Nhạc nềnRetroRPG_Field

Mật Đạo Đêm Thủy Triều

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biển từ ngoài khơi xa rít lên từng hồi qua các khe hẹp của cầu cảng Vân Sa, mang theo những hạt sương muối đỏ đầu tiên rơi xuống bãi bồi. Lớp sương mù xám mặn thường ngày bắt đầu chuyển sang sắc đỏ tía nhạt – dấu hiệu cho thấy thủy triều độc ngoài rìa vịnh đang dâng lên với tốc độ đáng sợ.


Lý Sát nhấc chiếc thước thạch anh lên khỏi hộp bọc chì, ngón tay gã vừa chạm vào khung đồng dẻo của món bảo vật. Ánh mắt gã sĩ quan trẻ lộ rõ vẻ tham lam tột cùng.


"Theo Luật hàng hải Đông Hải, điều thứ mười hai," Minh Trí khàn giọng nói, tay phải anh vẫn siết chặt chuôi dao đục xương san hô giấu dưới vạt áo khoác da cá voi. "Các công cụ định vị được chế tác từ kim loại màu và đá tự nhiên, không chứa tạp chất sắt, hoàn toàn nằm ngoài danh mục tịch thu của tuần duyên bến cảng. Chỉ huy Lý, ngài đang tự tay xé bỏ bộ luật của Nghiệp đoàn ngay trước mặt các thủy thủ tự do sao?"


Lý Sát khựng lại một nhịp, đôi lông mày rậm nhíu chặt. Gã nhìn quanh. Những phu mỏ than đen nhẻm và các thủy thủ lưu đày đang đứng gần đó bắt đầu xầm xì, những ánh mắt căm phẫn đổ dồn về phía chiếc bàn gỗ tạm. Sức ép từ đám đông khiến Lý Sát không thể lập tức dùng vũ lực cướp đoạt món đồ một cách vô lý. Gã nhếch mép, định mở miệng dùng quyền lực trấn áp thì một tiếng chuông đồng khổng lồ từ đỉnh tháp canh bến cảng đột ngột vang lên dồn dập.


*Boong! Boong! Boong!*


"Sương muối đỏ dâng cao! Thủy triều độc tràn vào bến!"


Tiếng hét thất thanh của lính lệ trên tháp canh bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít. Làn sương đỏ tía tràn vào cầu cảng như một làn khói độc khổng lồ. Ngay khi tiếp xúc với không khí ẩm mặn, các tấm giáp sắt thường của toán lính lệ bắt đầu phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ, lớp rỉ sét màu đỏ gạch lập tức loang ra như vết dầu loang.


"Chết tiệt! Axit mặn dâng nhanh quá!" Một tên lính lệ hoảng hốt kêu lên khi thấy thanh kiếm sắt của mình bắt đầu bị ăn mòn bề mặt, lưỡi kiếm sùi lên những bọt khí xám xịt.


Lý Sát biến sắc. Gã biết rất rõ sức tàn phá của sương muối đỏ đối với các trang bị kim loại bọc sắt thường của tuần duyên. Nếu còn đứng ngoài trời thêm mười phút, toàn bộ giáp trụ và vũ khí của toán lính sẽ biến thành phế liệu rỉ sét, và phổi của họ sẽ bị ăn mòn bởi khí axit mặn. Gã vội vã buông chiếc thước thạch anh trở lại hộp chì, gầm lên với đám thuộc hạ:


"Rút lui vào đồn gác đá bọc đồng! Đóng chặt cửa sắt! Mau!"


Lý Sát trừng mắt nhìn Minh Trí một lần cuối qua làn sương đỏ đang dày đặc dần: "Mạng của mày lớn đấy, nhà bản đồ học. Nhưng tao sẽ canh giữ eo biển này. Tàu của mày không thể thoát khỏi Vân Sa mà không có một mảnh sắt nào rỉ sét đâu."


Toán lính lệ tháo chạy thục mạng về phía pháo đài đá kiên cố. Ngay khi bóng dáng của chúng khuất sau làn sương đỏ, Minh Trí lập tức đóng sập nắp hộp bọc chì chứa chiếc thước thạch anh, nhét nhanh vào túi da cá voi.


