Độc Tố Trong Thùng Nước
Đêm muộn, sương mù lục lân quang nhạt từ lòng Vịnh Sương Muối bắt đầu dâng cao, len lỏi qua những khe hở mỏng mảnh của vách gỗ sồi trên tàu Sương Mai. Trong khoang thuyền trưởng chật hẹp, bầu không khí đặc quánh mùi muối mặn và mùi rỉ sét ẩm ướt. Tiếng nước triều ngầm gõ đều đặn vào mạn trái tàu – nơi vết nứt từ trận va chạm trước vẫn chưa được vá dứt điểm – tạo nên những tiếng "bồm bộp" âm u, nặng nề như nhịp tim của một con quái thú đang rình rập dưới đáy sâu.
Minh Trí đứng một mình trước chiếc bàn thạch anh áp điện. Ánh sáng xanh lục nhạt từ ngọn Đèn bảo hộ chống sương hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật vết sẹo rạch ngang mắt trái. Vết sẹo ấy lúc này đang giật nhẹ, nhói lên từng cơn đau âm ỉ. Dưới lớp áo khoác da cá voi cũ sờn, cánh tay trái của anh hoàn toàn bất động. Độc tố khế ước máu rỉ mực đen đang ăn mòn sâu vào mạch máu, biến toàn bộ phần xương từ ngón tay lên đến khuỷu tay thành một khối vôi hóa đông cứng, xám xịt và lạnh ngắt như đá san hô. Anh phải dùng chiếc Găng tay da cá voi bọc chì quấn chặt cánh tay này vào sát hông để cô lập từ trường lân quang, ngăn không cho nó rò rỉ tọa độ về kỳ hạm của Cao Kỳ.
Bằng bàn tay phải còn lành lặn, Minh Trí thong thả lật từng trang của cuốn Nhật ký hải trình Vân Thần vừa trục vớt được. Những dòng chữ viết bằng mực lân quang đen của người cha quá cố Minh Nam hiện lên mồn một dưới ánh sáng đèn bảo hộ. Từng câu, từng chữ như những nhát búa nện thẳng vào tâm trí anh.
*"...Mười hai tàu gỗ sồi của hạm đội cũ không tự đắm. Hệ thống van xả áp suất bọc chì của lò hơi đã bị vô hiệu hóa từ trước bởi một lưỡi dũa thép mỏng... Trịnh Bá Khiêm muốn chúng ta chết để che giấu mỏ Lõi Lân Quang... Chúng đã gài kẻ phản bội vào ngay trong phòng bản đồ của ta..."*
Minh Trí mím chặt môi đến bật máu. Sự thật mười năm qua, vết nhơ phản bội đè nặng lên vai hai anh em anh, hóa ra chỉ là một vở kịch tàn độc do chính tay Tổng đốc Đông Hải Trịnh Bá Khiêm dàn dựng. Anh siết chặt chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch trong tay phải. Sợi xích thù hận này không chỉ buộc anh phải sinh tồn, mà còn bắt anh phải lột trần bộ mặt thật của Nghiệp đoàn hàng hải Đông Hải.
Đột nhiên, mắt anh dừng lại ở vết dũa phẳng lỳ trên mộng khóa của chiếc rương chì đựng nhật ký. Vết cắt sắc lẹm, không có dăm thừa, chỉ có thể được tạo ra bởi một lưỡi dũa thép mỏng chịu mặn đặc chế của Nghiệp đoàn. Kẻ phá khóa mười năm trước và kẻ đang ẩn nấp trên tàu Sương Mai sử dụng cùng một thủ đoạn. Gián điệp Tôn Thất? Hay là một kẻ nào khác?
*Cộc... cộc... cộc.*
Tiếng gõ cửa rụt rè cắt đứt dòng suy nghĩ của Minh Trí. Anh nhanh chóng khép cuốn nhật ký lại, phủ tấm Bản đồ da người lên trên để che giấu, rồi lạnh lùng lên tiếng:
"Vào đi."
