Nhạc nềnRetroRPG_Field

Hang Lân Quang Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của rãnh nước ngầm dưới đáy Vịnh Sương Muối không chỉ là sự thiếu vắng ánh sáng; nó là một thực thể đặc quánh, lạnh lẽo và sặc sụa mùi muối mặn. Con tàu thám hiểm Sương Mai lầm lũi trôi đi trong lòng rãnh đá hẹp, vỏ gỗ sồi cổ thụ không một cây đinh sắt khẽ rên rỉ khi va chạm nhẹ vào những dải tảo mục bám dọc vách đá vôi. Trên boong sau, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Cơn khát tột cùng sau hơn mười giờ không một giọt nước ngọt, cộng thêm làn khói độc từ bột sương muối khô đang xâm lấn phế quản, khiến tầm nhìn của từng thủy thủ nhòe đi. Môi họ nứt nẻ rỉ máu, cổ họng bỏng rát như có hàng vạn dăm thủy tinh cào xé.


Minh Trí đứng tựa lưng vào bệ lái, cánh tay trái của anh – giờ đây đã vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến tận bả vai dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì – trĩu nặng như một khối đá san hô chết. Anh không còn cảm giác ở các ngón tay trái, toàn bộ phần thân bên trái tê dại, nhưng cơn đau buốt từ khớp vai vẫn giật lên theo từng nhịp tim hối hả. Tay phải anh siết chặt lấy chiếc thước gỗ sồi khắc vạch của cha, mắt trái mang vết sẹo rạch ngang nhói đau từng cơn, rỉ ra một vệt dịch đỏ nhạt ấm nóng.


"Trí, chúng ta không thể cầm cự quá sáu giờ nữa," giọng nói khàn đặc của thuyền phó A Sâm vang lên qua ống truyền âm bằng tre dẫn từ khoang dưới. "Hệ thống ngưng tụ hơi nước mặn đã bị hỏng một nửa sau vụ nổ van áp suất. Nước dự trữ bị nhiễm bột sương muối khô độc, không ai dám uống. Nếu không tìm được nguồn nước ngọt Đảo Cổ hoặc dầu lân quang lạnh để thắp sáng tháp lọc khí, phổi của thủy thủ sẽ bị vôi hóa từ trong ra ngoài."


Minh Trí khẽ gật đầu. Anh nhấc bàn tay phải lên, nhìn chiếc Nhẫn san hô đỏ trên ngón áp út. Kỷ vật của mẹ anh giờ đây xỉn màu xám đen như tro tàn, bề mặt mòn vẹt và bốc lên làn khói nhạt có mùi lưu huỳnh nồng nặc – dấu hiệu chứng minh độc tố sương muối khô đã bão hòa trong không khí mạn tàu. Anh biết rõ, lối thoát duy nhất lúc này là thâm nhập vào Hang lân quang lạnh, nơi duy nhất ngoài rìa vịnh chứa các ổ bào tử lân quang tự nhiên phát ra ánh sáng xanh lục nhạt không tỏa nhiệt, đồng thời là mỏ năng lượng giúp họ tái vận hành tháp lọc khí.


"Sáu Điếc! Giữ vững bánh lái gỗ bọc đồng!" Minh Trí thét lớn hướng về phía bệ lái. Sáu Điếc – gã thủy thủ tai điếc hoàn toàn – điềm tĩnh gật đầu. Gã dùng đôi chân trần cảm nhận độ rung của sàn tàu, bẻ lái lách con tàu Sương Mai chui tọt vào một khe đá hẹp khuất sau rặng san hô xương trắng di động.


Ngay khi con tàu lọt qua khe đá hẹp, một luồng ánh sáng xanh lục nhạt ma mị đột ngột ập vào mắt họ. Hang lân quang lạnh hiện ra như một vòm thánh đường khổng lồ dưới lòng đất ngầm. Trần hang cao vút bám đầy những ổ nấm sinh học cổ đại phát sáng lấp lánh, rủ xuống những sợi tơ lân quang dài như rèm ngọc. Không khí trong hang ẩm ướt, lạnh buốt xương tủy và lơ lửng hàng vạn hạt bào tử phát sáng tựa như những đom đóm biển. Ở giữa hang là một hồ nước mặn tĩnh lặng, mặt nước phản chiếu ánh sáng xanh lục nhạt mờ ảo.


