Tộc Người Cá Mù
Bóng tối dưới lòng hồ ngầm của Vành đai Ma chướng không phải là một khoảng không vô hại, mà là một khối chất lỏng đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh và tảo mặn mục nát. Trên boong tàu Sương Mai, bầu không khí đông cứng lại đến mức có thể nghe thấy cả tiếng những giọt nước ngưng tụ trên vách đá vôi nhỏ xuống mặt boong gỗ sồi kêu *tí tách*.
Minh Trí đứng tựa lưng vào lan can mũi tàu, tay phải siết chặt lấy chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch của cha như muốn tìm kiếm một điểm tựa vật lý cuối cùng. Cánh tay trái của anh – nằm dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng – giờ đây hoàn toàn bất lực. Độc tố ký sinh trùng lân quang từ khế ước máu rỉ mực đen đã ăn mòn sâu vào tận tủy xương, biến toàn bộ thớ cơ từ ngón tay, khuỷu tay lên đến tận bả vai trái thành một khối vôi hóa đông cứng, lạnh ngắt và nặng trĩu như một rặng san hô chết hóa thạch. Anh phải dùng dây đai bằng gân cá voi quấn chặt cánh tay hoại tử ấy vào sát hông để giảm bớt tải trọng cơ thể khi di chuyển.
Vết sẹo rạch ngang mắt trái của Minh Trí nhói lên từng cơn đau buốt chạy dọc lên thái dương, rỉ ra một vệt máu đỏ nhạt ấm nóng. Nhưng điều khiến anh lo sợ hơn cả là luồng nhiệt nóng rực, phát ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt nhấp nháy liên tục bên dưới lớp găng tay bọc chì. Khế ước máu đang phản ứng dữ dội. Ký sinh trùng lân quang trong máu anh đang cảm nhận được sự áp sát của hạm đội Hắc Kỷ từ phía trên. Cao Kỳ đang đến gần, và khế ước máu khốn kiếp này đang rò rỉ tọa độ của tàu Sương Mai từng khắc một.
Ngay trước mũi tàu, hàng loạt bóng đen khổng lồ nhô lên từ dòng nước đen kịt. Những con quái thú biển bọc lớp giáp san hô hóa thạch bén nhọn thở ra những luồng khí mặn chát, xè xè mạn tàu Sương Mai. Ngồi trên lưng chúng là các chiến binh tộc người cá mù. Da của họ xám bạc, bám đầy những lớp vảy nhạy cảm ở cổ, đôi mắt mờ đục không có tròng đen hướng thẳng về phía con tàu gỗ với sự cảnh giác tột độ.
Dẫn đầu toán chiến binh là Bùi Nhất. Gã chiến binh trẻ tuổi có vòm ngực rộng bọc trong lớp giáp da cá voi đen sờn, tay phải nắm chặt thanh đinh ba bằng đồng dẻo cổ xưa. Thanh đinh ba không hề có một chút tạp chất sắt thường nào, nhưng luồng từ trường tự nhiên của đồng dẻo phát ra vẫn khiến không khí xung quanh rung lên nhè nhẹ.
"Kẻ đất liền," giọng nói của Bùi Nhất khàn đục, trầm thấp nhưng vang dội vào vách đá ngầm như tiếng sấm rền tầm thấp. "Các người mang theo mùi của sắt rỉ và than đá dơ bẩn. Các người là chó săn của Nghiệp đoàn Đông Hải, đến đây để cướp bóc mạch sống của Thần Kỷ Hạ Lôi!"
Xung quanh gã, hàng chục mũi đinh ba đồng dẻo đồng loạt chĩa thẳng về phía boong tàu Sương Mai. Những con quái thú biển gầm gừ, quẫy đuôi tạo ra những luồng sóng xoáy cực mạnh làm con tàu gỗ chao đảo.
