Bước Ngoặt Khế Ước
Bóng tối trong lòng Động Thủy Triều Ngược không phải là khoảng không vô hại, nó là một khối áp lực đen đặc, tanh nồng mùi lưu huỳnh và sắt gỉ. Tiếng pháo hơi nước của Thuyền trưởng Tiêu đã dứt bên ngoài vách đá sập, nhưng dư chấn của nó vẫn còn âm ỉ chạy dọc theo những mạch thạch anh áp điện. Không khí trong hang ngầm bắt đầu loãng dần, mỗi nhịp thở của thủy thủ đoàn tàu Sương Mai đều nặng nhọc như thể đang hít phải bột đá vôi nóng.
Trên boong tàu mạn phải, vũng máu của Thạch Sơn đã loang ra, sẫm lại dưới ánh sáng xanh lục nhợt nhạt phát ra từ tháp lọc khí lân quang. Cựu binh tiên phong nằm bất động, lồng ngực vạm vỡ phập phồng yếu ớt. Cánh tay phải của gã – lá chắn thịt vừa đỡ lấy hàng tấn đá sập – giờ chỉ còn là một mớ thịt xương dập nát, rỉ máu tàn khốc. Lão y sĩ Lục Dược quỳ bên cạnh gã, đôi bàn tay ám vàng nhựa cây run rẩy ấn mạnh những nắm thảo dược rễ đá giã nát trộn mỡ cá voi tẩm cừu vào vết thương để cầm máu. Tiếng rên rỉ vô thức của Thạch Sơn khàn đặc, đứt quãng giữa những cơn sốt sương độc đang bốc lên hầm hập.
"Trí... cửa hang... lấp kín hoàn toàn rồi." Gia Bách quỳ bên xích đồng dẻo, giọng gã thợ rèn tóc đỏ khản đặc, hai bàn tay phồng rộp vì bỏng điện rỉ ra thứ nước vàng dịch thể. Gã nhìn chằm chằm vào bức tường đá vôi khổng lồ phía đuôi tàu. Hàng vạn tấn đá sập từ vòm hang đã chặn đứng lối thoát duy nhất trở lại bến cảng Vân Sa. Đường về đã chết. Nước mặn độc dưới lòng hang bắt đầu dâng cao nhanh hơn, liếm vào chân các cọc gỗ sồi mạn tàu, phát ra tiếng sủi bọt xèo xèo ăn mòn ghê rợn.
Minh Trí không trả lời. Anh đứng im lặng bên bệ lái gỗ sồi, mũ áo khoác da cá voi sờn rách sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt mang vết sẹo. Cánh tay trái của anh dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì trĩu nặng như đeo đá. Chất độc từ khế ước máu rỉ mực đen đang âm ỉ bò dọc các thớ cơ, đông cứng các khớp ngón tay thành một màu xám xịt của san hô chết. Anh không còn cảm thấy ngón tay mình nữa, chỉ có cơn đau buốt tận xương tủy chạy dọc lên bả vai mạn sườn.
"Trí!" Vy Anh từ trong cabin bước ra boong tàu, đôi bàn tay mảnh mai ôm chặt lấy chiếc đàn nhị gỗ mun đã bị bắn đứt đôi dây. Gương mặt thiếu nữ mù tái nhợt dưới làn sương lục, băng vải trắng quấn ngang mắt cô thấm đẫm mồ hôi lạnh. "Mọi khe hở phía trên... đều im lặng. Tiếng vọng sóng âm dội lại từ trần hang đặc cứng. Đất đá đã lấp kín không còn một kẽ hở nhỏ. Chúng ta đang bị chôn sống."
Cô đã cố gắng dùng chút thính giác định vị còn lại, gảy lên những âm thanh mộc từ thân gỗ đàn nhị để dò tìm khe hở vòm đá vôi, nhưng kết quả trả về chỉ là sự câm lặng tuyệt đối của đất đá chết. Không có đường lên.
Nước mặn độc dâng lên ngập sát sàn cabin lò hơi. Sức ép của dòng nước ngầm dâng nhanh khiến mạn trái tàu Sương Mai – nơi dầm gỗ sồi chịu lực bị nứt dập từ tập trước – bắt đầu rỉ nước dữ dội. Tư Búa và Ba Khía đang điên cuồng dùng nhựa thông chịu mặn đóng mộng đuôi én để bịt lỗ rò rỉ, nhưng áp lực nước quá lớn liên tục đẩy bung các chốt gỗ nở.
