Nhạc nềnRetroRPG_Field

Khe Đá Rên Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ngập ngụa của Vành đai Ma chướng nuốt chửng con tàu thám hiểm Sương Mai vào trong cái họng đá vôi khổng lồ của nó. Không có ánh mặt trời, không có cả ánh trăng, chỉ có làn sương mù xám lục lân quang nhạt nhẽo trôi lờ lững trên mặt nước đen ngòm, phản chiếu những vệt sáng lạnh lẽo lên mạn tàu gỗ sồi cổ xưa. Con tàu trôi đi không một tiếng động, nhưng cái tĩnh lặng ấy nhanh chóng bị xé toạc bởi một thứ âm thanh quái dị phát ra từ phía trước.


Đó là tiếng rít. Ban đầu, nó chỉ là những tiếng thì thầm u uẩn, như tiếng gió luồn qua khe cửa của một ngôi nhà hoang. Nhưng khi tàu Sương Mai bị dòng hải lưu ngược từ Động Thủy Triều Ngược kéo tuột vào sâu trong khe hẹp, thứ âm thanh ấy đột ngột tăng tần số, biến thành những tiếng rên rỉ, gầm rú chói tai dội vào vách đá vôi rỗng. Gió muối ngậm axit sương muối lục rít lên qua những cái hốc tự nhiên trên vách đá, biến toàn bộ khe hẹp thành một cây vĩ cầm khổng lồ của tử thần, gảy lên những nốt nhạc tần số thấp kinh hoàng.


"Bịt tai lại! Mau bịt tai lại!"


Tiếng hét của thuyền phó A Sâm vang lên khản đặc mạn boong sau, nhưng lập tức bị tiếng gầm rú của vách đá nuốt chửng.


Trên sàn tàu, hai thủy thủ tù binh gục xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu. Thứ âm thanh cộng hưởng tần số thấp kia không chỉ đi vào màng nhĩ; nó xuyên qua thớ thịt, dội thẳng vào xương sọ, làm rung chuyển đại não của họ. Một gã tù binh trợn trừng mắt, gào thét điên cuồng trong cơn hoang tưởng rồi dùng móng tay cào rách cả vành tai của mình, máu tươi rỉ ra hòa cùng lớp muối trắng xóa bám trên da thịt. Gã còn lại co giật liên tục, miệng sùi bọt mép, lao đầu vào mạn thuyền gỗ sồi như muốn đập nát hộp sọ để thoát khỏi sự tra tấn âm học tàn khốc.


A Sâm cố gắng móc từ trong túi da ra hai cục sáp ong lớn, nhét chặt vào tai mình rồi lao về phía bệ bánh lái. Lão gồng đôi tay gân guốc bẻ lái để giữ cho con tàu không bị dòng nước xoáy hút vào vách đá. Thế nhưng, chỉ được vài nhịp thở, gương mặt lão bỗng tái mét. Beeswax có thể chặn được âm thanh truyền qua không khí, nhưng hoàn toàn bất lực trước những rung động tần số thấp truyền qua sàn tàu gỗ, dọc theo xương chân lên thẳng hành tủy.


Cơ thể A Sâm chao đảo. Lão cảm thấy trời đất đảo lộn, dịch vị trong dạ dày trào ngược lên cổ họng. Lão nôn mửa dữ dội, hai đầu gối khuỵu xuống sàn tàu ẩm ướt, đôi tay rệu rã tuột khỏi bánh lái gỗ sồi. Con tàu Sương Mai ngay lập tức mất phương hướng, mạn tàu nghiêng hẳn sang một bên, trôi tự do hướng thẳng vào rặng san hô xương trắng nhô lên như những chiếc răng nanh bén nhọn phía trước.


"La bàn... la bàn hỏng rồi!" Tiếng Tiểu Bình hét lên đầy hoảng loạn từ phía đài quan sát.