Minh Trí cố nén cơn đau búa bổ từ bả vai trái vôi hóa, tiến lên một bước sát mạn tàu. Anh nâng bàn tay phải còn lành lặn lên, lòng bàn tay hướng về phía Bùi Nhất để biểu thị sự hòa bình: "Chúng tôi không phải là người của Nghiệp đoàn. Hãy nhìn con tàu của chúng tôi. Sương Mai được đóng hoàn toàn bằng gỗ sồi cổ thụ, liên kết bằng mộng đuôi én và chốt gỗ ngâm dầu, tuyệt đối không sử dụng một cây đinh sắt thường nào. Chúng tôi đến đây không phải để cướp bóc, mà để tìm kiếm hải lộ tự do."
Bùi Nhất khịt mũi, những lớp vảy nhạy cảm ở cổ gã phập phồng liên tục để cảm nhận rung động không khí: "Lời nói của kẻ đất liền nhẹ như bọt biển, nhưng lòng tham của các người thì nặng như đá đáy vực. Sắt thường có thể giấu dưới khoang đáy, nhưng từ trường rỉ sét của nó không thể che mắt được thính giác của tộc người cá. Nếu các người mang sắt vào vùng nước thánh này, toàn bộ con tàu sẽ bị hiến tế cho Thần Kỷ để gột rửa tội lỗi!"
Không khí trên boong tàu căng thẳng đến mức nghẹt thở. Ở phía đuôi tàu, Gia Bách đã âm thầm siết chặt chiếc búa rèn bằng đồng dẻo sau lưng, đôi mắt đỏ rực sẵn sàng cho một cuộc huyết chiến tầm ngắn. Nhưng Minh Trí biết rõ, nếu bạo lực bùng phát dưới lòng nước sâu này, tàu Sương Mai sẽ bị những con quái thú biển nghiền nát cấu trúc gỗ sồi trong vòng vài nhịp thở.
"Khoan đã..."
Một tiếng nói thanh thoát, yếu ớt nhưng đầy kiên định vang lên từ phía sau cabin chỉ huy. Vy Anh bước ra, bước đi của cô lảo đảo, một tay vịn vào mạn thuyền, tay kia ôm chặt chiếc đàn nhị gỗ mun cổ xưa. Đôi mắt mù quấn băng lụa trắng của cô đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, hai vành tai vẫn còn bám những vệt máu khô từ trận định vị cực hạn ở Khe đá rên rỉ.
"Vy Anh, cô cần phải nghỉ ngơi!" Minh Trí khàn giọng ngăn cản, định bước lại đỡ cô nhưng Vy Anh khẽ lắc đầu.
Cô hướng gương mặt nhợt nhạt về phía Bùi Nhất, giọng cô vang lên điềm tĩnh: "Chiến binh Bùi Nhất, tôi là Vy Anh, hậu duệ của dòng họ hoa tiêu định vị âm học Vy gia. Tộc người cá mù các người giao tiếp và thấu cảm thế giới bằng tiếng thở của nước. Nếu các người không tin vào lời nói, hãy để tiếng đàn của tôi chứng minh mục đích của chúng tôi."
Bùi Nhất khẽ nghiêng đầu, đôi tai nhạy bén của gã giật mạnh khi nghe thấy danh xưng Vy gia. Gã cười lạnh, thanh đinh ba đồng dẻo gõ mạnh vào giáp san hô của con quái thú dưới chân: *Oong...* Một làn sóng âm tần số thấp khuếch tán qua làn nước mặn bốc khói, làm rung chuyển mạn tàu Sương Mai dữ dội khiến vài thủy thủ tù binh ngã nhào xuống sàn.
"Vy gia? Dòng họ hoa tiêu đã phản bội biển cả để phục vụ cho hạm đội tàu sắt của Nghiệp đoàn?" Bùi Nhất gầm lên đầy phẫn nộ. "Được! Nếu cô muốn dùng âm thanh để chứng minh, ta sẽ cho cô một cơ hội. Sâu trong vách đá san hô cổ đại phía tây hồ ngầm này có một mạch nước ngọt ngầm tinh khiết – mạch nước sinh mệnh nuôi dưỡng vùng nước thánh này. Trong bóng tối tuyệt đối này, nếu tiếng đàn của cô có thể tìm ra chính xác vị trí mắt nước ngọt (mắt nước ngọt ngầm) ẩn sau lớp tảo mặn mà không làm sạt lở đá thạch anh, ta sẽ tin các người không mang lòng tham cướp bóc. Nếu cô thất bại, tiếng đàn của cô sẽ là khúc nhạc tiễn đưa toàn bộ con tàu xuống đáy vực!"