"Dưỡng khí trong khoang lò hơi chỉ còn đủ dùng trong nửa giờ nữa," Gia Bách nghiến răng, mắt đỏ ngầu nhìn Minh Trí. "Nếu không tìm được lối thoát, không cần tàu chiến của Nghiệp đoàn nổ súng, tất cả chúng ta sẽ chết ngạt dưới đáy hang này."
Minh Trí hít một hơi thật sâu, vị muối mặn chát của sương độc xộc vào cuống họng làm anh ho khan một tiếng khan đục. Anh quay sang nhìn Thạch Sơn đang hôn mê, nhìn đôi bàn tay bỏng rộp của Gia Bách, rồi nhìn sang Vy Anh. Sự nghi kỵ và thù hận của đoàn thám hiểm đối với dòng họ phản bội của anh đã hóa giải bằng chính dòng máu của Thạch Sơn vừa đổ xuống. Họ đã chọn tin anh, chọn đi theo một kẻ mang vết sẹo phản tặc để tìm đường sống. Anh không thể để họ chết ở đây.
"Gia Bách, giữ chặt bánh lái," Minh Trí ra lệnh, giọng anh lạnh lùng, dứt khoát đến đáng sợ. "Tư Búa, bảo toàn tháp lọc khí bằng mọi giá. Vy Anh, đi theo tôi."
Minh Trí quay lưng bước nhanh vào khoang thuyền trưởng tối tăm. Vy Anh lặng lẽ bám theo sau thớ áo khoác da cá voi của anh. Cánh cửa gỗ sồi đóng sập lại, ngăn cách tiếng gầm rú của dòng nước ngầm bên ngoài.
Trên chiếc bàn thạch anh đặt giữa khoang, tấm Bản đồ da người nằm im lìm dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn bảo hộ chống sương. Tấm da người màu xám vàng nhạt, xốp mịn nhưng clammy như da của một sinh vật vừa mới chết. Minh Trí dùng bàn tay phải còn lành lặn mở hộp bọc chì bên hông, nhấc chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch của cha mình đặt lên bề mặt bản đồ.
Anh biết rõ quy luật của Vịnh Sương Muối. Vùng vịnh này di chuyển dựa trên mạch sống sinh học của thực thể khổng lồ Thần Kỷ Hạ Lôi phía dưới. Và tấm bản đồ da người này chính là một phần da thịt của thực thể đó. Để mở ra con đường sống duy nhất trong hiểm cảnh bị chôn sống, anh bắt buộc phải kích hoạt cơ chế co giãn tối đa của bản đồ – một quyết định đồng nghĩa với việc hiến tế sinh mệnh lực của chính bản thân mình.
"Trí... anh định làm gì?" Vy Anh khẽ hỏi, đôi tai nhạy cảm của cô nghe thấy tiếng kim loại đồng dẻo của dao đục va chạm vào mặt bàn đá. "Tôi ngửi thấy mùi mực đen khế ước... nó đang rỉ ra rất mạnh từ tay trái của anh."
"Cửa hang phía trên đã chết, nhưng hải lộ phía dưới vẫn sống," Minh Trí nói, giọng anh trầm xuống. "Cha tôi từng ghi chép trong nhật ký về một Hải lộ ngầm thứ hai dẫn thẳng xuống Vành đai Ma chướng sâu dưới đáy vịnh. Nó nằm ngay dưới lòng hồ nước sụt này. Nhưng để kích hoạt cổng đá chuyển tầng, bệ đá cổ cần máu của dòng họ Người giữ vịnh."
"Không được!" Vy Anh bước tới, bàn tay cô chạm vào cánh tay trái đông cứng của anh. Cô rùng mình khi cảm nhận lớp da thịt dưới găng tay da cá voi đã thô ráp, cứng đờ và lạnh ngắt như một rặng san hô chết hóa thạch. "Quá trình vôi hóa đang lan rộng mạn sườn của anh rồi! Nếu anh tiếp tục huyết tế, ký sinh trùng lân quang sẽ ăn mòn toàn bộ xương tủy của anh! Anh sẽ biến thành đá trước khi cứu được em trai!"
"Nếu tôi không làm, tất cả sẽ làm ma dưới đáy hồ ngầm này trong vòng mười lăm phút nữa," Minh Trí lạnh lùng gạt tay cô ra. Anh không cho phép bản thân do dự. Sự chuộc tội của dòng họ Minh không thể xây dựng trên sự hèn nhát trốn chạy.
