Bóng Ma Cabin
Sợi xích đồng dẻo của tàu Sương Mai khẽ rên rỉ dưới tác động của dòng hải lưu ngược đang cuộn chảy xiết trong lòng Động Thủy Triều Ngược. Ánh sáng lục lân quang nhợt nhạt hắt ra từ những vách đá thạch anh áp điện khổng lồ bên ngoài chỉ đủ sức len lỏi qua các khe hở của cửa sổ mạn tàu, tạo nên những vệt sáng tối loang lổ trên sàn gỗ sồi cổ thụ. Không khí trong khoang tàu ngột ngạt, bốc lên mùi muối mặn chát pha lẫn mùi mỡ cừu tẩm da cá voi chống thấm. Con tàu gỗ không đinh sắt này, ngôi nhà di động của cả đoàn thám hiểm, lúc này im lìm một cách đáng sợ, tựa như một sinh thể đang nín thở chờ đợi đợt thủy triều tiếp theo.
Minh Trí ngồi bên bàn thạch anh trong cabin bản đồ, tay phải anh chậm rãi dùng một mảnh vải thô thấm mỡ cá voi để lau chùi chiếc Thước đo góc thạch anh cổ. Cánh tay trái của anh, nằm dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng, vẫn hoàn toàn chết lặng. Độc tố khế ước máu rỉ mực đen đang ăn mòn sâu vào xương tủy, biến các khớp ngón tay của anh thành những khối vôi hóa đông cứng lạnh ngắt. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều mang theo vị mặn chát của sương độc và cơn đau buốt chạy dọc lên bả vai. Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Giao ước mạo hiểm với Tống Giao ở tập trước đã tạm thời giải phóng con tàu khỏi sợi cáp đồng phong tỏa, nhưng nó cũng đặt lên vai anh một áp lực khủng khiếp: chỉ cần một sai số đo đạc nhỏ trong cuộc lặn sâu sắp tới, Tống Giao sẽ lập tức cắt dây neo, để Sương Mai chìm vĩnh viễn dưới đáy hồ ngầm.
Đột nhiên, dưới gầm bàn thạch anh, chú chó săn A Bảo khẽ động đậy. Chú chó săn Phú Quốc lông vàng xoáy lưng này bình thường rất điềm tĩnh, nhưng lúc này, hai tai nó dựng đứng nhạy bén, chiếc mũi đen hít hà không khí một cách dồn dập. A Bảo không sủa lớn. Bản năng của một giống chó săn biển cổ xưa bảo gã rằng nguy hiểm đang cận kề trong không gian hẹp. Nó bước ra khỏi gầm bàn, đứng chắn trước lối đi dẫn xuống các khoang đáy tối tăm của con tàu, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp, rung động liên tục.
Minh Trí ngừng tay lau thước. Anh khẽ nhíu mày, áp tai phải xuống mặt bàn gỗ sồi để lắng nghe rung động truyền qua thớ gỗ. Không có tiếng động cơ hơi nước của hạm đội tuần tra Cao Kỳ bên ngoài, cũng không có tiếng đá vôi sạt lở. Nhưng A Bảo đang ngửi thấy một mùi hương lạ—mùi hôi nồng của sương muối độc dâng cao giả lập, một loại mùi hóa chất cực kỳ tinh vi vốn chỉ có các y sĩ độc dược Nghiệp đoàn mới chế tạo ra để xua đuổi các sinh vật biển trước khi hành quyết tù nhân.
"Có kẻ đột nhập," Minh Trí thầm nghĩ, tay phải anh lặng lẽ giắt chiếc thước thạch anh vào đai lưng bọc da cá voi, rồi thò tay rút con Dao đục xương san hô bằng đồng dẻo bén nhọn bên hông.
