Nhạc nềnRetroRPG_Field

Kẻ Trục Vớt Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sợi cáp đồng dẻo giăng ngang khe đá hẹp run lên bần bật, rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai khi dòng nước ngầm của Động Thủy Triều Ngược bắt đầu dâng cao áp suất. Ánh sáng lục lân quang nhợt nhạt hắt ra từ những vách đá thạch anh áp điện khổng lồ, phản chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của Tống Giao. Gã đứng trên mũi chiếc thuyền trục vớt bọc da cá voi, đôi mắt sắc lẻm nhìn chằm chằm vào Minh Trí như một con rái cá biển đang canh giữ lãnh địa.


"Minh Trí," Tống Giao lên tiếng, giọng nói khàn đục của kẻ đã ngâm mình quá lâu dưới nước mặn độc. Gã vỗ nhẹ vào sợi cáp đồng đang căng cứng dưới sức nước cuộn xiết. "Ngươi nghĩ mang một con tàu gỗ mục nát và một tấm bản đồ rách là có thể qua mặt được Hợp tác xã trục vớt Vân Sa sao? Dòng họ Minh các người đã nợ vạn dân Đông Hải một hạm đội mười năm trước. Hôm nay, ngươi lại muốn dẫn đám người này vào chỗ chết để trục lợi?"


Minh Trí đứng trên boong mũi tàu Sương Mai, bàn tay phải của anh nắm chặt lấy lan can gỗ sồi để giữ thăng bằng trước những đợt sóng ngầm đang giật mạnh mạn tàu. Cánh tay trái của anh, nằm dưới lớp găng tay da cá voi bọc chì dày nặng, vẫn hoàn toàn chết lặng. Độc tố khế ước máu rỉ mực đen đang ăn mòn sâu vào xương tủy, biến các khớp ngón tay của anh thành những khối vôi hóa đông cứng lạnh ngắt. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều mang theo vị mặn chát của sương độc và cơn đau buốt chạy dọc lên bả vai.


"Tống Giao," Minh Trí bình thản đáp, giọng anh không hề có một chút dao động dù xung quanh là mười mấy họng cung nỏ bọc đồng của toán trục vớt đang chĩa thẳng vào ngực. "Các người đã lặn ở vùng nước nông này ba năm, nhưng vẫn chưa chạm được vào một mảnh ván nào của xác tàu Vân Thần. Các người có biết tại sao không?"


Tống Giao cau mày, bàn tay gân guốc siết chặt lấy chuôi móc neo đồng dẻo bên hông.


"Bởi vì các người không hiểu nhịp thở của vịnh," Minh Trí tiếp tục, tay phải anh thong thả rút chiếc Thước đo góc thạch anh từ bên hông ra, hướng về phía vách đá vôi ẩm ướt phía sau Tống Giao. "Các người nghĩ rạn san hô xương trắng này là tĩnh? Không. Chúng di động theo chu kỳ sinh học của sinh thể khổng lồ phía dưới. Hiện tại, áp suất nước ngầm đang tăng lên một cách bất thường. Vách thạch anh áp điện phía sau các người đang chịu một lực nén cực đại. Chỉ trong vòng mười phút nữa, toàn bộ khu vực này sẽ sụt lở."


"Nói láo!" Một gã thợ lặn lực lưỡng bên cạnh Tống Giao thét lên, gã vác một cây búa đồng nặng nề định bước tới. "Gã này chỉ đang dọa chúng ta để cướp đường! Đại ca, để tôi chặt đứt dây neo của chúng nó!"


"Giữ im lặng!"


Một giọng nói trầm ấm nhưng sắc lạnh bất ngờ vang lên từ phía sau Minh Trí. Vy Anh bước ra khỏi cabin tối tăm, tà áo dài màu lam sẫm cũ sờn của cô bay nhẹ trong gió sương lục lân quang. Đôi mắt nhắm nghiền quấn băng vải lụa trắng của cô hướng thẳng về phía vách đá tối tăm. Trên tay cô, chiếc đàn nhị bằng gỗ mun cổ xưa được nâng lên một cách trang nghiêm.


Vy Anh không đợi toán trục vớt kịp phản ứng. Cô đặt cung vĩ lên dây đàn bện từ gân cá voi xanh, dùng ngón tay thon dài gảy mạnh một nốt nhạc tần số cao.


*Từng... tơ...*


Tiếng đàn nhị vang lên đanh gọn, sắc lẹm như một lưỡi dao cắt đôi màn sương lục đặc quánh. Sóng âm vô hình khuếch tán qua làn nước mặn, va đập vào các vách đá thạch anh xung quanh rồi dội ngược lại thành những tiếng vọng kèn kẹt. Vy Anh nghiêng đầu lắng nghe, đôi tai nhạy cảm của một hoa tiêu thính học giật nhẹ theo từng nhịp sóng phản hồi.