Anh dùng răng cắn chặt chiếc găng tay da cá voi bên tay trái, giật mạnh ra ném xuống sàn. Cánh tay trái của Minh Trí lộ ra dưới ánh đèn lân quang nhợt nhạt. Từ khuỷu tay trở xuống, làn da anh đã chuyển sang màu xám xịt của đá vôi, nổi lên những mảng vảy san hô trắng xốp mịn màng nhưng cứng ngắc. Những mạch máu đen xám chứa mực lân quang rỉ ra thứ dịch thể màu đen kịt, bốc mùi hôi nồng của ký sinh trùng ăn xương.
Minh Trí dùng tay phải cầm chắc chiếc Dao đục xương san hô bằng đồng dẻo bén nhọn. Anh đặt lưỡi dao lạnh buốt vào lòng bàn tay trái nửa đá nửa thịt của mình, nghiến răng rạch một đường sâu hoắm dọc theo đường sinh mệnh lực.
*Xoẹt...*
Cơn đau đớn tột cùng bùng phát. Vì tay trái đã bị vôi hóa một nửa, lưỡi dao đâm vào thớ thịt cứng đờ tạo ra tiếng sột soạt ghê rợn như chém vào gỗ mục. Dòng máu đen xám, đặc sệt và lấp lánh những hạt lân quang li ti bắt đầu rỉ ra, chảy thành dòng dọc theo các ngón tay đá vôi của anh.
Minh Trí áp mạnh lòng bàn tay rỉ máu lên trung tâm tấm Bản đồ da người đặt trên bàn.
*THỊCH... THỊCH... THỊCH...*
Ngay khi dòng máu của hậu duệ dòng họ Minh thấm vào thớ da cổ đại, tấm Bản đồ da người bỗng co giãn một cách điên cuồng. Các nếp gấp da tự động nở rộng ra gấp đôi kích thước cũ. Những đường kẻ hải đồ màu đen mảnh vốn câm lặng bỗng phát quang màu xanh lục nhạt, chuyển động co bóp nhịp nhàng theo nhịp tim của Minh Trí.
Cùng lúc đó, vết sẹo rạch ngang mắt trái của anh đột ngột nhói đau tàn khốc. Cơn đau búa bổ như có hàng vạn cây kim thạch anh đâm xuyên qua màng não khiến Minh Trí khuỵu gối xuống sàn cabin, tay phải ôm chặt lấy đầu. Mắt trái của anh phát quang đỏ rực rỡ dưới lớp sương mù cabin, rỉ ra một vệt máu tươi màu đỏ nhạt.
"Trí!" Vy Anh quỳ xuống bên cạnh anh, đôi tay cô run rẩy ôm lấy bờ vai đang co rút của gã nhà bản đồ học. Cô nghe thấy tiếng tim anh đập dồn dập, đồng điệu một cách kỳ lạ với nhịp rung động khổng lồ đang phát ra từ sâu dưới đáy hồ ngầm.
*RẮC... RẮC... RẮC...*
Dưới tác động của huyết tế tối đa, Sự bộc phát của khế ước máu diễn ra tàn khốc ngay trên cơ thể Minh Trí. Ký sinh trùng lân quang trong dòng máu đen xám điên cuồng rúc sâu vào các khớp xương tay trái của anh. Minh Trí trợn tròn mắt, tiếng gầm nghẹn ứ nơi cổ họng bỏng rát. Anh chứng kiến mảng vảy san hô xám xịt bắt đầu bò ngược từ khuỷu tay trái lên bắp tay, vượt qua khớp vai và lan dần đến xương đòn clavicle mạn trái cổ. Làn da bắp tay anh đông cứng lại dưới mắt thường, biến đổi cấu trúc cơ bắp thành những thớ đá san hô trắng xốp mịn nhưng lạnh buốt. Cánh tay trái của anh hoàn toàn bị khóa chặt, đông cứng vĩnh viễn đến tận bả vai.
"Nhìn... nhìn bản đồ..." Minh Trí khàn giọng thét lên, nước bọt lẫn máu đen rỉ ra khóe môi. Anh cố dùng tay phải còn lành lặn đẩy Thước gỗ sồi khắc vạch vào nách để đo đạc sai số địa lý trên tấm da người đang co giãn.