Cơn đau từ bàn tay trái đột ngột bùng phát dữ dội. Dưới lớp găng tay da cá voi cũ sờn, ký sinh trùng lân quang từ khế ước máu của Tạ Thiên Phong bắt đầu cảm nhận được sự kích ứng của sương muối đỏ. Chúng rúc sâu vào các mạch máu ở cổ tay Minh Trí, rỉ ra thứ mực đen đặc quánh phát quang xanh lục nhạt dưới da. Cơn buốt giá chạy dọc xương tủy khiến bả vai anh run lên bần bật, các ngón tay trái co quắp lại như bị đông cứng thành đá.


"Phải đi ngay... trước khi tay trái mất hoàn toàn cảm giác," Minh Trí lẩm bẩm, răng cắn chặt vào môi đến bật máu để giữ vững sự tỉnh táo.


Anh không đi lên boong tàu Sương Mai ngay, bởi Lý Sát chắc chắn đã bố trí tai mắt canh gác mạn tàu. Minh Trí lách người qua gầm cầu cảng lát gỗ sồi mục nát, cúi thấp người chui vào một đường cống ngầm khổng lồ bám đầy rêu độc của cảng Vân Sa. Đường cống tối tăm, ngập nước thải đen ngòm bốc mùi than đá và mỡ cá voi hôi thối, nhưng đó là mật đạo duy nhất dẫn đến Tiệm sửa tàu Ba Đen mà không bị tuần duyên phát hiện.


Nước bẩn ngập đến ngang hông. Minh Trí dùng tay phải bám vào vách đá vôi trơn trượt để giữ thăng bằng, trong khi tay trái ép chặt vào lồng ngực. Ánh sáng xanh lục nhạt từ khế ước máu rỉ qua lớp găng tay da cá voi, hắt lên những mảng rêu độc màu xám xịt trên trần cống. Mỗi bước đi là một cực hình vật lý tột cùng, hơi thở của anh khò khè trong bầu không khí thiếu oxy trầm trọng.


Sau gần nửa giờ luồn lách qua mê cung cống ngầm, Minh Trí đẩy một tấm ván gỗ mục, trèo lên sàn đất nện của một gian nhà kho ẩm ướt nằm sâu trong hẻm cụt rìa cảng. Đây chính là Tiệm sửa tàu Ba Đen.


Mùi than lò rèn nồng nặc và tiếng búa gõ lách cách đều đặn trên đe đồng dập tắt bớt bầu không khí ngột ngạt của cống ngầm. Ba Đen – gã thợ rèn bảo hộ vai u thịt bắp, da đen nhẻm vì khói than – đang đứng bên lò rèn lửa lạnh. Gã không dùng than đá thông thường, mà sử dụng một loại dầu lân quang lạnh đặc chế để nung dẻo các lá đồng không phát ra tia lửa thường.


"Chú mày đến muộn," Ba Đen không quay đầu lại, giọng nói trầm đục như tiếng đá cọ sát. "Lý Sát suýt nữa đã phát hiện ra bộ khung trợ lực đồng dẻo ta lắp dưới chân tàu Sương Mai chiều nay."


"Gặp chút rắc rối với thước thạch anh," Minh Trí khàn giọng nói, ngã sụp xuống chiếc ghế gỗ sồi cũ sờn bên cạnh lò rèn. Anh run rẩy tháo chiếc găng tay da cá voi rách nát ra.


Ba Đen khựng tay búa. Gã nhìn chằm chằm vào bàn tay trái của Minh Trí. Những đường gân máu màu đen xám đang bò lổm ngổm dưới lớp da nhợt nhạt, phát ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt của ký sinh trùng lân quang. Cấu trúc xương ở khớp ngón tay trỏ đã bắt đầu xuất hiện những mảng vảy trắng đục như san hô chết.


"Ký sinh trùng lân quang... Khế ước máu của Tạ Thiên Phong," Ba Đen thở dài, đặt chiếc búa rèn xuống đe. "Lão già tàn nhẫn đó đã vắt kiệt biết bao nhà bản đồ học của dòng họ Minh các người rồi. Nếu chú mày không cô lập được sóng truyền tin của thứ mực đen này, kỳ hạm của Cao Kỳ sẽ bám theo tàu Sương Mai như hình với bóng ngay khi chú mày ra khơi."


