Vực Sương Mù Lục
Bóng tối của Vành đai Ma chướng không giống như màn đêm thông thường trên biển cả. Nó là một khối đặc quánh màu xám lục, ẩm ướt và nồng nặc mùi muối mặn ngậm axit. Sau cú trượt dài kinh hoàng xuống dòng thác nước ngầm từ Ngõ vào Vành đai Ma chướng, con tàu thám hiểm Sương Mai trôi dạt lờ lững vào một vùng nước sâu chuyển tiếp tĩnh lặng đến rợn người. Màn sương mù bao phủ xung quanh đã hoàn toàn chuyển sang màu lục lân quang nhạt, thứ ánh sáng sinh học mờ ảo phát ra từ hàng triệu bào tử nấm lơ lửng, phản chiếu lên vách đá vôi ngầm những vệt sáng ma mị.
Trong khoang bản đồ tối tăm, Minh Trí nằm bất động trên sàn gỗ sồi. Đầu óc anh quay cuồng bởi cơn đau búa bổ phát ra từ vết sẹo rạch ngang mắt trái. Vết sẹo chuyển sang màu đỏ nhạt, nóng rực như có một sợi dây thép nung áp chặt vào da thịt, làm thị lực bên mắt trái của anh nhòa đi, chỉ còn lại một màn sương đỏ sẫm. Nhưng nỗi đau đớn tột cùng lại nằm ở cánh tay trái. Dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng, toàn bộ cánh tay trái của Minh Trí đã hoàn toàn biến đổi. Chất độc ký sinh trùng lân quang từ khế ước máu rỉ mực đen đã ăn mòn sâu vào xương tủy, biến toàn bộ thớ cơ và khớp xương từ ngón tay, khuỷu tay lên đến tận bả vai thành một khối vôi hóa đông cứng. Cánh tay ấy giờ đây nặng trĩu, lạnh ngắt và cứng đờ như một rặng san hô chết hóa thạch. Anh không còn cảm nhận được bất kỳ cử động nào của các ngón tay trái, hoàn toàn bất lực vật lý.
"Trí... đừng cử động mạnh."
Một bàn tay mảnh mai, mát lạnh khẽ chạm vào trán anh. Vy Anh quỳ bên cạnh anh trên sàn gỗ ẩm ướt. Đôi mắt mù của cô quấn chặt băng lụa trắng giờ đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, gương mặt thanh mảnh nhợt nhạt dưới ánh sáng lục lân quang. Cô nâng đầu anh dậy, tựa vào lòng mình. Tiếng thở của cô dồn dập nhưng đầy nhẫn nại. Chiếc đàn nhị gỗ mun của cô đặt bên cạnh, đôi dây gân cá voi xanh bị bắn đứt đôi từ tập trước vẫn buông thõng lỏng lẻo.
"Thạch Sơn... thế nào rồi?" Minh Trí khàn giọng hỏi. Cổ họng anh bỏng rát, khô khốc như có dăm thủy tinh cào xé do hít phải sương muối lục axit.
"Ông ấy vẫn đang sốt cao trong cabin phục hồi," Vy Anh khẽ đáp, giọng cô run lên nhẹ. "Lục Dược đang cố gắng cầm máu. Cánh tay phải của Thạch Sơn... đã dập nát hoàn toàn vĩnh viễn dưới khối đá sập. Xương bả vai phải của ông ấy bị vỡ vụn. Lục Dược nói nếu không hạ sốt được trong đêm nay, sương độc sẽ ăn mòn phế quản của ông ấy."
Cửa khoang cabin xịch mở. Lão y sĩ Lục Dược bước vào, mang theo mùi đắng ngắt nồng nặc của thảo dược và mùi tanh nồng của mỡ động vật. Gương mặt lão hằn sâu những nếp nhăn muối biển, đôi mắt ám vàng dưới tròng kính thạch anh mờ sương đầy vẻ mệt mỏi. Lão đặt chiếc hòm thuốc bằng sừng cá voi xuống sàn, quỳ bên cạnh Minh Trí, tháo chiếc găng da cá voi bọc chì ra khỏi tay trái của anh.
*Rắc...*
Tiếng các khớp xương vôi hóa cọ xát vào nhau phát ra âm thanh khô khốc ghê người. Lớp da trên bắp tay trái của Minh Trí đã chuyển sang màu xám xịt của đá vôi, nổi lên những mảng vảy san hô trắng xốp mịn nhưng cứng ngắc. Những mạch máu đen xám chứa mực khế ước rỉ ra thứ dịch thể màu đen kịt, bốc mùi hôi nồng của ký sinh trùng ăn xương.