Minh Trí gượng đứng bên mạn cabin chỉ huy. Cánh tay trái của anh – giờ đây đã bị vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến tận bả vai dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng – trĩu nặng như một cột đá chết đeo bám trên cơ thể. Anh không còn cảm giác ở cánh tay trái, toàn bộ cơ ngực và xương đòn bên trái cứng đờ, lạnh ngắt. Anh phải dùng dây đai bằng gân cá voi quấn chặt cánh tay hoại tử ấy vào hông để giảm bớt tải trọng vật lý khi di chuyển.


Bằng bàn tay phải còn lành lặn, Minh Trí nhấc chiếc kính viễn vọng đồng lên nhìn về phía bệ lái. Kim la bàn cơ học trên bệ lái đang tự xoay tròn điên cuồng với tốc độ chóng mặt, hoàn toàn mất phương hướng. Những khối thạch anh áp điện khổng lồ bám trên vách đá vôi của Khe đá rên rỉ đang chịu áp lực cực đại từ chu kỳ thủy triều dâng ngầm, giải phóng ra một nguồn từ trường mạnh mẽ từ điện tích thạch anh, làm nhiễu loạn toàn bộ các thiết bị định vị bằng kim loại thường.


"Trí... để tôi."


Một giọng nói trầm tĩnh, thanh thoát vang lên sát bên mạn sườn anh. Vy Anh bước ra từ khoang cabin tối, gương mặt thanh mảnh nhợt nhạt dưới làn sương lục lân quang. Đôi mắt mù quấn băng vải lụa trắng của cô khẽ nghiêng về phía tiếng rít gió. Trên tay cô, chiếc đàn nhị bằng gỗ mun cổ xưa đã bị bắn đứt đôi dây gân cá voi từ tập trước.


Vy Anh không hề hoảng loạn. Cô quỳ xuống sàn cabin, dùng bàn tay mảnh mai nhưng đầy vết chai lướt nhanh trên thân gỗ đàn. Cô lấy ra hai đầu dây gân cá voi bị đứt, dùng móng tay tước mỏng các sợi gân, tẩm thêm một lớp mỡ cá voi tẩm cừu để tăng độ dẻo dai rồi khéo léo bện chúng lại với nhau bằng một nút thắt mộng đuôi én cực chặt. Nút thắt thô kệch làm đôi dây đàn ngắn đi một phần ba, khiến lực căng tăng lên đột ngột, nhưng nó là sợi dây duy nhất có thể rung lên lúc này.


"Sáu Điếc! Lên bánh lái!" Minh Trí thét lớn, tay phải chỉ thẳng về phía bệ lái.


Từ trong khoang lò hơi, một gã đàn ông lực lưỡng bước ra. Sáu Điếc – gã thủy thủ bị điếc hoàn toàn do tai nạn mìn nổ năm xưa – là người duy nhất trên tàu không hề mảy may bị ảnh hưởng bởi thứ âm thanh rên rỉ chết chóc kia. Đôi tai cụt nhẹ của gã im lìm trước tiếng rít gió, khuôn mặt gã điềm tĩnh đến lạnh lùng. Sáu Điếc bước đến bệ lái, gạt lão A Sâm đang nôn mửa sang một bên, đôi bàn chân trần to bản bám chặt vào sàn gỗ sồi ẩm ướt để cảm nhận độ rung động địa chấn của thân tàu.


Gã nắm chặt lấy chiếc bánh lái bọc đồng dẻo tự rèn. Sức mạnh cơ bắp của gã giữ cho bánh lái không bị dòng nước xoáy bẻ gãy, nhưng gã không thể nhìn thấy đường đi trong màn sương lục mù mịt, và la bàn cơ học đã hoàn toàn vô dụng.


"Vy Anh, cô phải làm đôi mắt cho gã!" Minh Trí nói, tay phải cầm chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch của cha để sẵn sàng hiệu chỉnh sai số góc.