"Tôi chấp nhận," Vy Anh không một chút do dự đáp lời. Cô ngồi xếp bằng ngay trên mặt boong gỗ ẩm ướt, đặt chiếc đàn nhị gỗ mun lên đầu gối trái.
Minh Trí bước lại gần cô, khuôn mặt mang vết sẹo của anh đanh lại: "Vy Anh, dây đàn gân cá voi của cô vừa mới được bện nút tạm thời, lực căng của nó quá lớn. Nếu cô tiếp tục sử dụng định vị âm học ở tần số cao, hệ thần kinh thính giác của cô sẽ bị tổn thương vĩnh viễn."
Vy Anh khẽ mỉm cười, đôi môi nứt nẻ vì khát nước rỉ ra một vệt máu nhỏ: "Trí, cánh tay trái của anh đã hóa đá vì bản đồ. Tôi không thể để anh phải rạch thêm một nhát dao nào lên cánh tay phải còn lại. Hãy để tôi làm đôi mắt cho anh ở tập này."
Nói rồi, cô hít một hơi thật sâu, điều chỉnh nhịp thở của mình đồng điệu với tiếng phập phồng nhẹ nhàng của vách đá hữu cơ khổng lồ dưới đáy hồ ngầm. Cô nhận ra Thần Kỷ Hạ Lôi đang thở—một nhịp thở địa chất chậm rãi, kéo dài cứ sau mỗi mười nhịp sóng vỗ.
*Tưng...*
Vy Anh dùng ngón tay phải gảy mạnh vào sợi dây gân cá voi bện nút. Một nốt nhạc tần số cao, sắc lạnh và chói gắt vang lên, xuyên qua màn sương mù lục lân quang nhạt. Tiếng đàn nhị không hề có sự mơ hồ; nó nương theo dòng nước rút, lao thẳng về phía vách đá san hô cổ đại tối tăm phía tây.
Bùi Nhất đứng trên lưng quái thú, hai mắt nhắm nghiền, đôi tai giật liên tục theo từng nhịp rung của tiếng đàn. Gã đang lắng nghe để phát hiện bất kỳ sai số âm học nào.
Làn sóng âm thanh vô hình từ dây đàn nhị khuếch tán qua làn nước mặn bốc khói, đập vào các vách đá vôi ngầm rồi dội ngược lại. Trong đầu Vy Anh, một sơ đồ địa hình ba chiều của hang động ngầm bắt đầu được dựng lên một cách chậm rãi. Nhưng cấu trúc của vách đá san hô cổ đại vô cùng phức tạp—đầy những hốc đá rỗng, những khe nứt chứa đầy tảo mặn hấp thụ âm thanh, và những vỉa thạch anh áp điện nhạy cảm sẵn sàng phóng điện nếu chịu chấn động mạnh.
*Oong...*
Bùi Nhất đột ngột vung mạnh thanh đinh ba đồng dẻo xuống nước, phát ra một luồng sóng âm tần số thấp cực mạnh dội thẳng vào vách đá phía tây. Luồng sóng âm nhiễu loạn của gã va chạm trực tiếp với tiếng đàn nhị của Vy Anh, tạo ra một trận bão âm học hỗn loạn trong không gian hẹp.
Vy Anh rên nhẹ một tiếng, một dòng máu tươi nhỏ từ vành tai trái của cô lại rỉ ra, thấm đỏ dải băng lụa trắng quấn quanh mắt. Trận bão âm học dội thẳng vào màng nhĩ cô, đe dọa phá hủy hoàn toàn khả năng định vị.