Ba Đen bước lại gần một chiếc hòm gỗ bọc chì ở góc lò rèn, lấy ra một chiếc găng tay da cá voi đặc chế mới tinh. Chiếc găng tay này dày gấp đôi găng tay thường, lớp lót bên trong được bện chặt từ sợi gân cá voi xanh tẩm mỡ cừu cách nhiệt, và vách ngăn giữa các lớp da được dát một lớp chì mỏng tinh vi.


"Đeo thứ này vào," Ba Đen đưa chiếc găng tay cho Minh Trí. "Lớp chì mỏng và mỡ cừu tẩm thảo dược rễ đá sẽ làm chậm sự ăn mòn của ký sinh trùng vào xương, đồng thời cắt đứt sóng truyền tin từ tính của khế ước máu. Nhưng nhớ kỹ, mỗi khi chú mày nhỏ máu lên tấm bản đồ da người để định vị, khế ước sẽ bộc phát mạnh hơn. Chú mày đang dùng chính sinh mệnh vật lý của mình để đổi lấy từng thước hải đồ đấy."


Minh Trí nghiến răng, dùng tay phải kéo chiếc găng tay đặc chế vào tay trái, siết chặt dây đai bện bằng gân cá voi sát cổ tay. Ngay khi chiếc găng tay bọc chì ôm khít lấy cánh tay, cơn nhức nhối buốt giá lập tức giảm đi rõ rệt, vệt sáng xanh lục nhạt hoàn toàn bị che khuất dưới lớp da cá voi dày dặn. Cảm giác ở ba ngón tay phải dần phục hồi, dù ngón trỏ và ngón giữa vẫn còn hơi cứng đờ do vôi hóa bước đầu.


"Cảm ơn anh, Ba Đen," Minh Trí đứng dậy, chỉnh lại áo khoác. "Tàu Sương Mai thế nào rồi?"


"Trưởng thôn Cổ và thợ đóng tàu Minh gia đã làm việc suốt ba đêm," Ba Đen nói, mắt ánh lên vẻ tự hào của một người thợ thủ công. "Toàn bộ vỏ tàu gỗ sồi cổ thụ được ghép nối bằng mộng đuôi én khít khao, không sử dụng một chiếc đinh sắt thường nào. Các chốt chịu lực đều làm bằng đồng dẻo và gỗ sồi ngâm dầu sồi chịu mặn. Lò hơi hơi nước thô sơ mạn tàu cũng được bọc một lớp đồng dẻo cách từ tính hoàn hảo. Con tàu đó là một bóng ma thực sự trước hệ thống phao nổi từ tính của Nghiệp đoàn. Nhưng chú mày cần than đá lậu chất lượng cao để vận hành lò hơi xua đuổi sương độc. Không có than, con tàu chỉ là một cái xác gỗ trôi dạt."


"Tôi biết nơi để lấy than và tin tức," Minh Trí nói, ánh mắt anh tối sầm lại. "Hẹn gặp lại anh ở bến ngầm ngoài eo biển."


Minh Trí lách người ra khỏi tiệm rèn, băng qua những con hẻm tối tăm, ẩm ướt của khu chợ đen cảng Vân Sa. Sương muối đỏ bắt đầu tràn xuống thấp, phủ một lớp bụi mặn màu đỏ gạch lên các vách tường đá vôi. Anh kéo sụp mũ vải tẩm mỡ cừu để bảo vệ mắt và mũi khỏi khí axit, rảo bước nhanh về phía Quán rượu Sóng Ngầm.


Quán rượu nằm sâu trong một hang đá ngầm tự nhiên dưới lòng cảng, nơi tập trung của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật của Nghiệp đoàn: các thủy thủ lưu đày, cướp biển hoàn lương và phu mỏ trốn chạy. Không khí bên trong quán đặc quánh khói thuốc lá bện mỡ cá voi và mùi rượu lân quang lậu rẻ tiền.