"Tiểu Bình, Lão Nhị, chuẩn bị bình gốm bọc chì và bay đồng dẻo!" Minh Trí ra lệnh, giọng anh khản đặc nhưng dứt khoát. "Tuyệt đối không được tạo ra bất kỳ ngọn lửa thường nào trong hang này. Bào tử lân quang lơ lửng rất nhạy cảm với nhiệt độ cao; một tia lửa thường cũng có thể kích nổ toàn bộ hang động."


Cậu bé Tiểu Bình – mười hai tuổi, nhanh nhẹn như một con sóc biển – lập tức đeo chiếc mặt nạ da cá voi bảo hộ chứa màng lọc rêu khô, hông đeo ống tre đựng thước gỗ sồi thô sơ. Cậu bé leo nhanh lên mạn thuyền, sử dụng kỹ năng leo trèo giữ thăng bằng bằng chân trần để tiếp cận vách đá vôi ẩm ướt bên mạn phải tàu. Lão Nhị – gia nhân cũ của Minh gia, lưng còng, tay run rẩy ôm chặt chiếc hòm gỗ sồi bọc chì chứa các bình gốm rỗng – bước theo sau để hỗ trợ.


"Thầy Trí, bào tử ở đây dày lắm!" Tiểu Bình nói vọng xuống qua lớp mặt nạ da cá, tay cầm chiếc bay bằng đồng dẻo gạt nhẹ lớp bào tử lân quang mịn màng như nhung vào miệng bình gốm. "Chúng phát sáng ấm áp nhưng sờ vào lại lạnh ngắt như đá đóng băng."


"Gạt nhẹ tay, đừng làm bào tử phát tán quá mạnh vào không khí," Minh Trí cảnh báo, tay phải anh điều chỉnh chiếc Đèn bảo hộ chống sương bằng đồng dẻo treo bên hông. Anh khẽ xoay thấu kính thạch anh để hội tụ luồng sáng lân quang lạnh chiếu sáng cho Tiểu Bình làm việc. Vết sẹo trên mắt trái anh lại nhói lên một cơn đau cảnh báo dữ dội. Nhịp đau đầu buốt đồng điệu một cách kỳ lạ với nhịp phập phồng nhẹ nhàng của các ổ nấm lân quang trên vách đá.


Đột nhiên, chú chó săn A Bảo đứng ở mũi tàu Sương Mai dựng đứng hai tai nhạy bén. Nó hít hà không khí dồn dập, chiếc đuôi xoáy lưng dựng ngược lên. Nó không sủa lớn để tránh tiếng vang cộng hưởng gây sạt lở hang thạch anh, nhưng phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp trong cổ họng, mắt hướng thẳng về phía bóng tối sâu thẳm của một ngách hang ngầm bên trái.


"Có biến," Minh Trí mím chặt môi. Anh cảm nhận được áp suất không khí trong hang đột ngột giảm xuống, mang theo một mùi hương lạ lẫm – mùi của tảo biển khô tẩm hương liệu bào tử lân quang nguyên chất.


Từ trong bóng tối của ngách hang ngầm, một bóng người gầy gò, mảnh khảnh từ từ bước ra trên mặt nước mặn tĩnh lặng. Người đàn bà mặc chiếc áo choàng bện từ những sợi tảo biển xám rách nát, mái tóc dài rũ rượi bám đầy những hạt bào tử phát sáng nhấp nháy như những ngôi sao chết. Khuôn mặt cô ta nhợt nhạt, đôi mắt sáng quắc đầy vẻ cuồng tín hướng thẳng về phía đoàn thám hiểm. Trên tay cô ta cầm một chiếc lư hương bằng xương cá voi cổ xưa, từ các khe nứt của lư hương đang tỏa ra làn khói màu xanh lục đậm đặc, cuồn cuộn loang nhanh trên mặt nước.


"Ma Nữ Sương..." Minh Trí thầm gọi tên kẻ thờ phụng quái thú vịnh thuộc Giáo hội Thần Kỷ Hạ Lôi. Anh biết rõ cô ta là kẻ gieo rắc ảo ảnh hối tiếc tột cùng ngoài rìa vịnh bằng hương liệu bào tử đặc chế.


