Nhạc nềnRetroRPG_Field

Xác Tàu Đắm Vân Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước biển đen kịt của Động Thủy Triều Ngược cuộn xoáy dưới chân cầu thang gỗ của tàu Sương Mai, bốc lên một làn hơi lạnh buốt mang theo vị mặn chát của axit sương muối đỏ. Ánh sáng từ ngọn đèn lân quang lạnh cuối cùng treo trên mạn tàu chỉ đủ quét một vệt sáng xanh lục nhợt nhạt lên mặt nước đang dâng cao dồn dập.


Minh Trí đứng ở bậc thềm gỗ cuối cùng, tay phải nắm chặt lấy sợi dây thừng bện gai dẻo dai để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của anh, nằm dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng, vẫn hoàn toàn chết lặng. Độc tố khế ước máu rỉ mực đen đang ăn mòn sâu vào xương tủy, biến các khớp ngón tay của anh thành những khối vôi hóa đông cứng lạnh ngắt. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều mang theo vị mặn chát của sương độc và cơn đau buốt chạy dọc lên bả vai. Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Giao ước mạo hiểm với Tống Giao ở tập trước đã tạm thời giải phóng con tàu khỏi sợi cáp đồng phong tỏa, nhưng nó cũng đặt lên vai anh một áp lực khủng khiếp: chỉ cần một sai số đo đạc nhỏ trong cuộc lặn sâu sắp tới, Tống Giao sẽ lập tức cắt dây neo, để Sương Mai chìm vĩnh viễn dưới đáy hồ ngầm.


"Nhớ kỹ, ba nhịp thở sâu, nhịp cuối cùng nén chặt hơi vào dạ dày, hóp lồng ngực lại để giảm tối đa diện tích tiếp xúc áp suất," Thiết Ngưu lầm lì nói, giọng gã khàn đục dưới lớp mặt nạ da cá voi bọc đồng dẻo. Gã khổng lồ đang bôi một lớp mỡ cá voi tẩm mỡ cừu dày đặc lên bắp tay cuồn cuộn của mình để chống thấm nước muối độc. Đôi mắt lồi nhẹ của gã ánh lên sự kiên định dưới tròng kính thạch anh trong suốt. "Dưới đáy Động Thủy Triều Ngược này, áp suất nước ngầm lớn gấp ba lần ngoài eo biển. Nếu không biết cách nín thở ép lồng ngực, phổi của anh sẽ bị ép nát trước khi chạm vào vỏ tàu Vân Thần."


Minh Trí gật đầu. Anh không nói lời nào, chỉ dùng tay phải điều chỉnh lại chiếc La bàn thạch anh đeo bên hông. Chiếc la bàn cổ bằng gốm nung không sử dụng kim kim loại thường, hoạt động dựa trên sự cân bằng áp điện của tinh thể thạch anh tự nhiên, là bảo mệnh duy nhất của anh trong vùng từ trường nhiễu loạn này.


Phía sau họ, Vy Anh đứng tựa lưng vào cột buồm chính, đôi tay mảnh mai khẽ miết lên đôi dây đàn nhị bị đứt phăng của mình. Dù đôi mắt quấn băng lụa trắng không thể nhìn thấy, cô vẫn hướng khuôn mặt thanh tú về phía Minh Trí, đôi tai khẽ động đậy lắng nghe nhịp thở dồn dập của anh.


"Trí, hãy cẩn thận," Vy Anh khẽ nói, giọng cô run lên nhẹ. "Tiếng nước triều ngầm đang rên rỉ rất lạ. Các vách đá thạch anh phía dưới đang chịu lực nén cực đại. Có một bóng đen khổng lồ đang di chuyển sát đáy."


"Tôi biết," Minh Trí đáp, giọng anh lạnh lùng nhưng kiên quyết. Anh quay sang nhìn Tống Giao đang đứng ở mạn thuyền đối diện. Gã thiên tài lặn ngầm 24 tuổi mặc bộ đồ lặn bằng da cá voi mỏng ôm sát, tay phải lăm lăm chiếc dao đục ngọc trai bằng đồng dẻo bén nhọn. Ánh mắt gã lạnh lùng và đầy nghi kỵ nhìn chằm chằm vào chiếc găng tay bọc chì của Minh Trí.


"Đừng có làm vướng chân tôi, nhà bản đồ học," Tống Giao cười lạnh, giọng gã nghẹn lại dưới lớp nước mặn. "Tôi chỉ đồng ý dẫn các người đến tọa độ của Vân Thần. Nếu có biến, tôi sẽ là người đầu tiên cắt dây neo tháo chạy."


"Lặn xuống!" Minh Trí không thèm đôi co. Anh hít một hơi thật sâu theo hướng dẫn của Thiết Ngưu, nén chặt dưỡng khí vào lồng ngực, rồi buông tay lao thẳng xuống dòng nước đen ngòm.


*Ùm!*


Cái lạnh buốt giá của nước ngầm Động Thủy Triều Ngược lập tức bao vây lấy Minh Trí như hàng vạn cây kim châm. Nước ở đây có nồng độ muối axit cực cao, ăn mòn da thịt qua những kẽ hở nhỏ nhất. Ngay khi vừa chìm xuống, vết thương hoại tử nhẹ trên tay trái của Minh Trí tiếp xúc với nước mặn liền bỏng rát như bị nung lửa. Dịch mặn tự nhiên từ da anh bắt đầu tiết ra, trung hòa bớt độc tố axit xung quanh, tạo ra một màng bảo vệ mỏng lấp lánh như muối trắng dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn lân quang đeo trên mũ lặn của Thiết Ngưu.