Minh Trí bước qua cánh cửa gỗ sồi nặng nề, tiếng ồn ào của quán rượu đột ngột giảm xuống. Những ánh mắt nghi kỵ, lạnh lùng đổ dồn về phía vết sẹo rạch ngang mắt trái của anh. Dòng họ Minh mang danh phản bội hạm đội mười năm trước, và ở cái xó xỉnh này, lòng tin là thứ tài nguyên khan hiếm hơn cả nước ngọt.


Anh đi thẳng đến chiếc bàn tròn khuất sau cột đá vôi ở góc quán. Một người đàn bà trung niên mập mạp, tóc búi cao cài chiếc trâm bằng xương cá voi sắc nhọn đang thong thả nhấp một ngụm rượu lân quang phát sáng xanh nhạt. Đó là Bà Sáu Chài, người môi giới thông tin chợ đen quyền lực nhất bến cảng.


"Nhìn kìa, hậu duệ của nhà bản đồ học vĩ đại Minh Nam," Bà Sáu Chài nhếch môi, giọng nói sang sảng át cả tiếng sóng vỗ rìa hang đá. "Cậu mang theo vết sẹo phản bội đó đi khắp cảng mà không sợ bị ai đó cắt cổ sao, Minh Trí?"


"Tôi cần lịch trình tuần tra đêm nay của hạm đội Hắc Kỷ tại eo biển San Hô Xương," Minh Trí điềm tĩnh ngồi xuống đối diện, không thèm để ý đến lời mỉa mai. Anh đặt lên bàn một chiếc túi vải nhỏ.


Tiếng lách cách của những đồng tiền kim loại va vào nhau vang lên. Bà Sáu Chài liếc mắt nhìn chiếc túi. Gã mở túi, để lộ ra những đồng vảy đồng thô mỏng hình vảy cá, được đúc thủ công từ quặng đồng ngầm của chợ đen.


"Năm mươi vảy đồng thô," Bà Sáu Chài dùng ngón tay mập mạp gạt nhẹ các đồng tiền, mắt gã sắc lẻm. "Giá này là dành cho người quen đấy. Đêm nay Cao Kỳ đang điên cuồng vì vụ sạt lở san hô ngoài rìa vịnh. Hạm đội Hắc Kỷ đã thả thêm mười hai quả phao nổi bọc sắt cảm ứng từ tính dọc theo eo biển. Bất kỳ tàu gỗ nào mang theo dù chỉ một chiếc đinh sắt thường rỉ sét cũng sẽ kích hoạt chuông báo động của đồn gác biên giới."


Bà Sáu Chài ghé sát tai Minh Trí, thì thầm: "Kỳ hạm sắt Hắc Thần của Lôi Ba sẽ xuất phát tuần tra lúc nửa đêm, đi theo luồng nước nông phía nam eo biển. Lối đi duy nhất của cậu là lách qua rãnh san hô xương rỗng phía bắc lúc canh ba, ngay khi thủy triều rút cực đại. Đó là khoảng lặng mười lăm phút duy nhất khi dòng nước chảy ngược ngưng tụ sương mù."


Bà Sáu Chài slide một mảnh giấy da dê nhỏ bám đầy vết dầu mỡ về phía Minh Trí. Trên giấy là những nét vẽ thô sơ ghi lại tọa độ di chuyển của ba tàu tuần tra hơi nước thuộc quyền Lý Sát.


Minh Trí thu mảnh giấy vào túi áo khoác. Chi phí năm mươi vảy đồng thô đã ngốn sạch số tiền tích lũy cuối cùng của anh, nhưng thông tin này đáng giá từng giọt máu. Anh đứng dậy, gật đầu chào Bà Sáu Chài rồi bước nhanh ra cửa sau của quán rượu, hướng về phía bến cảng ngầm của Liên minh tự do Vân Sa.


Bến cảng ngầm là một vách đá vôi sụt lở bị che khuất bởi những thảm tảo bẹ mặn khổng lồ treo lơ lửng từ trên cao. Dưới làn nước tối đen, con tàu thám hiểm Sương Mai đang dập dềnh neo đậu. Toàn thân tàu được đóng bằng những tấm ván gỗ sồi cổ thụ màu nâu sẫm, không hề có một vệt sơn vẽ bóng bẩy nào để tránh sự phản quang dưới ánh sáng lân quang của sương mù.


