Nhật Ký Hải Trình Rách Nát
Bóng tối dập dồn ập xuống như một chiếc búa tạ bằng nước mặn. Khi khối dầm gỗ sồi mục nát khổng lồ của cabin chính tàu Vân Thần sụp đổ, toàn bộ không gian dưới đáy Động Thủy Triều Ngược như bị bóp nghẹt. Những mảng san hô xương trắng bám đầy vách tàu bị chấn động giật phăng, vỡ ra thành hàng vạn mảnh nhọn hoắt, bay rào rào trong làn nước kịt tối đen. Bùn mịn dưới đáy biển cuộn lên thành những đám mây xám xịt, nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ ngọn đèn lặn của Thiết Ngưu ở phía ngoài.
Minh Trí bị hất văng vào góc cabin. Cánh tay trái vôi hóa của anh, vốn đã đông cứng hoàn toàn đến tận khuỷu tay dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì, va mạnh vào vách gỗ mục. Cơn đau buốt từ khớp xương hóa đá truyền thẳng lên bả vai, nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Nước mặn ngậm axit sương muối đỏ len lỏi qua các kẽ hở của găng tay, ăn mòn vào những mảng hoại tử nhẹ trên da anh, bỏng rát và chát chúa.
Lồng ngực Minh Trí thắt chặt lại. Dưỡng khí trong phổi anh đang cạn kiệt với tốc độ kinh hoàng. Nhịp thở thứ ba – nhịp thở nén khí vào dạ dày theo kỹ thuật nín thở ép lồng ngực mà Thiết Ngưu chỉ dạy – đã trôi qua hơn hai phút. Phổi anh nóng ran, dồn nén một áp lực muốn nổ tung, buộc anh phải mím chặt môi để ngăn không cho ngụm nước mặn độc hại tràn vào phế quản.
Giữa bóng tối mịt mù, Minh Trí cố giữ cho đầu óc lạnh lùng nhất có thể. Anh không vùng vẫy vô ích. Cánh tay phải còn lành lặn của anh sờ soạng dọc theo sàn gỗ mục nát bám đầy bùn nhão. Trực giác của một nhà bản đồ học thực địa mách bảo anh rằng chiếc rương bọc chì của cha anh phải ở rất gần đây, ngay dưới bệ thờ la bàn cũ của cabin chỉ huy.
Ngón tay anh chạm vào một bề mặt lạnh, nhẵn và nặng nề. Đó là kim loại chì.
Minh Trí dùng lực cổ tay phải quờ quạng kéo vật thể đó về phía mình. Đúng là chiếc rương mật mã bằng gỗ sồi bọc chì của cha anh, Minh Nam. Chiếc rương vẫn còn nguyên vẹn kết cấu nhờ lớp chì dày bảo vệ khỏi sự ăn mòn tàn khốc của sương muối suốt mười năm qua. Tuy nhiên, khi ngón tay anh miết qua phần khóa mộng gỗ sồi – nơi vốn dĩ phải được bảo vệ bởi mật mã khóa ba vạch chéo của dòng họ Minh – anh bỗng khựng lại.
Khớp khóa mộng gỗ đã bị cắt đứt một đường phẳng lỳ.
Không có dấu vết cạy phá thô bạo bằng búa hay xà beng. Vết cắt nhẵn nhụi, sắc lẹm, hằn rõ dấu vết của một lưỡi dũa thép mỏng cực kỳ tinh vi. Minh Trí lạnh gáy dưới dòng nước buốt. Điều này có nghĩa là trước khi tàu Vân Thần bị chôn vùi hoàn toàn dưới rặng san hô, đã có kẻ thâm nhập vào cabin này, biết rõ cấu trúc mật mã của dòng họ anh và cố tình dũa đứt khóa để lục lọi di vật. Kẻ đó là ai? Tôn Thất? Hay một gián điệp cấp cao khác của Nghiệp đoàn hàng hải đã bám đuôi cha anh từ mười năm trước?
