Lưỡi Đao Trong Sương
Ánh sáng mờ nhạt từ cây đèn lân quang lạnh treo trên vách cabin khẽ chao đảo theo nhịp lắc lư của con tàu Sương Mai. Minh Trí đứng chết lặng trước cửa phòng Vy Anh, hai ngón tay phải của anh khẽ miết lên vệt máu còn ấm trên sàn gỗ sồi cổ thụ. Màu đỏ tươi của máu chưa kịp đông, loang lổ bên cạnh những sợi dây đàn nhị bằng gân cá voi xanh bị cắt đứt làm đôi, xoăn tít lại như những con giun đất chết khô dưới nắng mặn.
Anh không ngửi thấy mùi máu thông thường. Trong không gian chật hẹp của căn phòng, một mùi hương hóa chất nồng hắc, lạnh buốt và có vị ngọt giả tạo đang lơ lửng – mùi sương độc giả lập. Đây là thứ bột độc do các y sĩ Nghiệp đoàn Đông Hải chế tạo để xua đuổi các sinh vật biển trước khi hành quyết tù nhân. Đao Phủ Quỷ đã dùng thứ mùi này để che giấu hành tung đột nhập mạn tàu, đồng thời làm tê liệt khứu giác của chú chó săn A Bảo trong những phút đầu tiên.
Minh Trí cúi đầu nhìn khớp mộng khóa cửa gỗ sồi. Khớp khóa ba vạch chéo – mật mã bảo vệ nghiêm ngặt của dòng họ Minh gia vốn chỉ có người trong cuộc mới biết – đã bị rạch đứt một đường phẳng lỳ. Không có dấu vết cạy phá thô bạo. Kẻ thủ ác biết rõ cấu trúc của mộng khóa. Đầu óc Minh Trí lập tức hiện lên gương mặt lấm lét của Tôn Thất, gã thủ kho do Nghiệp đoàn cài cắm. Chỉ có gã mới có cơ hội lén quan sát cách anh mở cửa phòng Vy Anh suốt những ngày qua để chỉ điểm cho sát thủ.
"Trí..." Một tiếng rên rỉ khàn đục vang lên từ phía hành lang tối tăm.
Thạch Sơn đang cố gắng dùng một tay trái để lôi thanh đại đao đồng dẻo ra khỏi cột gỗ sồi chịu lực. Vết thương bên vai phải của gã cựu binh lại toạc ra, máu đỏ tươi rỉ qua lớp băng vải thô, thấm đẫm chiếc áo khoác da cá voi cũ sờn. Cơn sốt sương độc khiến gương mặt gã đỏ gay, hơi thở khò khè như bễ lò rèn bị hỏng.
"Không kịp nữa rồi," Minh Trí khẽ nói, giọng lạnh lùng nhưng bàn tay phải đã siết chặt lấy chuôi con Dao đục xương san hô bằng đồng dẻo bên hông. "Vy Anh không có ở đây. Vệt máu này hướng thẳng xuống khoang chứa hàng đáy tàu. Gã muốn dùng cô ấy để ép chúng ta dừng tàu."
Từ phía cầu thang gỗ dẫn xuống khoang đáy, A Phủ bước lên, tay lăm lăm chiếc rìu chiến bọc đồng dẻo tự chế. Gã tù binh lực lưỡng của Nghiệp đoàn giờ đây đã hoàn toàn đứng về phía Minh Trí sau khi chứng kiến nhà bản đồ học chia đôi giọt nước ngọt cuối cùng. Ánh mắt gã lạnh tanh, hằn lên những tia máu của một kẻ đã quen với bóng tối ngục tù.
"Tôi đi trước," A Phủ trầm giọng, lưỡi rìu đồng dẻo khẽ quét một đường trong không khí, phát ra tiếng rít xé gió sương mờ. "Thằng nhãi đeo mặt nạ quỷ đó không chịu nổi một rìu của tôi đâu."
"Cẩn thận," Minh Trí cảnh báo. "Đoản đao của gã tẩm chất độc vôi hóa dạng lỏng. Chỉ cần một vết xước nhỏ, các khớp xương của anh sẽ đông cứng thành đá trong vòng vài khắc."
