Luật Cấm Sắt Thường
Bóng tối dưới lòng hồ ngầm của Vành đai Ma chướng đặc quánh lại như một khối dầu hắc ín khổng lồ. Hơi mặn chát của sương muối lục lân quang luồn lách qua từng khe ván gỗ sồi của tàu Sương Mai, mang theo mùi của đá vôi ẩm ướt và tảo mục. Tiếng rít gió từ những khe đá rên rỉ phía sau vẫn còn âm u vọng lại, nhưng lúc này, sự im lặng bao trùm lên boong tàu lại mang một sức ép tàn khốc hơn gấp bội.
Minh Trí đứng tựa lưng vào mạn cabin bản đồ, tay phải anh siết chặt lấy chiếc thước gỗ sồi khắc vạch của cha. Cánh tay trái của anh, nằm dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng, hoàn toàn không còn một chút tri giác. Độc tố ký sinh trùng lân quang từ khế ước máu đã ăn mòn sâu vào tận tủy xương, biến toàn bộ thớ cơ và khớp xương từ ngón tay ngược lên đến tận bả vai trái thành một khối vôi hóa đông cứng, lạnh ngắt như đá san hô chết. Anh phải dùng dây đai bằng gân cá voi quấn chặt cánh tay hoại tử ấy nẹp sát vào hông để giảm bớt tải trọng cơ thể khi di chuyển. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều mang theo vị máu mặn chát và cơn đau buốt chạy dọc lên thái dương từ vết sẹo rạch ngang mắt trái.
Trước mũi tàu, Bùi Nhất – chiến binh tộc người cá mù – vẫn đứng uy nghiêm trên lưng con quái thú biển bọc giáp san hô. Thanh đinh ba bằng đồng dẻo cổ xưa trong tay gã chĩa thẳng về phía boong tàu Sương Mai. Đôi mắt mờ đục không có tròng đen của gã hướng về phía Minh Trí, những lớp vảy nhạy cảm ở cổ phập phồng liên tục để cảm nhận rung động không khí.
"Kẻ đất liền," giọng nói của Bùi Nhất khàn đục như tiếng đá cọ sát dưới đáy nước sâu. "Ta đã hứa cho các người đi qua vùng nước thánh này sau khi cô gái Vy gia tìm ra mạch nước ngọt. Nhưng luật cấm của Thần Kỷ Hạ Lôi là tuyệt đối. Không một mảnh sắt thường nào được phép đi vào vùng nước ngầm dẫn đến hang lân quang lạnh. Sắt thường là thứ kim loại dơ bẩn, rỉ sét của nó sẽ làm kích ứng thủy triều độc và dẫn dụ hạm đội tàu sắt của Nghiệp đoàn đến tàn phá mạch sống của vịnh. Ta sẽ dùng đinh ba đồng dẻo để quét quanh thân tàu. Nếu tìm thấy bất kỳ mảnh sắt thường nào, toàn bộ các người sẽ bị ném xuống hố sụt làm mồi cho quái thú."
Minh Trí khẽ nghiêng đầu, mắt trái mang vết sẹo nhói lên một cơn đau cảnh báo dữ dội. Anh biết rõ, hạm hạm tuần tra của Lý Sát và Cao Kỳ đang ở ngay phía trên đồn gác biên giới Nghiệp đoàn, liên tục nổ mìn địa chấn để dò tìm tọa độ của họ thông qua từ trường rò rỉ từ khế ước máu trên tay trái anh. Nếu để người cá phát hiện ra bất kỳ chi tiết cơ khí sắt thường nào trên tàu Sương Mai, hoặc nếu để đồn gác của Lý Sát phát hiện ra con tàu gỗ bằng phao nổi từ tính, hành trình của họ sẽ chấm dứt ngay tại đây.
Anh quay sang phía Gia Bách và Tư Búa đang đứng ở boong sau, khẽ ra hiệu bằng một cái gật đầu dứt khoát. Gia Bách – gã thợ rèn tóc đỏ vạm vỡ – lập tức hiểu ý. Gã lau mồ hôi bám đầy vệt than trên trán, thì thầm vào tai Tư Búa:
"Mau! Lò hơi hơi nước mạn đuôi tàu và hệ thống xích neo vẫn còn những van xả và khớp nối bằng sắt thường chưa được bọc chì. Nếu để đinh ba của gã người cá mù kia quét trúng, từ trường sắt rỉ sẽ làm gã phát điên."
Tư Búa – người thợ đóng tàu gầy guộc cụt ngón tay cái bên trái – gật đầu lia lịa. Lão vội vàng ôm lấy hũ nhựa thông chịu mặn pha mùn cưa và bộ đục bằng đồng dẻo. Hai người nhanh chóng chui vào khoang lò hơi tối tăm mạn đuôi tàu, nơi hơi nước nóng vẫn đang bốc lên nghi ngút từ nồi hơi gỗ sồi.