*Uỳnh!*
Một tiếng động trầm đục khác vang lên ngay bên cạnh. Cách đó chưa đầy hai thước, Tống Giao đang giãy giụa điên cuồng. Khối dầm gỗ sồi mục nát khổng lồ sụp xuống đã đè chặt lấy hai chân của gã thiên tài lặn ngầm dưới lớp bùn đáy tàu. Tống Giao hoảng loạn tột độ, gã cố vùng vẫy để rút chân ra, nhưng hành động vô vọng đó chỉ khiến những nhánh san hô xương trắng bén nhọn xung quanh cào rách da chân gã. Máu tươi rỉ ra, loang nhanh trong nước thành những vệt đỏ thẫm mờ ảo.
Mùi máu tươi lập tức kích thích bầy quái thú san hô đang tuần tra phía ngoài khe nứt. Những bóng đen khổng lồ bọc vảy đá trắng bắt đầu uốn lượn dồn dập, rít lên những âm thanh tần số thấp làm rung chuyển cả vỏ tàu mục nát.
Tống Giao sắp hết dưỡng khí. Đôi mắt gã trợn trừng, những bong bóng khí nhỏ bắt đầu thoát ra từ khóe môi gã do không thể nhịn thở thêm được nữa. Gã nhìn Minh Trí với ánh mắt đầy tuyệt vọng và oán hận, tin chắc rằng nhà bản đồ học mang dòng máu phản bội sẽ bỏ mặc gã chết ngạt ở đây để độc chiếm chiếc rương di vật của cha.
Minh Trí nhìn Tống Giao. Nếu anh bỏ mặc gã, anh có thể dễ dàng ôm chiếc rương bọc chì tháo chạy cùng Thiết Ngưu. Nhưng Tống Giao là thợ lặn sâu duy nhất biết rõ các luồng nước ngầm của hố sụt Xương Rạn – người mà anh cam kết sẽ chia đôi cổ vật để đổi lấy sự dẫn đường. Nếu gã chết ở đây, lời hứa hàng hải của dòng họ Minh sẽ một lần nữa bị vấy bẩn, và tàu Sương Mai sẽ mất đi một hoa tiêu lặn ngầm vô giá cho các tầng thám hiểm sâu hơn.
Minh Trí đưa tay phải lên đeo chiếc La bàn thạch anh. Anh bấm nhẹ vào vỏ gốm nung. Tinh thể thạch anh áp điện bên trong lập tức phát ra một vệt sáng lân quang xanh lục nhạt. Ánh sáng dịu nhẹ nhưng xuyên thấu bóng tối dập dồn, rọi thẳng vào khuôn mặt đang tái mét của Tống Giao và khối dầm gỗ sồi đang đè nặng trên chân gã. Vệt sáng này cũng là tín hiệu định vị duy nhất trong cabin tối tăm để Thiết Ngưu nhận biết.
Ngay lập tức, một bóng người lực lưỡng lách qua lỗ thủng mạn tàu Vân Thần. Thiết Ngưu xuất hiện. Gã khổng lồ bơi tới sát khối dầm gỗ sồi mục. Đôi mắt lồi nhẹ của gã ánh lên sự quyết đoán dưới tròng kính thạch anh. Gã hiểu ngay tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Thiết Ngưu áp dụng kỹ thuật gỡ neo mù dưới nước độc. Gã không dùng tay không để nâng khối dầm mục – kết cấu gỗ sồi ngấm nước mặn nặng hàng tấn sẽ nghiền nát xương cốt gã. Thiết Ngưu rút thanh xà beng bằng đồng dẻo đeo sau lưng, luồn sâu mũi xà beng vào dưới khe dầm gỗ mục, tìm một điểm tựa vững chắc trên bệ đá vôi ngầm của rặng san hô hóa thạch.
Minh Trí dùng tay phải ôm chặt chiếc rương bọc chì vào lồng ngực, lách người đến bên cạnh Tống Giao. Anh ra hiệu cho gã nằm im, không được vùng vẫy để tiết kiệm chút dưỡng khí cuối cùng.
Thiết Ngưu gầm lên dưới lớp mặt nạ da cá voi. Những bắp thịt cuồn cuộn trên vai và cánh tay gã căng phồng lên dưới áp suất nước ngầm cực lớn. Gã dùng toàn lực cơ bắp đè mạnh lên cán xà beng đồng dẻo theo nguyên lý đòn bẩy vật lý.
