thợ rèn tóc đỏ.


"Thạch Sơn! Dừng lại!" Minh Trí hét lớn, giọng anh khản đặc vì cơn khát và sương độc. Anh cố gượng dậy bên bệ lái, nhưng cánh tay trái – vốn đã vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến tận bả vai dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì – nặng trĩu như một khối đá san hô chết, ghì chặt nửa thân người anh xuống sàn tàu. Anh chỉ có thể dùng tay phải siết chặt chiếc Đèn bảo hộ chống sương, cố xoay thấu kính thạch anh để rọi luồng sáng lân quang lạnh về phía Thạch Sơn.


Thế nhưng, làn khói độc từ chiếc lư hương của Ma Nữ Sương quá dày. Nó không chỉ bao vây boong tàu, mà bắt đầu len lỏi qua lớp mặt nạ da cá voi bảo hộ của từng người, xâm nhập thẳng vào hệ thần kinh. Ma Nữ Sương đứng trên mặt nước hồ ngầm tĩnh lặng, mái tóc bám đầy bào tử phát sáng rũ rượi, cất tiếng cười lanh lảnh dội vào vách hang: "Hãy dâng hiến linh hồn của các người cho Thần Kỷ! Hãy để sự hối tiếc gặm nhấm đến tận xương tủy!"


Ngay khi làn khói lục đậm đặc tràn vào phế quản, Minh Trí cảm thấy đầu óc mình chao đảo dữ dội. Cảnh tượng Hang Lân Quang Lạnh mờ nhạt dần, vách đá vôi ẩm ướt và tiếng gầm rú của Thạch Sơn lùi xa vào một khoảng không vô tận. Không gian xung quanh anh đột ngột co rút, rồi phình to ra, biến thành một căn phòng quen thuộc bám đầy bụi muối ven cảng Vân Sa.


Mùi giấy da dê ẩm mốc. Mùi mực tàu đen đặc pha dầu lân quang lạnh.


Minh Trí bàng hoàng nhận ra mình đang đứng trước chiếc bàn gỗ sồi bọc đồng đen của cha anh – cựu Đại Bản đồ sư Minh Nam. Trên bàn, tấm Bản đồ da người nguyên thủy đang co giãn theo từng nhịp thở của biển động.


"Trí! Ngươi lại vẽ sai một vạch ly trên hải đồ!"


Một giọng nói nghiêm nghị, lạnh lùng dội thẳng vào màng nhĩ Minh Trí. Anh giật mình quay lại. Minh Nam đứng đó, bộ râu quai nón bạc màu muối biển rung lên theo từng hơi thở giận dữ. Đôi mắt nghiêm khắc của ông nhìn xoáy vào anh như hai lưỡi dao đục xương. Ông vung chiếc thước gỗ sồi khắc vạch lên cao, bóng đen của ông bao trùm lấy cơ thể gầy gò của Minh Trí mười tuổi.


"Chỉ một sai số nhỏ bằng sợi tóc, cả hạm đội mười hai tàu gỗ sồi sẽ tan xương nát thịt ngoài rạn san hô xương trắng! Dòng họ Minh gia không chứa chấp những kẻ bất tài vô dụng! Ngươi muốn dìm chết cả gia tộc sao?"


Chiếc thước gỗ sồi giáng xuống. Cơn đau rát tột cùng bùng phát trên bả vai Minh Trí. Đó không chỉ là nỗi đau vật lý; đó là gánh nặng của hàng vạn sinh mạng, là nỗi mặc cảm tội lỗi của dòng họ phản bội đã đè nặng lên vai anh suốt mười năm qua kể từ khi cha ông mất tích mang theo danh phận kẻ phản nghịch hạm đội.