Lục Dược thở dài một tiếng khàn đục. Lão lấy ra một hũ cao đặc chế màu nâu sẫm – hỗn hợp giữa Thảo dược rễ đá đắng ngắt đào từ mạch nước ngầm Đảo Cổ và Mỡ cá voi tẩm cừu cách nhiệt. Lão dùng ngón tay thô ráp mài mạnh lớp cao nóng rực lên bả vai và cánh tay đông cứng của Minh Trí.
"Cơn vôi hóa này đã lan đến xương đòn rồi," Lục Dược vừa bôi thuốc vừa nghiến răng nói. "Hoạt chất đắng của rễ đá chỉ có thể làm chậm quá trình ký sinh của trùng lân quang, còn mỡ cá voi tẩm cừu sẽ làm mềm các thớ cơ bị cứng hóa tạm thời để cậu không bị liệt hoàn toàn mạn sườn. Nhưng cậu phải nhớ kỹ, mỗi lần cậu huyết tế bản đồ da người, tế bào xương sẽ bị vôi hóa nhanh gấp mười lần. Đây là cái giá sinh mệnh của dòng họ Người giữ vịnh. Nếu cậu tiếp tục lạm dụng nó, trước khi nhìn thấy em trai cậu dưới ngục tối Vân Sa, cậu sẽ biến thành một pho tượng đá san hô chết vĩnh viễn."
Cơn đau rát bỏng như lửa đốt từ cao thảo dược ngấm vào thớ thịt làm Minh Trí nghiến răng đến bật máu môi. Anh không kêu một tiếng, chỉ dùng bàn tay phải còn lành lặn siết chặt lấy chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch của cha đặt trên bàn thạch anh. Anh biết Lục Dược nói đúng. Nhưng anh không có lựa chọn khác. Bản đồ da người chính là chìa khóa duy nhất để lách qua vành đai ma chướng này.
"Tôi biết," Minh Trí khàn giọng đáp, mồ hôi lạnh chảy dài trên vết sẹo mắt trái. "Hãy dùng phần mỡ cá voi tẩm cừu còn lại để điều trị cho Thạch Sơn. Ông ấy cần nó hơn tôi."
Lục Dược nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp, rồi lặng lẽ thu dọn hòm thuốc, bước sang khoang bên cạnh để tiếp tục cuộc chiến giành giật mạng sống cho Thạch Sơn. Trong không gian chật hẹp của cabin phục hồi, tiếng rên rỉ vô thức của gã cựu binh khổng lồ khàn đặc, đứt quãng giữa những cơn sốt sương độc đang bốc lên hầm hập.
Trong lúc đó, từ dưới khoang đáy tàu Sương Mai, những tiếng búa gõ *bộp... bộp...* đều đặn dội lên sàn gỗ. Con tàu gỗ sồi cổ không đinh sắt đang phải chịu đựng những hậu quả nặng nề từ đợt sập hang trước. Cú va chạm mạnh khi rơi xuống thác nước ngầm đã làm nứt dập nghiêm trọng dầm gỗ sồi chịu lực chính mạn trái, khiến nước mặn độc ngậm axit sương muối lục rò rỉ liên tục vào khoang chứa hàng.
Dưới khoang đáy tối tăm, ẩm ướt và ngập nước đến đầu gối, Gia Bách và Tư Búa đang điên cuồng làm việc dưới ánh sáng mờ nhạt của một ngọn đèn bảo hộ chống sương. Gương mặt gã thợ rèn tóc đỏ Gia Bách bám đầy bồ hóng và bụi than mỏ, hai bàn tay phồng rộp rỉ nước vàng do bỏng điện từ thạch anh áp điện ở tập trước.
"Tư Búa! Đưa vữa nhựa thông chịu mặn đây!" Gia Bách thét lên giữa tiếng nước rò rỉ xèo xèo. "Áp suất nước ở vùng chuyển tiếp này lớn quá, lớp nhựa thông cũ bị đẩy bung hết rồi!"