Cánh cửa gỗ sồi mở ra, Lão Nhị bước vào, hai tay bưng một gáo gỗ múc nước ngọt đầy ắp. Gương mặt già nua bám đầy bồ hóng nhà bếp của lão hiện rõ vẻ lo lắng.
"Cậu Trí," Lão Nhị khẽ khàng nói, giọng run run. "Tôi định múc nước ngọt để nấu cháo rong biển cho cậu Thạch Sơn bồi bổ vết thương vai. Cậu ấy sốt cao suốt từ chiều, vết rách cơ vai phải rỉ máu nhiều quá. Nhưng... tôi thấy nguồn nước ngọt dự phòng trong thùng gỗ sồi có mùi vị rất lạ."
Minh Trí nhíu mày. Nguồn nước ngọt thu hoạch được từ Đảo Cổ là sinh mệnh của cả đoàn lúc này, khi hệ thống Ngưng tụ hơi nước mặn mạn tàu đang bị hỏng một nửa và chưa thể sửa chữa. Anh bước tới, đón lấy gáo nước từ tay Lão Nhị.
"Mùi lạ thế nào?" Minh Trí hỏi, mắt sắc lại.
"Nó có mùi hăng hăng, hơi đắng nhẹ như mùi đá vôi bị nung nóng," Lão Nhị ghé sát tai nói nhỏ. "Bình thường nước ngọt Đảo Cổ được lọc qua rễ san hô cổ phải có vị ngọt thanh. Tôi sợ... sương muối đỏ đã rò rỉ vào khoang chứa hàng."
Minh Trí không vội nếm thử. Trực giác của một nhà bản đồ học thực chứng bắt anh phải cẩn trọng với mọi nguồn tài nguyên trong vùng biển độc này. Anh đưa bàn tay phải lên, nơi ngón áp út đang đeo chiếc Nhẫn san hô đỏ – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Minh Hạnh.
"Lùi lại, Lão Nhị," Minh Trí trầm giọng ra lệnh.
Anh từ từ nhúng phần mặt nhẫn san hô đỏ vào gáo nước ngọt.
Chỉ trong vòng hai nhịp thở, một hiện tượng hóa học tàn khốc xảy ra ngay trước mắt họ. Mặt nhẫn san hô vốn có màu đỏ tươi như máu bỗng nhiên sùi bọt khí xám xịt. Sắc đỏ biến mất, thay thế bằng một màu đen xám xỉn tối tăm của đá chết. Từ mặt nhẫn, một làn khói mỏng màu xám nhạt bốc lên, mang theo mùi hôi nồng nặc của vôi hóa thối rữa và tiếng "xèo xèo" ăn mòn axit rợn người.
"Bột sương muối khô!" Minh Trí khàn giọng thốt lên.
Lão Nhị kinh hoàng suýt đánh rơi gáo nước, mặt cắt không còn giọt máu: "Cái gì? Chất độc gây vôi hóa cổ họng của Nghiệp đoàn? Làm sao... làm sao nó lại nằm trong thùng nước ngọt của chúng ta?"
"Có kẻ đã hạ độc," mắt Minh Trí lóe lên tia sáng lạnh lẽo như băng tuyết ngoài rìa vịnh. "Bột sương muối khô cực độc này hòa tan rất nhanh trong nước ngọt. Nếu Thạch Sơn hay bất kỳ thủy thủ nào uống phải, phế quản và thực quản của họ sẽ bị vôi hóa đông cứng trong vòng vài phút, dẫn đến bỏng phổi và ho ra máu vôi hóa mà chết."
*Gừ... gừ... gừ...*
Dưới gầm bàn thạch anh, chú chó săn A Bảo đột ngột nhỏm dậy. Bộ lông vàng xoáy lưng dựng đứng lên, hai tai dựng thẳng hướng về phía cửa cabin. Nó gầm gừ một cách hung tợn, chiếc mũi đen hít hà liên tục mùi sương độc giả lập bốc lên từ phía hành lang.
*Sủa! Sủa! Sủa!*
A Bảo lao vút ra ngoài cửa cabin, tiếng sủa đanh gọn vang dội khắp hành lang tối tăm của tàu Sương Mai.