"Con không có vẽ sai..." Minh Trí khàn giọng lẩm bẩm, anh muốn giơ tay trái lên đỡ, nhưng cánh tay trái vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến tận bả vai không hề phản ứng. Nó lạnh ngắt, vô tri như một khối đá vôi chôn sâu dưới lòng đất. Sự bất lực tột cùng bủa vây lấy anh. Hình ảnh người cha Minh Nam lại vung thước lên, khuôn mặt ông méo mó, biến dạng thành một bóng ma sương mù khổng lồ với đôi mắt rỉ máu.


Chính vào khoảnh khắc tinh thần Minh Trí cận kề bờ vực sụp đổ, một cơn đau buốt tột cùng bùng phát từ phía mắt trái của anh.


*A...*


Minh Trí khụy gối xuống sàn gỗ. Vết sẹo rạch ngang mắt trái – vết sẹo do chính cha anh rạch thuở nhỏ để truyền lại ký ức địa lý cổ đại bằng loại mực lân quang đặc chế – đột ngột nhói đau dữ dội như có hàng vạn cây kim châm nung đỏ đâm xuyên qua nhãn cầu. Dưới tác động của nồng độ bào tử lân quang cực cao trong hang ngầm, lớp mực lân quang ẩn sâu trong tế bào vết sẹo bắt đầu phản ứng hóa học, tự phát quang đỏ rực rỡ dưới sương mù.


Cơn đau đầu búa bổ bùng phát, nhưng nó cũng như một dòng nước đá dội thẳng vào đại não đang bị thôi miên của anh. Nhãn lực của mắt trái mang sẹo đột ngột tăng mạnh, nhìn thấu qua màn sương mù ảo ảnh.


Từ trong bóng tối của ảo giác, Minh Trí nghe thấy một âm thanh thanh mảnh, đều đặn vang lên dập dồn.


*Tịch... tịch... tịch...*


Đó là tiếng đàn nhị của Vy Anh. Nữ hoa tiêu mù đang quỳ bên mạn tàu, đôi tay mảnh mai lướt trên đôi dây đàn bện gân cá voi mới. Làn sóng âm vô hình từ tiếng đàn nhị phát ra, khuếch tán qua màn sương mù, dội vào các vách đá thạch anh áp điện xung quanh hang ngầm rồi dội ngược lại.


Nhờ năng lực Cảm nhận nhịp thở địa chất từ vết sẹo mắt trái đang phát quang đỏ rực, Minh Trí phát hiện ra một chi tiết bất thường: bóng ma của cha anh – Minh Nam – đang vung thước gỗ sồi đứng ngay trước mặt anh, nhưng tiếng đàn nhị của Vy Anh khi truyền qua khoảng không đó hoàn toàn không hề bị cản trở. Sóng âm dội lại từ vách thạch anh phía sau đi xuyên qua bóng hình Minh Nam mà không tạo ra bất kỳ một khoảng lặng âm học nào.


Không có tiếng vọng dội lại. Không có acoustic shadow.


"Tất cả chỉ là ảo ảnh..." Minh Trí cắn chặt môi đến bật máu tươi. Vị máu mặn chát, ấm nóng nơi đầu lưỡi mang lại cho anh sự tỉnh táo tối thượng. Anh nhận ra bào tử lân quang của Ma Nữ Sương chỉ đang kích thích dây thần kinh thị giác để tạo ra các hình ảnh dựa trên nỗi sợ hãi và hối tiếc lớn nhất trong đầu anh.


Anh thét lên một tiếng dứt khoát, dùng bàn tay phải còn lành lặn giật phăng sợi dây thừng bện gai dẻo dai tẩm mỡ cừu (dùng để chằng buồm phụ) đang quấn bên hông. Minh Trí dồn toàn lực vào cổ tay phải, vung sợi dây thừng bện gai ra không trung, tạo ra một tiếng nổ đanh gọn, chấn động tinh thần.


*Chát!*


Sức ép không khí từ cú vụt roi da mạnh mẽ làm phân tán nồng độ bào tử lân quang lơ lửng ngay trước mặt anh. Hình ảnh nghiêm khắc của người cha Minh Nam lập tức nứt toác ra như một tấm gương vỡ, tan biến vào làn sương mù màu lục nhạt.