Vy Anh áp tai sát vào mặt bản đồ da người đang phập phồng nhịp thở. Bằng thính giác nhạy bén, cô nghe thấy tiếng nước chảy ngược ngầm dưới đáy tàu đang thay đổi tần số dao động.
"Tọa độ xoáy nước đang dịch chuyển về phía mạn phải mười lăm độ!" Vy Anh hét lớn qua cửa cabin. "Có một cánh cổng đá ngầm đang mở ra dưới lòng hồ sụt!"
Bên ngoài boong tàu, tiếng động cơ học rầm rập vang lên dồn dập. Dòng nước mặn ngầm dưới đáy Động Thủy Triều Ngược bỗng nhiên rút xuống một cách đột ngột, tạo ra một phễu nước xoáy khổng lồ ngay phía trước mũi tàu Sương Mai.
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Cánh cổng đá ngầm cổ đại khổng lồ dưới lòng hồ nước sụt – Ngõ vào Vành đai Ma chướng – sau hàng ngàn năm câm lặng đã hấp thụ đủ dòng máu huyết tế của Minh Trí, bắt đầu chuyển động bánh răng đá vang dội. Cánh cổng đá xẻ đôi ra, lộ ra một hố sụt sâu hoắm đen ngòm dẫn thẳng xuống lòng đất sâu. Toàn bộ lượng nước mặn độc trong hang ngầm cuộn chảy xiết, tạo thành một thác nước ngầm khổng lồ đổ ụp xuống vực sâu.
"Sáu Điếc! Giữ chặt bánh lái! Lao thẳng xuống thác!" Minh Trí dùng tay phải đẩy cửa cabin gầm lên ra lệnh.
Sáu Điếc – người thủy thủ tai điếc hoàn toàn, không bị ảnh hưởng bởi những tiếng rít địa chấn làm thủy thủ đoàn phát điên – đứng sừng sững bên bệ lái gỗ sồi. Đôi bàn tay gân guốc của anh siết chặt lấy bánh lái bọc đồng dẻo, điềm tĩnh bẻ lái hướng thẳng mũi tàu Sương Mai vào tâm phễu nước xoáy ngầm.
"Toàn bộ thủy thủ bám chặt vào dây chằng buồm gân cá!" Gia Bách hét lớn, gã dùng một tay ôm chặt lấy Thạch Sơn đang hôn mê, tay kia quấn chặt sợi xích đồng vào cột buồm chịu lực chính.
Con tàu thám hiểm Sương Mai gỗ sồi không đinh sắt chao đảo dữ dội, nghiêng hẳn một góc bốn mươi lăm độ mạn sườn. Mũi tàu chúi thẳng xuống vực sâu ngầm ngập bóng tối. Sức hút của dòng thác nước mặn khổng lồ kéo tuột con tàu lướt đi với tốc độ kinh hoàng, trượt nhanh xuống dòng thác nước mặn đen ngòm.
Minh Trí ngã nhào trên sàn gỗ cabin, cánh tay trái vôi hóa hoàn toàn đông cứng đến tận vai va đập mạnh vào vách gỗ sồi phát ra tiếng *cộc* khô khốc như tiếng đá chạm nhau, nhưng anh không còn cảm thấy đau đớn ở cánh tay đó nữa. Mắt trái mang vết sẹo phản bội của anh nhắm chặt, thị lực bên mắt trái nhòa đi, chỉ còn lại một màu đỏ sẫm của máu rỉ ra.
Con tàu Sương Mai lao vút qua cánh cổng đá ngầm vừa mở ra, chìm tọt vào khoảng không không trọng lực của thác nước bóng đêm. Tiếng gầm rú của pháo hơi nước Nghiệp đoàn hoàn toàn bị bỏ lại phía sau vách đá sập đổ của Level 1.
Khi con tàu gỗ sồi thăng bằng trở lại trên dòng nước ngầm chảy xiết dưới đáy sâu, bầu không khí ngột ngạt của sương muối đỏ biến mất. Thay vào đó, một làn sương mù lục lân quang nhợt nhạt, ma mị bắt đầu loang nhanh trên mặt nước đen ngòm, phản chiếu những vệt sáng xanh lục mờ ảo lên những rặng đá di động liên tục đổi vị trí theo chu kỳ thủy triều ngầm.
Vành đai Ma chướng – Cấp độ 2 của Vịnh Sương Muối – chính thức mở ra trước mắt cả đoàn thám hiểm trong bóng tối vô tận của lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!