Thiết Ngưu đi đầu, đôi chân có màng mỏng đạp nước mạnh mẽ, dẫn đường lách qua các hốc san hô xương rỗng bén nhọn nhô ra từ vách đá vôi ngầm. Những nhánh san hô màu trắng nhợt nhạt trông như những khúc xương người khổng lồ, khẽ co bóp theo nhịp thủy triều dâng. Chỉ cần một cú va chạm nhẹ, vỏ gỗ của tàu hoặc da thịt thợ lặn sẽ bị cào rách nát.


Càng xuống sâu, bóng tối càng trở nên đặc quánh. Áp suất nước ngầm khổng lồ bắt đầu đè nặng lên màng nhĩ và lồng ngực Minh Trí. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại đau đớn, tai trái bắt đầu rỉ ra một vệt máu ấm ấm hòa tan nhanh vào nước biển đen. Thiết Ngưu quay lại, ra hiệu bằng tay cho anh thực hiện kỹ thuật nén khí phổi để cân bằng áp suất. Minh Trí cố nén cơn đau đầu búa bổ, co hẹp lồng ngực lại, giữ cho nhịp tim không tăng quá nhanh để tiết kiệm lượng dưỡng khí ít ỏi.


Tống Giao lặn bám sát phía sau, động tác của gã nhanh nhẹn và uyển chuyển như một con cá kình thực thụ của bộ tộc biển. Gã dùng chiếc dao đục ngọc trai gõ nhẹ hai nhịp đều đặn 'cộc... cộc' lên vách đá vôi ngầm – mật mã gõ nhịp mạn tàu báo hiệu cho Minh Trí rằng bầy quái thú san hô đang ngủ yên trong các hốc đá sâu.


Minh Trí đưa tay phải lên, bấm nhẹ vào nút kích hoạt của chiếc La bàn thạch anh. Tinh thể thạch anh áp điện bên trong chiếc la bàn gốm nung phát ra một vệt sáng lân quang xanh lục nhạt, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi từ trường đảo ngược cực đoan của hang ngầm. Kim thạch anh chỉ thẳng về phía một vực sâu tối tăm khuất sau rặng san hô xương trắng di động.


Tọa độ chìm của Vân Thần nằm ngay kia.


Họ tiếp tục lặn xuống sâu hơn. Ở độ sâu hơn mười thước, một bóng đen khổng lồ, đổ nát từ từ hiện ra dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn lặn. Đó là một con tàu gỗ sồi cổ xưa khổng lồ, bị mắc kẹt và chìm sâu trong rãnh nứt san hô từ mười năm trước. Toàn bộ vỏ tàu của Vân Thần đã bị bao phủ bởi các lớp san hô xương trắng hóa thạch, khiến nó trông như một bộ xương cá voi khổng lồ nằm im lìm dưới đáy mộ nước.


Minh Trí cảm thấy tim mình đập liên hồi. Đây chính là con tàu của cha anh, nơi lưu giữ Nhật ký hải trình Vân Thần và chiếc Thước gỗ sồi khắc vạch – những di vật có thể giải oan cho dòng họ Minh khỏi tội danh phản bội hạm đội năm xưa. Cấu trúc gỗ sồi của con tàu mục nát đến mức có thể sụp đổ bất cứ lúc nào dưới áp suất nước ngầm cực lớn.


Thiết Ngưu lách người qua một lỗ thủng lớn bên mạn tàu Vân Thần, dùng tay không sờ soạng các khớp khóa mỏ neo bị kẹt sâu trong rặng san hô rỗng. Gã áp dụng kỹ năng gỡ neo mù dưới nước độc, tỉ mỉ gỡ bỏ từng sợi dây cáp gỉ sét bám đầy tảo mặn để dọn đường vào cabin chính.


Đúng lúc đó, một chấn động mạnh đột ngột truyền qua làn nước ngầm lạnh buốt. Tiếng rên rỉ địa chất khổng lồ vang lên dồn dập từ lòng biển sâu. Sự co bóp cực đại của rặng san hô xương trắng đã kích hoạt dòng nước xoáy ngược đảo chiều đột ngột.


*Rầm... rắc!*


Chấn động mạnh làm thức giấc bầy quái thú san hô đang ngủ yên trong các hốc đá sâu. Đó là những sinh vật dị dạng khổng lồ, cơ thể bọc một lớp vảy đá san hô trắng bén nhọn như dao, đôi mắt mù lòa phát ra ánh sáng đỏ nhạt đầy giận dữ. Chúng bắt đầu di chuyển dồn dập, vây chặt lấy lối lên mặt nước của cả ba người.


Tống Giao hoảng hốt, cố gắng dùng móc neo đồng dẻo để leo lên vách đá trốn chạy. Nhưng gã đã phạm sai lầm tàn khốc: chiếc móc neo bị kẹt cứng vào rặng san hô rỗng không thể gỡ ra, kéo tuột gã trở lại sát mạn tàu đắm.


Một con quái thú san hô khổng lồ phát hiện ra chuyển động của Tống Giao, nó quật mạnh chiếc đuôi dẹt bọc vảy đá sắc nhọn vào vách cabin chính của tàu Vân Thần để tấn công gã.


*Rầm!*


Cú quật đuôi mang lực kéo hàng tấn đập thẳng vào kết cấu gỗ sồi mục nát của cabin chính. Toàn bộ trần gỗ sồi và các cột chịu lực của cabin Vân Thần nứt toác, sụp đổ dồn dập. Hàng vạn tấn đá vôi và dầm gỗ mục nát đổ ụp xuống, nuốt chửng bóng dáng Minh Trí và Tống Giao vào trong bóng tối vĩnh cửu của hầm tàu nát dưới đáy nước sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!