Minh Trí lấy lại thị giác vật lý. Anh bàng hoàng nhìn thấy Thạch Sơn đang gồng hết sức mạnh cơ bắp của cánh tay trái còn lại để đè thanh đại đao đồng dẻo xuống sát cổ họng Gia Bách. A Phủ đang dùng rìu chiến bập chặt vào sống đao để đỡ, nhưng bắp tay gã tù binh lực lưỡng đã run rẩy, máu tươi từ vết thương cũ của Thạch Sơn phun ra nhuộm đỏ cả sàn tàu.


Thạch Sơn không hề nghe thấy tiếng gọi của anh. Càng dùng lực cơ bắp để kháng cự ảo ảnh, nhịp tim của gã khổng lồ càng tăng nhanh, khiến máu lưu thông đưa bào tử độc lên não nhanh hơn, làm cơn hoang tưởng càng thêm tàn khốc. Đôi mắt gã trợn ngược, chỉ còn tròng trắng, vành tai rỉ máu tươi do chấn động âm học từ tiếng cười của Ma Nữ Sương.


"Gia Bách! Nằm im!" Minh Trí hét lớn.


Anh không hề do dự, dùng bả vai trái vôi hóa cứng đờ làm điểm tựa chịu lực, trượt dài trên sàn tàu bám đầy mỡ cá voi trơn trượt. Minh Trí lao thẳng về phía Gia Bách ngay khi thanh đại đao của Thạch Sơn chém sạt qua mạn sườn gã thợ rèn.


Bằng cánh tay phải còn lành lặn, Minh Trí quấn chặt sợi dây thừng bện gai quanh hai cổ tay của Gia Bách, giật mạnh gã thợ rèn tóc đỏ lùi lại phía sau bệ xả lò hơi để cách ly khỏi tầm chém của Thạch Sơn. Cùng lúc đó, anh dùng răng giật phăng nắp chiếc hũ bằng sừng cá voi đeo bên hông chứa "cao thảo dược rễ đá" đắng ngắt do Lục Dược điều chế.


"Ngửi cái này ngay!" Minh Trí gầm lên, tay phải anh bôi một lượng lớn cao thảo dược màu xám xịt, lạnh buốt trực tiếp lên mũi và niêm mạc môi của Gia Bách.


Chất cao thảo dược rễ đá cực đắng và lạnh ngắt lập tức phát huy tác dụng. Nó làm co thắt đột ngột các mạch máu trong niêm mạc mũi của Gia Bách, ngăn chặn hoàn toàn sự hấp thụ thêm bào tử lân quang độc và trung hòa độc tính đang làm tê liệt đại não gã.


Gia Bách hít vào một hơi lạnh buốt, gã rùng mình một cái kịch liệt, đôi mắt đỏ ngầu hoang dại đột ngột lấy lại tiêu cự. Gã nhìn chằm chằm vào Minh Trí, thở dốc: "Thầy Trí... Tôi... Tôi vừa thấy lò rèn của cha tôi bị thiêu rụi..."


"Tất cả chỉ là ảo ảnh do bào tử lân quang kích thích! Giúp tôi giữ chặt Thạch Sơn!" Minh Trí ra lệnh, tay phải anh nhét hũ cao thuốc vào tay Gia Bách.


Lúc này, Thạch Sơn đã hoàn toàn kiệt sức do mất máu cấp tính từ vết mổ vai phải bị rách toạc. Gã khổng lồ khuỵu gối xuống sàn tàu gỗ sồi, thanh đại đao đồng dẻo rơi loảng xoảng trên boong. Lục Dược từ trong cabin phục hồi lao ra, tay ôm chặt các tấm gạc da cá voi tẩm mỡ cừu đè chặt vào vết thương đang phun máu của Thạch Sơn để cầm máu khẩn cấp.