"Cô gái Vy gia, nếu tiếng đàn của cô chỉ có bấy nhiêu sức mạnh, cô sẽ bị sóng âm của ta nghiền nát!" Bùi Nhất thét lớn đầy kiêu ngạo.
Minh Trí đứng bên cạnh, tay phải siết chặt thước gỗ sồi cổ. Anh quan sát nhịp sóng vỗ mạn tàu, nhận ra dòng nước ngầm đang chảy ngược từ phía khe đá nứt. Anh cúi xuống, nói nhỏ vào tai Vy Anh: "Vy Anh, đừng chống lại luồng sóng âm của gã. Hãy nương theo dòng hải lưu ngược. Dòng nước ngọt luôn chảy nhẹ hơn nước mặn độc, tần số rung động của nó chậm hơn một khắc."
Vy Anh gật đầu nhẹ. Cô thay đổi chiến thuật. Cô không cố gắng phát ra các nốt nhạc tần số cao để lấn át sóng âm của Bùi Nhất nữa. Thay vào đó, cô điều chỉnh nhịp tim của mình chậm lại, ngón tay phải lướt nhẹ trên dây đàn gân cá voi bện nút, gảy lên một khúc nhạc trầm ấm, u uẩn và nhịp nhàng đồng điệu với tiếng rít của dòng nước chảy ngược.
*Tưng... Tưng... Tắc...*
Tiếng đàn nhị mềm mại như một dòng nước ngọt lướt đi luồn lách qua các khe hở của trận bão âm học do Bùi Nhất tạo ra. Nó không va chạm trực tiếp, mà nương theo các dòng nước xoáy ngầm, len lỏi sâu vào các hốc đá san hô cổ đại.
Sóng âm mềm mại dội lại, mang theo những thông tin địa chất cực kỳ tinh tế. Trong đầu Vy Anh, cấu trúc của vách đá phía tây hiện lên rõ mồn một. Cô nghe thấy tiếng hấp thụ âm thanh của lớp tảo mặn dày đặc, nghe thấy tiếng nước mặn độc sủi bọt xèo xèo ăn mòn đá vôi. Và đột nhiên, cô nghe thấy một tiếng rít nhẹ, đều đặn và thanh khiết—một tần số rung động hoàn toàn khác biệt bốc lên từ một khe đá khuất sâu.
Đó là tiếng nước ngọt ngầm đang rò rỉ qua vách đá.
Vy Anh nín thở, ngón tay trái bấm chặt vào phím đàn mun để giữ độ căng cực hạn, ngón phải gảy mạnh nốt nhạc quyết định.
*Tưng!*
Nốt nhạc vang lên đanh gọn, dội thẳng vào một khe đá hẹp khuất sau lớp tảo mặn đỏ thẫm mọc bám dọc vách hang phía tây. Tiếng vọng dội lại mang theo âm thanh trong vắt của nước ngọt tinh khiết.
Vy Anh buông lỏng dây đàn, cô thở dốc, hai tay run rẩy ôm chặt lấy thân đàn nhị. Cô ngẩng gương mặt đẫm mồ hôi và máu lên, chỉ tay thẳng về phía vách đá cách mũi tàu ba mươi thước:
"Ba mươi thước về phía tây-bắc, khuất sau curtain tảo mặn đỏ thẫm, có một khe nứt hẹp rộng chỉ bằng ba ngón tay nằm ở độ sâu hai sải nước. Đó chính là mắt nước ngọt ngầm của các người. Nước ngọt tinh khiết đang rò rỉ từ đó với tốc độ ba gáo mỗi nhịp thở."
Không gian rơi vào sự im lặng tuyệt đối.
Bùi Nhất đứng im như một pho tượng đá trên lưng quái thú biển. Gã khẽ vẫy tay trái ra hiệu. Ngay lập tức, một thợ lặn người cá mù lặn nhanh xuống nước sâu, bơi thẳng về phía vách đá phía tây theo hướng Vy Anh chỉ.