Gia Bách dùng búa đồng dập mỏng những lá đồng dẻo mỏng dính lấy từ hòm dụng cụ. Tiếng búa gõ *cộc cộc* được gã tiết chế đến mức tối đa, chỉ như tiếng gõ nhẹ của loài gõ kiến rừng muối. Gã khéo léo bọc kín toàn bộ van xả hơi nước bằng sắt thường của nồi hơi dưới lớp đồng dẻo dày ba lớp. Đồng dẻo là kim loại không từ tính, có khả năng hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn các bức xạ từ trường nhẹ từ sắt rỉ.
Trong khi đó, Tư Búa quỳ trên sàn gỗ ẩm ướt, dùng chổi lông quét một lớp nhựa thông chịu mặn dày đặc pha lẫn mùn cưa mịn lên các chốt sắt gỉ sét mạn đáy tàu. Nhựa thông chịu mặn nóng chảy bốc lên mùi thơm hắc của gỗ thông rừng mặn, nhanh chóng đông cứng lại dưới làn nước lạnh, tạo thành một lớp màng bảo vệ cách ly tuyệt đối dòng nước mặn độc khỏi tiếp xúc với kim loại sắt.
Bên ngoài boong tàu, Bùi Nhất bắt đầu hành động. Gã nhảy xuống nước, cưỡi quái thú biển bơi chậm rãi xung quanh thân tàu Sương Mai. Gã vung thanh đinh ba đồng dẻo sát sạt vỏ gỗ sồi cổ thụ, mắt nhắm nghiền để tập trung thính giác định vị âm học cực hạn. Thanh đinh ba phát ra những tiếng *oong... oong...* trầm thấp, quét qua từng thớ gỗ sồi ghép mộng đuôi én của con tàu.
Minh Trí đứng im lặng ở mũi tàu, tay phải giữ chặt lan can để che giấu sự run rẩy của cơ thể trước cơn đau vôi hóa đang lan dần lên cổ. Anh sử dụng năng lực Kháng độc sương muối, để cơ thể tự động tiết ra chất dịch mặn qua da nhằm trung hòa bớt độc tố axit mặn bốc lên từ lòng hồ ngầm. Một lớp màng mỏng lấp lánh như muối trắng hiện rõ trên cổ và mặt anh dưới ánh sáng lục lân quang nhợt nhạt.
"Gia Bách! Xong chưa?" Minh Trí nói nhỏ qua ống truyền âm bằng tre dẫn xuống khoang lò hơi.
"Còn khớp nối xích neo mạn đuôi tàu!" Giọng Gia Bách khàn đặc vang lên qua ống tre. "Nó bị rỉ sét nặng quá, nhựa thông chưa kịp khô!"
Bùi Nhất đã bơi đến mạn đuôi tàu. Thanh đinh ba đồng dẻo của gã đột ngột rung lên bần bật khi quét qua khu vực xích neo. Những lớp vảy nhạy cảm ở cổ gã dựng đứng lên, đôi mắt mờ đục trợn tròn:
"Có mùi sắt rỉ! Các người lừa ta!"
"Khoan đã!" Minh Trí thét lớn bằng giọng khàn đặc.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Gia Bách ở dưới khoang chứa đã dứt khoát dùng chiếc đục đồng dẻo, vung búa đóng mạnh một nhát vào chốt sắt gỉ sét bị sót lại mạn đuôi tàu. Nhát đục chuẩn xác cắt phăng chiếc chốt sắt rơi thẳng xuống hố sụt sâu thẳm dưới đáy hồ ngầm. Tư Búa nhanh tay trát một vạt nhựa thông chịu mặn bọc kín vết cắt gỗ sồi ngay lập tức.
Thanh đinh ba của Bùi Nhất ngừng rung. Gã người cá mù khịt mũi liên tục, rà soát lại mạn đuôi tàu một lần nữa nhưng không còn cảm nhận được bất kỳ từ trường sắt rỉ nào. Gã nghiêng đầu, vẻ nghi kỵ vẫn chưa tan biến hoàn toàn nhưng đành hạ đinh ba xuống:
"Khá lắm. Con tàu của các người thực sự không mang sắt thường. Nhưng phía trước là đồn gác biên giới của Nghiệp đoàn Đông Hải. Lý Sát đã giăng hàng rào phao nổi bọc sắt bẫy từ tính khắp eo biển. Tàu gỗ của các người không thể lách qua tầm mắt kính viễn vọng và phao từ tính của chúng nếu đi đường thẳng."
Minh Trí bước vào cabin bản đồ tối tăm. Trên chiếc bàn thạch anh, tấm bản đồ da người tự co giãn đang nằm im lìm. Minh Trí dùng tay phải, rút con dao đục xương san hô bằng đồng dẻo bên hông, dứt khoát rạch một đường sâu dọc theo lòng bàn tay phải của mình. Máu tươi đỏ hồng hòa cùng những vệt mực đen xám rỉ ra từ khế ước hoại tử nhỏ đều đặn xuống các rãnh cảm ứng sinh học trên bề mặt da người.