"Cậu chủ Trí! Mắt trái của cậu!" Lục Dược hốt hoảng hét lên khi nhìn thấy khuôn mặt của Minh Trí.


Mắt trái mang vết sẹo của Minh Trí lúc này đã hoàn toàn bị bao phủ bởi một màng dịch màu đỏ sẫm. Việc kích hoạt quá mức năng lực Cảm nhận nhịp thở địa chất để phá vỡ ảo ảnh đã vắt kiệt nhãn lực của anh, gây ra hiện tượng suy giảm thị lực nghiêm trọng tạm thời. Tầm nhìn bên mắt trái của anh chỉ còn là một màu đỏ nhạt mờ mịt, nhòe nhoẹt.


Nhưng Minh Trí không có thời gian để lo lắng cho đôi mắt của mình. Áp suất không khí trong hang ngầm đột ngột tăng cao, kèm theo những tiếng nứt vỡ giòn giã từ các cột thạch anh áp điện trên trần hang.


"Sáu Điếc! Giương buồm chính! Thoát khỏi hang này ngay lập tức!" Minh Trí dùng tay phải bám chặt vào bánh lái gỗ sồi bọc đồng, gào lên hướng về phía bệ lái.


Sáu Điếc – gã thủy thủ tai điếc hoàn toàn, người duy nhất không bị ảnh hưởng bởi tiếng cười ma mị của Ma Nữ Sương hay tiếng cộng hưởng của thạch anh – điềm tĩnh gật đầu. Gã dùng đôi chân trần cảm nhận độ rung chuyển của sàn tàu gỗ, gồng đôi cánh tay lực lưỡng bẻ mạnh bánh lái gỗ sồi bọc đồng dẻo.


Con tàu Sương Mai rùng mình, giương cánh buồm bện gân cá voi xanh đón luồng gió giật mặn từ khe đá thổi ra, lướt nhanh trên mặt nước hồ ngầm phát quang màu lục nhạt. Ở phía sau, Ma Nữ Sương vung chiếc lư hương định đuổi theo, nhưng tiếng nổ áp suất từ các vòm đá thạch anh sụt lở đã chặn đứng lối đi của cô ta, chôn vùi làn khói độc vào đống đổ nát vách hang.


Tàu Sương Mai lao vút ra khỏi cửa hang hẹp của Hang Lân Quang Lạnh, thoát khỏi bầu không khí nghẹt thở chứa đầy bào tử lân quang độc tố.


Thế nhưng, niềm vui thoát hiểm của đoàn thám hiểm chưa kịp nhen nhóm thì đã bị dập tắt vĩnh viễn bởi một cảnh tượng kinh hoàng ngay trước mắt.


Khi con tàu gỗ sồi lướt ra vùng nước mở ngoài rìa vịnh, màn sương mù xám mặn bỗng bị xé toạc bởi hàng loạt luồng ánh sáng đèn pha khổng lồ chiếu dập dồn từ phía eo biển.


Minh Trí cố gắng dùng mắt phải còn lành lặn nhìn qua chiếc kính viễn vọng đồng cổ. Tim anh thắt lại, máu trong người như đông cứng.


Hơn mười chiếc tàu chiến bọc sắt khổng lồ của hạm đội Hắc Kỷ đã dàn trận thành một hàng ngang kiên cố, phong tỏa toàn bộ lối thoát duy nhất dẫn ra biển nông của họ. Những cột khói đen kịt từ lò hơi của tàu sắt phun ra cuồn cuộn, hòa cùng sương muối tạo thành một bức tường xám xịt. Giữa hạm đội sắt rỉ, kỳ hạm khổng lồ của Hộ pháp Cao Kỳ đang từ từ tiến tới, các họng pháo hơi nước bọc đồng đen ngòm đã được nạp đầy đạn xích từ tính, sẵn sàng nã đạn tiêu diệt con tàu gỗ Sương Mai cô độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!