"Có kẻ đang trốn ở hành lang!" Minh Trí thét lớn. Anh dùng tay phải giật phăng chiếc Dao đục xương san hô bằng đồng dẻo bên hông, bất chấp cánh tay trái vôi hóa nặng nề đang kéo trĩu bả vai, lao thẳng ra ngoài.
Dưới ánh sáng mờ ảo của sương lục lân quang nhạt tràn qua mạn tàu, một bóng người gầy gò đang lén lút lùi nhanh về phía boong sau. Gã mặc bộ đồ thủy thủ bẩn thỉu ngụy trang, nhưng bước chân lóng ngóng và bàn tay đang giấu một chiếc lọ thủy tinh bọc chì đã tố cáo gã.
Đó là Sát thủ Vô Danh – gã gián điệp ngụy trang làm thủy thủ phụ bếp mới được tuyển mộ tại quán rượu Sóng Ngầm.
"Tên khốn! Đứng lại!" A Phủ từ cabin bên cạnh lao ra, cánh tay lực lưỡng vung chiếc rìu chiến bọc đồng định khóa chặt vai gã sát thủ.
Thế nhưng, Sát thủ Vô Danh phản ứng cực nhanh. Gã không hề hoảng loạn. Bằng một động tác dứt khoát, gã vung tay ném mạnh một nắm bột san hô khô mịn bẫy cát lún thẳng vào mặt A Phủ.
*Phập!*
"Á! Mắt tôi!" A Phủ groaning rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt bị bột san hô độc gây bỏng rát rợn người. Gã loạng choạng ngã khuỵu xuống sàn gỗ sồi.
Sát thủ Vô Danh lợi dụng sơ hở, lách người qua bệ bánh lái, lao thẳng xuống khoang chứa lò hơi ngưng tụ hơi nước mặn ở mạn đuôi tàu. Gã biết rõ, nếu không thể đầu độc chết đoàn thám hiểm, gã phải phá hủy hoàn toàn hệ thống sinh tồn của họ để ép tàu Sương Mai phải quay đầu về cảng Vân Sa chịu tội trước Tạ Thiên Phong.
"Gia Bách! Ngăn gã lại! Gã định phá hủy lò hơi!" Minh Trí thét lên, tiếng hét của anh vang vọng giữa tiếng gió rít mạn tàu.
Trong khoang lò hơi nóng rực, Gia Bách đang bận rộn gia cố lại các đường ống đồng dẻo của hệ thống Ngưng tụ hơi nước mặn. Nghe thấy tiếng động lớn và tiếng hét của Minh Trí, gã thợ rèn tóc đỏ lập tức quay lại.
Trước mắt gã, Sát thủ Vô Danh đã lao vào, tay trái cầm một khối thuốc nổ thô sơ quấn bằng dây thừng bện gai tẩm dầu lân quang, tay phải cầm đá lửa đồng dẻo chuẩn bị châm ngòi.
"Thằng chó! Mày dám phá tàu của tao!" Gia Bách gầm lên như một con sư tử tóc đỏ.
Gã không thèm né tránh, vung chiếc búa rèn bằng đồng bọc da cá voi nặng hàng chục cân nện thẳng một búa sấm sét vào khớp vai phải của gã sát thủ.
*Bốp! Rắc...*
Tiếng xương vai của Sát thủ Vô Danh vỡ nát vang lên khô khốc. Cú nện cực mạnh của Gia Bách khiến gã sát thủ văng mạnh vào vách gỗ sồi, chiếc lọ thủy tinh đựng độc tố rơi xuống sàn vỡ tan tành, giải phóng làn khói sương muối khô độc hại bốc lên nghi ngút.
Thế nhưng, tên sát thủ này đã được huấn luyện tàn nhẫn bởi các y sĩ độc dược của Nghiệp đoàn. Bất chấp cánh tay phải bị phế hoàn toàn và cơn đau đớn tột cùng, gã dùng tay trái còn lại châm ngòi ngòi nổ thô sơ bằng khối đá lửa giấu dưới đế giày.