Ba người và một chú chó săn lặng lẽ di chuyển xuống khoang chứa hàng dưới đáy tàu Sương Mai. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt và lạnh buốt. Mùi gỗ sồi mục nát trộn lẫn với mùi nhựa thông chịu mặn bốc lên nồng nặc. Nơi đây là điểm yếu chí mạng của con tàu – mạn trái của khoang chứa hàng đang bị rò rỉ nhẹ do một vết nứt dầm gỗ chưa được Gia Bách vá dứt điểm ở tập trước. Nước biển mặn chát, ngậm đầy axit sương muối đỏ, đang rỉ ra từng giọt đều đặn, tạo nên một màn sương mỏng, ăn mòn các thùng hàng sồi xung quanh.
Trong góc tối nhất của khoang chứa, dưới ánh sáng phát quang mờ ảo của vệt nước mặn rò rỉ, Vy Anh đang bị trói chặt vào một cột gỗ chịu lực. Đôi mắt mù lòa của cô quấn băng vải lụa trắng bám đầy bụi than xám. Khác với sự hoảng loạn thông thường, gương mặt cô thanh thản một cách kỳ lạ. Cô không hề kêu cứu, đôi tai mảnh mai khẽ động đậy, lắng nghe từng nhịp bước chân truyền qua thớ gỗ sàn tàu.
Đứng ngay phía sau cô, Đao Phủ Quỷ ẩn hiện như một bóng ma trong màn sương muối lục nhợt nhạt. Chiếc mặt nạ quỷ bằng đồng dẻo của gã phản chiếu ánh sáng mờ lạnh, đôi đoản đao tẩm độc vôi hóa gác chéo ngay trước cổ họng Vy Anh.
"Mày đến muộn hơn tao nghĩ đấy, nhà bản đồ học mang sẹo phản bội," Đao Phủ Quỷ cất tiếng cười khàn khàn, âm thanh méo mó qua chiếc mặt nạ đồng. "Tạ Đại Chưởng sự gửi lời chào đến mày. Gã nói khế ước máu trên tay trái mày đang hoạt động rất tốt."
Minh Trí không trả lời. Anh dừng bước ở khoảng cách mười thước, tay phải giữ chặt chuôi dao đục, trong khi cánh tay trái vôi hóa đông cứng hoàn toàn đến khuỷu tay dưới lớp găng da cá voi bọc chì vẫn treo lủng lẳng như một khúc gỗ chết. Cơn đau buốt lạnh chạy dọc tủy xương vai trái khiến anh phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.
"Thả cô ấy ra," Thạch Sơn bước lên mạn sườn, thanh đại đao đồng dẻo hạ thấp, đôi mắt gã cựu binh khóa chặt vào khớp vai mạn sườn đang rỉ máu của Đao Phủ Quỷ – vết thương do con dao đục của Minh Trí gây ra ở tập trước.
"Thả ra?" Đao Phủ Quỷ cười lạnh. "Để các người dùng định vị âm học của con nhãi này dẫn tàu lách qua hàng rào phao nổi của Nghiệp đoàn sao? Không có chiếc đàn nhị, không có đôi tai của nó, con tàu gỗ rách này chỉ là một cỗ quan tài trôi dạt."
Ngay khi dứt lời, Đao Phủ Quỷ đột ngột ra tay. Gã không đâm Vy Anh mà vung đoản đao tẩm độc rạch một đường cực mạnh vào hệ thống ống dẫn hơi nước ngưng tụ bằng đồng dẻo chạy dọc vách khoang chứa hàng – thiết bị do Gia Bách và Hoài Kỹ Sư lắp đặt để cung cấp nước ngọt tạm thời.
*Xoẹt... Rầm!*
Ống đồng bị chém đứt toác dưới áp suất hơi nước nóng cực lớn. Luồng hơi nước mặn nóng bỏng trộn lẫn với sương muối rò rỉ từ mạn trái lập tức phun ra mù mịt, lấp đầy khoang chứa hàng chỉ trong vài nhịp thở. Làn sương muối ngậm axit đậm đặc dâng cao bất ngờ, làm bỏng rát mắt và phổi của Thạch Sơn và A Phủ.
"Khụ... Khụ..." Thạch Sơn khuỵu xuống, vết thương vai phải rách toạc khiến gã không thể giữ thăng bằng trong màn khói độc nóng bỏng. A Phủ cũng phải lùi lại, vung rìu chiến chém loạn xạ vào không khí để tự vệ khi tầm nhìn hoàn toàn bị xóa nhòa bởi màn sương mù xám mặn.