Anh bước nhẹ nhàng ra cửa cabin bản đồ. Khi tay phải chạm vào hệ thống mộng gỗ mật mã ở cửa khoang, tim anh chợt thắt lại. Khớp mộng gỗ sồi dẻo dai, vốn được thiết kế theo mật mã khóa ba vạch chéo của Minh gia, đã bị rạch đứt một đường phẳng lỳ. Vết cắt sắc lẹm, không hề có dăm gỗ thừa, chứng tỏ kẻ ra tay sở hữu một lưỡi đoản đao bằng thép tôi hoặc đồng dẻo cực kỳ bén nhọn và một lực cổ tay đáng sợ. Đây không phải là hành vi của những tên cướp biển rạn xương thô bạo; đây là thủ đoạn của một sát thủ chuyên nghiệp được huấn luyện bài bản.
Từ bóng tối của hành lang hẹp dẫn ra boong tàu, một bóng đen khổng lồ từ từ bước tới. Đó là Thạch Sơn. Gã cựu binh lực lưỡng lúc này mặc bộ giáp da cá voi thô bạo, vai phải quấn băng vải thấm máu khô do vết thương từ trận chiến trước vẫn chưa hoàn toàn khép miệng. Tay trái gã xách thanh đại đao bằng đồng dẻo đúc từ quặng ngầm, lưỡi đao nặng nề không hề rỉ sét trước sương muối phát ra ánh sáng mờ lạnh.
Minh Trí giơ ngón tay phải lên môi ra hiệu im lặng, rồi chỉ vào vết cắt trên mộng cửa gỗ. Thạch Sơn khẽ gật đầu, đôi mắt sắc sảo của gã cựu binh lập tức nheo lại đầy cảnh giác. Gã bước lên đi tiên phong, thanh đại đao hơi hạ thấp để sẵn sàng gạt đỡ bất kỳ đòn tấn công tầm gần nào, đồng thời thân hình hộ pháp của gã chặn đứng ngõ thoát hiểm duy nhất dẫn lên boong tàu chính.
Không gian hành lang tối tăm, ngập tràn làn sương lục lân quang nhạt rò rỉ từ các khe nứt mạn tàu. Làn sương này tạo ra một hiện tượng khúc xạ ánh sáng kỳ lạ, khiến các góc khuất gỗ sồi trông như bị bóp méo, mờ ảo không rõ ràng. A Bảo đi sát gót chân Minh Trí, đuôi nó cụp xuống, đầu cúi thấp để đánh hơi vệt mỡ cá voi bám trên sàn gỗ. Đột ngột, chú chó săn dừng lại trước cửa phòng cabin của Vy Anh. Nó hít mạnh vào khe cửa, rồi ngước mắt nhìn Minh Trí, đôi mắt vàng óng bộc lộ sự lo lắng tột độ.
Minh Trí cảm thấy vết sẹo rạch ngang mắt trái của mình bắt đầu nhói đau dữ dội, chuyển sang màu đỏ nhạt phát quang mờ ảo—dấu hiệu cảnh báo sớm của một áp lực sát khí đang tích tụ cực lớn trong không gian hẹp. Anh biết, sát thủ không nhắm vào anh trước. Mục tiêu của gã là Vy Anh. Nếu bẻ gãy được khả năng định vị âm học của nữ hoa tiêu mù, tàu Sương Mai sẽ hoàn toàn mất đi đôi mắt trong bóng tối hang ngầm, và Nghiệp đoàn sẽ dễ dàng bắt sống toàn bộ đoàn thám hiểm.
"Vy Anh..." Minh Trí thầm gọi tên cô trong đầu, lồng ngực nóng rực lên vì lo lắng. Anh không hề do dự, dùng chính bản thân làm mồi nhử để kéo sát thủ ra ngoài. Anh cố tình tạo ra một tiếng bước chân nặng nề trên sàn gỗ sồi, đồng thời tay phải vung dao đục xương san hô chém mạnh vào vách gỗ mạn sườn để tạo tiếng động lớn.