"Những kẻ ngoại lai dơ bẩn mang theo kim loại rỉ sét," giọng nói của Ma Nữ Sương vang lên, lơ lửng và lạnh lẽo như tiếng gió rít qua khe đá. "Các người dám xâm phạm thánh địa của Thần Kỷ Hạ Lôi, dám đánh cắp hơi thở thiêng liêng của ngài để phục vụ cho lòng tham tàn bạo. Hãy chìm vào bóng tối của sự hối tiếc vĩnh cửu đi!"


Cô ta vung mạnh chiếc lư hương bằng xương cá voi. Làn khói xanh lục đậm đặc bùng phát, cuộn chảy như một dòng thác vô hình tràn thẳng về phía tàu Sương Mai. Làn khói đi đến đâu, ánh sáng lân quang xung quanh như bị nuốt chửng đến đó, chỉ để lại một màu xanh lục tối tăm, mờ ảo và đầy ma mị.


"Bịt kín mặt nạ! Đeo hộp lọc rêu khô ngay!" Minh Trí thét lớn, nhưng đã quá muộn cho những người đang ở ngoài boong.


Làn khói lân quang độc tố nhanh chóng bao phủ toàn bộ con tàu. Chất độc bào tử ngấm qua niêm mạc mắt và da thịt của các thủy thủ. Trên boong tàu, Thạch Sơn – gã khổng lồ cụt cánh tay phải, đang nằm mê man trong cabin phục hồi do sốt vết thương rách toạc – đột ngột trợn tròn mắt. Cơn sốt sương độc kết hợp với độc tố ảo ảnh của Ma Nữ Sương lập tức kích hoạt ký ức hối tiếc tột cùng trong đại não gã.


Trong cơn hoang tưởng tột độ, Thạch Sơn không còn nhìn thấy khoang tàu gỗ sồi ẩm ướt. Gã chỉ thấy một chiến trường đẫm máu mười năm trước ngoài eo biển, nơi những chiếc tàu sắt khổng lồ của Nghiệp đoàn hàng hải đang nã pháo hơi nước bắn nát hạm đội tàu gỗ của dòng họ Minh gia. Trước mắt gã, gã thợ rèn tóc đỏ Gia Bách bỗng biến thành hình ảnh tên lính lệ tàn bạo của Cao Kỳ – kẻ đã dùng xích sắt bọc đồng chém đứt phăng cánh tay phải của gã.


"Tên khốn Nghiệp đoàn! Trả lại cánh tay cho đồng đội của ta!" Thạch Sơn gầm lên một tiếng kinh hoàng, âm thanh vang dội làm rung chuyển các cột đá vôi xung quanh.


Gã khổng lồ bật dậy bằng sức mạnh điên cuồng của kẻ phát điên. Bằng cánh tay trái còn lại duy nhất, gã vung thanh đại đao bằng đồng dẻo nặng hàng chục cân đeo sau lưng, chém một nhát tàn khốc hướng thẳng vào đầu Gia Bách đang quỳ bên nồi hơi.


"Thạch Sơn! Điên rồi sao! Tôi là Gia Bách đây!" Gia Bách hét lớn, khuôn mặt gã thợ rèn tóc đỏ biến dạng vì kinh hoàng. Gã cố gắng dùng chiếc búa rèn bằng đồng dẻo đưa lên đỡ đòn chém điên loạn của đồng đội.


*Keng! Cộc!*


Tiếng va chạm kim loại đanh gọn vang lên chói tai. Lực chém điên cuồng của Thạch Sơn quá lớn khiến Gia Bách bị đánh bật lùi lại phía sau, hai bàn tay phồng rộp rách da rỉ máu tươi nhuộm đỏ cán búa. Thanh đại đao đồng dẻo của Thạch Sơn tiếp tục vung lên một đường chém ngang tàn bạo thứ hai, quyết tâm lấy mạng gã thợ rèn.


"Lão Nhị! Ném bột vôi hóa dập khói!" Minh Trí thét lớn, tay phải anh dùng hết sức lực kẹp chặt chiếc Đèn bảo hộ chống sương vào nách, cố gắng xoay thấu kính thạch anh hướng luồng sáng lân quang lạnh về phía Thạch Sơn để xua tan màn khói ảo ảnh.