*Xèo... xèo...*
Tấm bản đồ da người hấp thụ máu của hậu duệ Minh gia, lập tức co giãn mạnh mẽ. Các đường nét vẽ địa hình di động trên bề mặt da tự động co rút, dịch chuyển vị trí các rặng san hô xương trắng thời gian thực theo nhịp thở của Thần Kỷ Hạ Lôi. Dưới ánh sáng lân quang nhạt, một hải lộ ngầm thứ hai – một rãnh đá ngầm sâu hoắm khuất sau đồn biên giới Nghiệp đoàn – từ từ hiện rõ mồn một.
Cái giá phải trả ngay lập tức ập đến. Minh Trí gục xuống bàn thạch anh, răng cắn chặt môi đến rỉ máu để không phát ra tiếng thét đau đớn. Cơn đau buốt tàn khốc chạy dọc từ bàn tay trái vôi hóa lên tận bả vai, vôi hóa thêm hai vạch xương ngón tay trái của anh cứng đờ như đá.
"Trí!" Vy Anh từ góc cabin vội bước lại, đôi tay mảnh mai của cô sờ soạng áp lên vai anh, hai vành tai cô vẫn còn rỉ máu tươi nhẹ do kiệt sức định vị âm học ở tập trước. "Đừng lạm dụng huyết tế nữa... cơ thể anh không chịu nổi đâu."
"Tôi... tôi vẫn trụ được," Minh Trí thở dốc, gượng đứng thẳng dậy bằng tay phải. Anh nhìn ra bệ bánh lái, thét lớn ra lệnh cho thủy thủ tai điếc Sáu Điếc: "Sáu Điếc! Giữ chặt bánh lái gỗ bọc đồng! Lách tàu vào rãnh đá ngầm phía đông-nam! Tắt toàn bộ đèn bảo hộ, chúng ta sẽ đi trong bóng tối mù hoàn toàn!"
Sáu Điếc – do tai điếc hoàn toàn nên không bị ảnh hưởng bởi những tiếng rên rỉ âm học của vách đá – điềm tĩnh gật đầu. Gã dùng đôi chân trần cảm nhận độ rung của sàn tàu gỗ, nắm chặt bánh lái gỗ sồi lách con tàu Sương Mai chui tọt vào khe đá hẹp tối đen như mực.
Con tàu Sương Mai lặng lẽ trôi đi dưới lòng rãnh đá ngầm sát sạt đồn gác biên giới Nghiệp đoàn của Lý Sát. Phía trên đầu họ, những ánh đèn pha hơi nước khổng lồ của đồn gác quét dập dồn trên mặt nước mặn bốc khói, nhưng lớp sương mù lục lân quang nhạt và vách đá vôi dày đặc đã che mắt hoàn toàn quân tuần tra. Hàng rào phao nổi bọc sắt của Nghiệp đoàn vẫn nằm im lìm dưới nước, hoàn toàn vô hại trước kết cấu tàu gỗ sồi bọc đồng dẻo của Sương Mai.
Con tàu vượt qua đồn gác biên giới thành công không mất một mạng người.
Khi con tàu vừa thoát khỏi vùng nước hiểm trở và tiến vào một lòng hang rộng hơn, các thủy thủ trên boong đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Gia Bách bước ra khỏi khoang lò hơi, mệt mỏi tựa lưng vào mạn tàu:
"Chúng ta thoát rồi... Minh Trí, hải đồ của cha anh thực sự chính xác."
Minh Trí bước ra khỏi cabin bản đồ, tay phải anh vẫn còn quấn băng vải thấm máu tươi. Anh định mỉm cười để trấn an đồng đội, nhưng đột nhiên, lòng bàn tay phải của anh truyền đến một cảm giác nóng rực tàn khốc.
Chiếc Nhẫn san hô đỏ – kỷ vật của mẹ anh đeo trên ngón áp út tay phải – đột ngột chuyển từ màu đỏ thắm sang màu đen xám xịt như tro tàn. Chiếc nhẫn rít lên một tiếng *xèo* khe khẽ và bốc lên một làn khói nhạt có mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Minh Trí bàng hoàng nhìn xuống chiếc nhẫn, rồi nhìn về phía những thùng gỗ sồi chứa nước ngọt dự trữ mạn boong sau. Làn khói độc màu xám xịt từ chiếc nhẫn đang hướng thẳng về phía các nắp thùng nước ngọt.
"Nước ngọt..." Minh Trí khàn giọng thét lên, cổ họng anh bỏng rát cực hạn. "Toàn bộ nguồn nước ngọt dự trữ của chúng ta đã bị nhiễm độc tố sương muối khô cực mạnh rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!