*Rắc... rắc...*
Khối dầm gỗ sồi mục nát khổng lồ từ từ nhích lên được khoảng ba tấc. Lực đè nặng nề đè nặng lên chân Tống Giao được giải tỏa trong gang tấc. Không bỏ lỡ một nhịp thở, Minh Trí dùng cánh tay phải lành lặn còn lại, dùng hết sức bình sinh túm chặt lấy cổ áo giáp da cá voi của Tống Giao, kéo mạnh gã ra khỏi đống đổ nát sụp đổ.
*Rầm!*
Ngay khi Tống Giao vừa được kéo ra ngoài, lực đòn bẩy vượt quá giới hạn chịu đựng khiến thanh xà beng đồng dẻo bị uốn cong gập lại. Khối dầm gỗ sồi mục nát đổ ập xuống hoàn toàn, đè bẹp bạt sàn cabin cũ, kéo theo một trận lở đá san hô dữ dội che lấp hoàn toàn hốc sàn nơi chiếc rương bọc chì vừa được vớt lên.
Tống Giao thoát chết trong gang tấc. Chân trái gã bị rách cơ sâu do san hô cào, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ làn nước xung quanh. Gã không còn dưỡng khí, bắt đầu sặc nước nhẹ. Minh Trí ôm chặt lấy gã, ra hiệu cho Thiết Ngưu mở đường.
Thiết Ngưu bơi tiên phong, vung chiếc búa đồng dẻo đập nát những nhánh san hô xương trắng đang khép góc chặn lối thoát. Minh Trí dùng một tay phải vừa ôm rương chì vừa kéo theo cơ thể bán hôn mê của Tống Giao, đạp nước điên cuồng bơi ngược lên mạn tàu Sương Mai.
Áp suất nước ngầm giảm dần khi họ trồi lên gần mặt nước, nhưng lồng ngực Minh Trí đau đớn như bị xé rách. Phổi anh đã vượt quá giới hạn chịu đựng nhịn thở. Khi đầu anh nhô lên khỏi mặt nước mặn bốc khói axit của Động Thủy Triều Ngược, Minh Trí ho sặc sụa, khạc ra một ngụm nước mặn lẫn máu tươi hoại tử.
"Kéo họ lên! Mau!" Tiếng Gia Bách hét lớn từ trên boong tàu Sương Mai.
Những cánh tay vạm vỡ của Gia Bách và A Phủ thò xuống, tóm chặt lấy vai Tống Giao và Minh Trí, nhấc bổng họ lên sàn gỗ sồi của con tàu thám hiểm. Minh Trí ngã gục xuống sàn tàu, tay phải vẫn ôm khư khư chiếc rương bọc chì bám đầy bùn xám và muối trắng. Anh thở dốc dồn dập, từng luồng khí lạnh tràn vào buồng phổi bỏng rát làm anh run lên bần bật.
Lục Dược lập tức lao tới. Ông già thầy thuốc lập dị nhanh nhẹn dùng bộ châm cứu bằng xương cá voi bọc bạc châm sâu vào các huyệt đạo quanh ngực Tống Giao để giải phóng nước mặn ra khỏi phổi gã, đồng thời đổ một muỗng cao thảo dược rễ đá đắng ngắt vào miệng Minh Trí để làm dịu cơn co thắt phế quản.
"Cậu điên rồi, Trí ạ!" Lục Dược vừa băng bó vết rách cơ chân trái cho Tống Giao vừa lẩm bẩm mắng mỏ. "Ngâm mình dưới dòng nước mặn độc đó với cánh tay trái hoại tử... Cậu muốn biến toàn bộ cơ thể mình thành đá san hô trước khi chạm vào Đài Hiến Tế sao?"
Minh Trí không đáp. Anh gượng dậy, dùng chiếc găng tay da cá voi bọc chì quấn chặt cánh tay trái đang co quắp lạnh ngắt để che giấu vết thương hoại tử đang rỉ mực đen trước mắt các thủy thủ mới. Anh quay sang nhìn Tống Giao. Gã thiên tài lặn ngầm đang nằm thở dốc trên boong tàu, đôi mắt sắc sảo nhìn Minh Trí với một sự phức tạp chưa từng có. Không còn vẻ kiêu ngạo, đố kỵ thường thấy, Tống Giao im lặng hồi lâu rồi khàn giọng nói:
"Anh... thực sự đã cứu tôi. Dòng họ Minh gia các người... không giống như những lời đồn đại ở cảng Vân Sa."