Lão Nhị nghe lệnh, run rẩy bốc một nắm bột vôi hóa mịn màng từ trong túi da, ném mạnh về phía làn khói tỏa ra từ lư hương của Ma Nữ Sương. Thế nhưng, bột vôi hóa khi tiếp xúc với mật độ bào tử lân quang quá dày đặc trong không khí ẩm ướt đã xảy ra một phản ứng hóa học ngoài tầm kiểm soát.


*Bùm! Xèo xèo...*


Một tiếng nổ trầm thấp vang lên mạn sườn trái tàu Sương Mai. Sức nóng từ phản ứng hóa học kích nổ một lượng bào tử lơ lửng, tạo ra một vệt lửa xanh lục nhạt bùng cháy xém mạn hang vôi và làm rách nát một góc cánh buồm phụ bện gân cá voi. Một bình gốm chứa bào tử lân quang mà Tiểu Bình vừa thu hoạch bị áp lực vụ nổ bắn trúng, rơi xuống sàn tàu vỡ nát thành trăm mảnh.


"Khốn kiếp! Không được dùng bột vôi hóa nữa!" Gia Bách gào lên khi né tránh nhát đao thứ ba của Thạch Sơn sát sạt cổ họng.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, A Phủ – thủ lĩnh nhóm thủy thủ tù binh – dũng cảm lao ra. Gã vung chiếc rìu chiến bằng đồng dẻo tự chế, dùng hết sức bình sinh bập mạnh vào sống đao của Thạch Sơn để làm lệch hướng chém.


*Chát! Rắc...*


Nhát rìu chuẩn xác chặn đứng thanh đại đao đồng dẻo chỉ cách trán Gia Bách vài phân. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến vết mổ vai phải bị cụt của Thạch Sơn toạc rộng ra, máu đỏ tươi phun xối xả nhuộm đỏ lớp giáp da cá voi thô ráp của gã. Thạch Sơn rú lên một tiếng đau đớn nhưng đôi mắt mờ đục vẫn bừng bừng sát khí hoang dại, gã tiếp tục gồng cơ bắp tay trái để đè nặng thanh đao xuống.


Minh Trí dùng răng cắn chặt dây đai găng tay bọc chì bên tay trái vôi hóa để giữ thăng bằng, tay phải anh cuối cùng cũng hiệu chỉnh xong tiêu cự thấu kính thạch anh của Đèn bảo hộ. Anh bấm mạnh lẫy đồng dẻo, phóng ra một luồng ánh sáng lân quang lạnh, hội tụ cực mạnh chiếu thẳng vào mắt Thạch Sơn và xua tan màn khói xanh lục xung quanh đầu gã cựu binh.


"Thạch Sơn! Nhìn kỹ đi! Đây là tàu Sương Mai! Không có quân Nghiệp đoàn nào ở đây cả!" Minh Trí khàn giọng thét lớn, vết sẹo mắt trái anh nhói đau dữ dội như có kim châm.


Luồng ánh sáng lân quang lạnh thấu kính thạch anh có tác dụng trung hòa tạm thời kích thích thần kinh của bào tử độc. Thạch Sơn khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu bắt đầu co rút đồng tử, gã thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy mồ hôi của Gia Bách và vệt máu tươi rỉ ra từ bả vai mình. Thế nhưng, cơn điên loạn vẫn chưa hoàn toàn dập tắt, gã vẫn gầm gừ trầm thấp, tay trái giữ chặt thanh đại đao ghìm sát rìu chiến của A Phủ.


Cùng lúc đó, Ma Nữ Sương ở phía xa tiếp tục vung chiếc lư hương bằng xương cá voi, tiếng cười điên cuồng của cô ta vang vọng khắp hang tối. Mật độ bào tử lân quang trong không khí hang đang tăng lên một cách chóng mặt, phát ra những tiếng *xè xè* nhỏ li ti khi tiếp xúc với hơi nóng tỏa ra từ lò hơi của tàu Sương Mai. Chỉ cần một tia lửa thường xuất hiện từ lò rèn hoặc một khớp mộng gỗ bị cọ xát quá mạnh phát nhiệt, toàn bộ Hang lân quang lạnh khổng lồ này sẽ biến thành một lò thuốc súng khổng lồ nổ tung, chôn vùi tất cả xuống đáy vịnh vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!