*Cộc! Rắc!*
Ngay khi tiếng động vang lên, một luồng gió lạnh buốt xé rách màn sương lục lân quang nhạt lao thẳng về phía cổ họng Minh Trí. Đó là Đao Phủ Quỷ—sát thủ bóng đêm được Tạ Thiên Phong cài cắm từ cảng Vân Sa. Gã xuất hiện như một bóng ma từ góc khuất vách cabin, cơ thể gầy gò bọc trong bộ đồ đen bằng da cá voi mỏng ôm sát, khuôn mặt che kín sau chiếc mặt nạ quỷ bằng đồng dẻo. Đôi đoản đao tẩm độc vôi hóa dạng lỏng trong tay gã vung lên, tạo ra hai vệt sáng đen lạnh lẽo xé rách không khí.
Minh Trí lập tức nghiêng người né tránh. Nhờ lớp áo khoác da cá voi dày tẩm mỡ cừu cách nhiệt và mỡ cá voi bảo vệ mạn sườn, đòn đâm lén của sát thủ bị trượt nhẹ, chỉ kịp xé rách một mảng lớn vạt áo khoác da cá voi của anh, để lộ lớp vải lót bám đầy muối trắng khô ráo bên trong.
Thạch Sơn gầm lên một tiếng như sấm bên tai, vung thanh đại đao đồng dẻo chém một đường vòng cung khổng lồ hòng cắt đôi thân hình gã sát thủ. Thế nhưng, trong không gian hành lang cabin chật hẹp và lắc lư của sàn tàu gỗ, thanh đại đao quá dài đã va mạnh vào cột gỗ sồi chịu lực chính của tàu.
*Kịch! Rắc!*
Lưỡi đại đao bằng đồng dẻo găm sâu vào thớ gỗ sồi mục nát, kẹt chặt lại trong vài giây quý giá. Thạch Sơn nghiến răng dùng một tay trái kéo mạnh nhưng không thể rút đao ra ngay lập tức do vết thương vai phải rách toạc rỉ máu tàn khốc làm gã mất thăng bằng.
Đao Phủ Quỷ cười lạnh dưới lớp mặt nạ quỷ. Gã lợi dụng thuật khúc xạ ánh sáng sương lân quang để ẩn mình sát vách gỗ sồi, thân hình gã mờ nhòa đi như một bóng ma vô hình ngay trước mắt Minh Trí. Gã vung chiếc đoản đao thứ hai, nhắm thẳng vào bả vai trái bị vôi hóa của Minh Trí để làm tê liệt hoàn toàn khả năng kháng độc của anh.
*Gừ... Ẳng!*
Sự ẩn nấp tinh vi của sát thủ hoàn toàn bị phá vỡ bởi khứu giác nhạy bén của A Bảo. Chú chó săn Phú Quốc lao thẳng vào bóng tối mờ ảo, hàm răng sắc nhọn cắn chặt vào cổ chân bọc da cá voi của Đao Phủ Quỷ. Tiếng gầm rú đau đớn của gã sát thủ vang lên giữa hành lang cabin tối tăm khi gã bị chú chó lôi giật lùi lại hai bước, làm lệch hoàn toàn quỹ đạo đường đao đâm lén.
Minh Trí tận dụng thời cơ, dùng tay phải kẹp chặt thước đo thạch anh, lao lên vung dao đục xương san hô đâm mạnh vào khớp vai mạn sườn của sát thủ. Lưỡi dao đồng dẻo bén nhọn đâm xuyên qua lớp da cá voi mỏng, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ mạn áo đen của gã sát thủ.
Tuy nhiên, Đao Phủ Quỷ là một kẻ vô cùng xảo quyệt. Gã chấp nhận chịu đau, dùng chân còn lại đạp mạnh vào đầu A Bảo để thoát thân, rồi lách người qua khe cửa cabin của Vy Anh đang mở hé. Gã biết, chỉ cần khống chế được Vy Anh làm con tin, gã sẽ lật ngược hoàn toàn thế trận.
"Vy Anh! Tránh ra!" Minh Trí thét lớn, tay phải anh điên cuồng đập mạnh vào cánh cửa gỗ sồi đang khép chặt.
Khi Minh Trí vừa đẩy mạnh cửa phòng Vy Anh bước vào, tim anh hoàn toàn ngừng đập trước cảnh tượng kinh hoàng hiện ra dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn lân quang lạnh mạn tàu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!