Nhạc nềnRetroRPG_Field

Pháo Hơi Nước Nghiền Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của pháo hơi nước từ phía cửa hang Động Thủy Triều Ngược dội vào vách đá vôi, xé toác bầu không khí ẩm ướt của đêm muộn. Đó không phải là tiếng nổ rền của thuốc súng thường, mà là thứ âm thanh cơ khí rít buốt, tạo ra bởi những luồng hơi nước bị nén đến giới hạn cực đại trong nồi hơi bọc đồng của hạm đội tuần tra Hắc Kỷ.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Mỗi loạt đạn pháo bọc đồng nện vào vách đá bên ngoài lại tạo ra một đợt sóng xung kích dữ dội, truyền qua lòng nước mặn và làm rung chuyển toàn bộ kết cấu của tàu thám hiểm Sương Mai. Dưới đáy tàu, dòng nước ngầm bắt đầu cuộn xoáy điên cuồng, đẩy những mảng bọt muối xám xịt tràn lên boong tàu.


Minh Trí đứng bên bệ lái, bàn tay phải siết chặt lấy chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của anh, nằm dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng, hoàn toàn chết lặng và lạnh ngắt như một khối đá san hô. Độc tố khế ước máu rỉ mực đen đang ăn mòn sâu vào xương tủy, nhưng nỗi đau thể xác lúc này không thể làm lu mờ đi sự tập trung cao độ trong đôi mắt anh. Vết sẹo rạch ngang mắt trái của anh đột ngột nhói đau tàn khốc, phát ra một vệt sáng đỏ rực rỡ dưới sương mù. Đó là tín hiệu cảnh báo địa chất của dòng họ Người giữ vịnh: vách đá vôi phía trên đang chịu lực nén cực hạn và sắp sửa đổ sập.


"Trí! Từ trường xung quanh đang tăng lên một cách điên cuồng!" Vy Anh hét lớn từ phía cabin bản đồ. Cô quỳ trên sàn gỗ, đôi tay mảnh mai ôm chặt lấy chiếc đàn nhị bị đứt đôi dây. Dù mù lòa, thính giác định vị nhạy bén của cô vẫn nhận ra những tiếng rít tần số cao đang phát ra từ các khối thạch anh áp điện dọc theo vách hang.


Trong bóng tối ngập tràn hơi nước nóng, hàng vạn khối thạch anh tự nhiên bám trên vách đá vôi bắt đầu phát quang màu xanh tím. Dưới tác động của chấn động âm thanh từ pháo hơi nước của Thuyền trưởng Tiêu, các tinh thể thạch anh bị ép chặt, kích hoạt hiện tượng sụt lở vách đá thạch anh áp điện và bắt đầu giải phóng những luồng tĩnh điện cao áp khổng lồ.


*Xẹt... xẹt... xẹt...*


Từng tia điện màu xanh tím mảnh như sợi chỉ nhưng mang sức nóng kinh người bắt đầu phóng ra từ vách đá, quét qua mặt nước mặn bốc khói đen. Một tia điện sượt qua mạn trái tàu Sương Mai, làm cháy xém một mảng dây buồm bện bằng gân cá voi, tỏa ra mùi khét lẹt của mỡ động vật bị nung nóng.


"Gia Bách! Lò hơi mạn đuôi tàu thế nào rồi?" Minh Trí hét lớn qua màn sương mù.


"Áp suất lò hơi đang tăng vọt do tĩnh điện thạch anh truyền qua nước mặn!" Gia Bách hét vọng lại từ khoang lò rèn. Chàng thanh niên tóc đỏ đang điên cuồng dùng búa đồng dập tắt những tia lửa điện nhỏ đang bám vào van xả áp suất. "Nếu không xả sạch lượng tĩnh điện này, nồi hơi bọc đồng dẻo của chúng ta sẽ bị chập cháy nổ tung trong vòng ba phút nữa!"


Bên ngoài cửa hang, Thuyền trưởng Tiêu đứng trên đài chỉ huy của kỳ hạm bọc đồng, đôi mắt sắc lạnh như dao nhìn chằm chằm vào khe nứt đá vôi qua chiếc kính đo khoảng cách quang học phương Tây. Gã sĩ quan trung niên của Nghiệp đoàn không có một chút biểu cảm cá nhân nào trên khuôn mặt nghiêm nghị. Đối với gã, việc tiêu diệt dòng họ bản đồ và chôn vùi tàu Sương Mai là một bài toán vật lý đơn giản.


"Nạp hơi nước cực đại. Nhắm thẳng vào cột đá chịu lực mạn phải cửa hang," Thuyền trưởng Tiêu lạnh lùng ra lệnh cho các pháo thủ. "Bắn liên tục. Ta muốn san phẳng hang động này."


*UỲNH...*


Loạt pháo tiếp theo nổ ra, trực tiếp bắn nát cột đá vôi chịu lực chính ở cửa hang. Tiếng rạn nứt khổng lồ vang lên từ đỉnh vòm hang, kéo theo hàng vạn tấn đá đổ sập xuống dồn dập. Một khối đá vôi khổng lồ nặng hàng tấn, bám đầy các tinh thể thạch anh đang phóng điện tím, đứt gãy và lao thẳng xuống mạn phải tàu Sương Mai, ngay vị trí đặt tháp lọc khí lân quang – bộ thiết bị sinh mệnh bảo vệ phổi của cả đoàn khỏi sương muối độc.


"Tránh ra khỏi mạn phải!" Minh Trí thét lớn, nhưng anh biết, với tải trọng hiện tại và bánh lái bị kẹt, con tàu không thể xoay trở kịp trong không gian hẹp.


Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người lực lưỡng lao ra từ cabin phục hồi. Đó là cựu binh Thạch Sơn. Gã khổng lồ đang bị sốt cao do sương độc, vết thương vai phải rách toạc rỉ máu nhuộm đỏ lớp giáp da cá voi thô ráp. Thế nhưng, đôi mắt gã bừng lên một ý chí sinh tồn mãnh liệt.


"A Phủ! Giữ chặt dây chằng!" Thạch Sơn gầm lên một tiếng rung chuyển boong tàu.


Gã vác thanh đại đao bằng đồng dẻo nặng hàng chục cân, dùng vai trái còn lành lặn tỳ chặt vào khung trợ lực đồng dẻo mạn tàu, lao thẳng về phía khối đá đang rơi xuống. Gã biết rõ, nếu tháp lọc khí bị hủy hoại, cả đoàn sẽ chết ngạt trong sương độc.


*RẮC... RẦM!*


Thanh đại đao đồng dẻo của Thạch Sơn va chạm trực tiếp với khối đá vôi khổng lồ. Sức nặng ngàn cân cùng lực quán tính của khối đá ép chặt lấy thân hình hộ pháp của gã. Khung trợ lực đồng dẻo dưới chân gã rít lên những tiếng kim loại chịu lực căng cực hạn, biến dạng méo mó. Vai trái Thạch Sơn run rẩy dữ dội, máu tươi từ vết thương vai phải phun ra thành vệt dài trên sàn gỗ sồi.


"Gầm lên đi! Lũ đá chết tiệt!" Thạch Sơn hét lớn, hàm răng cắn chặt đến rỉ máu môi. Gã dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp phi thường còn lại, gồng mình nâng thanh đại đao để lệch hướng rơi của khối đá.


Khối đá vôi khổng lồ bị thanh đao đồng dẻo chặn đứng trong hai giây ngắn ngủi, đủ để tàu Sương Mai trượt nhẹ mạn sườn tránh khỏi quỹ đạo rơi trực diện. Khối đá sượt qua mạn tàu, đâm sầm xuống nước mặn tạo ra một cột nước khổng lồ bốc khói đen nghi ngút. Thế nhưng, cái giá phải trả là tàn khốc.


*Rắc... rắc... rắc...*


Tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Cánh tay phải của Thạch Sơn bị khối đá đè nghiến vào lan can đồng, dập nát hoàn toàn từ khuỷu tay đến các ngón tay. Thanh đại đao đồng dẻo rơi loảng xoảng trên sàn boong. Gã khổng lồ ngã gục trong vũng máu tươi, gương mặt xám ngoét vì đau đớn tột cùng nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tháp lọc khí được bảo toàn nguyên vẹn.


"Thạch Sơn!" Gia Bách hét lên đau đớn, định lao ra nhưng Minh Trí đã chặn gã lại.


"Gia Bách! Xả tĩnh điện thạch anh! Mau!" Minh Trí thét lớn, tay phải anh chỉ vào sợi xích đồng dẻo đang treo trên giàn treo lò rèn. "Dẫn điện xuống nước mặn ngay!"


Gia Bách sực tỉnh. Gã thợ rèn gạt nước mắt, dùng kìm bọc da cá voi kẹp chặt đầu sợi xích đồng dẻo khổng lồ. Bất chấp những tia điện màu xanh tím đang phóng ra tanh tách từ vách đá thạch anh áp điện làm bỏng rát da thịt, Gia Bách chạy dọc boong tàu, thả mạnh đầu xích đồng xuống dòng nước ngầm mặn sâu dưới đáy tàu.


*XÈO... XÈO... XÈO...*


Một cảnh tượng vật lý kinh ngạc diễn ra. Sợi xích đồng dẻo đóng vai trò là cột thu lôi hoàn hảo, hút toàn bộ luồng tĩnh điện cao áp đang tích tụ trên mạn tàu Sương Mai và dẫn truyền thẳng xuống dòng nước mặn ngầm. Nước biển mặn vốn dẫn điện cực tốt lập tức sôi sùng sục, bốc lên những luồng hơi nước đen ngòm mặn chát. Những tiếng nổ sấm sét tầm thấp nổ ra tanh tách dưới nước mặn, giải phóng hoàn toàn áp lực điện từ đang đe dọa nồi hơi của tàu.


"Áp suất lò hơi đã giảm về mức an toàn! Hệ thống ngưng tụ hoạt động trở lại!" Gia Bách hét lớn, ngã quỵ xuống bên cạnh xích đồng, hai bàn tay phồng rộp rỉ máu do bỏng điện.


Tuy nhiên, niềm vui bảo toàn được con tàu gỗ sồi không kéo dài được lâu.


*ẦM... ẦM... ẦM...*


Loạt bắn cuối cùng của Thuyền trưởng Tiêu đã hoàn thành mục tiêu tàn khốc của gã. Toàn bộ vòm đá vôi ở cửa hang Động Thủy Triều Ngược sụp đổ hoàn toàn. Hàng vạn tấn đá vôi và thạch anh đổ ụp xuống, lấp kín hoàn toàn lối thoát duy nhất trở lại vùng biển nông ngoài rìa vịnh.


Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy hang ngầm, chỉ còn lại ánh sáng xanh lục nhạt mờ ảo phát ra từ tháp lọc khí lân quang vừa được bảo vệ bằng máu.


Thạch Sơn nằm bất động trên vũng máu loang lổ mạn phải boong tàu, cánh tay phải của gã hoàn toàn bị dập nát và biến dạng cấu trúc xương cốt dưới sức nặng của đá cổ. Lối thoát trở lại bến cảng Vân Sa đã bị bịt kín vĩnh viễn bởi bức tường đá vôi khổng lồ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!