Trong bóng tối ngập tràn hơi độc, Đao Phủ Quỷ lướt đi thoăn thoắt nhờ bộ đồ lặn da cá voi mỏng ôm sát. Gã vung đoản đao tẩm độc vôi hóa nhắm thẳng vào ngực Thạch Sơn để kết liễu gã cựu binh.
Minh Trí đứng giữa luồng hơi độc bốc lên nghi ngút. Cơn khát tột cùng và hơi axit mặn chát đang ăn mòn phế quản của anh. Anh biết, nếu Thạch Sơn gục xuống, cả đoàn sẽ bị tiêu diệt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một quyết định liều mạng và tàn khốc bùng lên trong đầu nhà bản đồ học.
Anh đưa tay phải lên, dứt khoát giật phăng chiếc Găng tay da cá voi bọc chì dày nặng ra khỏi cánh tay trái vôi hóa.
*Xèo xèo...*
Ngay khi lớp chì cách ly bị gỡ bỏ, vết thương khế ước máu rỉ mực đen trên tay trái của Minh Trí lập tức tiếp xúc trực tiếp với làn sương muối axit nóng bỏng. Cơn đau vật lý tột cùng bùng phát như một ngọn lửa địa ngục thiêu rụi toàn bộ hệ thần kinh của anh. Lớp da thịt bị vôi hóa đông cứng của anh bắt đầu phồng rộp, nứt nẻ, tiếng sùi bọt khí axit ăn mòn tế bào vang lên ghê rợn. Mực đen từ khế ước máu rỉ ra ngoài trộn lẫn với máu tươi chảy dọc xuống các ngón tay co quắp.
Thế nhưng, chính sự ăn mòn tàn khốc đó đã kích hoạt năng lực căn tính tối thượng của dòng họ Người giữ vịnh: Kháng độc sương muối cực hạn.
Cơ thể Minh Trí tự động tiết ra một lớp dịch mặn lấp lánh như muối trắng bao phủ toàn bộ da thịt. Lớp dịch mặn này phản ứng hóa học trực tiếp với sương muối axit, trung hòa hoàn toàn độc tố xung quanh cơ thể anh trong phạm vi một thước. Cơn đau đầu búa bổ bỗng chốc dịu đi, vết sẹo mắt trái nhói đau dữ dội và chuyển sang màu đỏ nhạt phát quang rực rỡ dưới sương mù dày đặc, giúp anh nhìn rõ từng chuyển động khúc xạ ánh sáng của Đao Phủ Quỷ trong không gian mù mịt.
"Chết đi!" Đao Phủ Quỷ thét lên khi phát hiện một bóng người lướt qua màn hơi độc hướng thẳng về phía mình.
Gã vung đoản đao tẩm độc đâm mạnh vào mạn sườn Minh Trí. Nhưng đòn tấn công của sát thủ đã bị chặn đứng bởi mạn đao đồng dẻo nặng nề của Thạch Sơn – gã cựu binh dù bị mù mắt tạm thời vẫn kịp vung đao đỡ đòn theo bản năng chiến trận dựa vào tiếng gió rít.
*Keng! Cộc!*
Lưỡi đoản đao bị hất lệch hướng, găm thẳng vào một thùng gỗ sồi đựng than đá lậu phía sau.
Minh Trí lách qua luồng hơi độc nóng bỏng với tốc độ phi thường nhờ dịch mặn trung hòa sương axit. Tay phải anh nắm chặt con Dao đục xương san hô bằng đồng dẻo, dồn toàn bộ trọng lực cơ thể đâm thẳng vào khớp vai mạn sườn đang bị thương của Đao Phủ Quỷ.
*Phập!*
Lưỡi dao đồng dẻo bén nhọn ngập sâu vào da thịt gã sát thủ, cắt đứt hoàn toàn dây chằng bả vai trái của gã. Đao Phủ Quỷ rú lên một tiếng thảm thiết, chiếc đoản đao thứ hai rơi loảng xoảng xuống sàn gỗ ngập nước mặn.
Gã sát thủ đau đớn lùi lại, cố gắng dùng tay phải còn lại để rút một ống tre chứa bột độc lân quang hòng gây nổ tự sát cùng con tàu. Nhưng gã đã hoàn toàn đánh giá thấp sức mạnh cơ bắp của những kẻ tù khổ sai.