Trưởng thôn Cổ – người thủ lĩnh già nua của liên minh dân chài nghèo khổ – đang đứng trên cầu tàu gỗ mục, tay cầm tẩu thuốc bằng đất nung tỏa ra làn khói xám xịt. Gương mặt lão hằn sâu những nếp nhăn của gió muối và muối mặn.


"Minh Trí, mọi thứ đã sẵn sàng," Trưởng thôn Cổ nói, giọng khàn đục nhưng đầy uy nghiêm. "Các gia đình dân chài đã quyên góp được mười bao than đá lậu chất lượng cao từ phân khu mỏ than Vân Sa. Nhưng chúng ta phải tuồn than lên tàu bằng thuyền thúng tre bọc da cá voi để tránh tiếng ồn của động cơ hơi nước. Lý Sát đang cho thuyền máy tuần tra liên tục ngoài cửa cảng."


"Chúng ta phải bốc xếp than ngay bây giờ, Trưởng thôn," Minh Trí nhìn lên bầu trời đen kịt đang bị nhuộm đỏ bởi sương muối dâng cao. "Thủy triều rút cực đại sẽ bắt đầu trong vòng một giờ tới. Nếu bỏ lỡ khoảng lặng canh ba, chúng ta sẽ bị kẹt lại đây vĩnh viễn."


Cuộc bốc xếp than đá lậu diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối của bóng đêm. Những người dân chài nghèo khổ thuộc Liên minh tự do Vân Sa lặng lẽ chèo những chiếc thuyền thúng tre bọc da cá voi ra sát mạn tàu Sương Mai. Da cá voi bọc ngoài thúng có tác dụng triệt tiêu hoàn toàn tiếng cọ xát của tre vào vỏ gỗ sồi của tàu, đồng thời ngăn chặn sự cảm ứng từ tính của các phao nổi bọc sắt ngoài eo biển.


Minh Trí đứng trên boong tàu Sương Mai, tay phải hỗ trợ kéo các bao than đá nặng hàng chục cân lên tàu. Cánh tay trái đeo găng da cá voi bọc chì của anh vẫn đau nhức nhối âm ỉ, nhưng anh cố gắng không để lộ ra ngoài để tránh làm dao động lòng tin của những người đồng hành.


Bỗng nhiên, một tiếng động nhẹ phát ra từ phía mạn trái tàu.


Một sợi dây chằng của chiếc thuyền thúng tre tiếp tế than bất ngờ bị đứt do bị sương muối ăn mòn cấu trúc sợi gai dẻo dai từ trước. Chiếc thúng chứa ba bao than đá nặng nề bắt đầu trôi tự do ra ngoài dòng nước chảy ngược, hướng thẳng về phía luồng sáng quét dập dồn của đèn pha đồn gác biên giới Nghiệp đoàn cách đó không đầy trăm thước.


"Chết tiệt! Chiếc thúng bị đứt dây rồi!" Một thủy thủ dân chài hoảng hốt thì thầm, mặt cắt không còn giọt máu.


Nếu chiếc thúng trôi vào vùng sáng của đèn pha, Lý Sát sẽ ngay lập tức phát hiện ra hoạt động buôn lậu than đá và vị trí ẩn nấp của tàu Sương Mai. Toàn bộ làng chài Vân Sa sẽ bị tàn sát để bịt đầu mối.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Minh Trí hành động hoàn toàn bằng bản năng của một nhà bản đồ học thực địa. Anh rút thanh Dao đục xương san hô bằng đồng dẻo bên hông, quấn chặt một sợi dây thừng bện gai dẻo dai tẩm mỡ cừu vào chuôi dao.


Anh nhắm mắt trái, dùng mắt phải còn lại căn chỉnh sai số gió giật mạn sườn và tốc độ trôi của dòng nước rút. Tay phải anh vung mạnh, thanh dao đồng dẻo xé rách màn sương mù tối tăm, lao đi câm lặng.