*Tắt... tơ... kẹt...*


"Ba cột đá vôi phía sau thuyền của các người đang nứt toác từ bên trong," Vy Anh khàn giọng nói, tiếng đàn của cô chuyển sang một điệu trầm buồn dồn dập. "Tiếng rạn nứt của đá thạch anh đang phát ra ở tần số cực thấp dưới lòng nước sâu. Áp suất nước đã vượt quá giới hạn chịu tải của mộng đá vôi cổ đại. Nếu các người không tháo cáp đồng ngay lập tức, chấn động từ sợi cáp đang căng cứng này sẽ kích nổ toàn bộ tĩnh điện tích tụ trên vách đá."


Tống Giao biến sắc. Gã là một thợ lặn cạn dạn dày sương gió, gã biết rất rõ những hoa tiêu của dòng họ Vy gia đối địch có khả năng nghe sóng đoán triều cực kỳ tàn khốc. Gã lập tức cúi xuống, áp tai vào mạn thuyền trục vớt bằng da cá voi của mình để cảm nhận rung động.


*Rắc... rắc...*


Một tiếng rên rỉ nhỏ nhưng sâu thẳm truyền qua thớ gỗ mạn thuyền, kèm theo những vệt phóng điện nhỏ màu xanh tím phóng ra tanh tách từ chân vách đá thạch anh ngập nước. Tính chất áp điện của thạch anh đang phản ứng dữ dội trước sự dâng cao của áp suất nước ngầm.


Toán thợ lặn của Tống Giao hoảng loạn, một vài kẻ bắt đầu lùi lại phía sau.


"Đại ca! Gã nhà họ Minh nói đúng rồi! Trần hang đang rỉ nước mặn đỏ độc!"


Minh Trí không bỏ lỡ thời cơ. Anh bước lên một bước sát mép boong tàu Sương Mai, dùng tay phải mở chiếc hộp bọc chì bên hông, để lộ tấm Bản đồ da người đang co giãn nhẹ nhàng dưới ánh sáng của ngọn đèn lân quang lạnh. Những nét vẽ màu đen mảnh tự động dịch chuyển trên bề mặt da người mềm mại, hiển thị một lối đi hẹp tránh sương mù đang từ từ khép lại sâu trong Động Thủy Triều Ngược.


"Tống Giao," Minh Trí nói, giọng anh mang theo sự sắc sảo tột cùng khi đánh thẳng vào lòng tham tài nguyên của đối thủ. "Xác tàu Vân Thần của cha tôi không nằm ở vùng nước nông này. Nó đã bị dòng thủy triều ngược cuốn sâu vào lòng hang ngầm, nơi có áp suất nước cực lớn mà các người không bao giờ tiếp cận được nếu không có hải đồ động của tôi. Hợp tác với tôi. Tôi sẽ dùng bản đồ da người dẫn đường cho các người tiếp cận vùng tàn tích Vân Thần để trục vớt cổ vật, đổi lại, các người phải dùng kỹ năng lặn sâu của thợ lặn cạn để hỗ trợ chúng tôi gỡ mỏ neo bị kẹt dưới đáy biển độc."


Tống Giao nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ da người đang phập phồng theo nhịp thở địa chất trên tay Minh Trí. Lòng tham và sự nghi kỵ giằng xé dữ dội trong mắt gã thợ lặn lậu. Gã biết rõ, nếu không có Minh Trí dẫn đường, toán thợ lặn của gã chắc chắn sẽ bị dòng nước xoáy ngược cuốn trôi suýt chết đuối như những lần khảo sát trước.


"Ngươi muốn dùng mạng của anh em ta để dò đường cho ngươi sao?" Tống Giao cười lạnh, nhưng bàn tay gã đã ra hiệu cho lính hạ cung nỏ xuống.


"Chúng ta đang đứng trên cùng một con thuyền sinh tồn," Minh Trí đáp, tay phải anh chỉ vào dòng nước ngầm đang bốc khói axit nghi ngút. "Nước dâng không chừa một ai. Chọn hợp tác để cùng sống sót và chia đôi cổ vật, hoặc đứng đây chờ đá thạch anh sụp đổ chôn vùi vĩnh viễn."


Vy Anh gảy mạnh nốt nhạc cuối cùng, tiếng đàn nhị vang lên dứt khoát như một lời cảnh báo tối hậu. Đúng lúc đó, một cột đá vôi nhỏ ở rìa hang bất ngờ nứt toác, đổ sập xuống nước tạo ra một cú bắn tóe nước mặn độc cực mạnh.


Tống Giao nghiến răng, gã vung đinh ba đồng dẻo chém đứt phăng nút thắt giữ cáp đồng mạn thuyền gã. "Tháo cáp! Cho tàu Sương Mai đi qua!"


Toán thợ lặn khẩn cấp thu hồi dây cáp đồng dẻo, giải phóng lối đi hẹp duy nhất giữa khe đá. Con tàu Sương Mai từ từ lướt qua dưới sự điều khiển điềm tĩnh của Sáu Điếc.


Tuy nhiên, khi tàu Sương Mai vừa áp sát mạn thuyền của Tống Giao, gã thợ lặn sâu bất ngờ lao tới, dùng móc neo đồng dẻo móc chặt vào lan can gỗ sồi của tàu Sương Mai. Gã rướn người lên, ghé sát khuôn mặt sạm gió muối vào Minh Trí, đôi mắt đầy tia máu hận thù rít lên qua kẽ răng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!