Vy Anh ôm chặt chiếc đàn nhị đã bện lại dây vào lòng. Cô bước đến đứng sát sau lưng Sáu Điếc. Bàn tay trái của cô đặt nhẹ lên bả vai vạm vỡ của gã thủy thủ điếc, các ngón tay khẽ miết nhẹ lên thớ cơ vai để thiết lập hệ thống ký hiệu tay xúc giác.


*Tưng...*


Vy Anh dùng ngón tay phải gảy mạnh vào sợi dây gân cá voi bện nút. Một nốt nhạc tần số cao, sắc lạnh và chói gắt vang lên, xuyên qua màn sương mù lục lân quang nhạt. Tiếng đàn nhị không bị tiếng rên rỉ của khe đá lấn át; nó nương theo luồng gió muối, lao thẳng về phía trước, đập vào vách đá vôi ngầm rồi dội ngược lại.


Đôi tai nhạy bén của Vy Anh khẽ giật. Trong đầu cô, những gợn sóng âm thanh dội lại bắt đầu dựng nên một sơ đồ không gian ba chiều sống động của khe đá hẹp. Cô nhận ra tiếng rít của gió muối qua các hốc đá có một quy luật—nó dao động đồng điệu với nhịp sóng vỗ dưới đáy tàu. Cứ sau mỗi hai nhịp sóng lớn dâng cao, sẽ có một khoảng lặng ngắn ngủi kéo dài khoảng ba giây khi luồng gió bị chặn lại bởi dòng nước rút.


"Gảy vào khoảng lặng..." Vy Anh thầm nghĩ.


Cô chờ đợi. Một nhịp sóng dập dồn trôi qua. Nhịp thứ hai đập mạnh vào mạn trái tàu Sương Mai làm vỏ gỗ sồi kêu lên *rắc rắc*. Ngay khi dòng nước bắt đầu rút xuống, tạo ra một khoảng lặng ngắn ngủi giữa hai vách đá, Vy Anh lập tức gảy liên tiếp ba nốt nhạc dồn dập.


*Tưng... Tưng... Tắc...*


Âm thanh phản hồi dội lại cực nhanh. Vy Anh lập tức bấm mạnh ngón tay trái vào vai phải của Sáu Điếc.


Nhận được tín hiệu xúc giác từ ngón tay cô, Sáu Điếc không một chút do dự, gầm lên một tiếng rồi dùng lực cánh tay lực lưỡng bẻ mạnh bánh lái sang phải một góc ba mươi độ. Con tàu gỗ sồi khổng lồ nghiêng mạn sát sạt, lách qua một chóp san hô xương trắng nhô lên dưới mặt nước đen chỉ trong gang tấc. Những nhánh san hô sắc nhọn như dao cạo cào vào lớp gỗ sồi mạn trái, phát ra tiếng rít ghê người nhưng không thể làm vỡ kết cấu mộng đuôi én đã được Gia Bách gia cố bằng nhựa thông chịu mặn.


Minh Trí đứng bên cạnh, mắt trái mang vết sẹo nhói đau dữ dội, rỉ ra một vệt máu đỏ nhạt ấm nóng. Vết sẹo phát quang đỏ nhạt dưới sương mù, giúp anh cảm nhận được nhịp thở địa chất của khe đá đang co bóp mạnh mẽ. Anh dùng tay phải đặt chiếc thước gỗ sồi khắc vạch lên tấm san hô khô, đục khắc nhanh các điểm mốc sai số từ trường đảo ngược để làm hải đồ động cho chuyến về.


"Phía trước năm mươi thước... có hai rặng san hô xương trắng khép góc!" Vy Anh thét lên, giọng cô run rẩy vì kiệt sức tinh thần cực hạn. Đôi tai cô bắt đầu rỉ ra hai vệt máu tươi nhỏ do phải tập trung thính giác định vị âm học quá mức dưới áp lực âm thanh độc của khe đá.


