Nhạc nềnRetroRPG_Field

Lửa Lạnh Kháng Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói độc màu lục nhạt bốc lên từ lò hơi bị nổ, mang theo mùi hăng hắc của vôi sống và vị mặn chát của axit sương muối, nhanh chóng tràn ngập khoang dưới tàu Sương Mai. Sức ép từ vụ nổ thô sơ của gã sát thủ đã xé toạc một phần ống dẫn hơi nước mặn, biến khoang lò hơi chật hẹp thành một cái bẫy chết chóc ngột ngạt. Từng luồng hơi nước nóng bỏng trộn lẫn với bột sương muối khô lơ lửng trong không khí, tạo ra những đám mây độc rít buốt phế quản của bất kỳ ai hít phải.


"Khụ... khụ!"


A Phủ ho rũ rượi, hai tay bám chặt vào vách gỗ sồi, khuôn mặt bỏng rát vì bột san hô khô mịn. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi gã, xám xịt và vón cục lại ngay khi tiếp xúc với làn sương độc. Gần đó, hai thủy thủ tù binh khác đang quỳ rạp dưới sàn, tiếng thở khò khè như bễ lò rèn rách nát, lồng ngực phập phồng trong tuyệt vọng để tìm kiếm một ngụm khí sạch.


Minh Trí tựa lưng vào vách cabin, cổ họng nóng bỏng như có dăm thủy tinh cào xé. Cơn khát tột cùng sau hơn mười giờ không một giọt nước ngọt, cộng thêm làn khói độc đang xâm lấn phế quản, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi. Dưới lớp áo khoác da cá voi cũ sờn, cánh tay trái vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến khuỷu tay trĩu nặng như một khối đá san hô chết. Anh không còn cảm giác ở các ngón tay trái, nhưng cơn đau buốt từ bả vai vẫn giật lên theo từng nhịp thở hối hả.


"Nằm sát xuống sàn! Không được đứng thẳng!" Minh Trí khàn giọng ra lệnh, tay phải anh siết chặt chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch để làm điểm tựa đứng vững.


Từ phía cầu thang tối tăm, một bóng người gầy gò bò sát sàn tàu tiến vào. Đó là Lão y sĩ Lục Dược. Lão đeo chiếc mặt nạ da cá voi mỏng bọc khung đồng dẻo, tay kéo theo chiếc hòm thuốc bằng sừng cá voi. Dưới tròng kính thạch anh mờ sương, đôi mắt lão sắc sảo và đầy quyết đoán.


"Là bột sương muối khô kết hợp hơi nước nóng!" Lục Dược hét lớn qua màng lọc mặt nạ. "Độc tố này đang hút sạch độ ẩm trong niêm mạc phổi của các cậu! Chỉ cần ba nhịp thở sâu nữa, phế quản sẽ bị vôi hóa hoàn toàn!"


Lão lập tức mở hòm thuốc, rút ra một nắm Thảo dược rễ đá đắng ngắt. Loại rễ cây thân thảo mọc trong kẽ đá san hô cổ này có vị đắng tột cùng, nhưng lại chứa hoạt chất kiềm tự nhiên mạnh mẽ nhất ngoài rìa vịnh. Lục Dược dùng chày đồng nghiền nát rễ cây ngay tại chỗ, trộn lẫn với một lượng mỡ cừu đặc chế cách nhiệt.


"Bôi ngay cái này vào niêm mạc mũi và ngậm một mẩu rễ khô dưới lưỡi!" Lục Dược vừa nói vừa nhanh tay miết một lớp cao đắng ngắt vào mũi Minh Trí, rồi ném những mẩu rễ đá khô cho A Phủ và các thủy thủ đang ho loạn xạ.


Vị đắng nồng của thảo dược rễ đá lập tức xộc thẳng lên đại não Minh Trí, kích thích tuyến nước bọt hoạt động mạnh mẽ, trung hòa bớt cảm giác bỏng rát ở cổ họng. Anh ngậm chặt mẩu rễ cây dưới lưỡi, cảm nhận một luồng khí mát lạnh từ từ xoa dịu phế quản đang co thắt.


Lục Dược nhanh chóng bò vào cabin phía trong, nơi cựu binh Thạch Sơn đang nằm hôn mê với vết thương vai phải rách toạc rỉ máu nhiều và sốt cao do sương muối độc. Lão bôi một lớp cao mỡ cá voi tẩm cừu dày lên bả vai Thạch Sơn để ngăn chặn độc tố xâm nhập sâu hơn vào xương tủy, rồi nhét một mẩu rễ đá vào miệng gã.


Trong khi đó, ở góc lò hơi, tiếng rít của hơi nước áp suất cao vẫn vang lên chói tai.


*Xì... xì... xì...*


"Nhựa thông bị chảy lỏng rồi! Áp suất nóng quá, không thể bám vào thớ gỗ!" Tư Búa hét lên, ngón tay cái cụt bên tay trái bám đầy nhựa thông đen sì đang chảy nhão ra dưới sức nóng của luồng hơi nước phun ra từ vết nứt ống đồng.


Tư Búa cố gắng dùng một tấm gỗ sồi mỏng quét nhựa thông thường để ốp vào vết rách, nhưng luồng hơi nóng hơn trăm độ lập tức thổi bay tấm gỗ, khiến gã thợ đóng tàu đau đớn lùi lại.


"Tránh ra! Để tao!"


Gia Bách gầm lên. Chàng thanh niên tóc đỏ xơ xác bước tới, bắp tay phải quấn băng vải thấm dầu lân quang lạnh vẫn còn loang lổ vết bỏng từ vụ nổ trước. Gã vác chiếc búa rèn bằng đồng bọc da cá voi nặng nề, đôi mắt bừng bừng lửa giận của một thợ rèn máy sơ cấp vừa bị phản bội.