*Xèo xèo...*
Ngòi nổ tẩm dầu lân quang bắt đầu cháy nhanh, phát ra những tia lửa xanh lục nhợt nhạt.
"Tránh ra, Gia Bách! Khối thuốc nổ sắp nổ rồi!" Minh Trí lao vào khoang lò hơi, dùng tay phải lôi mạnh bả vai Gia Bách lùi lại phía sau vách ngăn bọc chì.
Gia Bách điên cuồng vung búa định đập bẹp ngòi nổ, nhưng ngọn lửa lân quang đã liếm sát vào bao thuốc nổ thô sơ đặt ngay sát khớp nối van xả hơi nước mặn.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ đanh gọn, chấn động dữ dội làm rung chuyển toàn bộ phần đuôi tàu Sương Mai. Sức ép từ vụ nổ thô sơ giật tung các khớp mộng đuôi én bọc đồng. Hệ thống ống đồng dẻo dẫn hơi nước của lò Ngưng tụ hơi nước mặn bị xé toạc làm đôi.
*Xì... xì... xì...*
Luồng hơi nước nóng bỏng, ngậm đầy axit sương muối đỏ phun ra xối xả từ đường ống bị vỡ, lấp đầy khoang lò hơi bằng một màn khói mù mịt, bỏng rát. Hệ thống lọc nước ngọt duy nhất của con tàu đã bị phá hủy hoàn toàn một nửa.
Sát thủ Vô Danh bị sức ép vụ nổ hất văng ra mạn tàu. Gã gượng dậy trên lan can gỗ sồi đang bốc khói đen, khuôn mặt vẹo vọ vì bỏng hơi nước nở một nụ cười điên cuồng, máu tươi rỉ ra từ khóe môi hoại tử.
"Minh Trí..." Gã sát thủ khàn giọng cười lớn, tiếng cười rợn người giữa sương đêm. "Các người không thể vào được Vành đai Ma chướng đâu... Không có nước ngọt... các người sẽ biến thành những pho tượng đá san hô khô khốc... Đại Chưởng sự sẽ chờ xác các người ngoài rạn xương trắng!"
Nói rồi, không đợi A Phủ hay Thạch Sơn lao tới bắt giữ, gã dứt khoát nhảy ngược ra phía sau, gieo mình thẳng xuống dòng nước mặn độc đang cuộn xoáy axit của Vịnh Sương Muối để tự sát bịt đầu mối.
*Tùm!*
Dòng nước mặn đen ngòm nuốt chửng bóng dáng gã sát thủ trong nháy mắt, chỉ để lại những bọt khí xám sùi lên rồi tan biến vào màn sương lục lân quang nhạt.
"Vá van hơi! Tư Búa! Mau bịt các van xả lò hơi lại để bảo toàn áp suất!" Minh Trí dùng tay phải kéo vạt áo khoác da cá voi b bịt chặt mũi miệng để tránh hít phải hơi nước độc, hét lớn ra lệnh.
Tư Búa và Gia Bách bất chấp hơi nước nóng bỏng, lao vào dùng các chốt gỗ sồi ngâm dầu đóng chặt vào các đầu ống đồng bị xé rách để ngăn chặn luồng hơi độc rò rỉ vào cabin chính.
Khi tiếng xì xì của lò hơi lịm dần, khoang lò hơi chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của các thành viên đoàn thám hiểm. Bầu không khí im lặng đến rợn người bao trùm lên con tàu Sương Mai.
Minh Trí bước ra boong tàu, nhìn những thùng gỗ sồi chứa nước ngọt dự phòng duy nhất giờ đây đã bị đổ bỏ hoàn toàn xuống biển để tránh nhiễm độc bột sương muối khô.
Không còn một giọt nước ngọt nào sót lại trên tàu.
Cơn khát tột cùng bắt đầu tàn phá thể xác của từng thủy thủ đoàn trong vòng mười hai giờ tới. Nếu không tìm thấy nguồn nước ngọt thay thế giữa lòng biển độc này, toàn bộ đoàn thám hiểm sẽ phải đối mặt với cái chết vôi hóa tàn khốc ngay trước khi chạm vào Đài Hiến Tế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!