Tư Búa – người thợ đóng tàu cụt một ngón tay cái – đang khòm lưng ôm một khối Gỗ sồi cổ thụ dẻo dai. Gã dùng chiếc đục đồng dẻo gọt đẽo tỉ mỉ các khớp mộng đuôi én để vá vào vết nứt dầm gỗ. Gã không dùng đinh sắt thường. Luật cấm của Vịnh Sương Muối rất nghiêm ngặt: sắt thường tiếp xúc sương muối lục sẽ bị ăn mòn điện hóa nhanh gấp trăm lần và kích ứng thủy triều độc dâng cao.
"Không được dùng đinh sắt!" Tư Búa hét lại, giọng khản đặc vì khói mặn. "Lần trước tôi nhặt được mấy chiếc đinh sắt cũ định đóng tạm vào dầm mạn, nhưng vừa đóng vào sương muối lục đã ăn mòn gãy đôi chốt sắt trong vòng năm phút, suýt nữa làm bung cả mảng ván đáy! Phải dùng chốt gỗ sồi nở ngâm dầu sồi và bọc lá đồng dẻo bên ngoài!"
Gia Bách gật đầu, gã dùng chiếc búa rèn bằng đồng dẻo nện mạnh vào chốt gỗ sồi nở. Tiếng búa gõ *binh... binh...* đanh gọn vang lên, nén chặt thớ gỗ sồi cổ thụ vào vết nứt dầm mạn. Tư Búa nhanh tay quét một lớp nhựa thông chịu mặn pha trộn bột vỏ sò mịn và Thảo dược rễ đá khô lên bề mặt khớp nối để bịt kín lỗ rò rỉ. Lớp vữa nhựa thông dẻo dai lập tức bám chặt vào thớ gỗ sồi ướt, ngăn chặn dòng nước mặn độc tràn vào.
Tuy nhiên, thể lực của Gia Bách đã suy giảm nghiêm trọng do hít phải quá nhiều khói mặn lân quang lục. Gã ho rũ rượi, lồng ngực phập phồng dữ dội. "Nếu không có thêm than đá lậu để vận hành hệ thống bơm hơi nước xua sương độc mạn tàu, khoang lò hơi của chúng ta sẽ bị sương muối lục ăn mòn rỉ sét các ống đồng dẻo mất."
Trên boong tàu, A Sâm đang điên cuồng xoay bánh lái gỗ sồi để giữ thăng bằng cho con tàu trôi dạt tự do. Nhưng la bàn cơ học trên bệ lái đang tự xoay tròn điên cuồng không có điểm dừng. Từ trường đảo ngược của Vành đai Ma chướng cực kỳ mạnh mẽ, khiến mọi thiết bị định vị cơ khí thông thường trở nên hoàn toàn vô dụng.
Minh Trí gượng đứng dậy từ khoang bản đồ. Cánh tay trái của anh được quấn chặt vào sát hông bằng chiếc găng tay da cá voi bọc chì để cô lập hoàn toàn từ trường khế ước máu rỉ mực đen, ngăn không cho nó truyền tọa độ về hạm đội Nghiệp đoàn. Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn cầm chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch của cha, bước ra boong tàu lộng gió muối lục.
"A Sâm, thả xích đồng dẻo xuống nước ngầm để xả tĩnh điện thạch anh ngay!" Minh Trí thét lớn hướng về phía bệ lái. "Vết sẹo mắt trái của tôi đang nhói đau tàn khốc. Từ trường thạch anh áp điện dưới đáy nước đang tích tụ năng lượng cực lớn, nếu không xả điện tích, mạn tàu gỗ của chúng ta sẽ bị chập cháy cánh buồm gân cá!"
Ngay khi xích đồng dẻo vừa được thả xuống dòng nước đen ngòm, những tia điện nhỏ màu xanh tím phóng ra tanh tách mạn tàu, bốc lên làn khói mặn khét lẹt. Sương Mai tạm thời thoát khỏi nguy cơ cháy nổ, nhưng con tàu vẫn đang trôi dạt tự do với tốc độ ngày càng nhanh.
Đột nhiên, từ phía màn sương lục lân quang nhạt phía trước, một tiếng rít gió chói tai vang lên với tần số cực cao, dội vào vách đá vôi rỗng tạo ra âm thanh cộng hưởng ghê rợn làm màng nhĩ của các thủy thủ đau buốt. Một dòng hải lưu ngầm bất ngờ xuất hiện từ lòng hồ sụt, kéo tuột tàu Sương Mai lao thẳng vào một khe đá hẹp tối tăm, nơi những rặng đá di động bén nhọn như những chiếc răng nanh khổng lồ đang từ từ khép chặt lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!