"Tôi chỉ thực hiện lời hứa hàng hải của dòng họ," Minh Trí lạnh lùng đáp, giọng anh khản đặc. "Bây giờ, hãy nằm im để Lục Dược trị thương. Chúng ta còn cả một hải lộ dài phía trước."
Tống Giao khẽ gật đầu, nhắm nghiền mắt lại chấp nhận sự chăm sóc của thầy thuốc. Lòng tin bước đầu đã được gieo mầm giữa hai đối thủ lặn ngầm sừng sỏ nhất vùng vịnh.
Minh Trí ôm chiếc rương bọc chì bước thẳng về phía Khoang thuyền trưởng tàu Sương Mai. Cánh cửa gỗ sồi dày ngăn cách anh với thế giới ồn ào bên ngoài khép chặt lại bằng một mộng khóa mật mã Minh gia mới được vá.
Trong khoang cabin chật hẹp, không khí ẩm mặn bốc lên từ vách chì mỏng lót tường. Minh Trí đặt chiếc rương lên bàn thạch anh. Dưới ánh sáng xanh lục nhạt nhấp nháy của chiếc Đèn bảo hộ chống sương sử dụng dầu lân quang lạnh, anh dùng Dao đục xương san hô bằng đồng dẻo cạy mạnh vào phần khóa mộng gỗ đã bị dũa đứt một nửa.
*Rắc...*
Chiếc nắp rương bằng gỗ sồi bọc chì bật mở. Bên trong, được bọc cẩn thận dưới nhiều lớp da cá voi tẩm mỡ cừu cách nước, là hai di vật vô giá của cha anh: một chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch thô sơ nhưng chính xác tuyệt đối, và một cuốn sổ chép tay bọc da cá voi đã sờn rách mảng lớn.
Đó chính là Nhật ký hải trình Vân Thần.
Minh Trí dùng những ngón tay phải run rẩy lật mở từng trang giấy da dê đã ngả màu vàng ố. Các trang giấy bám đầy những vệt muối khô trắng xóa, nhưng những dòng chữ viết bằng mực lân quang đen – loại mực đặc chế của dòng họ Minh gia chỉ phát sáng dưới ánh đèn lân quang lạnh – vẫn hiện rõ mồn một.
Anh sử dụng Thước gỗ sồi khắc vạch đặt lên bề mặt Bản đồ da người tự co giãn để hiệu chỉnh sai số góc đo đạc địa lý. Khi thước gỗ chạm vào bề mặt da người, tấm bản đồ như có linh tính, khẽ co bóp nhẹ theo nhịp thở địa chất của Động Thủy Triều Ngược, hiển thị một hải lộ động tránh sương mù xám mặn hoàn hảo ngoài rìa vịnh.
Minh Trí lật đến những trang cuối cùng của cuốn nhật ký, nơi nét chữ của cha anh trở nên vội vã, nghệch ngoạc đầy u uất. Anh tập trung trí tuệ cao độ để giải mật mã bản đồ Minh gia ẩn giấu trong các ký hiệu thiên văn cổ.
Khi những dòng mật mã cuối cùng được dịch nghĩa hoàn chỉnh trong đầu, Minh Trí bàng hoàng đứng chết lặng giữa cabin tối.
Cuốn nhật ký ghi rõ: vụ đắm hạm đội cũ của dòng họ Minh gia mười năm trước không phải do sai số bản đồ của cha anh. Chính Tổng đốc Đông Hải – Trịnh Bá Khiêm – đã ra lệnh cho các kỹ sư ngầm ngắt hệ thống lò hơi bọc chì của hạm đội, cố tình làm đắm mười hai tàu gỗ sồi để đổ tội phản bội cho Minh Nam. Mục đích tối thượng của lão là biến cha anh thành vật tế thần trước hoàng gia, nhằm che giấu chiến dịch khai thác lậu Lõi Lân Quang khổng lồ dưới đáy vịnh và độc chiếm khế ước máu để nô dịch dòng họ Minh sư vẽ bản đồ suốt đời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!