A Phủ, dù hai mắt đỏ ngầu và phổi đang rỉ máu do hít phải sương muối nóng, đã lao đến như một con gấu xám điên cuồng. Gã vung chiếc rìu chiến bọc đồng dẻo tự chế, chém một nhát búa bổ thẳng vào cổ tay phải của Đao Phủ Quỷ.
*Rầm! Rắc!*
Lưỡi rìu nặng nề đập nát khớp xương cổ tay của gã sát thủ, khiến ống tre bột độc rơi rụng xuống dòng nước mặn rò rỉ dưới sàn tàu, bị dòng nước trung hòa hoàn toàn không thể phát hỏa. Đao Phủ Quỷ bị lực đánh cực mạnh hất văng về phía sau, đập mạnh lưng vào vách mạn tàu trái bị nứt vỡ.
Cuộc hỗn chiến chớp nhoáng kết thúc trong tiếng thở dốc nặng nề của Thạch Sơn và A Phủ. Màn sương hơi nước nóng dần dần tan bớt qua khe nứt mạn tàu rò rỉ ra ngoài biển tối. Vy Anh vẫn bình an vô sự dưới cột gỗ, đôi tai cô khẽ nghiêng về phía Minh Trí, nơi tiếng máu nhỏ giọt đều đặn xuống sàn gỗ sồi.
Đao Phủ Quỷ gục nửa người bên vết nứt mạn trái, máu tươi từ khớp vai và cổ tay gã tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ dòng nước mặn dưới chân. Chiếc mặt nạ quỷ bằng đồng dẻo của gã bị lệch sang một bên, lộ ra gương mặt xám ngắt bám đầy các đốm lân quang hoại tử của một kẻ đã bị khế ước máu ăn mòn từ lâu.
Minh Trí bước tới, tay phải cầm dao đục chỉ thẳng vào cổ họng gã. Cánh tay trái của anh lúc này đã hoàn toàn bị sương muối ăn mòn hoại tử nhẹ bề mặt, lớp da rộp lên từng mảng xám xịt ghê rợn, nhưng anh không hề biểu lộ một chút cảm xúc đau đớn nào trên gương mặt mang vết sẹo phản bội.
"Ai đã đưa mật mã khóa cho ngươi đột nhập?" Minh Trí khàn giọng hỏi.
Đao Phủ Quỷ không trả lời. Gã nhìn cánh tay trái rỉ máu mực đen của Minh Trí, rồi ngước lên nhìn vết sẹo mắt trái đang phát quang đỏ nhạt của anh. Một nụ cười tàn độc, ghê rợn méo mó hiện lên trên khóe môi rỉ máu của gã.
"Mày nghĩ mày đã thắng sao, Minh Trí?" Đao Phủ Quỷ khạc ra một ngụm máu đen xám, giọng gã run rẩy nhưng đầy sự đắc thắng tột cùng. "Mày cởi găng tay bọc chì ra... để cứu con nhãi mù này... Nhưng mày có biết mày vừa làm gì không?"
Minh Trí tim chợt thắt lại. Anh nhìn xuống cánh tay trái đang rỉ máu mực đen của mình.
"Khế ước máu trên tay mày... không chỉ là một lời nguyền rủa," Đao Phủ Quỷ thì thào, hơi thở gã yếu dần nhưng ánh mắt sáng quắc đầy sự điên cuồng. "Nó là một phần da thịt của Thần Kỷ... Mỗi khi mày để nó rỉ máu tự do không có chì cách ly... dòng mực đen lân quang đó sẽ truyền tọa độ chính xác của con tàu này về cho kỳ hạm của Cao Kỳ. Hạm đội Hắc Kỷ... đang thu hẹp khoảng cách vây ráp ngay phía sau mày..."
Nói rồi, không đợi A Phủ vung rìu kết liễu, Đao Phủ Quỷ dùng chút tàn lực cuối cùng ngã ngửa về phía sau, lao thẳng qua vết nứt mạn trái rò rỉ, chìm nghỉm vào dòng nước biển độc đang bốc khói axit nghi ngút bên ngoài con tàu.
Trong khoang chứa hàng tối tăm của tàu Sương Mai, tiếng rít gió muối mặn chát tràn qua vết nứt gỗ sồi khẽ rên rỉ, mang theo lời cảnh báo lạnh gáy của kẻ vừa nằm xuống vọng lại từ cõi chết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!