Thủy thủ đoàn tàu Sương Mai nín thở chờ đợi. Gia Bách đứng bên lò hơi mạn đuôi tàu, mồ hôi chảy ròng ròng trên vòm ngực vạm vỡ, tay gã vẫn không rời chiếc búa rèn. Minh Trí đứng im lìm, mắt trái mang vết sẹo nhói đau đỏ nhạt của anh nhìn chằm chằm vào mặt nước đen ngòm.
Chỉ sau mười nhịp thở, gã thợ lặn người cá mù nhô đầu lên khỏi mặt nước, tay cầm một ống tre chứa đầy nước trong vắt. Gã dâng ống tre lên cho Bùi Nhất.
Bùi Nhất nhúng một ngón tay vào ống tre, đưa lên miệng nếm thử. Đôi mắt mờ đục của gã khẽ co rụt lại. Gã im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi hạ thanh đinh ba đồng dẻo xuống mạn sườn con quái thú.
"Nước ngọt tinh khiết lọc qua rễ san hô cổ... hoàn toàn không có một chút tạp chất sắt thường nào," Bùi Nhất khàn giọng nói, giọng gã không còn sự kiêu ngạo hoang dã mà thay vào đó là một sự tôn kính sâu sắc dành cho tri thức thực chứng của Vy Anh. "Hậu duệ Vy gia... cô thực sự thấu hiểu tiếng thở của nước thánh. Ta thừa nhận tài năng của cô. Các người không mang lòng tham cướp bóc."
Xung quanh gã, hàng chục chiến binh người cá mù đồng loạt hạ đinh ba xuống nước, những con quái thú biển cũng ngừng gầm gừ, dòng nước ngầm xung quanh tàu Sương Mai trở lại trạng thái bình lặng.
Minh Trí thở phào nhẹ nhõm, anh bước lại đỡ Vy Anh đứng dậy. Nhưng ngay khi bàn tay phải của anh vừa chạm vào vai cô, một luồng nhiệt nóng rực tàn khốc đột ngột bùng phát từ cánh tay trái vôi hóa của anh.
*Ư...*
Minh Trí quỳ sụp xuống sàn tàu, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái hoại tử. Dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng, vết thương khế ước máu rỉ mực đen phát ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt loang nhanh dọc theo mạch máu cổ lên đến tận sát mang tai anh. Ký sinh trùng lân quang đang điên cuồng cắn phá tế bào xương của anh.
Bùi Nhất nhận ra vệt sáng lục lân quang nhấp nháy phát ra từ người Minh Trí, gương mặt gã chiến binh người cá mù lập tức biến đổi, lộ rõ vẻ kinh hoàng và cảnh giác tột độ.
"Kẻ giữ vịnh họ Minh... khế ước máu của ngươi đang rò rỉ tọa độ dữ dội!" Bùi Nhất thét lên, giọng gã run rẩy vì một nỗi sợ hãi cổ xưa. Gã thúc con quái thú biển lùi lại xa mạn tàu Sương Mai ba thước. "Ngươi đang mang theo tử thần đến đây! Đừng đi tiếp về phía trước nữa!"
Minh Trí gượng ngẩng đầu lên, mồ hôi lạnh chảy dài trên vết sẹo mắt trái: "Bùi Nhất... có chuyện gì đang xảy ra phía trước?"
Bùi Nhất siết chặt thanh đinh ba đồng dẻo, chỉ thẳng về phía đường hầm tối tăm dẫn sâu vào lòng Vành đai Ma chướng:
"Hạm đội tàu sắt của Cao Kỳ... những con quái vật bằng sắt rỉ của Nghiệp đoàn đang ở ngay phía trước! Chúng đã sử dụng mìn nổ địa chấn tàn phá hệ sinh thái san hô cổ để mở đường vào hang lân quang lạnh! Tiếng sấm sét nhân tạo của chúng đang làm sạt lở toàn bộ các vách đá thạch anh áp điện! Nếu các người tiến vào đó lúc này, toàn bộ con tàu gỗ của các người sẽ bị chôn vùi cùng đống đổ nát của hang ngầm!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!