Khoảng cách giữa hai rặng san hô bén nhọn chỉ rộng đúng 6 mét. Trong khi đó, chiều rộng thân tàu Sương Mai đã là 5,5 mét. Sai số cho phép chỉ là nửa thước ở mỗi mạn tàu. Nếu Sáu Điếc bẻ lái lệch dù chỉ một khắc, vỏ gỗ sồi cổ thụ của con tàu sẽ bị nghiền nát thành xơ gỗ ngay lập tức.


Vy Anh cắn chặt môi đến bật máu để giữ tỉnh táo. Cô gảy một khúc nhạc dồn dập nhất, đôi dây gân cá voi bện nút rít lên những âm thanh sắc lạnh như tiếng kiếm đồng cọ sát. Sóng âm dội lại liên tục vẽ nên hai bức tường san hô xương trắng đang từ từ khép lại theo nhịp triều dâng ngầm dưới đáy vịnh.


Cô đặt cả hai tay lên vai Sáu Điếc, móng tay bấu chặt vào da thịt gã để truyền đạt mệnh lệnh bẻ lái thời gian thực.


Sáu Điếc trợn trừng mắt, các thớ cơ cánh tay cuồn cuộn nổi lên như những sợi xích đồng dẻo. Gã cảm nhận được độ rung lắc của sàn tàu thông qua lòng bàn chân trần, phối hợp nhịp nhàng với những cái vỗ vai dứt khoát của Vy Anh. Gã bẻ lái liên tục—trái mười độ, phải mười lăm độ, rồi giữ thẳng bánh lái chịu lực căng cực đại của dòng nước xoáy ngược.


*Két... két... két...*


Tiếng gỗ sồi cọ xát tàn khốc vào vách san hô xương trắng vang lên chói tai dọc theo cả hai mạn tàu Sương Mai. Những mảng vỏ bào sồi bị cạo rách bay tung tóe, nhưng nhờ hệ thống Khung trợ lực đồng dẻo lắp dưới chân tàu đã hấp thụ và phân tán hoàn toàn lực va đập trực tiếp, cấu trúc dầm gỗ sồi chính vẫn bảo toàn nguyên vẹn.


Con tàu Sương Mai như một mũi tên gỗ khổng lồ lướt đi sát sạt, xuyên qua khe hẹp chết chóc trong tiếng rên rỉ điên cuồng của vách đá thạch anh áp điện. Ngay khi mũi tàu vượt qua quả phao từ tính cuối cùng của khe hẹp, áp lực âm thanh độc đột ngột biến mất, nhường chỗ cho một vùng nước ngầm rộng lớn và tĩnh lặng đến rợn người.


Vy Anh buông lỏng đôi tay khỏi vai Sáu Điếc, cơ thể mảnh mai của cô khuỵu xuống sàn tàu, chiếc đàn nhị rơi bên cạnh mạn sườn. Cô thở dốc, hai dòng máu tươi chảy dài từ vành tai xuống cổ áo dài màu lam sẫm cũ sờn. Sáu Điếc cũng buông lỏng bánh lái, thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa trên vòm ngực lực lưỡng.


Minh Trí lao đến đỡ Vy Anh dậy, tay phải anh siết chặt vai cô. "Cô làm tốt lắm, Vy Anh."


Nhưng niềm vui thoát hiểm chưa kịp loang ra thì mặt nước tĩnh lặng của hồ ngầm đột ngột dao động dữ dội. Những gợn sóng lăn tăn loang nhanh dưới ánh sáng lục lân quang nhạt mờ ảo.


Từ trong bóng tối sâu thẳm của dòng nước ngầm đen kịt, hàng loạt bóng đen khổng lồ bắt đầu nhô lên mạn sườn tàu Sương Mai. Đó là những chiến binh hoang dã của Tộc người cá mù, cơ thể xám bạc bám đầy vảy nhạy cảm, đôi mắt mờ đục không có tròng đen. Họ cưỡi trên lưng những con quái thú biển bọc giáp san hô hóa thạch bén nhọn, tay lăm lăm những cây đinh ba bằng đồng dẻo cổ xưa chĩa thẳng về phía boong tàu Sương Mai, chặn đứng mọi lối thoát vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!