Gia Bách biết rõ cấu trúc của lò hơi này hơn ai hết. Gã không dùng nhựa thông thường. Gã áp dụng kỹ thuật rèn lửa lạnh độc đáo của mình. Gã dùng búa đồng dẻo gõ liên tiếp vào các chốt mộng gỗ sồi nở – loại chốt gỗ đặc biệt được ngâm dầu sồi cổ thụ suốt nhiều tháng để tăng tính đàn hồi và không chứa một tạp chất sắt thường nào.


*Keng! Keng! Keng!*


Từng nhát búa của Gia Bách nện xuống đanh gọn, chuẩn xác đến từng milimet bất chấp làn khói độc bỏng rát đang táp vào mặt gã. Gã đóng chặt chiếc chốt gỗ sồi nở vào đúng van xả áp suất bị nứt vỡ. Gỗ sồi ngâm dầu khi gặp hơi nước nóng lập tức nở ra mạnh mẽ, chèn khít khao vào khe hở ống đồng, bịt kín hoàn toàn luồng hơi nước đang phun xối xả.


"Vá mộng gỗ sồi hoàn tất! Không dùng một cây đinh sắt nào!" Gia Bách thở dốc, quẹt mồ hôi trộn lẫn bụi than trên trán, bắp tay phải rộp đỏ vì bỏng hơi nóng nhưng ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.


Tuy nhiên, dù lò hơi đã được vá tạm thời, lượng khói độc màu lục nhạt chứa bào tử sương muối khô vẫn lơ lửng, đặc quánh trong khoang dưới, đe dọa sinh mạng của cả đoàn khi lượng dưỡng khí cạn kiệt dần.


Minh Trí quan sát làn khói độc đang trôi lờ lững mạn sườn. Trực giác địa lý và kiến thức thực chứng của anh lập tức hoạt động. Anh nhận ra những bào tử sương độc này không di chuyển ngẫu nhiên; chúng bị thu hút một cách kỳ lạ bởi những vệt sáng lân quang nhạt phát ra từ các kẽ nứt thạch anh mạn tàu.


"Bào tử sương muối khô nhạy cảm với ánh sáng lân quang lạnh," Minh Trí khàn giọng nói, tay phải anh chỉ vào tháp lọc khí bằng thạch anh đặt ở mạn phải tàu. "Gia Bách! Tư Búa! Chuẩn bị tháp lọc thạch anh! Chúng ta sẽ dùng phương pháp Lọc sương độc bằng lân quang!"


Anh dùng tay phải còn lành lặn, mở chiếc túi da cá voi bên hông, lôi ra một bình gốm bọc chì chứa Dầu lân quang lạnh quý giá – thứ nhiên liệu thắp sáng duy nhất còn sót lại sau cuộc khủng hoảng nước ngọt.


Minh Trí đổ toàn bộ dung dịch dầu lân quang lạnh vào tháp lọc khí thạch anh. Dung dịch màu xanh lục nhạt lập tức sủi bọt, phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, dịu nhẹ nhưng có sức hút kỳ lạ.


"Bật hệ thống bơm hơi nước phụ!" Minh Trí ra lệnh.


Gia Bách lập tức gạt van xả phụ, dẫn luồng không khí nhiễm độc trong khoang đi qua bình chứa dung dịch dầu lân quang lạnh của tháp thạch anh.


*Sủi... sủi... sủi...*


Những bong bóng khí mang theo sương muối độc màu xám lục bị hút vào dung dịch lân quang xanh. Một phản ứng hóa học thực tế diễn ra: các bào tử muối khô cực độc bị hấp thụ hoàn toàn vào lớp mỡ cừu tẩm dầu lân quang, bị trung hòa tính axit và kết tủa thành những mảng cặn xám chìm xuống đáy bình.


Ánh sáng xanh lục nhạt nhấp nháy liên tục theo từng nhịp sủi bọt, làm sáng bừng khoang dưới tàu Sương Mai. Chỉ trong vòng mười phút, màn khói độc lục nhạt lơ lửng đã bị tháp lọc thạch anh hút sạch, trả lại bầu không khí trong lành, mát lạnh cho khoang tàu.


A Phủ thở phào một hơi dài, ngã gục xuống sàn gỗ sồi, cổ họng đã dịu đi nhờ mẩu rễ đá đắng ngắt dưới lưỡi. Gia Bách tựa lưng vào lò hơi, nhìn Minh Trí bằng ánh mắt đầy nể phục thầm lặng.


Thế nhưng, ngay khi hệ thống lọc khí vừa ổn định và cả đoàn lữ hành chuẩn bị dưỡng sức để đối phó với cơn khát tột cùng...


*UỲNH... UỲNH... UỲNH...*


Một chấn động cơ học khổng lồ, trầm đục vang lên từ phía cửa hang Động Thủy Triều Ngược. Sàn gỗ tàu Sương Mai rung lắc dữ dội, làm chiếc la bàn thạch anh trên bệ lái chao đảo mạnh.


Đó không phải là chấn động của địa chất tự nhiên. Đó là tiếng gầm rú dồn dập, đe dọa của những động cơ hơi nước khổng lồ chạy bằng than đá của hạm đội tàu sắt chiến đấu. Ánh đèn pha bọc đồng cực mạnh từ bên ngoài quét qua khe nứt cửa hang, rọi thẳng vào những vách đá thạch anh phát quang màu xanh tím.


H hạm đội tuần tra của Cao Kỳ đã tìm thấy vị trí ẩn nấp của họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!