*Phập!*


Mũi dao bén nhọn cắm ngập vào vành tre của chiếc thúng đang trôi dạt. Minh Trí lập tức dùng sức cánh tay phải kéo mạnh sợi dây thừng, từ từ kéo chiếc thúng tre chứa than trở lại mạn tàu Sương Mai trước khi luồng sáng trắng của đèn pha quét sượt qua vị trí đó chỉ trong gang tấc.


Những giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Minh Trí. Anh thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho các thủy thủ nhanh chóng đưa các bao than cuối cùng vào khoang chứa lò hơi.


"Khá lắm, nhóc con," Trưởng thôn Cổ vỗ mạnh vào vai Minh Trí, ánh mắt lão hiện rõ sự kính phục thực tế. "Cậu có đôi tay khéo léo của cha cậu ngày xưa. Giờ thì đi đi. Đóng ngõ vịnh vĩnh viễn và mang tự do trở lại cho dân chài Vân Sa."


Minh Trí bước vào cabin lái của tàu Sương Mai. Thuyền phó A Sâm – người lái tàu kỳ cựu dạn dày sương gió – đã đứng sẵn bên bánh lái gỗ sồi bọc đồng dẻo. Gương mặt lão lạnh lùng, đôi tay gân guốc nắm chặt lấy các nan gỗ chịu lực.


"Tháo neo gỗ sồi! Thả trôi tàu theo dòng nước rút!" Minh Trí ra lệnh bằng giọng trầm thấp nhưng dứt khoát.


Con tàu Sương Mai từ từ rời khỏi bến cảng ngầm, lách qua những thảm tảo bẹ mặn treo lơ lửng. Họ không khởi động lò hơi hơi nước, không dùng động cơ cơ khí để tránh tiếng ồn và nhiệt lượng phát ra có thể kích ứng sương muối đỏ. Con tàu gỗ sồi khổng lồ trôi đi lặng lẽ như một bóng ma thực sự trong đêm sương mù lục lân quang nhạt.


Sương mù đỏ dâng cao ngoài rìa vịnh bắt đầu bao phủ toàn bộ thân tàu. Lớp sương axit ăn mòn bề mặt gỗ sồi bốc lên những làn hơi ấm nhẹ, nhưng nhờ lớp nhựa thông chịu mặn bọc kín mộng đuôi én, cấu trúc vỏ tàu vẫn hoàn toàn nguyên vẹn.


Tàu Sương Mai từ từ tiếp cận hàng rào phao nổi bọc sắt của Lý Sát ngoài eo biển. Những quả phao khổng lồ màu đen gỉ sét dập dềnh trên mặt nước, các gai sắt của chúng phát ra những tiếng rít từ tính nhỏ do dòng điện cảm ứng ngầm dưới đáy biển.


Minh Trí đứng sát mạn tàu, mắt phải chăm chú quan sát khoảng cách giữa các quả phao nổi qua chiếc kính viễn vọng đồng. Tay trái đeo găng bọc chì của anh khẽ run lên, cảm nhận được nhịp rung nhẹ của từ trường sắt thường xung quanh.


"Giữ vững bánh lái, A Sâm," Minh Trí thì thầm. "Lách sát vào rạn san hô xương trắng mạn trái mười thước. Kết cấu đồng dẻo dưới chân tàu sẽ hấp thụ lực va chạm nếu có rò rỉ từ tính."


Con tàu Sương Mai lướt qua khoảng trống hẹp giữa hai quả phao nổi từ tính chỉ trong vòng vài thước. Sự vắng mặt hoàn toàn của đinh sắt thường và lớp bọc đồng dẻo của Ba Đen đã phát huy tác dụng tuyệt đối. Hệ thống chuông báo động của đồn gác biên giới hoàn toàn im lìm.


Tàu Sương Mai thoát khỏi vùng nước nông cảng Vân Sa thành công, lách ra khơi xa bờ eo biển.


Nhưng ngay khi con tàu vừa vượt qua quả phao nổi cuối cùng và bắt đầu giương cánh buồm gân cá voi để đón gió giật mặn ngoài eo biển rộng lớn...


Một tiếng còi hơi nước khổng lồ, chói tai đột ngột vang lên dồn dập từ phía sau màn sương mù đỏ tía sẫm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!